Nhạc nềnTatari

Triệu Hồn Kẻ Giả Tu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau từ ngón tay út bàn tay trái bị gãy gập vẫn đang giật lên từng hồi buốt nhói, tựa như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương. Lê Gia Huy ngồi trên chiếc xe lăn gỗ ở góc phòng thờ gác hai, hơi thở dồn dập nhưng nông rộng. Lồng ngực anh phập phồng dưới lớp áo sơ mi trắng đã bị nhuộm đẫm một vệt máu vàng u minh sền sệt, tỏa ra thứ ánh sáng hoàng kim nhạt nhòa nhưng lạnh lẽo thấu xương. Vết sẹo hình cán cân — phong ấn bảo mạng thần chức của dòng họ Lê — đã bị rách toác thêm một đường dài hơn ba thốn sau nỗ lực cưỡng chế bẻ gãy trận đồ bát tự ngược của Thầy pháp Ba Cụt hòng cứu mạng chính mình.


Nhưng Huy không có thời gian để rên rỉ. Thính giác tâm linh của anh lúc này đang thu nhận những âm thanh thô bạo dội lên từ tầng một của văn phòng luật Gia Huy.


"Rầm! Bốp!"


Tiếng đổ vỡ của bàn ghế gỗ, tiếng gạch đá rạn nứt, và trên hết là tiếng cười sằng sặc đầy thú tính của Đỗ Văn Cường — gã giang hồ sừng sỏ dưới trướng Trịnh Bá Vạn.


"Thằng cảnh sát rách! Cổ tay đã gãy, vai đã trật mà vẫn muốn làm anh hùng sao? Hôm nay tao sẽ đập nát từng khúc xương của mày, rồi lên gác lôi gã luật sư mù kia xuống cống!"


Tiếng thở dốc nặng nề của Đại úy Vũ Quốc Nam truyền vào tai Huy. Nam đang gục ngã dưới chân cầu thang, cổ tay phải gãy bó bột đã nứt vỡ, khớp vai phải bị trật hoàn toàn do bị Cường bẻ thô bạo trước đó. Gã đại úy hình sự phàm trần ấy đang ho ra máu, nhưng ý chí sắt đá vẫn khiến gã dùng cánh tay trái còn lại để bám chặt lấy chân cầu thang, ngăn không cho Cường bước lên gác hai.


*Ta phải cứu Nam. Canh ba sắp trôi qua, và Thích Thông Thiên đang chuẩn bị thực hiện nghi thức tịnh hóa để diệt khẩu bà Tư nhân chứng.* Huy nghĩ, lý trí lạnh lùng của một thẩm phán u minh gạt phăng mọi cơn đau vật lý sang một bên.


Huy dùng bàn tay trái — bàn tay duy nhất còn cử động được, dẫu ngón út đang sưng vù, biến dạng và rỉ máu đỏ tươi — để bám vào bánh xe lăn gỗ. Cánh tay phải của anh vẫn liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực trong túi áo vest đen sờn cũ. Mỗi lần Huy dùng lực từ tay trái để xoay bánh xe, cơn đau từ ngón tay gãy dội ngược lên thần thức khiến anh suýt chút nữa ngất đi. Nhưng anh vẫn nghiến chặt răng, đẩy chiếc xe lăn tiến ra sát mép cầu thang gác hai, nhìn xuống khoảng tối tầng một.


Dưới ánh đèn tuýp lờ mờ của văn phòng, Đỗ Văn Cường đang giơ cao cây gậy bóng chày bằng sắt khảm bùa hộ mệnh giang hồ — thứ tà cụ rẻ tiền được Ba Cụt yểm tà lực cường hóa thể xác bất hoại. Gã chuẩn bị quật thẳng xuống đầu Nam.


"Cường!"


Một giọng nói nhỏ nhẹ, điềm tĩnh nhưng mang theo một uy lực vô hình đột ngột vang lên từ đỉnh cầu thang.


Đỗ Văn Cường giật mình dừng gậy, ngước khuôn mặt đầy sẹo ngang dọc lên gác hai. Khi nhìn thấy gã luật sư mù ngồi trên xe lăn, khuôn mặt nhợt nhạt và đeo đôi kính râm đen kịt, gã giang hồ bật cười chế giễu: "A, gã mù xuất hiện rồi! Mày ngồi trên cái xe lăn rách đó thì làm được gì tao?"


