Tiếng Kêu Oan Của Di Cốt
Đô thị Sương Đêm những ngày cuối thu luôn chìm trong một màn sương mù ẩm ướt, dày đặc xộc lên từ lòng sông Hồng. Gió bấc rít qua những khe hở của các tòa nhà cao tầng, mang theo hơi lạnh buốt xương của đất ẩm và mùi khói bụi đô thị độc hại. Vào lúc canh ba, khi ánh đèn đường vàng vọt chỉ còn đủ sức xuyên qua lớp sương mờ khoảng vài mét, thành phố sầm uất ban ngày bỗng lột xác, lộ ra vẻ u ám, lạnh lẽo như một nghĩa trang khổng lồ.
Lê Gia Huy bước đi trong bóng tối ấy, gậy dẫn đường bằng gỗ đào sét đánh gõ nhịp đều đặn xuống nền vỉa hè loang lổ nước mưa. Khác với những người mù thông thường, Huy không cần đến sự dẫn dắt của ánh sáng phàm trần. Đôi kính râm đen dày cộp che khuất đôi mắt không tiêu cự của anh, nhưng dưới lớp kính đó, thế giới hiện lên bằng những tần số rung động âm thanh sống động. Tiếng lốp xe nghiến trên mặt đường ướt từ xa, tiếng gió rít qua tán cây bằng lăng già, và cả tiếng thì thầm u uất của những oán niệm chưa chịu siêu thoát vất vưởng nơi góc phố cổ — tất cả đều vẽ nên một bản đồ nhiệt chi tiết trong tâm trí anh.
Ban ngày, Huy là một luật sư mù lập dị, mở văn phòng nhỏ bào chữa miễn phí cho dân nghèo. Nhưng đêm xuống, anh gánh vác thiên chức của dòng họ Lê gác cổng địa phủ đã lụi tàn. Vết sẹo hình cán cân đỏ rực ẩn dưới cổ áo vest sờn cũ chính là dấu ấn phong ấn thần chức mà anh phải mang theo suốt đời.
Hôm nay, lòng Huy nặng trĩu. Vụ án mạng khởi đầu — cái chết của đứa trẻ mồ côi tại công trình Trịnh Gia — đang bị các thế lực phàm trần che đậy một cách trắng trợn. Đứa trẻ tội nghiệp tên bé Minh, mồ côi từ nhỏ, được tìm thấy trong tình trạng xác khô quắt như một cái xác ướp trăm năm ngay dưới móng công trình đang xây dựng của Tập đoàn Bất động sản Trịnh Gia. Cảnh sát phàm trần dưới áp lực của Trịnh Bá Vạn đã vội vã kết luận đây là một vụ tai nạn lao động ngoài ý muốn và đang thúc ép trại trẻ mồ côi ký giấy đồng ý thiêu xác để xóa sạch mọi dấu vết.
"Thầy ơi, chúng ta thực sự không thể xin lệnh hoãn thiêu sao?" Giọng nói đầy bất bình của Trần Thanh Phong, cậu luật sư tập sự sáng mắt duy nhất của văn phòng, vẫn còn vang vọng trong đầu Huy từ buổi chiều. Phong không hề biết về thế giới siêu nhiên, cậu chỉ đấu tranh bằng thứ luật pháp dương trần mà cậu tin tưởng. Nhưng Huy biết, luật pháp phàm trần đã bị đồng tiền của Trịnh Bá Vạn bẻ cong. Muốn đòi lại công lý, anh phải dùng đến luật lệ của bóng tối.
Cánh cửa sắt của Phân viện Pháp y Thành phố rít lên một tiếng khô khốc khi Huy đẩy nhẹ. Hơi lạnh u minh pha lẫn mùi hóa chất sát trùng nồng nặc ùa ra, khiến người thường phải rùng mình, nhưng với Huy, đây là môi trường quen thuộc. Anh đi thẳng xuống tầng hầm, men theo hành lang tối tăm dẫn đến Phòng mổ tử thi số 4.
Bên trong phòng mổ, ánh đèn mổ tròn treo trên trần tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, phản chiếu trên những bức tường ốp gạch men xám xịt. Chu Ngọc Mai đang đứng cạnh bàn mổ kim loại, chiếc áo blouse trắng của cô dính vài vệt nước tẩm cồn sát trùng. Thấy Huy bước vào, cô không ngẩng đầu lên, đôi tay đeo găng cao su vẫn tỉ mỉ sắp xếp bộ dao mổ bằng bạc tịnh hóa.
