Vết Roi Đầu Tiên: Sự Đánh Đổi
Cơn bão đêm Sài Gòn cuối cùng cũng ngớt, để lại những tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ máng xối xuống nền xi măng lạnh ngắt của sân thượng ký túc xá Thiên Sa. Khi tiếng bước chân nặng nề của Trịnh Bá Nam cùng tiếng khịt mũi dứt khoát của chú chó béc-giê Bo lùi xa dần sau cánh cửa sắt, Hoàng Linh mới dám thở phào một hơi run rẩy. Mười đầu ngón tay cô bám chặt vào gờ tường bê tông suốt hai mươi phút qua đã hoàn toàn mất đi cảm giác, máu tươi rỉ ra từ những vết cứa sắc nhọn bị nước mưa pha loãng, nhuộm một màu hồng nhạt u uất lên mặt tường rêu mốc.
Linh dùng hết chút tàn lực còn sót lại, cắn răng kéo cơ thể sũng nước lên lan can tầng năm. Khớp gối trái chấn thương nghiêm trọng bị kéo căng, một cơn đau buốt xé thịt phóng thẳng lên đỉnh đầu khiến tầm mắt cô tối sầm lại trong giây lát. Cô đổ gục xuống nền xi măng ướt nhẹp, lồng ngực phập phồng dữ dội, cố gắng hít thở luồng không khí lạnh buốt để giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Gót chân trái – nơi vết rạch tự rạch hằng đêm để giấu chiếc điện thoại Nokia 1280 ẩn – đang mưng mủ, đau nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim châm trực tiếp vào xương tủy.
Nhưng Linh không được phép gục ngã ở đây. Cô gượng dậy, run rẩy nhét chiếc giày chạy bộ sũng nước vào chân, lén lút luồn qua cửa thoát hiểm để quay trở về phòng 302 trước khi mụ Kim đi tuần tra hành lang lúc ba giờ sáng.
Trong căn phòng tối tăm chỉ có tiếng thở nhẹ của Mỹ Duyên, Linh lột bỏ bộ quần áo ướt sũng, lén giấu chiếc điện thoại Nokia bọc giấy bạc sâu dưới gầm tủ cá nhân. Cô quấn mình trong chiếc chăn mỏng, toàn thân run cầm cập vì một cơn sốt cao kịch phát đột ngột ập đến. Đầu Linh đau búa bổ, cổ họng bỏng rát, và vết thương ở mười đầu ngón tay cùng khớp gối trái sưng tấy không ngừng rỉ dịch. Cô nhắm mắt, cố gắng chìm vào giấc ngủ chập chờn đầy những ảo ảnh về nụ cười tuyệt vọng của em gái Vy trước khi nhảy lầu tự sát.
"Reng...! Reng...! Reng...!"
Tiếng còi báo động chói tai của ký túc xá vang lên đúng năm giờ sáng, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch. Linh giật mình tỉnh giấc, đầu óc quay cuồng, cổ họng khô khốc như sa mạc. Cơn sốt đêm qua đã bào mòn chút sức lực ít ỏi cuối cùng của cô.
"Tất cả thực tập sinh F-Class tập trung tại sảnh chính trong vòng năm phút! Ai đi muộn sẽ bị phạt chạy mười vòng sân!" Tiếng loa phát thanh của Huỳnh Anh vang lên hách dịch hằng ngày.
Linh gắng gượng ngồi dậy, hai chân vừa chạm đất đã suýt ngã quỵ vì khớp gối trái hoàn toàn tê liệt. Cô phải bám chặt vào thành giường, cắn chặt môi đến bật máu để ép bản thân đứng thẳng lên. Mỹ Duyên đứng bên cạnh, liếc nhìn những ngón tay quấn băng gạc sơ sài của Linh với ánh mắt thâm trầm, nghi ngại nhưng không nói một lời. Sự im lặng đồng lõa hằng ngày của ký túc xá này đã biến những con người ở đây thành những bóng ma vô cảm.