Huy không trả lời. Anh dùng bàn tay trái đẫm máu tươi phàm trần bám chặt lấy cây Gậy Dẫn Đường Gỗ Đào Sét Đánh gài bên hông xe. Linh thể của em gái Lê Khánh Vy bên trong gậy vẫn đang ngủ say sâu thẳm để bảo mạng sau khi bị bỏng oán khí, khiến thân gậy lạnh ngắt và sứt mẻ nhẹ. Huy không thể mượn lực từ Vy, nhưng vết rách phong ấn rỉ máu vàng u minh trên ngực đang giải phóng một lượng linh lực gác cổng khổng lồ chưa từng có.


Huy nâng gậy gỗ đào bằng tay trái, dùng đầu gậy gõ mạnh xuống mặt sàn gỗ gác hai:


"Tịnh!"


Một luồng sóng âm tịnh hóa màu trắng bạc, pha lẫn những tia sáng hoàng kim rực rỡ từ vết rách phong ấn trên ngực Huy, đột ngột bùng phát. Luồng sáng không lan tỏa bừa bãi mà ngưng tụ thành một vệt sáng hình cán cân khổng lồ, quét thẳng xuống vị trí của Đỗ Văn Cường.


*Uỳnh!*


Sóng tịnh hóa đánh trúng trực diện lồng ngực Cường. Lá bùa hộ mệnh giang hồ khảm trên cây gậy sắt của gã lập tức bốc cháy dữ dội, hóa thành tro bụi đen kịt. Tà lực cường hóa thể xác bất hoại bị tước đoạt thô bạo. Cường hét lên một tiếng thảm thiết, toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn của gã như bị rút cạn sức lực, gã ngã sụp xuống nền gạch, cây gậy sắt rơi loảng xoảng. Luồng dương khí thô bạo trong người gã bị chính khí u minh trấn áp, khiến gã co giật rồi ngất lịm đi ngay lập tức.


Nam dưới sàn nhà trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng đó, dẫu không nhìn thấy luồng sáng u minh, gã cảnh sát vẫn cảm nhận được một hơi lạnh tịnh hóa vừa quét qua da thịt mình.


"Huy... cậu..." Nam thều thào, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng.


"Nam, ở yên đó. Đỗ Văn Tám đang đợi bên ngoài. Tôi phải đi nghĩa trang ngay lập tức. Thích Thông Thiên sắp ra tay rồi."


Huy nói, giọng nói không một chút gợn sóng dẫu lồng ngực anh đang bỏng rát như bị nung sắt. Anh dùng tay trái xoay xe lăn hướng ra cửa sau ngõ Sương Mù, nơi chiếc taxi cũ kỹ của Đỗ Văn Tám đã nổ máy chờ sẵn trong sương đêm canh ba.


***


2 giờ sáng. Nghĩa trang thành phố bỏ hoang.


Bầu trời đêm đen kịt không một bóng sao. Sương mù tâm linh dày đặc, đặc quánh như sữa, tụ tụ tán tán xung quanh những bia mộ đá rêu phong sứt mẻ. Đỗ Văn Tám dừng chiếc taxi 4 chỗ cũ kỹ sát cổng sắt rỉ sét của nghĩa trang. Gã tài xế trung niên béo tròn, người có nhãn quan âm dương nhẹ, run rẩy nhìn qua gương chiếu hậu:


"Cậu Huy... oán khí đêm nay nặng quá. Tôi cảm giác như có hàng vạn con mắt đang nhìn chúng ta từ trong sương mù. Cậu có chắc là muốn vào một mình không? Đôi chân cậu..."


"Bác Tám, cứ ở trên xe và nổ máy. Nếu thấy sương mù chuyển sang màu đỏ máu, hãy lập tức lái xe rời đi và báo cho Ngọc Mai." Huy ngồi ở ghế sau, trầm giọng dặn dò.


Anh dùng tay trái đẩy cửa xe, kéo lê cơ thể phàm trần tàn tạ xuống chiếc xe lăn gỗ đã được Tám chuẩn bị sẵn. Tay phải liệt hoàn toàn vẫn giấu trong túi vest, tay trái gãy ngón út bám chặt lấy gậy gỗ đào dẫn đường. Huy tự mình xoay bánh xe, lăn từng vòng chậm rãi xuyên qua cổng sắt nghĩa trang, tiến sâu vào bãi tha ma lạnh lẽo.