"Anh đến trễ năm phút," Ngọc Mai lạnh lùng nói, giọng cô đều đều nhưng chứa đựng sự mệt mỏi. "Trịnh Gia đã cử người đến gây áp lực với viện trưởng. Sáng mai, lúc sáu giờ, xác đứa trẻ sẽ bị đưa đi hỏa táng cưỡng chế. Tôi chỉ có thể trì hoãn đến lúc này."
"Năm phút là đủ để sương mù ngoài ngõ dày thêm một lớp," Huy khẽ đáp, giọng anh trầm ấm nhưng kiên định. Anh tiến lại gần bàn mổ, gậy gỗ đào gõ nhẹ xuống nền đá như một nghi thức chào hỏi vô hình với vong linh trong phòng. "Tử thi thế nào?"
Ngọc Mai kéo tấm phủ màu trắng ra, lộ ra thi thể nhỏ bé của đứa trẻ mồ côi. Dù đã chuẩn bị tinh thần, Huy vẫn khẽ nhíu mày dưới lớp kính râm. Bằng thính giác tâm linh nhạy bén, anh nghe thấy một tiếng rên rỉ vô hình, mỏng manh như sợi tơ nhện phát ra từ cái xác. Đứa trẻ không chỉ chết, mà toàn bộ sinh khí và thọ mệnh tự nhiên của nó đã bị hút cạn một cách thô bạo.
"Nhìn bằng mắt thường thì đây là triệu chứng suy dinh dưỡng cấp tính dẫn đến trụy tim," Ngọc Mai vừa nói vừa cầm con Dao Pháp Y Tịnh Hóa bằng bạc lên. "Nhưng khi tôi rạch vết mổ, máu trong tim nó hoàn toàn khô quắt, chuyển sang màu đen kịt như hắc ín. Có dấu vết của ngải độc huyết ngải đoạt mệnh ký sinh trong tủy xương. Kẻ ra tay cực kỳ tàn nhẫn, hắn không chỉ lấy mạng, mà còn dùng tà thuật để khóa chặt linh hồn đứa trẻ không cho xuất khiếu kêu oan."
Cô đặt lưỡi dao mổ tịnh hóa lên phần xương sườn của đứa trẻ, khéo léo lách qua lớp da thịt khô héo để lộ ra một mảng di cốt sạch oán độc. "Tôi đã dùng bùa tịnh hóa ngâm dao mổ để tẩy bớt lớp oán khí bề mặt. Bây giờ đến lượt anh."
Huy hít một hơi sâu, tháo chiếc Kính Râm Trấn Hồn ra đặt lên bàn. Đôi mắt mù không tiêu cự của anh lộ ra, trống rỗng nhưng chứa đựng một sự thấu cảm sâu sắc trước cái chết. Anh chậm rãi đưa bàn tay trần không đeo găng, chạm trực tiếp vào phần xương sườn trắng nhợt của đứa trẻ.
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm vào di cốt, một luồng Hắc Oán Khí đen kịt, lạnh buốt như nước sông Vong Xuyên đột ngột phun trào, lao thẳng vào tâm trí Huy. Thuật Đọc Ký Ức Di Cốt lập tức được kích hoạt.
Thế giới xung quanh Huy đổ sụp. Phòng mổ số 4 biến mất, thay vào đó là không gian tối tăm, ẩm ướt của hầm móng công trình Trịnh Gia vào một đêm mưa bão. Tiếng máy xúc gầm rú bên ngoài trộn lẫn với tiếng sấm sét đùng đoàng. Đứa trẻ mồ côi tội nghiệp đang co rúm người trong góc tối, khóc lóc thảm thiết.
