Nhạc nềnPowder_Snow

Hòm Thư Chết: Đường Truyền Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau từ gót chân trái dội lên đại não theo từng nhịp đập của mạch máu, buốt nhức và tê dại. Sau cú giậm chân tuẫn đạo trong kỳ thi phân lớp ở phòng tập số 4, gót chân của Nguyễn Hoàng Linh đã hoàn toàn nát bấy. Những mũi đinh ghim nghiệt ngã của Phan Ngọc Hà không chỉ đâm rách da thịt mà còn cắm sâu vào màng xương gót. Dù đã lén dùng đá lạnh nhà bếp để chườm giảm sưng hằng đêm trong phòng tắm ký túc xá, vết thương vẫn bắt đầu mưng mủ, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt lẫn máu đặc, dính chặt vào lớp băng gạc thô sơ mà cô tự quấn dưới lòng bàn chân.


Linh cắn chặt răng, cố giữ cho khớp gối trái đang tràn dịch nghiêm trọng không bị khuỵu xuống khi bước qua cánh cổng sắt nặng nề của ký túc xá Thiên Sa. Dưới cái nắng oi ả, hầm cập của buổi chiều Sài Gòn, cô khoác lên mình chiếc áo khoác gió rộng thùng thình của thực tập sinh dự bị – chiếc áo khoác có đường khâu giấu chỉ tinh vi mà mẹ cô, một thợ may nghèo ở Bảo Lộc, đã dạy cô làm ngày trước. Hôm nay, cô có một lý do hoàn hảo để xin phép mụ Kim ra ngoài mười lăm phút: mua băng vệ sinh cá nhân và thuốc giảm đau liều nhẹ tại tiệm tạp hóa đối diện.


Nhưng mục đích thực sự của Linh đang nằm im lìm trong kẽ gấu áo khoác gió: chiếc thẻ nhớ MicroSD siêu nhỏ chứa đoạn video quay lén cảnh mụ Kim bạo hành tàn nhẫn Lê Diệu Linh dưới ngục tối tầng ba. Đó là bằng chứng thép đầu tiên cô thu thập được sau một tuần thâm nhập đầy máu và nước mắt. Cô phải tuồn nó ra ngoài cho Phan Quốc Huy bằng mọi giá.


Con đường nhựa ngắn ngủi ngăn cách giữa cổng ký túc xá và tiệm tạp hóa Cô Diệp đối diện bỗng dài ra như vô tận. Mỗi lần gót chân trái chạm xuống đất, Linh lại phải dùng kỹ thuật kiểm soát trọng tâm cơ lõi, dồn toàn bộ lực nâng đỡ cơ thể sang chân phải lành lặn để bước đi không bị khập khiễng trước ống kính camera giám sát dày đặc của Thiên Sa. Mồ hôi lạnh vã ra, thấm đẫm vạt áo thun mỏng bên trong, nhưng gương mặt Linh vẫn giữ nguyên một lớp mặt nạ ngây thơ, rụt rè của cô gái mười chín tuổi.


Tiệm tạp hóa của chị Diệp nằm khuất sau tán cây bàng lớn, đối diện quán trà sữa Góc Phố. Không gian tiệm chật chội, bừa bộn và nồng nặc mùi bột giặt, cá khô lẫn mùi nhựa rẻ tiền. Chị Diệp – người phụ nữ mập mạp mặc đồ bộ hoa văn sặc sỡ – đang ngồi sau chiếc bàn gỗ cũ kỹ dùng làm quầy thu tiền. Nhìn thấy Linh bước vào với dáng vẻ mệt mỏi, đôi mắt chị khẽ dao động. Chị Diệp vốn là người đồng cảm với Vy, em gái quá cố của Linh, và từ những ngày đầu Linh thâm nhập, chị đã âm thầm trở thành trạm trung chuyển thông tin duy nhất giúp cô che mắt lũ bảo vệ.


"Lấy cho em một gói băng vệ sinh loại ban đêm... với một vỉ Panadol xanh ạ," Linh nói bằng giọng khàn khàn, cố tình ho nhẹ vài tiếng để tạo vẻ ốm yếu.


"Chờ chị chút, để chị lội vào kho lấy loại thấm hút tốt cho," chị Diệp xởi lởi đáp lớn, cố tình nói to để gã bảo vệ Thiên Sa đang đứng gác ngoài cổng nghe thấy. Chị khẽ nháy mắt với Linh, hướng ánh nhìn về phía đống vỏ thùng carton cũ bám đầy bụi bẩn chất cao sát bức tường gạch phía sau tiệm.


Linh hiểu ý. Cô giả vờ đi dạo quanh các kệ hàng để lựa chọn đồ ăn vặt, chậm rãi di chuyển vào góc tối khuất tầm mắt của camera đường phố. Gót chân cô nhói lên một cơn đau dữ dội khi cô phải đứng kiễng chân. Linh tựa nhẹ vai vào bức tường gạch cũ kỹ, hơi thở dốc dồn dập.