Huy dừng xe lăn trước một phiến mộ đá vô danh bằng phẳng nằm ở trung tâm nghĩa trang hoang phế. Anh tháo chiếc Kính Râm Trấn Hồn ra, để lộ đôi mắt mù trống rỗng không tiêu cự. Vết rách phong ấn trên ngực vẫn đang rỉ ra từng giọt máu vàng u minh, tỏa ra hơi lạnh buốt giá làm đóng băng cả những cọng cỏ dưới chân xe lăn.


Huy đặt Búa Xương Phán Quyết — lúc này phần vỏ mun bọc ngoài đã vỡ hết, lộ ra cốt tinh xương sườn tổ tiên trắng muốt, phát ra ánh sáng trắng mờ nhạt — lên mặt mộ đá.


Anh dùng tay trái lấy ra ba nén hương từ ngăn bí mật dưới xe lăn, dùng máu tươi từ ngón út bị gãy để thắp sáng chúng. Ba nén hương không cháy bằng lửa đỏ, mà tỏa ra làn khói màu xanh lam lạnh lẽo. Huy cắm ngược ba nén hương xuống đất đất nghĩa trang, rồi cầm Búa Xương gõ mạnh ba lần vào không trung:


"Tòa Án Xương Trắng, lập địa cô lập! Canh ba đã điểm, thẩm phán gác cổng dòng họ Lê triệu phiên tòa đêm!"


*Uỳnh! uỳnh! uỳnh!*


Ba tiếng gõ búa vang dội địa giới u minh. Mặt đất nghĩa trang hoang phế đột ngột rung chuyển dữ dội. Sương mù trắng xung quanh cuộn xoáy mãnh liệt, hóa thành những bức tường xương cốt khổng lồ trồi lên từ lòng đất, dựng thành một phòng xử án u nghiêm rộng lớn dưới lòng đất nghĩa trang. Thời gian dương thế hoàn toàn ngưng đọng. Kết Giới Xương Trắng Lập Địa đã được kích hoạt, cô lập hoàn toàn không gian này với thế giới phàm trần.


Huy ngồi trên ngai thẩm phán bằng xương trắng tịnh hóa nâng cao. Phía sau anh, tháp chuông u minh hiện hình mờ ảo trong sương. Hai vị quỷ sai Vô Danh 1 và Vô Danh 2 lặng lẽ xuất hiện bên cạnh ngai vàng, tay cầm xích sắt và sổ da u minh.


"Triệu hồn!" Huy gầm nhẹ, vung Búa Xương chỉ thẳng về hướng tây bắc — nơi ngôi đền cổ Thích Thông Thiên đang tọa lạc.


"Nghi thức Triệu Hồn Canh Ba, cưỡng chế xuất khiếu!"


Huy dồn linh lực từ vết rách phong ấn vào Búa Xương. Ba làn khói hương màu xanh lam bay vút lên trời u minh, tạo thành một lối đi rực sáng xuyên không gian, lao thẳng về phía đền cổ.


Chỉ trong vòng ba hơi thở, từ đầu kia của lối đi u minh, một tiếng hét kinh hoàng vang lên. Linh hồn của Thích Thông Thiên — gã giả tu đang ngủ say tại đền để chuẩn bị tịnh hóa diệt khẩu bà Tư — bị một sợi xích sắt u minh vô hình quấn chặt lấy cổ cổ họng, cưỡng chế kéo tuột ra khỏi thể xác phàm trần, lôi xồng xộc qua khoảng không và ném mạnh xuống nền đất xương trắng của phòng xử án.


*Bịch!*


Linh hồn Thích Thông Thiên ngã sụp dưới vành móng ngựa. Gã mặc chiếc áo cà sa vàng lộng lẫy phiên bản u minh, tay vẫn cầm cây thiền trượng đồng mờ nhạt. Khi nhận ra mình đang đứng giữa một tòa án xây bằng xương người, xung quanh là sương mù cuồn cuộn và quỷ sai u nghiêm, khuôn mặt giả tạo của gã tu sĩ lập tức biến dạng vì kinh hoàng.


"Đây... đây là đâu? Kẻ nào dám dùng tà thuật bắt hồn bần tăng?" Thiên gào lên, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm của một bậc chân tu.


"Thích Thông Thiên! Ngươi có nhận ra ta không?"


