Nhạc nềnTatari

Đòn Phản Phệ Canh Ba

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn hỏa hoạn oán khí màu đen kịt bùng lên từ ấn ký hình con rết trên trán Thích Thông Thiên, liếm láp khắp linh thể gã giả tu với tốc độ kinh hoàng. Tiếng gào thét của gã xé rách bầu không khí lạnh lẽo của Tòa Án Xương Trắng, dội vào những bức tường xương tịnh hóa đang rạn nứt.


"Huy... Lâm Gia Huy! Cứu bần tăng... Ta đã khai ra Quách Minh Hải rồi... Ta không muốn hồn bay phách tán!"


Linh hồn Thích Thông Thiên bắt đầu vỡ vụn thành từng mảng tro đen u uất. Sức mạnh diệt khẩu của Thầy pháp Ba Cụt thông qua khế ước máu tàn độc đến mức không để lại cho kẻ phản bội bất kỳ cơ hội siêu thoát nào.


Huy đứng trên ngai thẩm phán, lồng ngực phập phồng dữ dội. Vết sẹo hình cán cân trên ngực anh đang rách rộng ra, rỉ ra từng giọt máu vàng u minh nóng bỏng thấm đẫm lớp vải linh thể. Nhưng đau đớn nhất vẫn là ngón tay út của bàn tay trái phàm trần ở dương gian đang cộng hưởng trực tiếp vào linh thể anh. Cơn đau thấu xương tủy ấy khiến cánh tay trái cầm búa của Huy run rẩy kịch liệt.


*Không thể chần chừ thêm nữa!*


Nếu Thích Thông Thiên tan biến hoàn toàn, sợi dây manh mối dẫn đến Quách Minh Hải và Hiệp Hội Nguyền Sư Hắc Ám sẽ đứt đoạn.


Huy nén cơn đau thấu trời, dùng bàn tay trái rỉ máu vàng u minh nắm chặt lấy cán Búa Xương Phán Quyết. Anh không thể dùng tịnh hóa thông thường để dập tắt ngọn lửa tự hủy này, cách duy nhất là dùng Thuật Khấu Trừ Thọ Mệnh để cưỡng chế cắt đứt mối liên kết sinh tử của Thiên với dương trần, biến gã thành một vong linh thuộc quyền quản lý của Tòa Án Xương Trắng trước khi ngọn lửa kịp thiêu rụi thần thức.


"Nhân quả có đầu, thọ mệnh có hạn. Thích Thông Thiên, ngươi dùng tà thuật che mắt, tiếp tay hại người, cướp đoạt thọ mệnh của kẻ khác để kéo dài mạng sống phi pháp. Nay tòa án canh ba tuyên án: Tước đoạt toàn bộ thọ mệnh phi pháp của ngươi, trả lại cho luân hồi!"


Huy dùng toàn bộ tàn lực tinh thần dồn vào cánh tay trái, vung cao chiếc búa xương rực sáng ánh kim hoàng kim và gõ mạnh xuống Cuốn Sổ Nghiệp Lực Da Người đặt trên bàn án:


*UỲNH!!!*


Sóng âm u minh bùng phát, mang theo sức mạnh cưỡng chế tối cao của luật nhân quả quét qua linh thể Thích Thông Thiên.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Ấn ký hình con rết đen trên trán gã giả tu đột ngột bị một luồng xích sắt minh văn xương trắng quấn chặt. Sức mạnh của Thuật Khấu Trừ Thọ Mệnh lập tức trích xuất toàn bộ luồng sinh khí màu xanh lục nhạt — thứ thọ mệnh phi pháp mà Thiên đã cướp đoạt từ người vợ hóa điên của Trần Quốc Đạt — ra khỏi linh thể gã. Luồng sinh khí ấy hóa thành một cơn gió thanh tịnh, bay vút lên cao rồi tan vào vòng xoáy luân hồi.


Khi thọ mệnh phi pháp bị tước đoạt hoàn toàn, ngọn lửa tự hủy của Ba Cụt cũng đột ngột mất đi nguồn năng lượng duy trì. Nó lụi tàn dần, để lại linh hồn Thích Thông Thiên rách nát, yếu ớt đến mức gần như trong suốt, quỳ sụp xuống đất thở dốc.


"Cai ngục xương trắng! Áp giải phạm nhân xuống ngục tối xương trắng giam giữ nghiêm ngặt. Không có lệnh của ta, không ai được phép tiếp cận!" Huy trầm giọng ra lệnh.


Quỷ sai Vô Danh số 1 bước lên, vung sợi xích cốt tinh quấn chặt lấy tàn hồn của Thiên, kéo tuột gã xuống lòng đất tối tăm của nghĩa trang hoang phế.


