Nhạc nềnTatari

Ngón Tay Đứt Đoạn, Búa Gõ Trấn Áp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không gian Tòa Án Xương Trắng chao đảo dữ dội như một chiếc thuyền độc mộc giữa cơn bão táp u minh. Những bức tường xây bằng xương cốt tịnh hóa của dòng họ Lê rạn rách từng vệt dài, rỉ ra làn sương xám lạnh ngắt. Từ vết nứt rách ở góc đông phòng xử án, một luồng oán khí đỏ máu tanh nồng cuồn cuộn tràn vào, dập tắt đi phân nửa ánh sáng trắng bạc phát ra từ chiếc ngai thẩm phán.


Ngay giữa trung tâm vùng oán khí bạo liệt ấy, bàn tay xương khổng lồ của Thầy pháp Ba Cụt — cấu thành từ hàng trăm khúc xương người xám xịt mục nát, quấn chặt bởi những sợi dây leo huyết ngải đỏ máu nhấp nháy tà lực — đang bóp chặt lấy cổ họng của Thích Thông Thiên.


"Á... Á... Cứu... Cứu bần tăng!"


Linh hồn kẻ giả tu Thích Thông Thiên giãy giụa điên cuồng. Hai luồng tà khí xanh lục nhạt từ cổ họng gã rò rỉ ra ngoài, hóa thành những làn khói đen u uất. Sức mạnh từ bàn tay xương của Ba Cụt quá tàn bạo, nó không chỉ muốn bóp nghẹt tiếng nói của Thiên, mà còn đang dùng oán khí huyết ngải để ăn mòn trực tiếp vào hồn phách của gã hòng diệt khẩu nhân chứng ngay trước ngai thẩm phán.


Trên ngai cao, linh thể của Lê Gia Huy run lên bần bật.


Cơn đau từ thể xác phàm trần ở dương thế đang dội ngược vào thần thức u minh của anh với sức tàn phá kinh hoàng. Lúc này, tại phòng thờ gác hai văn phòng luật Gia Huy, thể xác phàm trần của anh đang ngồi bất động trên chiếc xe lăn gỗ, đôi chân và cánh tay phải liệt hoàn toàn, lồng ngực rách phong ấn cán cân rỉ máu vàng u minh liên tục. Nhưng đau đớn nhất chính là ngón tay út của bàn tay trái phàm trần — ngón tay vừa bị bẻ gãy gập để phá vỡ Trận đồ bát tự ngược — đang sưng vù, biến dạng và rỉ ra dòng máu đỏ tươi nóng hổi.


Trong cõi u minh này, sự resonance (cộng hưởng) giữa thể xác và linh hồn là tuyệt đối. Mỗi một nhịp đập rỉ máu của ngón tay út phàm trần ở dương gian khi truyền vào linh thể u minh của Huy lại hóa thành một cơn đau thấu xương tủy, tựa như có một chiếc đinh nung đỏ đang đóng đinh chặt lấy bàn tay trái linh hồn của anh.


"Thẩm phán... gác cổng... dòng họ Lê..." Giọng nói khàn đặc, man dại của Thầy pháp Ba Cụt lại vang lên từ khoảng không nứt vỡ của kết giới, đầy rẫy sự chế giễu. "Ngươi dẫu có gánh được thiên mệnh, thì một kẻ tàn phế ngũ quan, tay chân đứt đoạn như ngươi lấy cái gì để giữ lại linh hồn này? Hôm nay, ta sẽ nghiền nát tòa án của ngươi!"


Bàn tay xương huyết ngải khổng lồ siết chặt hơn. Linh thể của Thích Thông Thiên bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt màu đen, tàn hồn của gã tiêu hao cực nhanh, mắt trợn trừng đầy tuyệt vọng.


*Không được để gã chết!* Lý trí lạnh lùng của một luật sư và sự nghiêm minh của một thẩm phán độc lập gạt phăng mọi cơn đau vật lý đang tàn phá thần thức Huy. Thích Thông Thiên là nhân chứng mấu chốt duy nhất đã khai ra Mụ Sáu và Quách Minh Hải đứng sau đường dây cướp đoạt Thọ Mệnh Phàm Nhân. Nếu gã bị diệt khẩu ngay tại đây, toàn bộ chuỗi chứng cứ nghiệp lực mà Huy nỗ lực thu thập sẽ đứt đoạn vĩnh viễn.


