Phòng 302: Bạn Chung Phòng
Tiếng còi báo động của máy dò kim loại rít lên từng hồi chói tai, dội thẳng vào màng nhĩ của Nguyễn Hoàng Linh như một bản án tử hình định mệnh. Trong không gian chật hẹp của phòng tiếp nhận, luồng ánh sáng huỳnh quang trắng xanh bần bật trên trần nhà như càng làm tăng thêm vẻ nhợt nhạt trên gương mặt cô. Huỳnh Anh – gã trợ lý giám sát thô kệch – ngay lập tức siết chặt quai hàm, đôi mắt một mí ti hí lộ rõ vẻ hung tợn. Thị ta giơ cao chiếc máy dò, chuẩn bị ấn mạnh đầu quét xuống gót chân trái của Linh một lần nữa để xác định dị vật.
Nhịp tim Linh đập liên hồi như nổi trống trống lồng ngực. Ở góc phòng, mụ Kim vẫn ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế tựa, cây thước sắt bọc da gõ nhịp đều đặn lên lòng bàn tay, ánh mắt xếch ngược khóa chặt lấy cô như một con rắn độc chuẩn bị vồ mồi. Chỉ cần một sơ hở, chiếc điện thoại Nokia 1280 ẩn giấu dưới đế giày chạy bộ sẽ bị phanh phui, và danh phận phóng viên điều tra của cô sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong ngục tối Thiên Sa.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, bản năng sinh tồn của một phóng viên điều tra từng trải qua hàng chục vụ thâm nhập nguy hiểm trỗi dậy. Linh không lùi lại. Cô biết, trong trò chơi tâm lý với những kẻ tàn bạo, sự phòng thủ bị động chỉ càng kích thích thú tính của chúng. Cách duy nhất để đảo ngược tình thế là chủ động dấn thân vào nỗi đau.
"Á!"
Một tiếng hét thất thanh, xé lòng vang lên. Linh đột ngột đổ gục xuống sàn gạch lạnh buốt. Cô ôm chặt lấy cổ chân trái, hai vai co rúm lại, toàn thân run rẩy kịch liệt. Gương mặt cô nhăn nhúm vì đau đớn, nước mắt từ khóe mắt trào ra thành dòng, thấm đẫm lớp phấn trang điểm mỏng nhẹ. Để màn kịch đạt đến độ chân thực tối đa, Linh chủ động tì mạnh gót chân trái xuống sàn, ép lưỡi dao mổ rạch sâu hơn vào vết thương cũ. Cơn đau buốt thấu xương truyền thẳng lên đại não khiến cô rùng mình, mặt cắt không còn một giọt máu.
Máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra qua kẽ hở của chiếc giày chạy bộ cũ kỹ, nhanh chóng thấm đẫm lớp tất trắng và loang lổ trên nền gạch men xám.
"Gót chân em... em xin lỗi..." Linh khóc nấc lên, giọng nói run rẩy đầy nghẹn ngào, đúng chuẩn của một cô gái mười chín tuổi ngây ngô đang hoảng loạn tột độ. "Hồi trước ở quê... em đi hái chè bị ngã vực... gãy xương bánh chè gót chân... bác sĩ phải bắt nẹp vít cố định... Hôm nay đi bộ từ bến xe đến đây xa quá, vết mổ cũ bị bục ra rồi... Đau quá... Bố ơi..."
Huỳnh Anh khựng lại, chiếc máy dò kim loại dừng lơ lửng giữa không trung. Thị ta quay đầu nhìn mụ Kim như để xin chỉ thị. Mụ Kim khẽ nhíu mày, đứng dậy bước chậm rãi đến gần Linh. Tiếng gót giày nhọn gõ xuống nền gạch nghe như tiếng đếm ngược của tử thần. Mụ cúi xuống, dùng cây thước sắt bọc da nâng nhẹ cổ chân rớm máu của Linh lên quan sát. Vết sẹo đỏ hằn sâu dọc gót chân – vết sẹo mà Linh đã tự tay rạch và khâu vá vụng về trước ngày thâm nhập – hiện ra chân thực dưới ánh đèn.
Mùi máu tanh nồng bốc lên làm mụ Kim khó chịu khịt mũi. Sự tàn nhẫn và hách dịch của mụ thường đi kèm với sự sạch sẽ cực đoan. Nhìn thấy vũng máu loang lổ trên sàn, mụ lập tức lộ vẻ ghê tởm.