Giọng nói của Huy từ trên ngai cao dội xuống, lạnh lùng và uy nghiêm như sấm truyền. Thiên ngước nhìn lên, đôi mắt ti hí trợn tròn khi nhận ra gã luật sư mù ngồi trên chiếc xe lăn gỗ, lồng ngực rách rưới tỏa ra ánh sáng hoàng kim tối thượng.


"Là mày! Gã luật sư mù ở tòa án phàm trần! Mày... mày là Thẩm Phán Canh Ba?" Thiên kinh hoàng hét lên. Gã lập tức nhận ra mình đã rơi vào phiên tòa bóng đêm truyền thuyết dưới lòng đất thành phố.


Nhưng sự sợ hãi nhanh chóng bị thay thế bởi sự xảo quyệt của một tà sư hắc hắc. Thiên cắn đầu lưỡi linh hồn, phun ra một ngụm máu u minh màu đen lên cây thiền trượng đồng, điên cuồng niệm chú:


"Bát nhã ba la... che mắt nhân gian, mị hoặc vạn linh! Phá cho ta!"


Thích Thông Thiên kích hoạt tà thuật che mắt — kỹ năng cốt lõi giúp gã lừa gạt hàng vạn tín đồ và che mắt cảnh sát phàm trần.


*Vút! Vút! Vút!*


Ngay lập tức, phòng xử án xương trắng biến mất hoàn toàn. Không gian u minh sụp đổ, thay thế vào đó là một ngôi đại điện nguy nga lộng lẫy bằng vàng ròng, tỏa ra ánh sáng Phật quang chói lòa. Từ trên hư không, hàng vạn linh ảnh Phật tổ khổng lồ, nghiêm nghị hiện hình, đồng loạt mở mắt nhìn chằm chằm vào Huy. Tiếng tụng kinh gõ mõ vang dội như sấm đánh bên tai, mang theo một lực lượng mị hoặc tâm linh cực mạnh hòng chấn nhiếp thần thức, bóp nghẹt linh hồn Huy và ép anh phải quỳ xuống quy y.


"Gã mù kia! Trước mặt Phật tổ, ngươi dám giả thần giả quỷ sao? Mau quỳ xuống sám hối!" Giọng nói của Thiên lúc này vang dội như tiếng chuông đại hồng chung, đầy uy lực và thánh khiết giả tạo.


Huy ngồi trên xe lăn giữa vầng hào quang vàng rực rỡ giả tạo đó. Thần thức anh bị tiếng tụng kinh va đập liên tục, vết rách phong ấn trên ngực đau nhói dữ dội, máu vàng rỉ ra nhanh hơn.


Nhưng Huy chỉ khẽ nhắm mắt lại dưới đôi kính râm đen.


*Ánh sáng lộng lẫy và tiếng chuông thánh khiết này chỉ là hình tướng giả tạo của bùa che mắt. Mọi hiện tượng siêu nhiên đều để lại dấu vết nghiệp lực thực tế.* Huy suy luận. Anh kích hoạt Thính Giác Tâm Linh, lọc bỏ hoàn toàn tiếng tụng kinh vang dội của hàng vạn Phật ảnh giả.


Trong khoảng không gian tĩnh lặng u minh của tâm trí Huy, mọi ảo ảnh vàng ròng đều biến mất. Thay vào đó, anh nghe thấy một tiếng động rất nhỏ, rất thực tế: tiếng tim đập hỗn loạn, run rẩy hãi hùng của linh hồn thật của Thích Thông Thiên đang trốn sau ảo ảnh bức tượng Phật lớn thứ ba bên trái. Tiếng gậy thiền trượng đồng của hắn đang khẽ run lên bần bật va chạm vào nền đất xương trắng.


"Thích Thông Thiên, trước cán cân nhân quả, Phật ảnh của ngươi chỉ là đống xương khô!"


Huy mở trừng mắt, bàn tay trái đẫm máu tươi chụp lấy Búa Xương Phán Quyết trên bàn án, dùng hết sức lực dồn linh lực từ phong ấn rách gõ mạnh xuống bàn án xương trắng:


*Uỳnh!*


"Búa Gõ Khai Phiên! Tịnh hóa vạn tà!"


