Máu Nhuộm Gót Giày: Bài Thi Sinh Tử
Tiếng chìa khóa vạn năng của mụ Kim lách cách va vào nhau ở đầu hành lang tầng ba giống như tiếng lưỡi hái của tử thần đang kéo lê trên mặt sàn đá lạnh. Luồng ánh sáng đỏ mờ ảo, u uất của khu vực cấm như đặc quánh lại. Hoàng Linh nín thở, cơ thể cô cứng đờ dưới bóng tối của chiếc bóng đèn hỏng. Chiếc điện thoại nắp gập cũ kỹ – vật chứng chứa bức ảnh chụp vết xước móng tay rớm máu của Vy – vừa được cô nhanh tay tuồn sâu vào chiếc gấu áo khoác dọn dẹp rộng thùng thình nhờ "Kỹ thuật Giấu thiết bị trong gấu áo". Cô cúi gập người, hai tay siết chặt lấy cán chổi lau nhà, giả vờ cặm cụi quét dọn đống vôi vữa rụng dưới đất.
"Mày đang làm cái trò gì ở đây vào giờ này?"
Giọng nói trầm khàn, hách dịch của mụ Kim vang lên ngay sát sau lưng Linh. Đi kèm với đó là luồng khí lạnh buốt từ cây thước sắt bọc da mà mụ luôn mang theo người.
Linh run rẩy quay lại, bờ vai trái đang rách thịt do vết roi mây hôm trước khẽ giật nảy lên vì đau đớn. Cô lập tức hạ thấp trọng tâm, hai vai co rúm, ánh mắt cụp xuống đầy vẻ sợ hãi và phục tùng – một màn biểu diễn hoàn hảo của "Kỹ thuật Nhập vai hoàn toàn".
"Em... em xin lỗi quản lý Kim," Linh nói, giọng cô lắp bắp, giả vờ như một đứa trẻ mười chín tuổi ngây ngô đang run rẩy trước bạo lực. "Huỳnh Anh phạt em phải dọn sạch hành lang tầng ba trước khi trời sáng. Em... em thấy chỗ này nhiều bụi quá nên lỡ dọn muộn..."
Mụ Kim nhướng đôi mắt xếch ngược đầy nghi ngờ, quét một lượt từ đầu đến chân Linh. Chiếc thước sắt bọc da trong tay mụ khẽ gõ bành bách vào lòng bàn tay, tạo ra những âm thanh khô khốc, đe dọa. Mụ tiến lên một bước, mũi giày cao gót nhọn hoắt dẫm thẳng lên vạt chổi lau nhà của Linh, ép cô phải lùi lại sát cánh cửa gỗ phòng biệt lập.
"Dọn dẹp? Hay là mày đang rình rập cái gì?" Mụ Kim ghé sát khuôn mặt trang điểm đậm phấn nhưng lạnh lẽo vào tai Linh, mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc trộn lẫn với mùi ẩm mốc của hành lang khiến Linh buồn nôn. "Tao cảnh cáo mày, con ranh. Ở cái Thiên Sa này, những đứa tò mò thường không có kết cục tốt đẹp đâu. Nhìn gương con em gái mày đi."
Trái tim Linh thắt lại một nhịp đau đớn khi mụ nhắc đến Vy, nhưng cô tuyệt đối không để lộ bất kỳ sự dao động nào trong ánh mắt. Cô cắn chặt môi, nước mắt ch chực trào ra đúng lúc, hai tay run rẩy nắm chặt vạt áo: "Em không dám... Em chỉ muốn hoàn thành hình phạt để ngày mai được tham gia kỳ thi tháng thôi... Xin quản lý nương tay..."
Nhìn thấy sự yếu đuối và sợ hãi tột cùng của Linh, mụ Kim khẽ cười khẩy một tiếng đầy thỏa mãn. Mụ dùng đầu cây thước sắt nâng cằm Linh lên, ghé sát nói: "Tốt nhất là mày nên biết thân biết phận. Liệu mà chuẩn bị cho kỳ thi tháng ngày mai đi. Ban đào tạo sẽ lọc mười phần trăm đứa đứng bét bảng để đuổi cổ đấy. Để tao xem cái chân què của mày trụ được bao lâu."