Cùng lúc đó, tại một ngôi nhà cổ ở phố cổ Đô thị Sương Đêm, thể xác phàm trần của Thích Thông Thiên đang ngồi kiết già trước đàn cúng đột nhiên hộc ra một ngụm máu đen đặc. Đôi mắt gã trợn trừng, sinh khí trong người tiêu tán sạch sẽ trong vòng một nhịp thở. Gã đổ gục xuống sàn nhà, chết do suy kiệt sinh khí đột ngột.


* * *


Sáng hôm sau, tại Phòng xử án dân sự thành phố.


Ánh nắng ban mai gay gắt của Đô thị Sương Đêm xuyên qua những ô cửa kính lớn, chiếu thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của Lê Gia Huy. Anh ngồi bất động trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ, đôi chân phàm trần hoàn toàn mất đi cảm giác, buông thõng vô lực. Cánh tay phải của anh vẫn liệt hoàn toàn, giấu kín trong túi chiếc áo vest đen sờn cũ.


Nhưng đau đớn nhất lúc này chính là ngón tay út của bàn tay trái. Nó được băng bó bằng lớp gạc trắng dày, nhưng mỗi nhịp đập của mạch máu lại mang theo cơn đau nhói thấu tận tim gan. Di chứng từ đêm mở tòa u minh và cú bẻ tay bẻ gãy bẫy trận của Ba Cụt đang hành hạ thể xác anh dữ dội.


"Thầy Huy, thầy uống chút nước ấm đi. Sắc mặt thầy tệ quá, hay là để em xin hoãn phiên tòa hôm nay?" Trần Thanh Phong ghé sát tai Huy, giọng đầy lo lắng khi nhìn thấy những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán thầy mình.


Phong nhìn xuống ngón tay út bị băng bó của Huy, trong lòng dâng lên sự nghi ngờ mơ hồ. Đêm qua, khi cậu rời văn phòng, ngón tay thầy vẫn bình thường. Tại sao chỉ sau một đêm ngã cầu thang, không chỉ đôi chân thầy liệt hẳn mà ngón tay cũng bị gãy gập ghê rợn như vậy? Sự mệt mỏi bất thường của Huy sau mỗi đêm đang ngày càng lộ rõ.


"Tôi ổn. Phiên tòa này đã hoãn một lần, hôm nay là cơ hội duy nhất để đòi lại công lý cho bà Hương. Không thể hoãn." Huy thều thào, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định đến đáng sợ.


Anh tháo chiếc Kính Râm Trấn Hồn ra một giây để lau mồ hôi, để lộ đôi mắt mù không tiêu cự. Dưới lớp áo sơ mi trắng, vết sẹo hình cán cân trên ngực anh đang nhói buốt, tỏa ra hơi lạnh u minh làm đông cứng kinh mạch cánh tay phải. Huy thầm vận thiền định, cố nén cơn đau để tập trung thính giác.


Ở phía đối diện, Trần Quốc Đạt đang ngồi trên ghế bị cáo. Gã tài phiệt béo ú hôm nay trông vô cùng thảm hại. Mồ hôi hột chảy ròng ròng trên đôi má phúng bính, đôi mắt gã đảo liên tục đầy vẻ hoảng loạn.


Đạt đang run rẩy. Gã cảm nhận được một sự thay đổi kinh khủng trong cơ thể mình kể từ lúc 3 giờ sáng. Luồng khí ấm áp, dễ chịu vốn luôn bao bọc quanh người gã — thứ bảo hộ phong thủy mà Thích Thông Thiên đã thiết lập bằng cách cướp thọ mệnh của người khác — đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một cảm giác lạnh lẽo, xui xẻo tột cùng đang đè nặng lên vai gã.


Ngồi cạnh Đạt là luật sư Vương Sĩ Phú. Gã trưởng văn phòng luật lớn vẫn giữ vẻ mặt ngạo mạn, đầu hói phản chiếu ánh đèn trần, tay liên tục lật giở xấp tài liệu dày cộp.


"Hội đồng xét xử bắt đầu làm việc!"


Tiếng búa của vị thẩm phán phàm trần vang lên, kéo Huy trở lại thực tại.


Vương Sĩ Phú lập tức đứng dậy, chỉnh lại cổ áo vest đắt tiền, dõng dạc phát biểu:


"Kính thưa Hội đồng xét xử, đại diện cho bị cáo Trần Quốc Đạt, chúng tôi yêu cầu bác bỏ hoàn toàn lời khai của nguyên đơn là bà Nguyễn Thị Hương. Chúng tôi đã trình tòa hồ sơ bệnh án tâm thần của bà Hương từ Bệnh viện Tâm thần thành phố. Hồ sơ chứng minh rõ ràng bà Hương có tiền sử hoang tưởng nặng, thường xuyên nhìn thấy ảo giác và có hành vi tự sát. Một người có thần trí bất ổn như vậy không đủ tư cách pháp lý để đưa ra lời khai trước tòa."