Một làn sóng xung kích tịnh hóa màu trắng bạc khổng lồ bùng phát từ nhát búa, càn quét khắp không gian đại điện vàng ròng. Sóng âm đi đến đâu, những bức tượng Phật giả và ánh sáng Phật quang lập tức rạn nứt rồi vỡ vụn như những mảnh kính mỏng. Tiếng tụng kinh tắt ngấm.


Chỉ trong một tích tắc, ngôi đại điện nguy nga biến mất hoàn toàn, trả lại phòng xử án xương trắng nguyên thủy với sương mù xám xịt và hơi lạnh thấu xương. Thích Thông Thiên bị sóng tịnh hóa đánh trúng trực diện, cây thiền trượng đồng trên tay gã rạn nứt hoàn toàn rồi hóa thành tro bụi đen. Linh hồn gã bị hất văng ra xa, ngã sụp xuống nền đất, thất khiếu linh thể rỉ ra luồng khói đen oán khí nhợt nhạt.


"Không! Tà thuật che mắt của ta... làm sao có thể bị phá dễ dàng như vậy?" Thiên gào lên trong tuyệt vọng, gã cố gắng bò lùi lại hòng tìm đường trốn chạy khỏi kết giới.


Huy nâng búa xương chỉ thẳng vào Thiên, giọng nói mang theo Phát Ngôn Minh Văn cưỡng chế tuyệt đối:


"Thích Thông Thiên! Trước Tòa Án Xương Trắng, không kẻ nào được phép nói dối, không kẻ nào được phép trốn chạy! Quỳ xuống!"


*Xoảng! Xoảng!*


Từ nền đất xương trắng dưới chân Thiên, bốn sợi xích sắt u minh (Xích Sắt Trói Hồn) đột ngột trồi lên như những gọng kìm khổng lồ. Chúng lao vút đến, quấn chặt lấy tứ chi và cổ họng linh hồn gã tu sĩ giả, kéo giật gã quỳ sụp xuống đất trước ngai thẩm phán. Từng ký tự minh văn xương trắng phát sáng rực rỡ bay ra từ miệng Huy, quấn quanh linh thể Thiên như những vòng kim cô siết chặt, khiến gã đau đớn gào thét.


Thiên cố gắng dùng bùa hộ mệnh bằng ngọc bích ẩn dưới lớp áo cà sa — thứ bảo vật do Quách Minh Hoành luyện chế bảo hộ — để chống cự. Nhưng Huy chỉ khẽ gõ nhẹ Búa Xương xuống bàn án, sóng tịnh hóa lập tức đánh thẳng vào ngực Thiên, khiến viên ngọc bích nứt vỡ hoàn toàn, hóa thành những mảnh vụn vô giá trị.


"Thích Thông Thiên!" Huy trầm giọng chất vấn. "Ngươi dùng bùa chú che mắt để hợp thức hóa các vụ án mạng siêu nhiên của Trịnh Bá Vạn thành tai nạn tự nhiên phàm trần. Ngươi dùng bùa câm khống chế nhân chứng bà Tư hòng che đậy tội ác cướp đoạt thọ mệnh của Trần Quốc Đạt. Ngươi có nhận tội không?"


Sức mạnh của Phát Ngôn Minh Văn bắt đầu ăn mòn ý chí của Thiên. Linh hồn gã tu sĩ giả co rút dữ dội, nỗi đau đớn từ xích sắt u minh và sự áp chế uy nghiêm của thần chức thẩm phán khiến đạo tâm giả tạo của gã hoàn toàn sụp đổ. Gã không thể nói dối, mọi lời ngụy biện đều bị minh văn xương trắng bóp nghẹt trong cổ họng.


"Ta... bần tăng nhận tội!" Thiên khóc ròng, huyết lệ đen kịt chảy dài trên khuôn mặt biến dạng. "Nhưng ta chỉ làm theo lệnh! Là Trần Quốc Đạt và Trịnh Bá Vạn đã đưa tiền tài vô hạn cho ta! Chúng muốn dùng bùa che mắt để cảnh sát phàm trần không thể điều tra các vụ đột tử bất thường của người nghèo bị cướp thọ mệnh!"


"Kẻ nào đứng sau cung cấp tà cụ và bùa chú đổi mệnh cho ngươi?" Huy gõ búa, gia tăng áp lực minh văn.


