Nhạc nềnPowder_Snow

Bẫy Hồng Ngoại: Săn Lùng Ban Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gót chân trái của Nguyễn Hoàng Linh thắt lại trong một cơn co giật buốt nhói khi cô bước qua bậu cửa ký túc xá Thiên Sa. Dưới lớp băng gạc thô sơ dính bết vào lòng bàn chân, những vết rách sâu do đinh ghim của Phan Ngọc Hà để lại từ chiều qua đang mưng mủ, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt lẫn máu đặc. Mỗi bước đi là một lần thịt da bị xé rách, nhưng Linh không được phép khập khiễng. Cô phải đi thẳng lưng, hai vai giữ thăng bằng tuyệt đối trước họng kính của ba chiếc camera giám sát lắp dọc sảnh tầng trệt.


Linh lách người qua hành lang tối, cố gắng không để tiếng thở dốc của mình lọt vào phòng quản lý. Từ bên trong, tiếng mụ Kim đang rít lên qua điện thoại, giọng khàn đặc vì hoảng loạn và giận dữ:

- "Tôi không cần biết! Bằng mọi giá phải gỡ cái video đó xuống! Đàn em của thằng Huy báo chí đã tung nó lên diễn đàn 'Hào Quang Máu' rồi! Nếu Giám đốc Minh Đăng hay Chủ tịch Khánh nhìn thấy cảnh tôi phạt con ranh Diệu Linh, chiếc ghế này của tôi bay màu, thì các người cũng đừng hòng yên ổn!"


Linh tựa lưng vào bức tường gạch lạnh ngắt, nín thở. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội. Vậy là Phan Quốc Huy đã nhận được chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa video bạo hành mà cô giấu ở kẽ tường tiệm tạp hóa Cô Diệp chiều nay. Đoạn clip thô ghi lại cảnh mụ Kim dùng bạo lực dã man dưới hầm tối đã được phát tán. Nhưng niềm vui thắng lợi chưa kịp nhen nhóm thì một gáo nước lạnh đã dội thẳng vào đầu Linh. Mụ Kim hoảng loạn nghĩa là Trịnh Bá Nam – gã trưởng bộ phận an ninh cáo già – sẽ lập tức vào cuộc.


Linh lê bước về phòng 302. Căn phòng tối om, chỉ có tiếng thở đều đặn của Trần Mỹ Duyên từ phía giường đối diện. Linh ngồi bệt xuống sàn gạch, tháo đôi giày canvas sũng máu, cẩn thận dùng gấu áo lau sạch những vệt dịch hồng nhạt rỉ ra trên nền nhà. Cô không có điện thoại. Chiếc Nokia 1280 ẩn – phương tiện liên lạc duy nhất của cô với tòa soạn báo Pháp Luật – đã phải để lại dưới khay tiền lẻ của chị Diệp để né tránh cuộc lục soát ngặt nghèo của Bá Nam lúc chiều. Cô hoàn toàn bị cô lập.


Trong bóng tối tĩnh mịch, đầu óc phóng viên điều tra của Linh hoạt động điên cuồng. Cô nhớ lại lời cảnh báo của hacker mũ trắng Phạm Minh Triết trước khi cô thâm nhập: "Hệ thống mạng nội bộ của Thiên Sa được giám sát bởi tường lửa chuyên dụng. Mỗi khi em bật bộ phát Wi-Fi di động mini giấu trong hộp phấn trang điểm để truyền file lên đám mây, router trung tâm sẽ ghi lại địa chỉ MAC và IP của thiết bị. Nếu tụi an ninh rà soát nhật ký kết nối (log), tụi nó sẽ phát hiện ra một thiết bị lạ đã tải lên hàng gigabyte dữ liệu vào đúng những khung giờ em lén lên sân thượng."


Bá Nam chắc chắn sẽ ra lệnh cho kỹ thuật viên kiểm tra log mạng để tìm ra kẻ đã tuồn clip lên diễn đàn ngầm. Nếu gã tìm thấy địa chỉ MAC của hộp phấn Wi-Fi, gã sẽ đối chiếu thời gian và tóm gọn cô. Linh phải xóa sạch dấu vết kết nối đó ngay trong đêm nay, trước khi đội IT của công ty tiến hành sao lưu dữ liệu định kỳ vào lúc 3 giờ sáng.


Mục tiêu tối thượng: Phòng giám sát camera trung tâm ở tầng 1. Nơi đó đặt máy chủ quản lý router và hệ thống lưu trữ log mạng của toàn bộ ký túc xá.


