Nhạc nềnPowder_Snow

Hành Lang Tối: Vết Xước Oan Khiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau từ mười roi mây bọc da của mụ Kim không chỉ tàn phá da thịt, mà nó còn ghim thẳng vào dây thần kinh của Hoàng Linh như những luồng điện bỏng rát. Đêm đó, sảnh chính của ký túc xá Thiên Sa chứng kiến một sự im lặng đến rợn người. Không một tiếng rên rỉ, không một lời van xin. Linh quỳ đó, cắn chặt môi đến mức sợi chỉ máu rỉ ra nơi khóe miệng, nuốt ngược mọi sự sỉ nhục và đớn đau vào sâu trong cuống họng. Sau trận đòn trừng phạt răn đe tập thể ấy, bả vai trái của cô rách bươm, máu tươi thấm đẫm lớp áo thun mỏng, dính bết vào da thịt mỗi khi cô cử động. Nhưng đổi lại, ánh mắt nhìn cô của Lê Diệu Linh – cô bé mười sáu tuổi ngây thơ vừa được cứu mạng – đã hoàn toàn thay đổi. Đó không còn là sự tò mò thông thường, mà là một lòng sùng bái, biết ơn pha lẫn sự dằn vặt tột cùng.


Nhưng mụ Kim không dễ dàng buông tha cho kẻ dám thách thức quyền lực của mụ. Ngay đêm hôm sau, lấy cớ Linh vi phạm kỷ luật nghiêm trọng về tàng trữ đồ ăn cấm, mụ cùng Huỳnh Anh đã áp đặt một hình phạt bổ sung tàn khốc: Linh phải một mình dọn dẹp toàn bộ hành lang các tầng lầu từ tầng một đến tầng ba của ký túc xá vào khung giờ giới nghiêm, sau mười giờ đêm. Đây là một đòn trừng phạt thể xác cực đoan nhắm vào khớp gối trái đang sưng tấy tràn dịch và bả vai rách thịt của cô, nhưng đối với một phóng viên điều tra như Linh, đây lại là một cơ hội ngàn năm có một.


Đêm Sài Gòn mưa rả rích, hơi nước ẩm ướt luồn qua những ô cửa thông gió rỉ sét của tòa nhà ký túc xá biệt lập Quận 7. Đúng mười một giờ đêm, không gian chìm vào sự tĩnh lặng u uất. Ánh đèn hành lang tầng ba chuyển sang chế độ đỏ mờ nhạt, hắt những bóng dài ngoằn ngoèo lên sàn gạch men cũ kỹ. Linh chậm rãi đẩy xô nước lau nhà, tiếng bánh xe nhựa rít lên khô khốc trên nền gạch. Mỗi nhịp bước đi, khớp gối trái của cô lại phát ra những tiếng lục khục đau đớn, còn bả vai trái thì giật liên hồi dưới lớp gạc băng bó sơ sài mà Mỹ Duyên lén dán cho cô lúc chập tối.


Linh dừng lại, tựa lưng vào bức tường bê tông lạnh ngắt để thở dốc. Cô lén quan sát xung quanh, vận dụng "Phương pháp Ghi nhớ sơ đồ thị giác" đã được rèn luyện kỹ lưỡng từ những ngày còn ở tòa soạn báo Pháp Luật. Ánh mắt cô lướt nhanh qua các góc tường. Camera giám sát số 9 ở góc hành lang phía Tây đang quét một góc chín mươi độ, thời gian đổi hướng là mười hai giây. Camera số 12 ở lối cầu thang thoát hiểm thì bị che khuất một phần bởi chiếc tủ đựng bình chữa cháy cũ bám đầy bụi. Linh nhẩm tính khoảng cách và thời gian đổi ca của bảo vệ đêm. Bác bảo vệ già Tám hôm nay trực ca cổng sau, nghĩa là khu vực hành lang tầng ba này trong vòng ba mươi phút tới sẽ chỉ có những chiếc camera vô hồn giám sát.


Linh cúi người, giả vờ đẩy chổi lau nhà tiến sâu vào góc tối cuối hành lang tầng ba. Nơi đây cách biệt hoàn toàn với khu vực phòng ngủ của các thực thực sinh. Không khí ở đây đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi vôi vữa bong tróc và một thứ mùi tanh nồng mơ hồ khiến sống lưng cô lạnh toát. Trước mặt Linh là một cánh cửa gỗ dày, rỉ sét ở các bản lề sắt, không có biển số phòng, chỉ có một chiếc khóa xích xám xịt khóa chặt từ bên ngoài.


Đây chính là "Căn phòng biệt lập cuối hành lang tầng 3" – nơi mụ Kim dùng để "giáo dục đặc biệt" những thực tập sinh bướng bỉnh. Và cũng là nơi em gái Vy của cô từng bị giam cầm.


Tim Linh đập dồn dập trong lồng ngực. Cô đặt chiếc chổi lau nhà xuống, tiến lại gần cánh cửa gỗ. Dưới ánh sáng đỏ mờ ảo của hành lang, Linh lật chiếc điện thoại nắp gập cũ kỹ – thiết bị ghi hình thô sơ mà cô lén mang theo – bật màn hình ở chế độ sáng thấp nhất để soi vào bề mặt gỗ.


