Bản Án Giả Mạo
Ánh hoàng hôn của ngày Chủ nhật nhuộm một màu đỏ ối như máu tươi lên những bức tường kính vô hồn của tập đoàn giải trí Thiên Sa. Sau sự bùng nổ ngoài mong đợi của bộ ảnh quảng bá phụ dưới concept 'Hắc Mã' vào ngày thứ Bảy, cái tên Hoàng Linh đột ngột trở thành một từ khóa nóng bỏng trên khắp các diễn đàn giải trí. Thế nhưng, đằng sau lớp hào quang lộng lẫy vừa được dệt lên ấy, ký túc xá Thiên Sa vẫn là một ngục tối ngột ngạt không một kẽ hở. Sự ghen tị tột cùng của Tạ Thùy Chi và nhóm đặc quyền lớp A như một bầy rắn độc đang chực chờ sơ hở để lao vào cắn xé Linh.
Linh ngồi im lặng trên băng ghế đá hành lang tầng trệt, khẽ kéo vạt áo khoác gió rộng để che đi bả vai trái đang nhức nhối. Lớp kem che khuyết điểm mười hai màu của chuyên viên trang điểm Vy Vy tuy đã giúp cô che mắt được mụ Kim và ống kính máy ảnh ngày hôm qua, nhưng lúc này, khi mồ hôi lạnh thấm ra, vết thương từ trận đòn roi mây bạo hành bắt đầu rát bỏng như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào da thịt. Khớp gối trái chấn thương tràn dịch của cô sưng tấy lên dưới lớp quần tập dài, đau buốt đến mức mỗi nhịp tim đập đều khiến Linh phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Lòng bàn tay phải của cô, nơi bị mảnh kính vỡ của chiếc cúp Vy cứa rách, vẫn còn âm ỉ đau dưới lớp băng vải thô sơ.
Đúng lúc đó, tiếng còi xe máy quen thuộc vang lên ngoài cổng sắt ký túc xá. Linh khẽ ngẩng đầu. Qua hàng rào kẽm gai và những mắt camera giám sát dày đặc, cô nhìn thấy chiếc xe máy cũ kỹ của người giao hàng Minh từ quán trà sữa 'Góc Phố' đang trờ tới. Minh đội chiếc mũ bảo hiểm sờn rách, gương mặt bị che kín bởi chiếc khẩu trang vải đen sẫm. Đối với đội bảo an nghiêm ngặt của Thiên Sa, Minh chỉ là một gã shipper quen thuộc chuyên chạy vặt phục vụ cơn thèm trà sữa hằng ngày của các thực tập sinh giàu có. Nhưng đối với Linh, Minh chính là liên lạc viên duy nhất kết nối cô với thế giới tự do ngoài sáng, là người được phóng viên ảnh Phan Quốc Huy lén thuê để vận chuyển những thông tin mật hằng tuần.
Linh gượng dậy, dồn lực nâng đỡ cơ thể sang chân phải lành lặn để bước đi không bị khập khiễng trước ánh mắt soi mói của toán bảo vệ trực ban. Cô bước đến sát cổng sắt, khẽ gật đầu chào Minh.
"Trà sữa trân châu đường đen của phòng 302 phải không anh?" Linh cất giọng rụt rè, giả vờ như một thực tập sinh ngây ngô hằng ngày.
"Đúng rồi em. Trà sữa của em hết sáu mươi ngàn. Hôm nay có kèm theo khay giấy lót ly giữ nhiệt mới của quán tặng riêng cho khách quen nhé," Minh trả lời bằng giọng trầm khàn quen thuộc, đôi mắt liếc nhanh xung quanh để cảnh giác.
Khi trao ly trà sữa qua khe hở cổng sắt, ngón tay Minh khẽ ấn mạnh vào đáy khay giấy lót ly bằng carton cứng. Linh lập tức nhận ra một độ dày bất thường, cứng cáp và phẳng phiu giấu chặt dưới lớp đáy giả của chiếc khay giấy giữ nhiệt. Cô khéo léo dùng ngón tay cái kẹp chặt lấy dải tài liệu giấu kín, thu vào trong lòng bàn tay phải đang quấn băng thô sơ, rồi nhanh chóng nhét khay giấy vào chiếc túi vải canvas đeo chéo.
