Bóng Đêm Sân Thượng: Sóng Ngầm
Mưa đêm Sài Gòn trút xuống boong sân thượng của tòa nhà ký túc xá Thiên Sa như những lằn roi nước quất xối xả. Gió rít qua các khe hở của hệ thống thông gió, mang theo cái lạnh buốt của hơi nước rà sát qua làn da mỏng manh của Nguyễn Hoàng Linh.
Lúc này đã là hai giờ sáng, ranh giới sâu nhất của "Giờ giới nghiêm 22h00". Toàn bộ hệ thống cửa từ của ký túc xá đã khóa chặt từ bên ngoài, cô lập hàng trăm thực tập sinh trong những chiếc hộp bê tông ngột ngạt. Hệ thống phá sóng GSM của Thiên Sa đã kích hoạt ở công suất tối đa, biến tòa nhà thành một vùng chết kỹ thuật số hoàn toàn. Nhưng trên sân thượng lộng gió này, sóng viễn thông từ các trạm phát sóng ngoài đường lớn thỉnh thoảng vẫn lọt qua khe hở của các tấm chắn kim loại. Đây là điểm mù duy nhất giúp Linh kết nối với thế giới tự do.
Linh ngồi thụp xuống sau bồn nước inox khổng lồ, toàn thân run rẩy kịch liệt. Cơn sốt lạnh bắt đầu hành hạ cơ thể kiệt quệ của cô sau một ngày bị phạt nhịn đói và trận tra tấn thể xác tàn khốc của huấn luyện viên Vũ Thịnh dưới phòng tập hầm số 4 chiều nay. Khớp gối trái của cô giờ đây đã sưng to như một quả bóng tennis, tràn dịch nghiêm trọng và nóng rực lên dưới lớp quần tập sũng nước mưa. Mỗi nhịp tim đập là một cơn đau buốt xé thịt phóng thẳng từ đầu gối lên đỉnh đầu. Gót chân trái – nơi cô tự rạch một đường sâu hằng đêm để giấu chiếc điện thoại Nokia 1280 ẩn – đang mưng mủ, rỉ ra thứ nước dịch màu hồng nhạt thấm đẫm vào chiếc lót giày chạy bộ.
Cắn chặt môi đến bật máu để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ, Linh run rẩy tháo chiếc giày chạy bộ bên trái. Cô lột lớp lót giày sũng nước, lôi chiếc điện thoại Nokia 1280 siêu nhỏ được bọc kỹ trong lớp bao nilon bảo vệ ra. Đôi ngón tay tái nhợt vì lạnh và đau đớn cố bấm vào phím nguồn vật lý. Màn hình đơn sắc màu vàng nhạt hiện lên, hắt chút ánh sáng yếu ớt lên khuôn mặt hốc hác, đẫm nước mưa của cô. Chỉ có một vạch sóng yếu ớt nhấp nháy.
Linh nhanh chóng bấm số gọi khẩn cấp cho Lê Mạnh Hùng – Tổng biên tập báo Pháp Luật, người thầy và cũng là phao cứu sinh duy nhất của cô ngoài sáng. Tiếng tút tút kéo dài trong không gian mưa gió nghe nghẹt thở như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ.
"Linh? Em vẫn an toàn chứ?" Giọng nói trầm ấm nhưng đầy lo âu của Mạnh Hùng vang lên qua loa thoại rè rè.
"Thầy... em đã lấy được thông tin ban đầu," Linh nói, giọng cô khản đặc, đứt quãng vì những cơn run rẩy của cơ thể nhiễm lạnh. "Vy... em gái em... con bé không tự sát ngoài nhà riêng như biên bản giả mạo của công ty. Em đã đột nhập hành lang tầng 3 ban đêm... Trên cánh cửa gỗ của 'Căn phòng biệt lập cuối hành lang tầng 3', em tìm thấy những vết cào cấu sâu bằng móng tay rớm máu khô. Vết xước hoàn toàn trùng khớp với vết sẹo trên ngón tay của Vy trong ảnh khám nghiệm tử thi. Vy đã bị biệt giam và bạo hành dã man ngay tại đây trước khi chết..."