Trước mặt đứa trẻ là một người đàn ông trung niên mặc áo bào đen rộng thùng thình, khuôn mặt đầy sẹo rỗ gớm ghiếc, bàn tay trái của hắn bị mất ngón út — đó chính là tà sư Lý Hắc, kẻ canh giữ ngục tối của Trịnh Gia. Lý Hắc cầm một lá bùa màu vàng vẽ đầy bát tự ngược bằng máu, miệng liên tục niệm chú tà ác. Một sợi xích oán khí màu đỏ máu từ lá bùa bò ra, quấn chặt lấy cổ đứa trẻ, hút dần từng luồng sinh khí màu xanh nhạt từ trán nó vào một viên ngọc bích cực lớn đeo trên tay hắn.
"Tha cho cháu... cháu đau quá..." Tiếng hét cuối cùng của đứa trẻ xé rách màng nhĩ tâm linh của Huy. Nỗi đau đớn tột cùng khi bị rút cạn thọ mệnh dội ngược vào thần thức Huy, khiến anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, lục phủ ngũ tạng nóng bỏng như bị thiêu đốt.
"Lý Hắc..." Huy gầm nhẹ trong tiềm thức, anh cố gắng vận dụng linh lực phàm trần của một Thẩm Phán Tập Sự để tịnh hóa luồng oán khí đang gầm thét trong di cốt, xoa dịu linh hồn đứa trẻ. Nhưng oán niệm quá sâu sắc kết hợp với tà thuật khóa hồn của Lý Hắc mạnh mẽ vượt ngoài dự tính. Luồng hắc oán khí phản phệ dữ dội, dội ngược lên cánh tay phải của Huy, làm tê liệt hoàn toàn các kinh mạch phàm trần.
"Huy! Buông ra!" Tiếng hét của Chu Ngọc Mai vang lên bên tai, nhưng Huy đã bị kẹt trong vòng xoáy ký ức oan khuất. Tai anh bắt đầu chảy ra hai dòng máu tươi rỉ nhẹ, thần thức lung lay bên bờ vực bị oán khí đồng hóa làm mù thính giác vĩnh viễn.
Vết sẹo hình cán cân trên ngực Huy đột ngột phát sáng đỏ rực, nóng bỏng như sắt nung bám vào da thịt. Sợi chỉ đỏ nhân quả quấn quanh tim anh tự động siết chặt, phát ra hào quang tịnh hóa nhẹ che chở cho lục phủ ngũ tạng khỏi bị oán độc xâm nhập. Bằng ý chí sắt đá, Huy dùng bàn tay trái còn cử động được giật phăng tay phải ra khỏi di cốt, lùi lại vài bước, thở dốc đầy đau đớn.
Ngọc Mai lao đến đỡ lấy anh, nhanh chóng lấy một viên Linh Đan Tịnh Hồn nhét vào miệng Huy, đồng thời dùng khăn giấy lau sạch vết máu trên tai anh. "Anh điên rồi! Oán khí của tà thuật đổi mệnh này quá nặng, anh chưa đủ tu vi để tịnh hóa trực tiếp bằng linh lực phàm trần đâu!"
Huy nhắm chặt mắt, nén cơn đau buốt thấu xương đang lan tỏa khắp cánh tay phải bị tê liệt tạm thời. Anh run rẩy đeo lại chiếc Kính Râm Trấn Hồn lên mắt. Khi tròng kính đen che khuất đôi mắt mù, thần thức của anh mới dần ổn định trở lại, vết sẹo trên ngực bớt nóng bỏng.
"Tôi nghe thấy rồi..." Huy thầm thì, giọng anh khản đặc nhưng lạnh lùng như băng giá. "Kẻ ra tay là tà sư Lý Hắc. Hắn dùng trận pháp cướp đoạt thọ mệnh của đứa trẻ để luyện chế Huyết Linh Thạch cho Trịnh Bá Vạn. Linh hồn đứa trẻ vẫn bị phong ấn dưới hầm ngầm biệt thự Trịnh Gia."
"Lý Hắc?" Ngọc Mai biến sắc. "Hắn là đại nguyền sư khét tiếng chuyên làm việc bẩn cho giới tài phiệt. Anh định làm gì tiếp theo? Chúng ta không có bằng chứng vật lý nào để cảnh sát bắt hắn ban ngày cả."
"Luật pháp dương trần không kết tội được kẻ dùng tà thuật vô hình," Huy đứng thẳng người, tay nắm chặt cây gậy gỗ đào dù cánh tay phải vẫn còn run rẩy. "Nhưng ban đêm, Tòa Án Xương Trắng sẽ mở cửa. Tôi sẽ triệu hồi linh hồn hắn để xét xử."