Linh chờ đến 1 giờ sáng. Khi tiếng ngáy nhẹ của Mỹ Duyên đã đều đặn, cô lén gạt chiếc chăn mỏng, luồn tay xuống dưới lót giày chạy bộ mới để lấy ra chiếc chìa khóa vạn năng dự phòng mà bà lao công Mai đã lén tuồn cho cô. Chiếc chìa khóa cơ bằng đồng lạnh ngắt, là chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp cô mở được cửa phụ phòng máy mà không cần thẻ từ an ninh.


Cô khoác chiếc áo gió đen rộng, lách người qua khe cửa phòng 302 không một tiếng động. Hành lang ký túc xá chìm trong ánh đèn đỏ mờ nhạt của giờ giới nghiêm. Linh áp dụng "Phương pháp Ghi nhớ sơ đồ thị giác" mà cô đã dày công xây dựng trong suốt một tuần qua. Cô biết camera góc cao ở góc hành lang tầng 3 có chu kỳ xoay quét 90 độ mất đúng 12 giây, và có một khoảng điểm mù rộng khoảng nửa mét sát bờ tường phía đông.


Linh nép sát người vào tường, di chuyển như một chiếc bóng. Khớp gối trái sưng tấy tràn dịch mỗi lần co gập lại đau buốt như có hàng nghìn mảnh thủy tinh cứa vào thịt, nhưng cô cắn chặt môi đến bật máu, tuyệt đối không để phát ra một tiếng rên rỉ. Cô bước xuống cầu thang bộ thoát hiểm, tránh xa thang máy nơi có cảm biến chuyển động.


Tầng 1 yên ắng đến rợn người. Trước cửa Phòng giám sát camera trung tâm, chiếc đèn LED chỉ thị màu đỏ vẫn nhấp nháy đều đặn. Linh nép vào góc khuất của tủ chữa cháy, quan sát khe cửa kính. Bên trong phòng tối om, chỉ có ánh sáng xanh lè từ hàng chục màn hình giám sát hắt ra hờ hững. Không có người trực ban. Kỹ thuật viên Hoàng – kẻ trực ca đêm nay – chắc chắn đã lén trốn đi hút thuốc hoặc ngủ gục ở phòng nghỉ hậu cần.


Linh tiếp cận cửa phụ của phòng máy. Đôi tay cô run rẩy vì sốt nhẹ hằng đêm, nhưng cô vẫn chuẩn xác tra chiếc chìa khóa vạn năng dự phòng vào ổ khóa cơ. Một tiếng *cạch* siêu nhỏ vang lên. Linh nín thở, đẩy nhẹ cánh cửa lách người vào trong, rồi khéo léo khép hờ cửa lại để tránh tiếng động.


Không khí bên trong phòng máy lạnh ngắt, nồng nặc mùi ozone từ các thiết bị điện tử hoạt động liên tục và mùi tàn thuốc lá khét lẹt đặc trưng của Hoàng. Hàng trăm màn hình hiển thị mọi ngóc ngách của ký túc xá: phòng ăn, phòng tập hầm số 4, hành lang các tầng lầu... Linh lướt nhanh qua các dãy bàn điều khiển, mắt dừng lại ở máy chủ quản lý mạng nội bộ đặt ở góc phòng.


Cô nhanh chóng rút từ túi áo ra chiếc USB boot chứa hệ điều hành Linux rút gọn – công cụ mà Minh Triết đã chuẩn bị riêng cho cô để thực hiện "Xóa dấu vết kỹ thuật số thủ công". Linh cắm USB vào cổng sau của máy chủ, khởi động lại hệ thống và nhấn liên tục phím F12 để truy cập vào menu boot.


Màn hình đen kịt hiện lên những dòng chữ lệnh màu trắng chạy dọc sườn máy. Ngón tay Linh lướt nhanh trên bàn phím cơ, tiếng gõ phím lách cách bị tiếng gầm rú của hệ thống quạt tản nhiệt server nuốt trọn. Cô gõ lệnh mount ổ cứng chứa hệ thống log của router Thiên Sa, điều hướng đến thư mục̀/var/log/dhcpd.log̀ và/var/log/syslog̀.


- "Cố lên... một chút nữa thôi..." Linh thầm thì, mồ hôi lạnh chảy dài dọc thái dương, làm nhòe đi lớp phấn mỏng trên trán.