Phía sau đống thùng carton Hao Hao chất đống là một kẽ hở tường gạch lỏng lẻo – vị trí "Giao thức Hòm thư chết (Dead Drop)" mà cô và Huy đã thống nhất từ trước. Linh lén thọc tay vào gấu áo khoác, ngón tay trỏ bị dằm gỗ đâm sâu từ hôm dọn dẹp hành lang tầng ba vẫn còn nhức nhối, nhưng cô vẫn chuẩn xác rút ra chiếc thẻ nhớ MicroSD được bọc kỹ trong một mẩu nilon nhỏ dính băng keo hai mặt.


Bằng một động tác cực kỳ nhanh nhẹn và thuần thục của một phóng viên điều tra kỳ cựu, Linh lách tay ra sau thùng giấy, luồn ngón tay vào kẽ gạch lỏng, ấn mạnh chiếc thẻ nhớ dính chặt vào mặt trong của viên gạch rỗng. Không một tiếng động. Không một vết tích thừa thãi. Chiếc thẻ nhớ chứa đựng sinh mạng pháp lý của mụ Kim đã được cất giấu an toàn hòm thư chết.


Cùng lúc đó, tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm tạp hóa bỗng leng keng vang lên dồn dập. Luồng khí nóng từ mặt đường nhựa xộc vào, kéo theo bóng đen cao lớn, vạm vỡ của Trịnh Bá Nam cùng hai nhân viên an ninh vũ trang Thiên Sa.


Trái tim Linh nảy lên một nhịp cực mạnh, nhưng cô lập tức áp dụng "Khả năng Kiểm soát nhịp thở khi nói dối" học từ yoga Pranayama: hít sâu bằng mũi trong 4 giây, giữ hơi 4 giây và thở ra nhẹ nhàng bằng miệng trong 8 giây. Nhịp tim cô từ từ hạ xuống, gương mặt cô trở lại trạng thái bình thản, ngơ ngác.


Bá Nam bước vào tiệm với những bước chân nặng nề, dứt khoát của một cựu cảnh sát hình sự. Gương mặt gã lạnh lùng không cảm xúc, vết sẹo nhỏ dưới cằm khẽ giật giật khi gã đưa mắt quét một lượt khắp tiệm tạp hóa tối tăm. Ánh mắt sắc lẹm của gã dừng lại ngay trên bóng dáng nhỏ bé của Linh đang đứng sát đống thùng carton.


"Thực tập sinh Hoàng Linh," giọng Bá Nam trầm khàn, vang lên đầy uy quyền áp đảo. "Tại sao cô lại ở đây vào giờ này?"


Linh co rụt hai vai lại, giả vờ giật mình hoảng sợ. Cô ôm chặt chiếc túi xách canvas nhỏ trước ngực, giọng run rẩy: "Em... em xin phép quản lý Kim ra ngoài mua đồ dùng cá nhân ạ. Em bị... đến tháng, đau bụng quá..."


Bá Nam không trả lời ngay. Gã tiến lại gần cô, khoảng cách hẹp đến mức Linh có thể ngửi thấy mùi da thuộc từ bao súng rulo đeo bên thắt lưng gã. Ánh mắt gã cúi xuống nhìn chằm chằm vào gót chân trái đang quấn băng gạc trắng của cô, nơi vệt máu tươi đã bắt đầu rỉ ra, thấm nhẹ qua lớp vải giày canvas.


"Gót chân bị đâm nát đinh ghim, khớp gối tràn dịch nghiêm trọng," Bá Nam lạnh lùng liệt kê chấn thương của cô bằng giọng mỉa mai. "Một thực tập sinh bị thương tật nặng đến mức suýt ngất xỉu trên sân khấu chiều nay, lại có đủ thể lực để tự mình đi bộ ra ngoài tiệm tạp hóa mua đồ? Cô không thấy lý do này quá gượng ép sao, Hoàng Linh?"


"Em... em đau quá, trong ký túc xá không có thuốc giảm đau liều mạnh..." Linh cúi đầu sát ngực, nước mắt chực trào ra trên khóe mắt dưới lớp phấn mỏng. Cô giả vờ như một đứa trẻ mười mười chín tuổi ngây ngô đang run rẩy trước sự tra hỏi tàn nhẫn của cảnh sát.


Bá Nam khẽ cười lạnh. Gã đưa tay lên đặt hờ lên bao súng rulo bên hông, ngón tay gõ nhẹ vào báng súng theo một nhịp điệu đáng sợ. Gã nghi ngờ có kẻ đã lén tuồn thiết bị phát sóng vô tuyến lên sân thượng hôm trước, và vệt máu gót chân của Linh để lại trên sàn gỗ phòng thi số 4 trùng khớp một cách kỳ lạ với vệt máu nhỏ gã tìm thấy sát cửa thoát hiểm dẫn lên sân thượng đêm mưa.