Huy cố gượng dậy trên ngai thẩm phán. Vết sẹo hình cán cân trên ngực anh rách sâu thêm một phân, giải phóng luồng linh lực gác cổng màu vàng u minh rực rỡ nhưng cũng khiến anh đau đớn đến mức suýt chút nữa tiêu tán linh thể. Anh nâng cánh tay trái linh hồn lên, cố gắng nắm lấy cán của Búa Xương Phán Quyết đang đặt trên bàn án.


*Nhói!*


Một cơn đau xé rách truyền đến từ ngón út linh thể. Huy không thể khép chặt lòng bàn tay. Việc cầm nắm một pháp bảo tối cao rèn từ xương sườn tổ tiên như Búa Xương yêu cầu một lượng tinh thần lực cực lớn và sự khống chế hoàn hảo của các khớp ngón tay. Ngón tay út bị gãy gập sưng vù rỉ máu đỏ tươi phàm trần khiến Huy không thể dồn lực đều vào cán búa. Chiếc búa xương khẽ rung lên, ánh sáng trắng bạc mờ nhạt dần.


"Gầm!"


Nhận thấy thẩm phán gặp nguy khẩn, linh thể khổng lồ cao hơn hai mét của Quỷ sai Vô Danh số 1 (Cai ngục xương trắng) bước lên phía trước. Khuôn mặt cấu tạo từ các khối xương trắng tịnh hóa tỏa ra sát khí u nghiêm. Quỷ sai vung mạnh sợi xích khóa hồn bằng xương trắng tịnh hóa khổng lồ của mình ra không trung.


*Xoảng! Xoảng!*


Sợi xích xương trắng quấn chặt lấy cổ tay của bàn tay xương huyết ngải khổng lồ. Quỷ sai Vô Danh số 1 gầm rú điên cuồng, dùng toàn bộ sức mạnh vật lý u minh cực lớn của mình để kéo giật sợi xích ngược trở lại, cố gắng tạo ra một lực đối kháng để kéo giãn lực bóp đang siết chặt cổ Thích Thông Thiên.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Tiếng xương cốt ma sát chói tai vang lên ghê rợn. Sức mạnh của huyết ngải tà thuật vô cùng dẻo dai, sợi xích xương trắng của quỷ sai bắt đầu bị oán khí đỏ máu ăn mòn, xuất hiện những vệt đen kịt. Quỷ sai Vô Danh số 1 bị tà lực dội ngược, linh thể khổng lồ liên tục bị đẩy lùi về phía sau, chân dẫm nát cả nền đất phòng xử án.


"Thẩm phán... bần tăng... không chịu nổi nữa..." Thích Thông Thiên thều thào, linh hồn gã đã bắt đầu mờ nhạt dần, khói đen oán khí tự hủy rò rỉ ra ngày càng nhiều.


*Phải bẻ gãy khớp nối phong thủy của bàn tay xương đó ngay lập tức!* Huy thầm nghĩ. Anh biết Ba Cụt đang lập đàn trớ chú từ một khoảng cách rất xa ngoài nghĩa trang, bàn tay này chỉ là một thực thể tà thuật mượn lực địa mạch, chỉ cần một đòn tịnh hóa đủ mạnh đánh trúng trận nhãn trên khớp cổ tay của nó là có thể bẻ gãy hoàn toàn sự điều khiển.


Huy không thể dùng Phát Ngôn Minh Văn để ra lệnh cho bàn tay tự rã, vì khoảng cách điều khiển của Ba Cụt vượt quá phạm vi phán quyết trực tiếp của tu vi Thẩm Phán Tập Sự hiện tại của anh. Anh chỉ có một cơ hội duy nhất: dùng Búa Gõ Khai Phiên.


Huy nghiến chặt răng đến mức linh thể rỉ ra huyết lệ đen nhạt dưới đôi kính râm trấn hồn. Anh dùng bàn tay trái gãy ngón út đẫm máu tươi phàm trần, bỏ qua mọi cơn đau đớn đang tàn phá thần thức, bám chặt lấy cán Búa Xương Phán Quyết. Luồng máu vàng u minh nóng bỏng từ vết rách phong ấn trên ngực Huy chảy dọc theo cánh tay trái, bao bọc lấy ngón tay đứt đoạn, dùng chính nghiệp lực gác cổng để cưỡng chế cố định khớp xương bị gãy.