"Em gửi tiền ạ. Cảm ơn anh nhé," Linh mỉm cười nhẹ, ánh mắt chạm vào mắt Minh trong một tích tắc đầy ám hiệu trước khi gã shipper quay đầu xe, biến mất sau rặng cây dầu râm mát của con đường Quận 7.
Linh không quay trở về phòng ngủ 302 ngay lập tức. Cô biết mụ Kim và Lê Thị Tuyết đang rình rập ở hành lang tầng ba để tìm sơ hở tố cáo cô. Linh chậm rãi rẽ xuống lối đi dẫn vào Phòng thay đồ nữ ở tầng hầm 1. Giờ này, toàn bộ thực tập sinh đang tập trung ở nhà ăn để chuẩn bị cho quy trình kiểm tra cân nặng hằng ngày, không gian phòng thay đồ tối tăm, chật chội bám đầy mùi mồ hôi và nước lau sàn ẩm ướt hoàn toàn vắng lặng.
Linh bước vào phòng, khóa chặt cửa phụ từ bên trong. Cô ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ dài, hơi thở dồn dập vì đau đớn và căng thẳng. Đôi bàn tay run rẩy lôi chiếc khay giấy carton từ túi vải ra, khéo léo bóc tách lớp đáy giả bằng keo dán thô sơ. Một tờ giấy khổ A4 gấp làm tư hiện ra. Đó là bản sao tài liệu mật do Tổng biên tập Lê Mạnh Hùng lén thu thập từ nguồn tin bảo mật trong ngành công an và gửi đến cho cô.
Linh lật mở tờ giấy dưới ánh sáng nhợt nhạt hắt ra từ chiếc bóng đèn tuýp rỉ sét trên trần nhà hầm. Dòng chữ tiêu đề đen đậm đập thẳng vào mắt cô, khiến lồng ngực Linh thắt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt:
'BẢN SAO BIÊN BẢN KHÁM NGHIỆM HIỆN TRƯỜNG VÀ KẾT LUẬN VỤ ÁN MẠNG NẠN NHÂN NGUYỄN HOÀNG VY - NGÀY 3 THÁNG 9 NĂM 2024.'
Đôi mắt Linh nhòe đi khi nhìn thấy tên của em gái mình trên trang giấy lạnh lẽo. Cô cắn chặt răng để ngăn một tiếng khóc nghẹn ngào trào ra khỏi cổ họng, ngón tay trỏ rớm máu vuốt phẳng nếp gấp giấy để đọc từng dòng chữ số liệu lâm sàng khô khốc của bản án giả mạo:
'...Vào lúc 23h45 ngày 3 tháng 9, nhận được tin báo từ ban quản lý tòa nhà Thiên Sa về việc phát hiện một thi thể nữ giới dưới sân sau sân khấu chính. Qua công tác khám nghiệm hiện trường, nạn nhân được xác định là Nguyễn Hoàng Vy, sinh năm 2005, thực tập sinh dự bị của tập đoàn Thiên Sa...'
Linh lướt nhanh xuống phần kết luận hiện trường. Từng câu, từng chữ như những nhát dao tàn nhẫn đâm thẳng vào lý trí của một phóng viên điều tra:
'...Hiện trường xung quanh khu vực thi thể sạch sẽ, không có dấu vết xô xát, giằng co hay ngoại lực tác động từ bên ngoài. Nạn nhân tử vong do đa chấn thương sọ não và dập nát nội tạng phù hợp với cú rơi tự do từ tầng thượng tòa nhà năm tầng. Trong máu nạn nhân không phát hiện chất độc hay nồng độ cồn vượt ngưỡng cho phép... Kết luận sơ bộ: Nạn nhân Nguyễn Hoàng Vy tự tử do trầm cảm cá nhân kéo dài dưới áp lực luyện tập nghệ thuật...'
"Lũ khốn nạn..."
Một tiếng thì thầm căm hận rít qua kẽ răng Linh. Tờ giấy trên tay cô run lên bần bật. Hiện trường sạch sẽ? Không có ngoại lực tác động? Trong máu không có chất độc?