Tại sảnh chính ký túc xá, mụ Kim (Kim Sương) đã đứng chờ sẵn với khuôn mặt sắc sảo lạnh lùng, mắt xếch ngược đầy dò xét. Bên cạnh mụ là Lê Thị Tuyết, trưởng nhóm tự quản thực tập sinh, kẻ chuyên đi rình rập và báo cáo vi phạm của người khác để lập công hòng nhận điểm đánh giá tuần.
"Hôm nay chúng ta sẽ tiến hành kiểm tra đột xuất tủ đồ cá nhân của lớp F-Class," mụ Kim lạnh lùng tuyên bố, tay gõ nhẹ cây thước sắt bọc da xuống lòng bàn tay nghe những tiếng bành bách đáng sợ. "Thiên Sa không nuôi những kẻ lười biếng, và càng không chấp nhận bất kỳ hành vi tàng trữ vật phẩm cấm nào trong ký túc xá này."
Huỳnh Anh và Lê Thị Tuyết lập tức lao vào khu vực tủ đồ của các thực tập sinh lớp F, lục lọi và ném tung tóe quần áo, đồ dùng cá nhân của các cô gái ra sàn nhà. Tiếng khóc thút thít của vài thực tập sinh trẻ tuổi vang lên nhưng nhanh chóng bị cái trừng mắt của mụ Kim dập tắt.
"Mụ Kim! Nhìn xem tôi tìm thấy cái gì này!" Lê Thị Tuyết bất ngờ hét lên đầy đắc ý từ góc phòng. Ả ta giơ cao một chiếc túi nilon nhỏ, bên trong chứa một mẩu bánh ngọt sô-cô-la đã bị cắn dở.
Đó là tủ đồ của Lê Diệu Linh, cô bé thực tập sinh mười sáu tuổi mới vào, ngây thơ và nhút nhát nhất khóa. Diệu Linh lập tức mặt cắt không còn giọt máu, hai chân run rẩy quỳ sụp xuống sàn gạch lạnh buốt.
"Em... em xin lỗi quản lý!" Cô bé khóc nấc lên, hai vai co rúm lại vì hoảng sợ. "Tại em đói quá... Cả ngày hôm qua em bị phạt nhịn ăn, em không chịu nổi nên mới lén giấu... Em xin lỗi..."
"Câm miệng!" Mụ Kim quát lớn, khuôn mặt méo mó vì giận dữ. "Kỷ luật của Thiên Sa là tuyệt đối! Chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt để giữ visual mà mày dám phá vỡ? Đã thế còn lén tàng trữ đồ ăn bẩn! Huỳnh Anh, giữ nó lại cho tao!"
Huỳnh Anh lao đến, bóp chặt bả vai Lê Diệu Linh, ép cô bé phải quỳ rạp xuống đất. Mụ Kim từ từ rút cây roi mây bọc da từ thắt lưng ra, vung mạnh lên không trung tạo nên một tiếng rít xé gió rợn người. Mụ định quất thẳng cây roi mây vào đôi bàn tay mảnh khảnh của cô bé mười sáu tuổi – hình phạt bạo lực tàn bạo có thể làm dập nát xương tay và hủy hoại hoàn toàn sự nghiệp vũ đạo của Diệu Linh.
Linh đứng trong đám đông, chứng kiến cảnh tượng đó. Trong tâm trí cô, hình ảnh của Diệu Linh đang khóc lóc tuyệt vọng đột ngột chồng khít lên gương mặt của em gái Vy ngày trước. Vy cũng từng quỳ gối khóc lóc như thế, cũng từng bị mụ Kim dùng bạo lực thể xác chà đạp lòng tự trọng trước khi bị đưa vào hang quỷ.
Một cuộc giằng xé nội tâm tột cùng diễn ra trong đầu Linh. Nếu cô im lặng để bảo vệ vỏ bọc phóng viên điều tra, Diệu Linh sẽ bị đánh tàn phế. Nhưng nếu cô đứng ra nhận tội thay, cô sẽ phải gánh chịu trận đòn roi tàn khốc của mụ Kim trong tình trạng cơ thể đã suy kiệt hoàn toàn vì sốt cao và chấn thương gối.
*Vy ơi... chị không thể để một cô bé nữa phải chết như em được.* Lương tâm của một phóng viên và tình thương của người chị đã chiến thắng nỗi sợ hãi.