Trên màn hình, hàng nghìn dòng địa chỉ IP và MAC hiện ra. Linh dùng lệnh̀grep̀ để lọc ra địa chỉ MAC của bộ phát Wi-Fi di động mini giấu trong hộp phấn. Đúng như cô dự đoán, có tổng cộng 4 lượt kết nối vào các đêm thứ Ba, thứ Năm và chiều nay, truyền tải tổng cộng hơn 4.2 GB dữ liệu ra ngoài địa chỉ IP đám mây bảo mật.


Cô bắt đầu chạy đoạn script xóa sạch các dòng log chứa địa chỉ MAC này, thay thế chúng bằng các khoảng trống log ảo để tránh hệ thống tường lửa phát hiện ra sự sụt giảm dữ liệu bất thường. Thanh tiến trình (progress bar) trên màn hình bắt đầu chạy: 10%... 30%... 50%...


Đột ngột, tiếng chuông gió treo ngoài hành lang tầng 1 leng keng vang lên.


Trái tim Linh như rơi rụng khỏi lồng ngực. Tiếng bước chân nặng nề, kéo lê dép nhựa lẹt xẹt trên sàn gạch men đang tiến thẳng về phía phòng điều khiển. Đó là Hoàng! Gã kỹ thuật viên béo mạp, tóc bết dầu đang quay trở lại phòng trực sớm hơn giờ đổi ca thường lệ.


Linh nhìn lên màn hình: thanh tiến trình mới đạt 72%. Nếu cô rút USB ra ngay lúc này, hệ thống tệp tin (file system) của router sẽ bị lỗi phân mảnh (corrupt), toàn bộ mạng ký túc xá sẽ sập và hệ thống cảnh báo xâm nhập tự động của Trịnh Bá Nam sẽ kích hoạt ngay lập tức. Cô sẽ bị bắt quả tang tại trận.


Tiếng bước chân đã dừng lại ngay trước cửa phụ. Tiếng lách cách của chùm chìa khóa chạm vào ổ cửa kính vang lên khô khốc.


Trong khoảnh khắc sinh tử, bản năng phóng viên điều tra của Linh đưa ra quyết định tàn nhẫn. Cô không kịp rút USB, cũng không thể tắt màn hình. Linh nhanh như cắt lướt người xuống dưới gầm bàn điều khiển trung tâm rộng lớn. Gầm bàn chứa đầy các bó dây cáp mạng chằng chịt và các ổ cắm điện nguồn bám đầy bụi bẩn.


Linh thu mình vào góc tối nhất dưới gầm bàn, nín thở. Khớp gối trái chấn thương bị gập cong lại ép sát vào ngực, đau đớn tột cùng như có hàng nghìn mũi kim đâm trực tiếp vào xương tủy. Vết rách ở gót chân trái rỉ máu, thấm qua lớp băng gạc thô sơ, mùi máu tanh nhẹ thoảng ra trong không gian hẹp. Cô dùng hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cắn chặt răng vào vạt áo gió đen để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ.


Cánh cửa phòng điều khiển mở ra. Hoàng bước vào, lầm bầm chửi rủa bằng giọng ngái ngủ khàn đặc:

- "Mẹ kiếp, cái mạng nội bộ hôm nay bị cái quái gì mà chậm như rùa bò thế này? Lại phải cấu hình lại router à?"


Linh nhìn qua khe hở của tấm ván gỗ gầm bàn. Đôi chân mập mạp, đầy lông lá của Hoàng đi đôi dép nhựa màu xanh đang tiến lại gần chiếc ghế xoay điều khiển. Chiếc ghế xoay bằng da màu đen khẽ lún xuống khi gã ngồi phịch lên. Khoảng cách giữa Linh và đôi chân của Hoàng chỉ chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét. Mùi mồ hôi dầu bết bát và mùi thuốc lá rẻ tiền từ người gã xộc thẳng vào mũi Linh, khiến cô buồn nôn dữ dội.


Hoàng kéo sát chiếc ghế vào bàn. Đột ngột, gã khựng lại.


Ánh mắt biến thái, soi mói của gã lướt qua chiếc ghế điều khiển vẫn còn hơi ấm ấm bất thường. Và ngay trên màn hình máy tính trước mặt gã, dòng lệnh Linux màu trắng vẫn đang hiển thị tiến trình xóa log kết nối chạy đến 92%.


- "Cái gì thế này?" Hoàng lẩm bẩm, giọng gã đột ngột tỉnh táo hẳn. Gã nhổm người dậy, đưa bàn tay mập mạp bết mồ hôi lướt sát về phía con chuột máy tính để kiểm tra dòng lệnh lạ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!