Huy từ biệt Ngọc Mai, rời khỏi bệnh viện pháp y khi trời đã gần sáng. Anh trở về ngôi nhà cổ hai tầng nằm sâu trong ngõ Sương Mù phố cổ — nơi ban ngày là văn phòng luật sư cũ nát, ban đêm là căn cứ địa u minh của anh.
Bước lên tầng hai, Huy đi thẳng vào phòng thờ tổ tiên dòng họ Lê. Không khí trong căn phòng ngập tràn mùi hương trầm tịnh hóa ấm áp, xua tan đi phần nào hơi lạnh u minh bám trên người anh. Trên bục thờ bằng gỗ mun cổ kính, tấm Bài Vị Gia Tộc Lê tỏa ra một luồng linh khí thanh khiết nhẹ nhàng. Huy đặt cây gậy gỗ đào lên bệ thờ, cúi đầu kính cáo tổ tiên.
Anh ngồi kiết già trên tấm đệm cỏ, lấy từ trong hòm gỗ ra chiếc Búa Xương Phán Quyết — bảo vật tối cao rèn từ xương sườn của người sáng lập dòng họ Lê. Chiếc búa xương xám xịt, sần sùi nhưng chứa đựng uy nghiêm tư pháp tối cao của cõi u minh. Trong lúc Huy cầm búa với bàn tay phải vẫn còn tê dại do phản phệ, anh vô tình làm cán búa gõ nhẹ vào cạnh bàn thờ bằng đá.
*Rắc.*
Một tiếng nứt thanh khốc vang lên. Huy giật mình, dùng xúc giác nhạy bén rà soát dọc theo cán búa xương. Lớp vỏ gỗ mun bọc ngoài cán búa bị rạn nứt một đường dài, lộ ra một khoảng trống rỗng nhỏ bên trong cán búa xương phán quyết. Huy tỉ mỉ dùng ngón tay trích xuất từ trong khoang rỗng ra một mảnh giấy da thú mỏng, nhăn nheo.
Mảnh giấy da tỏa ra một mùi máu tanh nhạt nhòa của quá khứ. Khi Huy chạm tay vào, thính giác tâm linh của anh chợt nghe thấy giọng nói nghiêm nghị, quen thuộc của người cha quá cố — Lê Hoài Nam:
*"Huy con... Khi con đọc được những dòng này, ta có lẽ đã không còn ở nhân thế. Vụ thảm sát gia tộc chúng ta không phải do hỏa hoạn, mà là một đại án oan do Cao Phán Quan âm giới cấu kết với giới tài phiệt hắc ám dàn dựng hòng cướp đoạt Cán Cân Nhân Quả cổ xưa. Con hãy nhớ kỹ: Tòa Án Xương Trắng là vũ khí duy nhất để đòi lại công lý. Nhưng hãy cẩn thận với sự tha hóa của Phán Điện. Đừng để lòng căm thù cá nhân bẻ gãy cán cân của con..."*
Bức di thư viết bằng máu của người cha quá cố chứa đựng sơ đồ tìm kiếm Cuốn Sổ Da Người và danh sách những tà sư hắc ám tham gia vào vụ thảm sát năm xưa. Huy siết chặt mảnh giấy da trong tay, nước mắt rỉ ra dưới lớp kính râm đen. Chân tướng vụ diệt môn đau thương cuối cùng đã hé mở một góc đen tối.
Đột nhiên, từ phía bệnh viện pháp y cách đó vài cây số, một luồng chấn động u minh cực mạnh truyền qua sợi tơ nhân quả kết nối giữa Huy và di cốt đứa trẻ.
Tại Phòng mổ tử thi số 4, lá bùa tà thuật phong ấn trên phần xương sườn đứa trẻ mồ côi đột ngột phát sáng dữ dội, tỏa ra một luồng lửa ma trơi màu xanh lục nhạt ghê rợn. Luồng lửa thiêu rụi lớp sương tịnh hóa của Ngọc Mai, báo hiệu linh hồn tà sư Lý Hắc ở cách đó không xa đã phát hiện ra có người chạm vào di cốt và đang dùng tà thuật truy vết để tiêu diệt nhân chứng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!