Ngay sát tay nắm cửa rỉ sét, Linh bàng hoàng nhận ra những vết cào cấu sâu hoắm, sắc nhọn găm thẳng vào thớ gỗ mục nát. Những vệt xước dài, không đều, có chỗ gỗ bị tước ra thành từng sợi nhỏ, bám chặt lấy những vệt màu nâu xỉn đã khô khốc từ lâu. Linh run rẩy đưa ngón tay trỏ của mình chạm nhẹ vào những vệt xước đó. Kích thước và khoảng cách giữa các vết cào hoàn toàn trùng khớp với bàn tay nhỏ nhắn của một cô gái trẻ.


Trong đầu Linh vang lên tiếng khóc nghẹn ngào của Vy trong cuộc gọi cuối cùng: *"Chị ơi, phòng đó tối lắm... không có nước... họ không cho em ra..."*


Nước mắt Linh trào ra, nóng hổi và mặn chát. Cô áp trán vào cánh cửa gỗ lạnh ngắt, hai vai run lên bần bật nhưng tuyệt đối không để phát ra một tiếng động nào. "Kỹ thuật Khóc không tiếng động" – thứ vũ khí sinh tồn tàn nhẫn mà cô tự rèn luyện hằng đêm – giúp cô giữ chặt nỗi đau đớn tột cùng này trong câm lặng. Vy đã bị nhốt ở đây. Cô bé đã cào cấu cánh cửa này trong tuyệt vọng, móng tay rách nát rớm máu để cầu xin một sự cứu rỗi không bao giờ đến từ những con quỷ Thiên Sa.


Vì quá xúc động, Linh vô tình miết mạnh ngón tay vào kẽ gỗ nứt. Một chiếc dằm gỗ sắc nhọn găm sâu vào dưới móng tay cô. Cơn đau nhói buốt thẳng lên đỉnh đầu, máu tươi rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng gỗ ngay cạnh vết xước cũ của Vy. Linh cắn chặt răng, không hề rụt tay lại. Cô nhìn vệt máu của mình hòa lẫn vào vệt máu khô của em gái trên cánh cửa gỗ rỉ sét. Một sự kết nối nhân quả đẫm máu hằn sâu vào tâm khảm. Lời thề báo thù bùng lên như một ngọn lửa thiêu đốt chút nhân tính cuối cùng của cô.


*Vy, chị sẽ bắt chúng phải trả giá. Bằng mọi giá.*


Linh nhanh chóng lấy lại lý trí của một phóng viên điều tra. Cô lùi lại một bước, lén rút từ trong gấu áo khoác dọn dẹp ra chiếc "Camera khuy áo siêu nhỏ" – thiết bị gián điệp tinh vi do Tiến Đạt chế tạo mà cô đã sử dụng "Kỹ thuật Giấu thiết bị trong gấu áo" để vượt qua cuộc khám xét của Huỳnh Anh hằng ngày. Linh quan sát bức tường bê tông đối diện cánh cửa phòng biệt lập. Nơi đó có một khe nứt nhỏ do vữa bong tróc, nằm ngay dưới bóng của chiếc bảng nội quy ký túc xá rách nát.


Linh nhanh nhẹn dùng đầu ngón tay rớm máu cạy nhẹ khe nứt, khéo léo nhét chiếc camera khuy áo vào bên trong. Thấu kính siêu nhỏ chỉ bằng hạt tiêu chĩa thẳng vào cánh cửa phòng biệt lập, góc quay hoàn hảo một trăm hai mươi độ không bỏ sót bất kỳ ai tiếp cận căn phòng này. Cô dùng một ít bụi vôi vữa xung quanh xoa nhẹ lên bề mặt để ngụy trang, xóa sạch mọi dấu vết lắp đặt vật lý.


Chiếc camera ẩn này chỉ có thời lượng pin bốn tiếng liên tục. Linh phải nhanh chóng chụp lại toàn bộ vết xước trên cánh cửa bằng điện thoại để gửi cho Mạnh Hùng trước khi trời sáng.


Cô lùi lại, nâng chiếc điện thoại lên, điều chỉnh tiêu cự để chụp cận cảnh những vết cào móng tay rớm máu khô. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi lạnh của Linh.


*Tách. Tách.*


Đúng lúc đó, từ phía cầu thang bộ đầu hành lang tầng ba, một tiếng động kim loại va chạm sắc lạnh vang lên, theo sau là tiếng chửi mắng hách dịch quen thuộc của mụ Kim:


"Lũ ăn hại! Ca trực đêm mà để hệ thống điện hành lang chập chờn thế này à? Có biết ngày mai có đoàn kiểm tra của ban giám đốc không?"


Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của mụ Kim cùng tiếng thước sắt gõ bành bách vào lòng bàn tay vang lên, mỗi lúc một gần. Mụ đang đi kiểm tra đột xuất ca đêm.


Tim Linh như ngừng đập. Khoảng cách từ cầu thang đến vị trí cô đứng chỉ chưa đầy hai mươi mét. Nếu mụ Kim rẽ vào hành lang này và bắt quả tang cô đang cầm điện thoại chụp ảnh cánh cửa phòng biệt lập, toàn bộ vỏ bọc phóng viên của cô sẽ gãy đôi ngay lập tức, và cô sẽ bị tống vào chính căn ngục tối này trước khi kịp phơi bày sự thật.


Linh nhanh chóng giấu chiếc điện thoại vào gấu áo khoác dọn dẹp, tay kia vội vã vớ lấy chiếc chổi lau nhà, cúi gập người xuống dưới bóng đèn hỏng sát góc tường, giả vờ cần mẫn quét dọn đống vữa rụng dưới đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!