"Mở túi xách ra cho tôi kiểm tra," Bá Nam ra lệnh, giọng nói không chứa một chút khoan nhượng. "Đội an ninh có quyền lục soát bất kỳ thực tập sinh nào có hành vi đáng ngờ bên ngoài ký túc xá."


Linh siết chặt quai túi xách. Trong túi cô lúc này không có thẻ nhớ, nhưng lại có chiếc điện thoại Nokia 1280 ẩn giấu dưới lót giày chạy bộ trái mà cô vừa vội vàng tháo ra nhét vào túi xách trước khi ra ngoài để phòng hờ liên lạc với Huy. Nếu Bá Nam lục soát túi và phát hiện ra chiếc điện thoại cục gạch này, vỏ bọc phóng viên điều tra của cô sẽ vỡ đôi ngay lập tức.


Bầu không khí trong tiệm tạp hóa đặc quánh lại, nghẹt thở đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng quạt trần cũ kỹ kêu cạch cạch trên đầu. Hai tên bảo vệ đi cùng Bá Nam đã tiến lên chặn đứng lối ra duy nhất của tiệm.


Nhìn thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc của Linh, chị Diệp từ trong kho bước ra, tay bưng một rổ trứng gà lớn. Chị giả vờ vấp phải chiếc thùng carton dưới đất, cơ thể mập mạp loạng choạng lao thẳng về phía gã bảo vệ đang đứng chặn cửa.


"Ối giời đất ơi! Cứu tôi với!"


Chị Diệp hét lớn, rổ trứng gà trên tay chị bay thẳng vào người gã bảo vệ và dập nát bét trên đôi bốt da bóng loáng của gã. Lòng đỏ và lòng trắng trứng nhầy nhụa, tanh hôi bắn tung tóe khắp sàn nhà và vương vãi lên cả gấu quần của gã bảo vệ còn lại. Cả hai tên bảo vệ hoảng loạn lùi lại, ra sức lau chùi đống hỗn độn.


"Chị làm cái trò gì thế hả?" Gã bảo vệ bị trứng đổ lên người nổi điên quát tháo.


"Tôi xin lỗi! Tôi vô ý quá! Sàn nhà trơn quá!" Chị Diệp vừa khóc lóc phân trần vừa cầm chiếc giẻ lau chạy đến lau chùi, cố tình tạo ra một khung cảnh hỗn loạn cực độ ngay sát quầy thu tiền.


Tận dụng đúng hai giây ngắn ngủi khi Bá Nam quay đầu lại nhìn đống hỗn độn với vẻ mặt nhăn nhó đầy phiền phức, Linh nhanh như cắt lách người sát quầy gỗ. Tay cô thọc sâu vào túi xách, rút chiếc điện thoại Nokia 1280 nhỏ gọn ra và lén thả nhẹ nó xuống dưới khay đựng tiền lẻ bằng nhựa màu đỏ của chị Diệp đặt trên bàn. Chiếc điện thoại rơi im lìm vào góc khuất dưới đống hóa đơn giấy lộn xộn.


Khi Bá Nam quay đầu lại nhìn Linh, gương mặt cô đã trở lại vẻ hoảng sợ tột độ, hai vai run lên bần bật. Cô run rẩy mở khóa kéo chiếc túi xách canvas nhỏ, dốc ngược toàn bộ đồ vật bên trong lên mặt bàn gỗ trước mặt gã.


Một gói băng vệ sinh ban đêm còn nguyên bao bì, một vỉ thuốc Panadol màu xanh mua dở, vài đồng tiền lẻ nhăn nhúm và một chiếc khăn tay thấm đẫm mồ hôi lạnh. Hoàn toàn không có bất kỳ thiết bị điện tử hay thẻ nhớ nào.


Bá Nam nhíu mày. Gã cầm vỉ thuốc Panadol lên kiểm tra, rồi dùng chiếc máy dò kim loại cầm tay rà quét chậm rãi khắp người Linh từ bả vai trái chấn thương xuống đến đôi giày canvas đẫm máu của cô. Chiếc máy dò chỉ phát ra những tiếng rè rè nhỏ do các khuy sắt của áo khoác gió, hoàn toàn không phát hiện ra tần số sóng vô tuyến hay linh kiện điện tử nào khác.


Bá Nam cất máy quét vào bao, ánh mắt gã vẫn ngập tràn sự hoài nghi sắc lạnh. Gã tiến sát lại gần Linh, cúi đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập nước của cô, như muốn nhìn thấu vào tận cùng linh hồn đang run rẩy dưới vỏ bọc ngây thơ kia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!