Mụ Kim quay lưng bỏ đi, tiếng gót giày nện côm cốp xuống hành lang xa dần rồi mất hút sau cánh cửa ngăn cách. Linh đứng im trong bóng tối, hơi thở dốc dồn dập. Cô đưa bàn tay trái lên nhìn. Ngón tay trỏ bị dằm gỗ đâm sâu lúc nãy vẫn đang rỉ máu, đau nhức nhối. Nhưng trong lòng cô, ngọn lửa căm hận đã bùng lên thiêu rụi mọi nỗi sợ hãi. Cô lén sờ vào khe nứt bê tông đối diện cánh cửa phòng biệt lập. Chiếc camera khuy áo siêu nhỏ vẫn nằm im lìm ở đó, ống kính vô hồn đang ghi lại mọi thứ trong câm lặng. Linh khẽ mỉm cười lạnh lùng. Bước đầu tiên của kế hoạch đã hoàn thành.
***
Sáng hôm sau, bầu không khí tại khu tổ hợp đào tạo Thiên Sa ở Quận 7 căng thẳng đến mức ngột ngạt. Hôm nay là ngày diễn ra "Kỳ thi phân lớp định kỳ lần thứ nhất" – một sự kiện tàn khốc hoạt động theo "Quy trình Thanh lọc định kỳ". Mười phần trăm thực tập sinh đứng cuối bảng xếp hạng tổng hợp điểm thi tháng sẽ bị sa thải ngay lập tức và phải gánh chịu khoản nợ bồi thường chi phí đào tạo khổng lồ lên đến hàng chục tỷ đồng. Đối với những cô gái nghèo bán mình cho giấc mơ showbiz, đây không khác gì một bản án tử hình xã hội.
Trong phòng thay đồ nữ ở tầng hầm 1, tiếng khóc sụt sùi của những thực tập sinh lớp F vang lên xen lẫn tiếng lách cách của hộp trang điểm và tiếng khóa kéo trang phục diễn. Linh ngồi trong góc tối, cắn răng chịu đựng cơn đau buốt từ khớp gối trái đang sưng tấy tràn dịch. Cô lén lấy viên đá lạnh bọc trong khăn tắm từ nhà bếp, áp chặt vào đầu gối để tạm thời làm giảm sưng tấy theo "Kỹ thuật Sơ cứu chấn thương nhanh bằng đá lạnh". Cô biết, nếu không đạt điểm tuyệt đối trong bài thi vũ đạo hôm nay để giành lấy "Điểm Đánh Giá Tuần" cao nhất, cô sẽ không thể thăng lên lớp C-Class và sẽ vĩnh viễn bị giam cầm dưới đáy hệ thống của mụ Kim.
"Hoàng Linh, đến lượt mày chuẩn bị trang phục rồi kìa," tiếng gọi hách dịch của Huỳnh Anh vang lên từ cửa phòng.
Linh đứng dậy, bước đi khập khiễng tiến về phía tủ đồ cá nhân số 47 của mình. Khi cô mở cánh cửa tủ bằng sắt ra, một mùi keo hóa học nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Linh bàng hoàng nhìn vào bên trong. Bộ giày nhảy dự phòng màu đen của cô đã bị ai đó đổ đầy keo dán sắt chuyên dụng, dính chặt cứng vào vách tủ, hoàn toàn bị phá hủy không thể sử dụng.