"Đủ rồi. Đúng là lũ nhà quê phiền phức," mụ Kim lạnh lùng rút thước sắt lại, rút chiếc khăn giấy lau nhẹ đầu thước như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu. "Thể chất yếu ớt thế này thì tập luyện cái nỗi gì. Huỳnh Anh, dọn cái đống máu này đi. Rồi ném nó lên phòng 302. Ngày mai nếu không qua được buổi cân hằng ngày thì bảo ban pháp chế làm thủ tục sa thải lập tức. Thiên Sa không nuôi những kẻ tàn phế."
"Dạ... dạ em cảm ơn quản lý..." Linh khóc mếu máo, cúi đầu sát đất để che đi tia sáng sắc lạnh vừa lóe lên trong mắt.
Cô đã vượt qua cửa ải đầu tiên. Chiếc điện thoại Nokia ẩn vẫn nằm an toàn dưới đế giày, nhưng gót chân trái của cô đã bị tổn thương nghiêm trọng, đau buốt hằng giây hằng phút.
Huỳnh Anh thô bạo giật lấy chiếc túi canvas của Linh, ném cho cô chiếc chìa khóa phòng rỉ sét. Linh gượng dậy, bám chặt vào bờ tường để đứng lên bằng một chân, khó khăn limping từng bước ra khỏi phòng tiếp nhận. Hành lang ký túc xá Thiên Sa sâu hun hút, lạnh lẽo và tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng bước chân khập khiễng của cô vang lên đều đặn như một khúc ca tuẫn đạo thầm lặng.
Linh leo lên tầng ba, tìm đến cánh cửa gỗ sờn màu có gắn biển số "302". Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở rồi nhẹ nhàng vặn chìa khóa bước vào.
Không khí bên trong căn phòng 302 ngột ngạt và nồng nặc mùi thuốc sát trùng pha lẫn mùi mồ hôi khô. Căn phòng hẹp đến mức chỉ đủ kê hai chiếc giường đơn bằng sắt rỉ sét đặt song song, ngăn cách bởi một chiếc lối đi nhỏ hẹp chưa đầy một mét. Trên chiếc giường bên phải, một cô gái đang ngồi im lặng dưới ánh đèn ngủ mờ ảo màu vàng nhạt.
Đó là Trần Mỹ Duyên.
Cô gái có khuôn mặt thanh tú nhưng xanh xao đến mức bợt bạt, đôi mắt thâm quầng mệt mỏi và mái tóc đen dài được cột cao gọn gàng bằng một sợi dây thun sờn. Duyên đang tỉ mỉ dùng cây kim khâu lại chiếc ruy-băng bị tuột trên chiếc giày mũi cứng của mình. Sự xuất hiện của Linh không khiến cô ngẩng đầu lên, đôi bàn tay gầy guộc vẫn đưa kim thoăn thoắt, lạnh lùng và chuẩn xác.
"Chào... chào chị ạ," Linh khép nép lên tiếng, đóng vai cô gái quê Hoàng Linh một cách hoàn hảo. "Em là thực tập sinh mới nhập trại... Em tên là Hoàng Linh..."
"Giường trên là của cô. Đừng đụng vào đồ của tôi," Duyên cắt ngang bằng giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo không một chút cảm xúc. Cô vẫn không hề ngẩng đầu nhìn Linh lấy một lần, như thể sự tồn tại của người bạn chung phòng mới chỉ là một hạt bụi vô hình.
Linh cắn răng chịu đựng cơn đau gối đang giật lên từng hồi, khó khăn trèo lên chiếc giường tầng phía trên. Tấm đệm mỏng dính và cứng ngắc như một tấm phản gỗ, ga trải giường có màu xám xịt bám đầy bụi. Cô nằm vật xuống, cố giữ cho gót chân trái chấn thương không chạm vào thành giường sắt.
Trong bóng tối tĩnh lặng của căn phòng, Linh lén quan sát xung quanh. Phòng 302 này chính là nơi em gái Vy của cô từng sinh sống trước khi chết. Ánh mắt Linh lướt qua tủ đồ cá nhân của Mỹ Duyên đặt sát góc tường. Theo thông tin từ Tổng biên tập Mạnh Hùng, Duyên chính là người cuối cùng tiếp xúc với Vy và đang lén cất giữ cuốn nhật ký bí mật của cô bé.