Phú nhìn về phía Huy với nụ cười giả tạo đầy chế giễu. Gã tin chắc rằng với tập hồ sơ bệnh án tâm thần được đóng dấu đỏ này, Huy dẫu có tài giỏi đến đâu cũng không thể lật ngược thế cờ ban ngày.


Trần Thanh Phong lập tức đứng dậy phản bác:


"Thưa Hội đồng xét xử! Tài liệu của luật sư Phú là hồ sơ cũ từ ba tháng trước. Chúng tôi xin trình tòa báo cáo y khoa mới nhất, được thực hiện vào chiều ngày hôm qua bởi bác sĩ Chu Ngọc Mai, Trưởng khoa giám định pháp y của Phân viện Pháp y thành phố. Báo cáo xác nhận rõ ràng: Thần trí của bà Nguyễn Thị Hương hiện tại hoàn toàn bình thường, không hề có bất kỳ dấu hiệu của chứng hoang tưởng hay rối loạn tâm thần nào!"


Phong tự tin bước lên, dâng tập báo cáo có chữ ký và con dấu đỏ chót của Ngọc Mai lên bàn thư ký tòa.


Để có được kết quả này, Ngọc Mai đã phải bí mật sử dụng Linh Đan Tịnh Hồn điều chế từ thảo dược tịnh hóa để ổn định hoàn toàn thần trí cho bà Hương, tẩy sạch tàn dư tà thuật nguyền rủa của Mụ Sáu trong não bộ cô.


Vương Sĩ Phú sneer một tiếng, lắc đầu đầy xảo quyệt:


"Một người bị điên loạn nặng suốt ba năm, bỗng nhiên hồi phục hoàn toàn chỉ sau một đêm? Thưa Hội đồng xét xử, điều này hoàn toàn phi khoa học và có dấu hiệu bị dàn dựng một cách lộ liễu từ phía văn phòng luật Gia Huy nhằm tạo nhân chứng giả! Chúng tôi yêu cầu tòa án bác bỏ báo cáo này và tiến hành trưng cầu giám định lại từ một hội đồng y khoa độc lập khác."


Áp lực từ phía Phú vô cùng lớn. Kẻ lách luật lão luyện này đang cố tình kéo dài thời gian để tìm cách tiêu hủy chứng cứ.


Huy ngồi trên xe lăn, nhắm chặt mắt dưới đôi kính râm đen. Anh không cần nhìn bằng mắt. Thính giác tâm linh của anh đang hoạt động hết công suất, bỏ qua tiếng tranh luận ồn ào của hai luật sư để tập trung vào nhịp tim của Trần Quốc Đạt.


*Thịch... Thịch... Thịch... Thịch...*


Nhịp tim của Đạt đập nhanh một cách bất thường, hỗn loạn và đầy sợ hãi. Gã đang lo lắng tột độ.


Huy khẽ ra hiệu cho Phong ngồi xuống. Anh dùng bàn tay trái lành lặn bám vào gậy gỗ đào, từ từ đẩy xe lăn tiến ra giữa phòng xử án. Phong vội vàng bước theo hỗ trợ đẩy xe cho thầy.


"Thưa Hội đồng xét xử," Huy cất tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, vang vọng khắp phòng xử án yên ắng. "Để chứng minh tính xác thực trong lời khai của bà Nguyễn Thị Hương, chúng tôi đề nghị Hội đồng xét xử cho phép triệu hồi nhân chứng thứ ba — Thầy cúng Thích Thông Thiên, người đã trực tiếp thực hiện các nghi lễ phong thủy tại nhà của bị cáo Trần Quốc Đạt trong suốt thời gian bà Hương bị đổ bệnh."


Nghe đến cái tên Thích Thông Thiên, Trần Quốc Đạt giật nẩy mình, suýt chút nữa ngã khỏi ghế. Gã nhìn Phú với ánh mắt cầu cứu đầy hoảng loạn.


Phong đứng dậy, bổ sung:


"Chúng tôi đã gửi giấy triệu tập hợp lệ cho ông Thích Thông Thiên đến địa chỉ thường trú từ ngày hôm qua. Đề nghị tòa án tiến hành triệu tập nhân chứng."