"Là Mụ Sáu!" Thiên điên cuồng hét lên, không dám giấu giếm nửa lời. "Mụ Sáu là bà đồng chế ngải ở ngoại ô! Toàn bộ bùa ngải đổi mệnh của Trịnh Gia đều do mụ luyện chế! Nhưng mụ cũng chỉ là kẻ làm thuê! Kẻ chủ mưu thực sự... kẻ kiểm soát toàn bộ đường dây buôn bán thọ mệnh ở Đô thị Sương Đêm này... chính là Quách Minh Hải!"


*Quách Minh Hải! Hiệp Hội Nguyền Sư Hắc Ám!*


Cái tên vừa thốt ra khiến Huy chấn động thần thức. Mối liên kết nhân quả dài hạn đang dần lộ diện rõ ràng hơn bao giờ hết. Đường dây buôn bán thọ mệnh này không chỉ dừng lại ở những phú hào phàm trần như Trịnh Bá Vạn hay Trần Quốc Đạt, mà nó đã cắm rễ sâu vào hệ thống tà thuật hắc ám do Quách gia điều hành ngầm dưới lòng thành phố.


"Quách Minh Hải đã cấu kết với Cao Phán Quan của âm giới sa đọa!" Thiên tiếp tục khai báo trong cơn điên loạn vì đau đớn. "Chúng thu hoạch thọ mệnh của người nghèo để luyện chế Huyết Linh Đan dâng cho các phán quan tha hóa, đổi lấy sự bảo hộ và kéo dài tuổi thọ cho giới tài phiệt! Cậu Huy... bần tăng đã khai hết rồi! Xin Thẩm phán tha mạng! Xin cho bần tăng được siêu thoát!"


Huy nâng cao Búa Xương Phán Quyết, chuẩn bị thực hiện Thuật Khấu Trừ Thọ Mệnh để tước đoạt toàn bộ thọ mệnh phi pháp của Thích Thông Thiên, trả lại sự công bằng cho luân hồi.


Nhưng ngay khi đầu búa xương vừa nhấc lên cao trào.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Nhiệt độ bên trong phòng xử án xương trắng đột ngột giảm xuống dưới độ không tuyệt đối. Hơi lạnh u minh thấu xương cực hạn xuất hiện, làm đông cứng cả sương mù xám xung quanh.


Bức tường xương tịnh hóa bảo vệ kết giới Tòa Án Xương Trắng ở hướng đông đột ngột bị chấn động dữ dội, xuất hiện những vết rạn nứt khổng lồ. Từ vết nứt rách đó, sương mù oán khí màu đỏ máu tanh nồng nặc tràn vào như nước lũ, dập tắt ánh sáng trắng bạc của búa xương.


"Kẻ nào dám guồng quay tư pháp u minh?" Huy gầm lên, vết sẹo trên ngực rách sâu thêm đau đớn dữ dội.


Từ khoảng không nứt vỡ của kết giới, một tiếng cười rùng rợn, khàn đặc như tiếng cọ xát của xương cốt mục nát vang dội khắp nghĩa trang hoang phế:


"Gã mù gác cổng dòng họ Lê! Ngươi dám phán xét người của Hiệp Hội Hắc Ám sao? Hôm nay, mạng của kẻ giả tu này phải để lại đây!"


Đó là ý chí điều khiển từ xa của Thầy pháp Ba Cụt.


Ngay sau tiếng cười, từ trong vết nứt kết giới, một bàn tay khổng lồ cấu thành hoàn toàn từ những khúc xương người xám xịt, quấn quanh bởi những sợi dây leo huyết ngải đỏ máu đang nhấp nháy tà khí, thò xuyên qua kết giới xương trắng.


Bàn tay xương huyết ngải khổng lồ ấy mang theo một sát khí tàn bạo tột cùng, lao vút qua phòng xử án, bóp chặt lấy cổ họng linh hồn của Thích Thông Thiên.


"Á... Á... Cứu... Cứu bần tăng!" Thiên trợn trừng mắt, linh thể bị bàn tay khổng lồ nhấc bổng lên khỏi mặt đất, bóp siết điên cuồng hòng nghiền nát linh hồn gã để bịt đầu mối ngay trước mặt Lê Gia Huy.


Máu vàng u minh từ lồng ngực Huy phun ra đẫm ngực áo, cơ thể phàm trần của anh trên xe lăn ở gác hai run lên bần bật vì đau đớn phản phệ cực hạn. Trận chiến sinh tử bảo vệ nhân chứng chính thức bùng phát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!