Linh nằm nghiêng người, nín thở quan sát chiếc tủ gỗ ép đã sứt mẻ góc của Duyên. Dưới gầm tủ, ẩn sau đống giày tập cũ kỹ, có một chiếc hộp nhạc bằng gỗ nhỏ bám đầy bụi bẩn. Tim Linh đập mạnh. Có phải cuốn nhật ký của Vy đang được giấu trong đó? Cô cố gắng nhổm người dậy, ghé mắt nhìn xuống hòng xác định vị trí chiếc chìa khóa hộp nhạc.
"Nếu cô muốn sống sót qua tuần đầu tiên ở cái địa ngục này, hãy bớt cái thói tò mò lại."
Giọng nói lạnh lẽo của Mỹ Duyên đột ngột vang lên giữa bóng đêm tĩnh mịch, khiến Linh giật mình suýt rơi xuống đất. Cô nhìn xuống, thấy Duyên đã nằm nghiêng người quay lưng về phía mình, nhưng giọng nói vẫn rõ ràng và đầy sự cảnh cáo.
"Ở Thiên Sa, kẻ biết quá nhiều hoặc thích lục lọi đồ của người khác thường không có cơ hội thu dọn hành lý ra cổng đâu. Ngủ đi,"
Linh nuốt nước bọt, kìm nén sự căng thẳng trong lồng ngực. Cô nhận ra Mỹ Duyên cực kỳ cảnh giác và nhạy bén. Việc vội vã lục lọi lúc này chỉ khiến cô bị lộ vỏ bọc. Cô buộc phải nhẫn nhịn hít thở sâu, nhắm mắt lại chịu đựng cơn đau nhức nhối ở chân đang bắt đầu sưng tấy dữ dội.
Do vết thương tự rạch bị nhiễm trùng nhẹ từ cơn mưa ngoài cổng và việc tì nén quá mức trong phòng tiếp nhận, toàn bộ vùng cổ chân và gót chân trái của Linh bắt đầu sưng to, căng mọng nước. Cô có thể cảm nhận rõ ràng dòng máu nóng hổi đang chảy rần rần dưới lớp băng gạc, gây ra hiện tượng tích nước cục bộ nghiêm trọng ở chân. Cả đêm đó, Linh không thể chợp mắt, cô phải úp mặt vào chiếc gối mốc để thực hiện kỹ thuật "Khóc không tiếng động", giải tỏa bớt sự đau đớn thể xác và nỗi căm phẫn đang thiêu đốt tâm can.
*Reng... Reng... Reng...*
Đúng 5h00 sáng, tiếng loa báo động của ký túc xá vang lên dồn dập, chói tai như tiếng còi báo động phòng không. Luồng ánh sáng đỏ mờ từ hành lang hắt qua khe cửa phòng 302, báo hiệu Quy trình Kiểm tra Cân nặng hằng ngày tàn khốc bắt đầu.
"Tất cả thực tập sinh lớp F tập hợp tại sảnh chính trong vòng ba phút! Quá giờ một giây phạt chạy bộ mười vòng sân!" Giọng nói hách dịch của Lê Thị Tuyết – trưởng nhóm tự quản ký túc xá – vang lên oang oang qua hệ thống loa phát thanh.
Mỹ Duyên lập tức bật dậy như một cỗ máy được lập trình sẵn. Cô nhanh chóng lột bỏ chiếc áo khoác ngoài, chỉ mặc độc chiếc áo thun mỏng và quần short ngắn màu xám của F-Class rồi lao ra cửa.
Linh khó khăn lết thân thể rã rời xuống giường. Khi bàn chân trái chạm đất, một cơn đau buốt thấu tim gan dội ngược lên khiến cô khuỵu ngã xuống sàn. Cổ chân cô đã sưng to gấp đôi bình thường, nóng rực và căng mọng do hiện tượng giữ nước viêm nhiễm. Cô biết, trong y học, việc viêm nhiễm nặng luôn đi kèm với tình trạng phù nề tích nước cục bộ. Và đối với quy trình cân nặng nghiêm ngặt của Thiên Sa, chỉ cần tăng 100g cũng đồng nghĩa với thảm họa.
Linh cắn chặt răng đến bật máu, dùng hết sức lực gượng dậy, khập khiễng bước ra hành lang sảnh chính.