Linh quay đầu lại. Ở góc phòng đối diện, Phan Ngọc Hà – thực tập sinh lớp B, tay sai đắc lực của Thùy Chi – đang đứng khoanh tay, trên môi nở một nụ cười giễu cợt đầy đố kỵ. Hà khẽ liếc nhìn Linh rồi quay sang thì thầm với mấy đứa bên cạnh, cố tình để lộ chiếc lọ keo dán sắt rỗng trong túi trang điểm của mình. Đây chính là "Vụ phá hoại giày nhảy của Ngọc Hà" nhằm triệt hạ Linh ngay trước giờ thi.
Linh không hề nao núng. Bản năng của một phóng viên điều tra giúp cô giữ được cái đầu lạnh trong mọi tình huống khủng hoảng. Cô bỏ qua bộ giày dự phòng bị hỏng, hướng ánh mắt về phía đôi giày nhảy chính màu trắng duy nhất còn lại đang đặt dưới sàn tủ. Đôi giày vải canvas trắng muốt, sạch sẽ, có vẻ như chưa bị can thiệp bên ngoài.
Linh ngồi xuống, cầm đôi giày lên. Nhưng ngay khi cô vừa xỏ bàn chân trái vào và nhấn nhẹ gót chân xuống, một cơn đau nhói buốt, sắc lẹm đột ngột cắm phập vào da thịt.
Linh giật nảy mình, lập tức rút chân ra. Cô lật ngược chiếc giày, thọc tay vào bên trong lớp lót mỏng dưới gót chân. Ngón tay cô chạm phải những đầu kim loại nhọn hoắt, lạnh ngắt.
Hàng chục chiếc đinh ghim nhỏ dùng để khâu vá đã bị Phan Ngọc Hà lén đâm xuyên từ dưới đế giày lên, ẩn giấu tinh vi ngay dưới lớp lót mỏng. Chỉ cần Linh dùng lực giậm gót chân xuống khi nhảy, những mũi đinh này sẽ đâm nát gót chân cô.
"Linh, em sao thế? Sắp đến giờ lên sân khấu của nhóm F rồi!" Mỹ Duyên bước đến bên cạnh, lo lắng nhìn gương mặt đột ngột tái mét của Linh.
Linh khẽ lắc đầu, lén che đôi giày đi để không làm Duyên hoảng loạn. Trong đầu cô, các luồng suy nghĩ xoay chuyển điên cuồng. Nếu cô báo cáo ban tổ chức về việc giày bị phá hoại, mụ Kim chắc chắn sẽ lấy cớ đó để đình chỉ quyền thi đấu của cô vì "không bảo quản tốt đồ dùng cá nhân", hoặc bắt cô phải hoãn thi sang kỳ sau – đồng nghĩa với việc cô sẽ bị xếp bét bảng và bị đào thải lập tức theo quy trình thanh lọc. Nếu cô nhảy chân trần trên sàn gỗ thô ráp, trơn trượt của phòng thi, cô sẽ bị trừ điểm nặng về phong cách và kỹ thuật biểu diễn.
Cô nhìn sang Phan Ngọc Hà. Hà đang nhìn cô với ánh mắt thách thức, như muốn nói: *Mày chỉ có nước bỏ cuộc thôi, con ranh.*
Hình ảnh vết xước móng tay rớm máu của Vy trên cánh cửa phòng biệt lập tầng ba chợt hiện lên trước mắt Linh. Vy đã phải chịu đựng nỗi đau đớn gấp trăm lần thế này trước khi chết. Nỗi căm hận tột cùng biến thành một thứ sức mạnh tinh thần phi thường, đè bẹp mọi nỗi sợ hãi thể xác.
*Ngọc Hà, mày muốn tao quỳ xuống khóc lóc sao? Không bao giờ.*
Linh cắn chặt răng đến bật máu trong miệng để ngăn tiếng rên rỉ. Cô tháo chiếc gạc băng bó ở vai ra, quấn chặt nhiều vòng quanh gót chân trái để làm lớp đệm giảm lực. Sau đó, trước ánh mắt ngỡ ngàng của Mỹ Duyên, Linh thản nhiên xỏ chân vào chiếc giày nhảy chứa đầy đinh ghim.