"Trời đất..." Đầu dây bên kia vang lên tiếng hít một hơi lạnh buốt của Mạnh Hùng. "Linh, nghe thầy nói, tình hình bên ngoài đang cực kỳ nguy hiểm. Tòa soạn của chúng ta đang bị thám tử tư của Thiên Sa giám sát 24/7. Có kẻ đã biết có phóng viên thâm nhập và gửi tin nhắn nặc danh đe dọa thầy. Em phải rút lui ngay lập tức! Đêm nay mụ Kim và đội an ninh đang tổ chức rà quét gắt gao lắm!"
"Không... em không rút," Linh quyết tuyệt, ánh mắt sắc sảo của một phóng viên điều tra bừng lên trong bóng tối. "Vy đã phải chịu đựng địa ngục này suốt nửa năm. Em mới ở đây hai ngày. Em phải tìm cho ra chiếc thẻ nhớ chứa danh sách VIP và cuốn nhật ký của con bé. Em–"
*Bíp... bíp... bíp...*
Một âm thanh điện tử sắc nhọn, đều đặn đột ngột vang lên từ phía cầu thang thoát hiểm dẫn lên sân thượng, cắt ngang lời Linh.
Tim Linh như rớt xuống một nhịp. Cô nhận ra âm thanh đó. Đó là tiếng rít của chiếc "Máy quét tần số sóng cầm tay" do Trịnh Bá Nam – Trưởng bộ phận an ninh Thiên Sa sử dụng. Gã cựu cảnh sát hình sự biến chất này cực kỳ nhạy cảm với các thiết bị vô tuyến. Thiết bị của gã có thể phát hiện chính xác nguồn phát sóng Wi-Fi, 3G hoặc sóng GSM trong bán kính năm mét.
Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Bá Nam nện xối xả trên bậc thang sắt, kèm theo tiếng gầm gừ họng thấp của Bé Bo – chú chó béc-giê Đức nghiệp vụ hung dữ dắt theo.
"Có tín hiệu phát sóng lạ ở khu vực sân thượng. Lên kiểm tra!" Giọng nói lạnh lùng, ra lệnh của Bá Nam vang lên qua bộ đàm.
Linh hoảng loạn tột độ. Cô định tắt nguồn điện thoại và trốn sau bồn nước inox, nhưng trong tích tắc, cô nhận ra góc quét của camera an ninh sân thượng đã bị Bá Nam điều chỉnh hướng thẳng vào khu vực bồn nước từ chiều nay. Nếu cô bước ra đó, camera hồng ngoại sẽ ghi lại toàn bộ hình ảnh của cô hằng giây.
Không còn lối thoát nào khác. Lối cầu thang thoát hiểm duy nhất đã bị Bá Nam chốt chặn.
Linh nhanh tay bấm nút tắt nguồn chiếc Nokia, nhét vội nó vào chiếc túi chống nhiễu từ trường tự chế bằng giấy bạc giấu trong gấu áo khoác tập để vô hiệu hóa hoàn toàn khả năng dò sóng vô tuyến của máy quét. Nhưng chú chó Bo thì khác, nó có khứu giác nhạy bén vô hạn đối với mùi máu tươi đang rỉ ra từ gót chân và đầu gối chấn thương của cô.
Tiếng máy dò sóng bíp bíp vang lên ngày càng dồn dập, chỉ cách cánh cửa sân thượng chưa đầy mười mét. Chú chó Bo bắt đầu sủa vang dội, tiếng sủa đanh thép xé toạc màn mưa đêm.
Linh nhìn về phía lan can sân thượng bằng bê tông rêu mốc. Phía sau lan can là khoảng không tối tăm, sâu hoắm của độ cao tầng 5.
