Nhạc nềnPowder_Snow

Tầng Hầm Số 4: Vũ Điệu Bạo Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái nóng hầm hập của buổi trưa Sài Gòn không thể chạm tới hành lang dẫn xuống tầng hầm ký túc xá Thiên Sa, nhưng nơi này lại ngột ngạt theo một cách khác. Không khí đậm đặc mùi ẩm mốc, mùi sơn tường bong tróc và cả thứ mùi gây ghê tởm nhất: mùi mồ hôi khô của hàng trăm thực tập sinh đã bị vắt kiệt sức lực qua nhiều thế hệ.


Nguyễn Hoàng Linh bám tay vào lan can sắt rỉ sét, khập khiễng bước xuống từng bậc thang tối tăm. Gót chân trái của cô giật lên từng hồi đau buốt thấu xương. Vết rạch sâu tự tạo đêm qua giờ đã mưng mủ, sưng tấy đỏ mọng bên trong chiếc giày chạy bộ cũ kỹ. Mỗi lần gót chân chạm xuống mặt bậc thang đá mài, một luồng điện đau đớn lại phóng thẳng lên đại não, khiến sống lưng cô lạnh toát và mồ hôi tuôn ra như tắm.


Nhưng cô không được phép dừng lại.


Hình phạt nhịn đói cả ngày của mụ Kim từ buổi cân sáng nay đang phát huy tác dụng tàn khốc của nó. Cái bụng rỗng không của Linh cồn cào, dịch vị axit co bóp liên tục gây ra những cơn quặn thắt ở dạ dày. Đầu óc cô bắt đầu xuất hiện những cơn choáng váng nhẹ do thiếu hụt đường huyết hằng giờ liền. Linh đưa tay lên bấm mạnh vào huyệt nhân trung, dùng cơn đau nhói ở đầu ngón tay để ép bản thân tỉnh táo. Cô phải giữ vững lý trí của một phóng viên điều tra hai mươi sáu tuổi, không được phép gục ngã dưới vỏ bọc của đứa trẻ mười chín tuổi ngây ngô.


"Phòng tập nhảy số 4" nằm ở cuối hành lang tầng hầm. Cánh cửa sắt nặng nề hé mở, hắt ra luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo từ những bóng đèn tuýp công nghiệp. Bên trong không có cửa sổ, bốn bức tường đều được lắp gương lớn sát trần, phản chiếu một không gian vô tận đầy ngột ngạt.


Vũ Thịnh – huấn luyện viên thể chất tàn bạo của Thiên Sa – đang đứng giữa phòng tập. Gã có thân hình vạm vỡ như một hộ pháp, làn da ngăm đen bóng lưỡng mồ hôi dưới chiếc áo thun ba lỗ bó sát. Gã ngậm chiếc còi sắt trong miệng, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng dò xét từng thực tập sinh F-Class đang khép nép bước vào phòng.


Linh lén quan sát gã. Theo tài liệu mà Tổng biên tập Mạnh Hùng thu thập được, Vũ Thịnh là kẻ hám lợi khét tiếng. Gã thường xuyên nhận tiền hối lộ định kỳ từ mụ Kim để thực hiện các "hình phạt thể xác ngầm", ép những thực tập sinh bướng bỉnh hoặc có nguy cơ đe dọa đến lợi ích của công ty phải tự ý bỏ cuộc. Và chiều nay, Linh biết mình chính là mục tiêu đã được mụ Kim đặt hàng.


"Tất cả xếp hàng ngang!" Vũ Thịnh bất ngờ thổi một tiếng còi chói tai. Tiếng rít kim loại dội vào bốn bức tường gương, sắc lẹm như cứa vào màng nhĩ các cô gái trẻ. "Hôm nay là buổi kiểm tra thể lực đầu tiên của lớp F. Đứa nào không chịu nổi nhiệt thì tự cuốn gói cút xéo khỏi Thiên Sa ngay lập tức!"


Hàng chục thực tập sinh lớp F run rẩy đứng vào hàng. Linh cố gắng đứng ở góc khuất phía sau, nhưng gót chân trái sưng tấy khiến tư thế đứng của cô hơi lệch sang một bên. Đứng cách cô hai bước chân là Trần Mỹ Duyên. Duyên vẫn giữ gương mặt lạnh lùng không cảm xúc, nhưng ánh mắt cô lướt nhanh qua gót chân rớm máu của Linh, khẽ nhíu mày cảnh báo.