*Phập! Phập! Phập!*
Mười mấy mũi đinh sắc nhọn lập tức đâm xuyên qua lớp gạc mỏng, cắm sâu vào da thịt gót chân Linh. Cơn đau nhói buốt thấu xương tủy phóng thẳng lên đại não khiến Linh run rẩy kịch liệt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán. Cô bám chặt lấy cạnh tủ sắt, móng tay cào cấu vào lớp sơn tĩnh điện để không ngã khuỵu xuống. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở, dùng ý chí sắt đá ép buộc cơ thể thích nghi với cơn đau cực hạn. Cô thắt chặt dây giày, dùng lực siết mạnh để làm tê liệt bớt các dây thần kinh cảm giác ở bàn chân.
"Đến lượt nhóm F-Class vào phòng thi số 4!" Tiếng loa thông báo của ban đào tạo vang lên khô khốc.
Linh gượng dậy đứng thẳng người. Dưới gót chân cô, dòng máu ấm nóng bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp vải canvas trắng của chiếc giày bên trái. Nhưng trên gương mặt cô, một nụ cười lạnh lùng, quyết tuyệt dần hiện rõ dưới lớp trang điểm sắc sảo.
***
Phòng thi số 4 nằm dưới tầng hầm ẩm thấp, ánh sáng trắng từ các bóng đèn công nghiệp hắt xuống sàn gỗ bóng loáng. Ở dãy bàn giám khảo phía trên, ban giám đốc Thiên Sa ngồi nghiêm nghị. Giám đốc sáng tạo Tạ Minh Đăng mặc bộ vest thiết kế đắt tiền, nụ cười nửa miệng quý phái nhưng ánh mắt lạnh lùng, xảo quyệt. Ngồi bên cạnh hắn là nhà sản xuất âm nhạc Khánh An – người luôn im lặng quan sát với gương mặt thâm trầm, và cô giáo vũ đạo Yến Nhi với chiếc roi da nhỏ đặt trên bàn.
Linh cùng bốn thực tập sinh lớp F bước vào vị trí trung tâm sân khấu. Phan Ngọc Hà đứng trong hàng ngũ nhảy phụ phía sau, ánh mắt cô ta dán chặt vào gót chân trái của Linh, chờ đợi một màn khuỵu ngã nhục nhã.
Tiếng nhạc đương đại vang lên, dồn dập và u uất.
Linh bắt đầu di chuyển. Ngay từ những bước nhảy đầu tiên, cô đã vận dụng tối đa "Vũ đạo Kiểm soát trọng tâm". Cô tập trung toàn bộ lực vào cơ lõi vùng bụng, hông và các mũi ngón chân, cố gắng nhấc cao gót chân trái để giảm thiểu lực tì đè lên những mũi đinh đang cắm sâu trong giày. Những bước di chuyển của Linh thanh thoát, nhẹ nhàng như lướt đi trên mặt nước, hoàn toàn che giấu đi sự khập khiễng của chấn thương gối và gót chân nát.
Nhưng bài nhảy đương đại đòi hỏi những động tác giậm nhảy mạnh và tiếp đất liên tục.
*Bùm!*
Tiếng trống dồn dập vang lên. Linh phải thực hiện một cú nhảy cao xoay vòng trên không trung. Khi cơ thể cô lơ lửng giữa ánh đèn sân khấu, cô nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Tạ Minh Đăng và ánh mắt sắc sảo của Khánh An đang dõi theo mình.
Khi tiếp đất, theo quán tính, Linh buộc phải giậm mạnh bàn chân trái xuống sàn gỗ.
*Phập!*
Những mũi đinh ghim găm lút sâu vào gót chân cô, chạm thẳng vào xương gót. Một cơn đau khủng khiếp, vượt quá giới hạn chịu đựng của con người bùng phát. Toàn bộ cơ thể Linh run lên bần bật, tầm nhìn của cô nhòe đi trong một màu đỏ của máu và nước mắt. Khớp gối trái bị chấn thương cũng chịu lực tác động mạnh, phát ra tiếng lục khục khô khốc.