Tại sảnh chính ký túc xá, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ các bóng đèn huỳnh quang chiếu thẳng xuống chiếc cân điện tử liên kết với máy tính của mụ Kim đặt giữa phòng. Hàng chục cô gái trẻ mặc đồ tập mỏng dính, gương mặt tái mét, run rẩy xếp thành hàng dài như những con súc vật chờ đợi giờ lên sàn mổ.
Lê Thị Tuyết đứng cạnh chiếc cân, tay cầm cuốn sổ ghi chép và cây thước sắt bọc da, ánh mắt soi mói từng thớ thịt, từng biểu cảm của các thực tập sinh. Mụ Kim ngồi phía sau bàn làm việc, nhấp nháp ly cà phê đen nóng, ánh mắt lạnh lùng thâm trầm khóa chặt lấy từng người bước lên cân.
"Trần Thị Mai, 45.2kg. Tăng 100g so với hôm qua! Nhịn đói bữa sáng và bữa trưa, chạy bộ 5km!" Tuyết barks lớn, gõ mạnh thước sắt xuống bàn.
Cô gái tên Mai bật khóc nức nở, quỳ xuống van xin nhưng lập tức bị hai gã bảo vệ thô bạo lôi ra ngoài sân mưa. Bầu không khí trong sảnh ngột ngạt đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập thình thịch và tiếng thở dốc nghẹt thở của các cô gái.
"Nguyễn Hoàng Linh! Lên cân!" Tuyết barks lớn, ánh mắt đầy sự soi mói hướng về phía Linh.
Linh khập khiễng bước ra khỏi hàng. Cô cảm nhận rõ ràng sức nặng trĩu của chiếc cổ chân sưng tấy đang tích đầy dịch viêm. Cô biết chắc chắn cân nặng của mình đã vượt quá tiêu chuẩn 46kg đăng ký ban đầu do hiện tượng giữ nước sinh học.
Để tự cứu mình, Linh áp dụng kỹ năng sinh tồn của phóng viên điều tra. Khi bước lên chiếc cân điện tử, cô khéo léo dùng ngón chân phải bám chặt vào cạnh ngoài của bệ đỡ gỗ bên dưới, cố gắng tạo ra một lực tì nhẹ để giảm bớt trọng lượng hiển thị trên bàn cân chính.
Tuy nhiên, Lê Thị Tuyết không phải là kẻ dễ bị qua mặt. Sự xảo quyệt và ám ảnh cân nặng của Tuyết giúp thị ta nhạy bén với từng cử động nhỏ nhất của cơ đùi thực tập sinh.
"Mày định giở trò gì đấy hả?" Tuyết hét lên đầy giận dữ.
Chưa kịp để Linh phản ứng, Tuyết lao đến, vung cây thước sắt bọc da quất thẳng một cú trời giáng xuống gót chân trái đang sưng tấy, rớm máu của Linh.
*Chát!*
Cú đánh cực mạnh trúng ngay vết rạch sâu chưa lành. Cơn đau bùng phát dữ dội như có hàng ngàn lưỡi dao nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy Linh. Cô loạng choạng, toàn thân run rẩy, hai tai ù đi, buộc phải buông lỏng toàn bộ cơ thể và đứng thẳng hoàn toàn bằng cả hai chân trên bàn cân.
"Đứng thẳng lên cho tao! Con ranh ranh mãnh!" Tuyết rít lên, mắt trợn trừng đầy đe dọa.
Linh cắn chặt môi để không phát ra tiếng thét đau đớn, máu tươi từ vết thương cũ lại bắt đầu rỉ ra qua lớp băng gạc mỏng, thấm đỏ cả một khoảng gạch dưới chân.
Chiếc màn hình LED màu đỏ của chiếc cân điện tử nhấp nháy liên tục trong ba giây nghẹt thở, rồi ổn định ở con số:
*46.20 kg.*
Tăng đúng 200g so với cân nặng tiêu chuẩn.
Mụ Kim chậm rãi đặt ly cà phê xuống bàn. Tiếng gốm sứ chạm nhau vang lên khô khốc giữa sảnh tĩnh lặng. Mụ đứng dậy, cây thước sắt bọc da kẹp dưới nách, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt Linh.
Mụ nhìn xuống gót chân rớm máu của Linh, rồi ngước lên nhìn gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi lạnh của cô. Khóe môi mụ từ từ cong lên, vẽ nên một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy sát khí.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!