"Khởi động bằng bài tập quỳ gối chịu lực!" Vũ Thịnh hét lớn. "Toàn bộ quỳ gối trên sàn gỗ! Giữ thẳng lưng, hai tay giơ cao quá đầu! Ba mươi phút bắt đầu!"


Những tiếng rên rỉ khẽ vang lên. Sàn gỗ của phòng tập số 4 là loại gỗ thông rẻ tiền, thô ráp và không có thảm đệm. Việc quỳ gối liên tục trên nền gỗ cứng trong ba mươi phút là một cực hình đối với bất kỳ thực tập sinh nào, nhưng đối với Linh, đó là một bản án tử hình thể xác.


Khi hai đầu gối chạm xuống sàn, gót chân trái của Linh bị gập ngược lại một góc chín mươi độ. Lực tì đè khổng lồ lập tức ép mạnh vào vết thương mưng mủ dưới gót chân. Chiếc điện thoại Nokia 1280 ẩn giấu dưới lớp lót giày bị ép chặt, cấn thẳng vào vết rách thịt rớm máu. Cơn đau buốt tột cùng ập đến nhanh như một tia sét, khiến tầm nhìn của Linh tối sầm lại trong giây lát.


Cô suýt nữa đã ngã nhào về phía trước. Nhưng trong đầu cô, hình ảnh nụ cười tuyệt vọng của em gái Vy trước khi nhảy lầu tự sát lại hiện lên rõ mồn một.


*"Chị Linh... cứu em..."*


Tiếng kêu cứu vô vọng của em gái như một mỏ neo tinh thần, ghim chặt Linh xuống sàn nhà. Cô không được phép gục ngã. Linh hít một hơi thật sâu bằng mũi, ép cơ thể kích hoạt kỹ thuật "Vũ đạo Kiểm soát trọng tâm" mà cô đã rèn luyện khổ cực hằng đêm.


Cô không đổ dồn trọng lượng cơ thể xuống hai đầu gối một cách bị động như các thực tập sinh khác. Thay vào đó, Linh chủ động siết chặt cơ lõi vùng bụng và cơ hông, khóa chặt các đốt sống lưng thẳng đứng. Cô chuyển dịch toàn bộ trọng tâm lực lên vùng cơ đùi phải lành lặn, chỉ để đầu gối trái chạm nhẹ hờ trên mặt sàn gỗ để đối phó. Kỹ thuật kiểm soát cơ thể đỉnh cao này giúp cô giảm thiểu đến bảy mươi phần trăm áp lực trực tiếp lên gót chân trái đang chấn thương.


Gương mặt Linh vẫn bình thản, nhịp thở đều đặn theo công thức thở Pranayama bốn thì. Sự kiên cường chịu đựng của cô nổi bật giữa hàng chục cô gái đang khóc lóc, rên rỉ xung quanh.


Sự nổi bật đó lập tức lọt vào tầm mắt của Tạ Thùy Chi.


Chi là thực tập sinh đứng đầu lớp A-Class, con gái của một nhà đầu tư nhỏ trong Thiên Sa. Chiều nay, cô ta cùng nhóm thực tập sinh đặc quyền lớp A xuống tầng hầm để dọn dẹp đồ diễn, nhưng thực chất là để xem kịch hay và răn đe lũ thực tập sinh nghèo lớp F. Chi đứng tựa lưng vào tường gương, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt kiêu ngạo lướt qua hàng ngũ đang quỳ gối.


Khi ánh mắt Chi dừng lại trên người Linh, khóe mắt cô ta khẽ co rút. Khí chất u uất, lạnh lùng và tư thế quỳ thẳng đứng hoàn hảo của Linh gợi nhắc cho Chi một bóng ma quá khứ hãi hùng.


*Nguyễn Hoàng Vy.*


Ba tháng trước, Vy cũng từng đứng ở vị trí này, cũng mang ánh mắt kiên cường không chịu khuất phục này trước khi bị dồn ép đến bước đường tự sát. Sự giống nhau kỳ lạ đó gieo vào lòng Chi một nỗi bất an và đố kỵ tột cùng. Chi không muốn bất kỳ kẻ nào có khuôn mặt hay thần thái giống Vy xuất hiện trong cái ký túc xá này nữa.