Vị thẩm phán phàm trần gật đầu, quay sang phía thư ký tòa:


"Thư ký, liên hệ với lực lượng công an hỗ trợ áp giải nhân chứng Thích Thông Thiên đến tòa nếu gã cố tình vắng mặt."


Đúng lúc đó, cửa phòng xử án đột ngột mở ra.


Một viên cảnh sát trẻ vội vã bước vào, tiến đến bàn thư ký tòa và thì thầm điều gì đó. Khuôn mặt vị thẩm phán phàm trần lập tức biến sắc. Ông nhíu mày, nhìn về phía hồ sơ rồi trầm giọng thông báo:


"Tòa án vừa nhận được báo cáo khẩn cấp từ Công an quận 1. Nhân chứng Thích Thông Thiên đã đột tử tại nhà riêng vào khoảng 3 giờ sáng ngày hôm nay do suy kiệt sinh khí đột ngột. Vụ việc hiện đang được điều tra hình sự, do đó không thể triệu tập nhân chứng này."


*Oành!*


Thông tin như sét đánh ngang tai vang lên giữa phòng xử án.


Trần Quốc Đạt nghe xong tin này, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã đổ sụp người xuống bàn bị cáo, hai tay run rẩy bấu chặt lấy thành bàn. Thích Thông Thiên đã chết! Chỗ dựa tâm linh cuối cùng của gã đã chết đột tử ngay trong đêm!


Huy nghe thấy tiếng thở dốc hụt hơi và nhịp tim đập loạn xạ như đánh trống trận của Đạt. Anh biết, đòn tâm lý đã có tác dụng hoàn hảo. Khi kẻ ác mất đi chỗ dựa siêu nhiên và đối mặt với sự sụp đổ, đạo tâm của chúng sẽ tự động vỡ vụn.


Huy khẽ đẩy xe lăn tiến thêm một bước về phía bàn bị cáo. Đôi mắt mù ẩn sau tròng kính râm đen như đang nhìn thấu vào tận sâu linh hồn tội lỗi của Đạt.


"Thích Thông Thiên đã chết đột tử," Huy trầm giọng, giọng nói lạnh lùng như sương muối canh ba. "Nhưng hồ sơ giao dịch tài chính của bị cáo Trần Quốc Đạt thì vẫn còn nguyên vẹn ở đây."


Huy nâng bàn tay trái gãy ngón lên, Phong nhanh nhẹn đặt vào tay anh một xấp tài liệu sao kê ngân hàng.


"Thưa Hội đồng xét xử, đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng cá nhân của bị cáo Trần Quốc Đạt. Trong vòng hai năm qua, cứ mỗi tháng một lần, tài khoản của bị cáo lại chuyển một số tiền khổng lồ lên đến hàng trăm triệu đồng vào một tài khoản ma có tên Nguyễn Thị Sáu. Và trùng hợp thay, mỗi lần giao dịch này hoàn thành, bệnh tình của bà Nguyễn Thị Hương lại chuyển biến nặng hơn."


Huy quay đầu về phía Đạt, gõ nhẹ đầu gậy gỗ đào xuống nền gạch:


"Bị cáo Đạt, bị cáo chuyển tiền cho Nguyễn Thị Sáu để làm gì? Có phải để mua những thứ bùa chú nguyền rủa nhằm hãm hại vợ cũ của mình để chiếm đoạt toàn bộ tài sản doanh nghiệp sau ly hôn hay không?"


"Tôi phản đối!" Vương Sĩ Phú hét lớn, mặt đỏ gay. "Đây là những suy đoán vô căn cứ, bôi nhọ danh dự của thân chủ tôi! Giao dịch tài chính cá nhân không thể chứng minh hành vi đầu độc hay nguyền rủa phàm trần!"


Nhưng lúc này, Trần Quốc Đạt đã hoàn toàn sụp đổ tinh thần. Sự biến mất đột ngột của tà thuật bảo hộ, cái chết kinh hoàng của Thích Thông Thiên, và những bằng chứng tài chính đanh thép của Huy đã dồn gã vào chân tường của sự điên loạn và sợ hãi.


Gã nhìn thấy những bóng ma mờ nhạt của những đứa trẻ mồ côi bị cướp thọ mệnh đang lảng vảng quanh phòng xử án thông qua nhãn quan u minh vừa bị tước đoạt một nửa. Gã hoảng loạn gào lên, hai tay ôm chặt lấy đầu:


"Không phải tôi! Không phải tôi giết gã! Là Mụ Sáu! Chính Mụ Sáu đã bán cái bùa đó cho tôi! Bà ta nói chỉ cần chôn bức tượng gỗ khảm tóc của nó dưới gầm giường là nó sẽ tự động hóa điên! Tôi không biết gì hết!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!