Quyết định trong chớp mắt, Linh cắn răng bò sát mặt đất, trèo qua lan can sắt rỉ sét. Cô buông lỏng cơ thể, dùng hai bàn tay bám chặt vào gờ tường bê tông lạnh buốt, treo mình lơ lửng ngoài khoảng không trung giữa cơn bão mưa.
Toàn bộ trọng lượng cơ thể năm mươi ký giờ đây dồn thẳng vào mười đầu ngón tay đang bám víu vào gờ đá sắc nhọn. Cơn đau từ khớp gối trái rách dây chằng giật lên kịch liệt khi chân cô buông thõng giữa hư vô, không có điểm tựa. Gờ đá cứa sâu vào da thịt ngón tay, máu tươi rỉ ra nhanh chóng bị nước mưa gột rửa, để lại cảm giác bỏng rát và lạnh buốt thấu xương. Linh phải cắn chặt chiếc vạt áo khoác tập để ngăn bản thân không thét lên vì đau đớn.
*Cạch!*
Cánh cửa sắt sân thượng bị đạp tung. Trịnh Bá Nam bước ra giữa màn mưa, một tay cầm đèn pin công suất lớn quét loang loáng khắp sân thượng, tay kia cầm chiếc máy dò sóng đang kêu tít tít ngắt quãng. Chú chó béc-giê Bo lao lên trước, mũi hít ngửi liên tục trên nền xi măng ẩm ướt. Nó nhanh chóng hướng về phía lan can nơi Linh đang treo mình, hàm răng nhe ra đầy đe dọa.
"Tìm đi Bo! Có mùi lạ ở đây!" Bá Nam ra lệnh, giọng gã lạnh như băng.
Chú chó nghiệp vụ tiến sát đến gờ lan can, chỉ cách mười đầu ngón tay của Linh chưa đầy một mét. Khứu giác của nó đã khóa chặt mùi máu tươi rỉ ra từ tay cô. Linh có thể nghe thấy tiếng khịt mũi dồn dập của con thú ngay trên đầu mình. Chỉ cần nó cúi xuống nhìn qua lan can, cô sẽ bị phát hiện ngay lập tức.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Linh nhớ lại thói quen của loài chó nghiệp vụ béc-giê Đức: chúng cực kỳ nhạy bén với mùi thức ăn khô béo và tiếng động vật lý đột ngột. Trong túi áo khoác của cô vẫn còn sót lại một mẩu thịt sấy nhỏ – phần lương khô ít ỏi cô chuẩn bị từ trước để phòng hờ những ngày bị phạt nhịn đói.
Linh lấy hết sức bình sinh, dùng một tay bám gờ tường, tay còn lại lén rút mẩu thịt sấy ra khỏi túi áo. Cô dùng lực ngón tay búng mạnh mẩu thịt sấy bay qua khoảng không, đập mạnh vào mái tôn của khu nhà kho đạo cụ tầng 4 phía đối diện, tạo ra một tiếng *cạch* sắc gọn giữa tiếng mưa rơi.
"Gừ..."
Chú chó Bo lập tức bị tiếng động và mùi thịt sấy đánh lạc hướng. Nó quay ngoắt đầu lại, sủa vang dội hướng về phía mái tôn tầng 4.
"Có biến ở phía dưới à?" Bá Nam nhíu mày. Gã cầm đèn pin quét một vòng qua bồn nước inox, rồi bước nhanh về phía lan can đối diện để nhìn xuống mái tôn nhà kho.
Chiếc máy quét tần số sóng cầm tay trên tay Bá Nam rà sát qua mép lan can nơi Linh đang bám hai tay lơ lửng ngoài khoảng không. Ánh đèn pin cực mạnh của gã quét thẳng xuống dưới, xuyên qua màn mưa dày đặc, hắt luồng sáng trắng lạnh lẽo sạt qua những ngón tay rớm máu của Linh đang bám chặt vào gờ tường bê tông sũng nước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!