"Thầy Thịnh," Thùy Chi đột ngột lên tiếng, giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy sự khinh miệt. "Em thấy bài tập quỳ gối này quá nhẹ nhàng với thực tập sinh mới rồi. Nhìn bạn Hoàng Linh kia kìa, bạn ấy quỳ thẳng thế kia chắc là không thấy đau đớn gì đâu. Hay là cho các bạn ấy chuyển sang bài tập phối hợp nhóm đi ạ?"


Vũ Thịnh liếc nhìn Linh, rồi quay sang gật đầu với Chi đầy chiều chuộng. Gã thổi một tiếng còi dài.


"Đứng dậy! Chuyển sang bài tập nhảy chuyển động nhóm cường độ cao!" Vũ Thịnh quát lớn. "Toàn bộ thực hành bài nhảy hiphop chuyển dịch đội hình liên tục! Đứa nào làm hỏng nhịp của người khác, phạt đứng tấn gánh tạ đòn hai mươi ký!"


Linh cắn răng gượng dậy. Đầu gối trái của cô đã tê dại, gót chân sưng tấy nóng rực như có lửa đốt. Lớp tất trắng bên trong giày đã bị máu tươi thấm đẫm từ lúc nào, bết dính vào da thịt đau đớn hằng giây.


Tiếng nhạc dance dồn dập, chói tai vang lên từ chiếc loa thùng đặt góc phòng. Linh bước vào đội hình nhóm bốn người. Cô phải di chuyển liên tục, thực hiện các động tác giậm nhảy và xoay người nhanh nhẹn trước gương. Mỗi lần tiếp đất, Linh lại phải dùng kỹ thuật Kiểm soát trọng tâm, dồn toàn bộ lực nâng đỡ cơ thể vào chân phải và cơ đùi để bảo vệ khớp gối trái đang bị tràn dịch.


Nhưng Thùy Chi không để cô yên ổn hoàn thành bài tập.


Lợi dụng lúc đội hình lớp F đang di chuyển đan xen hỗn loạn, Thùy Chi lén bước vào khu vực tập luyện. Khi Linh thực hiện một động tác nhảy bật cao và chuẩn bị tiếp đất bằng chân phải, Chi cố tình lướt qua và dùng bả vai va chạm cực mạnh vào vai trái của Linh.


Cú va chạm bất ngờ ở độ cao nửa mét hoàn toàn phá vỡ thăng bằng của Linh.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, nếu Linh tiếp đất bằng chân trái theo phản xạ tự nhiên, toàn bộ dây chằng chéo khớp gối đang bị chấn thương của cô sẽ bị đứt hoàn toàn dưới sức nặng cơ thể, và chiếc điện thoại Nokia ẩn giấu dưới đế giày sẽ bị bẹp nát.


Bản năng sinh tồn cực hạn trỗi dậy. Linh không hoảng loạn. Cô khóa chặt cơ bụng, dùng lực xoay hông cực mạnh ngay trên không trung để chuyển hướng cơ thể. Cô chấp nhận mượn đà va chạm của Chi để thực hiện một cú xoay người ba trăm sáu mươi độ bằng mũi chân phải lành lặn, rồi tiếp đất nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, hoàn toàn tránh được cú va chạm thứ hai của Chi.


Động tác cứu nguy xuất thần, đẹp mắt và đầy kỹ thuật đương đại của Linh khiến cả phòng tập lặng đi trong một giây. Mỹ Duyên đứng gần đó khẽ thở phào nhẹ nhõm.


Nhưng sự hoàn hảo của Linh lại chính là cái gai đâm vào mắt Vũ Thịnh. Gã đã nhận tiền hối lộ từ mụ Kim để tìm cớ hành hạ cô, gã không thể để cô vượt qua thử thách này một cách dễ dàng.


"Hoàng Linh! Ai cho phép mày tự ý thay đổi động tác nhảy hả?" Vũ Thịnh nổi giận lôi đình, bước xồng xộc đến trước mặt Linh. Gã rít còi chói tai ngay sát mặt cô, nước bọt bắn tung tóe. "Mày nghĩ mày là ngôi sao rồi à? Mày coi thường giáo trình đào tạo của tao đúng không?"


"Em xin lỗi thầy..." Linh cúi đầu, lập tức kích hoạt Kỹ thuật Nhập vai hoàn toàn, giọng nói run rẩy, bờ vai co rúm lại đầy sợ hãi. "Tại lúc nãy bạn Chi va vào em... em bị mất thăng bằng nên mới..."