Phan Ngọc Hà đứng phía sau, tận dụng động tác di chuyển đội hình để lén huých mạnh vào bả vai đang rách thịt của Linh, cố tình ép cô phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể xuống gót chân trái chấn thương một lần nữa hòng khiến cô khuỵu ngã ngay lập tức.
Nhưng Linh không ngã.
Thay vì hét lên vì đau đớn, Linh cắn chặt môi đến mức máu tươi từ khóe miệng trào ra, hòa lẫn vào lớp son đỏ chót. Cô biến nỗi đau thể xác tột cùng và lòng căm thù tột độ thành thần thái biểu diễn u sầu, quyết tuyệt cực hạn. Ánh mắt cô sắc sảo, ngập tràn oán hận và đau đớn nhìn thẳng vào Tạ Minh Đăng – kẻ đã hại chết em gái cô. Đó không còn là một bài thi vũ đạo thông thường, mà là khúc ca tuẫn đạo đầy phẫn uất của một linh hồn bị giam cầm.
Khánh An ngồi ở bàn giám khảo khẽ biến sắc. Ông đứng bật dậy trong phòng điều khiển, đôi mắt thâm trầm dán chặt vào từng chuyển động đầy linh hồn và sự đau đớn của Linh. Ông chưa từng thấy một thực tập sinh nào có khả năng biểu cảm xuất thần và đầy oán khí đến thế.
Bài nhảy dần tiến về những giây cuối cùng. Tiếng nhạc dồn dập đến đỉnh điểm rồi đột ngột ngắt quãng bằng một nốt lặng u uất.
Theo đúng biên đạo, Linh phải thực hiện động tác tiếp đất bằng gót chân trái để kết thúc bài diễn trong tư thế quỳ một gối.
Linh biết, cú giậm gót cuối cùng này sẽ đóng đinh hoàn toàn đôi chân cô. Nhưng cô không có đường lui. Nếu cô do dự, bài diễn sẽ thất bại.
*Bùm!*
Linh giậm mạnh gót chân trái xuống sàn gỗ, toàn bộ trọng lượng cơ thể đổ dồn xuống.
*Phập! Phập! Phập!*
Máu tươi từ bên trong chiếc giày canvas trắng lập tức phun ra, thấm đẫm qua lớp vải, nhuộm đỏ rực cả chiếc giày và loang lổ ra mặt sàn gỗ bóng loáng của phòng thi trước sự bàng hoàng tột độ của cô giáo Yến Nhi và ban giám khảo.
Linh hoàn thành động tác quỳ gối hoàn hảo, một tay che ngực, gương mặt ngẩng cao dưới ánh đèn sân khấu với nụ cười tragic, xinh đẹp nhưng đầy oán hận. Khóe miệng cô rỉ máu, gót chân cô nhuộm đỏ sàn gỗ, tạo nên một bức tranh hào quang nhuốm máu đầy ám ảnh.
"Máu... kìa!" Một thực tập sinh lớp F phía sau hét lên kinh hoàng.
Yến Nhi đứng bật dậy, chiếc roi da trên tay rơi xuống đất, mụ giáo viên vũ đạo tàn bạo hoàn toàn câm lặng trước ý chí sắt đá của cô gái trước mặt. Khánh An nhìn vệt máu loang lổ trên sàn gỗ, ánh mắt ông chấn động dữ dội, nhận ra sự bất thường khủng khiếp trong chiếc giày của Linh.
Linh cố gắng giữ vững tư thế biểu diễn thêm ba giây dưới ánh đèn, trước khi bóng tối ập đến bao trùm lấy tầm nhìn của cô. Cô khuỵu ngã xuống sàn gỗ ngay khi ánh đèn sân khấu vừa tắt, cơ thể suy kiệt hoàn toàn chìm vào cơn mê man.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!