"Khoan đã quản lý!"
Linh bước ra khỏi hàng ngũ, cúi đầu sát đất, áp dụng Kỹ thuật Nhập vai hoàn toàn để biểu hiện một gương mặt rụt rè, run rẩy đầy sợ hãi. Cô quỳ sụp xuống ngay bên cạnh Lê Diệu Linh.
"Mẩu bánh ngọt đó... thực chất là của em," Linh nói, giọng run lên bần bật vì lạnh và sợ hãi. "Em bị chấn thương chân, không theo kịp bài tập thể chất của huấn luyện viên Vũ Thịnh nên sợ bị đuổi học. Em đã lén mua mẩu bánh đó từ tiệm tạp hóa Cô Diệp để ăn kiêng giữ sức... Diệu Linh không biết gì cả, cô bé chỉ vô tình dọn tủ đồ hộ em thôi. Em xin lỗi quản lý, xin quản lý phạt một mình em thôi!"
Lê Thị Tuyết cười khẩy, bước đến gần mụ Kim, kích động: "Mụ Kim nhìn xem, Hoàng Linh mới thâm nhập vào đây chưa đầy ba ngày mà đã liên tục vi phạm nội quy, lại còn ngoan cố bao che cho đứa khác. Loại thực tập sinh cứng đầu này cần phải bị phạt thật nặng để làm gương cho kẻ khác!"
Mụ Kim nhìn chằm chằm vào Linh bằng ánh mắt sắc lẹm đầy nghi ngờ. Mụ tiến đến, dùng đầu cây thước sắt nâng cằm Linh lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mụ. Linh cố gắng kiểm soát nhịp thở hằng giây hằng phút, giữ cho ánh mắt rụt rè, ngơ ngác không để lộ một tia sắc sảo nào của một phóng viên điều tra.
"Hoàng Linh... mày tưởng mày là Center tương lai của Mirage nên tao không dám đụng đến mày sao?" Mụ Kim rít qua kẽ răng. "Kỷ luật của ký túc xá này là tối cao. Hôm nay, tao sẽ dùng Chế độ Phạt tập thể để cho tất cả chúng mày biết cái giá của sự phản kháng."
Mụ Kim quay sang Huỳnh Anh ra lệnh: "Tập hợp toàn bộ thực tập sinh lớp F-Class và A-Class lại đây! Bắt tất cả phải đứng nghiêm chứng kiến buổi trừng phạt răn đe này. Ai dám nhắm mắt hoặc quay đi, tao sẽ phạt cả phòng nhịn ăn ba ngày!"
Sảnh chính ký túc xá nhanh chóng tràn ngập các thực tập sinh. Bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng bao trùm. Tạ Thùy Chi đứng trong hàng ngũ lớp A-Class, khoanh tay nhìn Linh bằng ánh mắt đố kỵ và thỏa mãn, trong khi Mỹ Duyên siết chặt nắm tay đến trắng bệch, đôi mắt u uất nhìn Linh đầy lo lắng.
"Hoàng Linh, quỳ thẳng lưng lên!" Mụ Kim quát lớn.
Linh cắn răng quỳ thẳng lưng trên nền gạch lạnh buốt. Khớp gối trái chấn thương của cô như bị hàng ngàn mảnh thủy tinh đâm vào khi phải chịu toàn bộ trọng lượng cơ thể. Mười đầu ngón tay rách thịt run rẩy đặt trên đùi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán cô dưới tác dụng của cơn sốt cao.
Diệu Linh cố gắng thanh minh cứu Linh: "Quản lý ơi, không phải chị Linh đâu, thực sự là em–"
*Chát!*
Huỳnh Anh tát thẳng tay vào mặt Diệu Linh, bắt cô bé im lặng quỳ một góc. Cô bé mười sáu tuổi khóc nấc lên, không dám lên tiếng nữa.
Mụ Kim đứng phía sau Linh, giơ cao cây roi mây bọc da đen bóng. Luồng gió lạnh rít qua cửa sổ như báo hiệu một cơn giông bão mới sắp ập xuống linh hồn cô độc của người phóng viên trẻ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!