"Mày còn dám đổ lỗi cho tiền bối lớp A nữa hả?" Vũ Thịnh ném thẳng chiếc còi sắt cầm tay vào người Linh. Chiếc còi kim loại đập mạnh vào bả vai cô đau điếng rồi rơi xuống sàn gỗ. "Ở Thiên Sa, thực tập sinh F-Class không có tư cách giải thích! Thùy Chi là thực tập sinh ưu tú, cô ấy va vào mày là để giúp mày sửa tư thế di chuyển! Mày dám có thái độ láo xược với tiền bối!"


Tạ Thùy Chi đứng bên cạnh cười khẩy đầy đắc ý, ánh mắt nhìn Linh như nhìn một con kiến hôi dưới chân.


"Phạt gánh tạ đứng tấn hai mươi ký ở trung tâm phòng tập trong vòng hai mươi phút!" Vũ Thịnh lạnh lùng ra lệnh. "Đứa nào lén hạ trọng tâm hoặc ngã quỵ xuống, tao sẽ báo cáo ban pháp chế đuổi cổ ngay lập tức!"


Huỳnh Anh bước vào từ cửa sau, vác theo một thanh tạ đòn bằng sắt nặng nề gác lên vai Linh.


Sức nặng hai mươi ký đè sụp xuống bả vai gầy guộc của cô. Linh phải gồng toàn bộ cơ lưng và cơ bụng để giữ cho thanh sắt không cứa vào xương vai. Cô từ từ hạ thấp trọng tâm, thực hiện tư thế đứng tấn sâu (squat) hông vuông góc với đùi, hai đầu gối mở rộng.


Cơn đau từ khớp gối trái bị tràn dịch bùng phát dữ dội dưới sức nặng của tạ. Khớp xương của Linh phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc, đau đớn như có hàng vạn chiếc kim châm đâm thẳng vào bao khớp. Mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo thun tập sờn màu, nhỏ từng giọt xuống sàn gỗ phòng tập tối tăm.


Linh cắn chặt môi đến mức bật máu tươi. Vị tanh nồng của máu trong khoang miệng càng kích thích ý chí báo thù điên cuồng của cô.


*Vy... chị đang gánh chịu nỗi đau của em... Chị sẽ bắt bọn chúng phải trả giá gấp trăm lần...*


Mười phút trôi qua như mười thế kỷ. Cơ đùi của Linh run rẩy dữ dội, đầu gối trái sưng tấy đỏ mọng bắt đầu có dấu hiệu mất cảm giác do dây thần kinh bị chèn ép quá mức. Chỉ cần một tích tắc lơ là, khớp gối của cô sẽ hoàn toàn bị tàn phế.


Vũ Thịnh bước chậm rãi vòng quanh cô, cây thước sắt trong tay gõ nhịp đều đặn lên đùi cô hòng tìm kiếm sơ hở để đánh phạt. Gã không ngờ một cô gái gầy gò, đói khát hằng ngày lại có thể sở hữu một ý chí sắt đá và sức chịu đựng thể chất vượt giới hạn sinh học như vậy.


*Reng... Reng... Reng...*


Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ tập luyện vang lên dồn dập. Toàn bộ thực tập sinh lớp F đổ gục xuống sàn gỗ thở dốc vì kiệt sức.


Huỳnh Anh bước đến nhấc thanh tạ đòn ra khỏi vai Linh. Không còn sức nặng kìm giữ, Linh loạng choạng quỵ ngã xuống sàn gương. Hai đầu gối cô đập mạnh xuống nền gỗ cứng, đau đớn đến mức cô không thể thở nổi hằng giây.


Nhưng Vũ Thịnh vẫn chưa muốn buông tha cho cô. Gã cúi xuống, nhặt chiếc còi sắt dưới sàn lên, chỉ thẳng vào đầu gối đang run rẩy kịch liệt, sưng đỏ tấy của Linh.


"Đứng dậy cho tao, Hoàng Linh!" Vũ Thịnh rít lên qua kẽ răng, giọng nói đanh thép đầy sự đe dọa sát khí. "Chưa hết giờ phạt của tao đâu! Thực hiện lại động tác xoay gối năm mươi lần liên tục ngay lập tức! Đứa nào lén dừng lại, tao sẽ làm thủ tục sa thải và tống cổ ra khỏi Thiên Sa ngay trong đêm nay!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!