"Tịnh hóa vạn tà!"


Huy gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ chính nghĩa. Anh dùng toàn bộ 80% tinh thần lực còn sót lại, nâng cao chiếc Búa Xương Phán Quyết rực sáng tịnh hóa cực đại, rồi gõ mạnh xuống bàn án xương trắng:


*UỲNH!!!*


Tiếng gõ búa vang dội như sấm sét nổ tung giữa đêm giông bão.


Sóng âm tịnh hóa màu trắng bạc bùng phát từ điểm va chạm, lan tỏa rộng ra xung quanh dưới dạng một vòng tròn xung kích khổng lồ trong phạm vi 5 mét. Luồng chính khí u minh tinh khiết cực hạn xé rách sương mù oán khí đỏ máu, đánh thẳng vào bàn tay xương khổng lồ của Ba Cụt.


*Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!*


Từng khớp xương xám xịt của bàn tay tà thuật lập tức xuất hiện những vết rạn nứt màu trắng bạc. Sóng tịnh hóa từ Búa Gõ Khai Phiên đi đến đâu, những sợi dây leo huyết ngải đỏ máu quấn quanh bàn tay đều bị thiêu rụi thành tro bụi đen kịt đến đó. Trận nhãn phong thủy trên khớp cổ tay bàn tay xương bị chấn động cực đại, hoàn toàn vỡ vụn.


Bàn tay xương huyết ngải khổng lồ hét lên một tiếng u uất bằng giọng của Ba Cụt, rồi lập tức bị đánh bật ra khỏi cổ họng Thích Thông Thiên, rã ngũ thành hàng vạn mảnh xương vụn vô hại rơi loảng xoảng xuống đất trước khi biến mất thành những làn khói đen tịnh hóa.


Sợi xích xương của Quỷ sai Vô Danh số 1 được giải phóng, quỷ sai lùi lại thở dốc, linh thể mờ nhạt đi một phần do tiêu hao linh lực.


Thích Thông Thiên ngã sụp xuống đất u minh, linh hồn gã co rúm lại, liên tục ho ra những ngụm khói đen oán khí. Bùa câm u minh của gã trong cổ họng nhân chứng bà Tư ở dương thế cũng theo đó mà sụp đổ hoàn toàn. Huy đã bảo vệ thành công nhân chứng.


Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp định hình, biến số kinh hoàng lập tức ập đến.


Từ đống xương vụn đang tan rã của bàn tay Ba Cụt dưới đất, một tia oán khí đỏ máu còn sót lại đột ngột ngưng tụ thành một vệt sáng hình mũi tên độc, lao vút thẳng về phía Thích Thông Thiên với tốc độ nhanh như chớp.


*Vút!*


Huy không thể cản kịp do thể xác phàm trần đang kiệt quệ hoàn toàn tinh thần lực sau nhát búa cực đại.


Mũi tên oán khí đỏ máu cắm phập vào ngay giữa trán linh hồn Thích Thông Thiên. Ngay lập tức, một ấn ký nguyền rủa màu đen kịt, có hình dạng một con rết uốn lượn ghê rợn, hiện rõ mồn một trên trán gã giả tu.


"A... Á!!! Đau quá! Hải thiếu gia... Ba Cụt... các người dám phản bội ta!" Thích Thông Thiên hét lên một tiếng thảm thiết tột cùng.


Từ ấn ký nguyền rủa màu đen trên trán gã, những sợi tơ oán khí đen kịt bắt đầu lan rộng ra khắp khuôn mặt và linh thể gã như mạng nhện, ăn mòn linh hồn gã từ bên trong. Đây là thuật tự hủy hồn phách — đòn diệt khẩu tàn độc nhất của Hiệp Hội Nguyền Sư Hắc Ám được kích hoạt từ xa qua khế ước máu.


Linh thể Thích Thông Thiên bắt đầu bốc cháy bằng ngọn lửa oán khí màu đen nhạt, gã quằn quại dưới đất u minh, linh hồn đang tiêu tán nhanh chóng từng giây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!