Linh nhắm mắt lại, nỗi u uất và hình ảnh kinh hoàng về di thể của Vy hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Đêm định mệnh ấy, khi Linh lén đến nhà xác bệnh viện nhìn em gái lần cuối, cô đã tự tay chạm vào mười đầu ngón tay của Vy—những móng tay bị gãy nát, rớm máu sâu do cào cấu tuyệt vọng vào cánh cửa gỗ phòng biệt lập tầng 3 mà cô vừa phát hiện vết xước hôm trước. Trên cơ thể mảnh khảnh của Vy chằng chịt những vết bầm tím tròn thẫm ở cổ tay và đùi trong do bị cưỡng bức bạo lực tình dục thô bạo. Và chính cô đã tìm thấy vỏ lọ thuốc Haloperidol—loại chất hướng thần cực mạnh bị cấm sử dụng bừa bãi—giấu trong kẹt tủ phòng ngủ cũ của Vy.
Thế nhưng, toàn bộ những bằng chứng y khoa đanh thép ấy đã hoàn toàn bị xóa sạch khỏi tờ biên bản hiện trường giả mạo này. Biên bản đã biến một vụ án mạng lạm dụng tình dục và cưỡng bức lao động dã man thành một vụ tự tử thông thường do trầm cảm cá nhân.
Linh lướt mắt xuống góc dưới cùng của tờ giấy, nơi đặt chữ ký xác nhận của đại diện cơ quan điều tra địa phương. Dòng chữ ký sắc lẹm bằng mực xanh hiện rõ bên cạnh con dấu đỏ chót của Công an Phường Tân Phong, Quận 7:
'Đội trưởng tuần tra: Phạm Văn Đạt.'
Phạm Văn Đạt!
Gã đội trưởng tuần tra biến chất địa bàn Quận 7. Linh bàng hoàng nhận ra sự thông đồng tàn khốc và nghẹt thở giữa tập đoàn giải trí Thiên Sa và lực lượng cảnh sát bảo kê địa phương. Vương Quốc Khánh—chủ tịch tập đoàn giải trí tối cao—đã dùng khối tài sản khổng lồ và mạng lưới quan hệ chính trị của mình để mua chuộc hoàn toàn Đội Tuần tra Công an Phường Tân Phong. Gã cảnh sát Phạm Văn Đạt đã ký khống vào bản án giả mạo này để chôn vùi cái chết oan khuất của Vy dưới ba tấc đất lạnh lẽo, biến sự thật lịch sử thành một trò hề bẩn thỉu.
Linh nhớ lại lời cảnh báo nặc danh nhận được qua tin nhắn điện thoại trước ngày cô quyết định thâm nhập vào Thiên Sa: 'Đừng tìm Vy nữa. Sẽ không có công lý nào dành cho kẻ yếu ở cái thành phố này đâu'.
Lúc đó, Linh vẫn tin vào pháp luật chính thống, tin vào ngòi bút phóng viên điều tra sắc sảo của mình có thể đưa kẻ ác ra trước vành móng ngựa tư pháp. Nhưng giờ đây, khi cầm tờ biên bản giả mạo có chữ ký của Phạm Văn Đạt trên tay, niềm tin cuối cùng của cô vào hệ thống pháp luật chính thống đã hoàn toàn sụp đổ, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Sự sụp đổ của lý tưởng công lý đẩy Mức độ Đồng hóa Tâm lý (Chỉ số tha hóa) của Linh tăng vọt lên một ngưỡng nguy hiểm mới. Cô nhận ra một nghịch lý tàn nhẫn: Để vạch trần ác quỷ, cô không thể trông cậy vào những phiên tòa bị thao túng bởi những phong bì chứa hàng chục tỷ đồng hối lộ. Cô buộc phải tự mình trở thành đao phủ công lý, dùng chính những thủ đoạn tàn nhẫn, phi pháp của showbiz để tự thiết lập một pháp trường phán xét Thiên Sa trước công luận toàn cầu.
Cô không còn là Nguyễn Hoàng Linh phóng viên chính trực tin vào công lý lý thuyết nữa. Showbiz bẩn thỉu này đã vấy bẩn linh hồn cô, biến cô thành một thực tập sinh Center đầy thủ đoạn để đi đến đích cuối cùng.
Linh bóp chặt bàn tay phải, những ngón tay trầy xước siết mạnh khiến tờ biên bản hiện trường giả mạo bị vò nát, rúm ró lại thành một quả cầu giấy rách nát trong lòng bàn tay rớm máu của cô. Tiếng giấy nát vụn khô khốc vang lên trong không gian phòng thay đồ tối tăm như tiếng gãy đôi của niềm tin tư pháp.
Linh gượng dậy, bước từng bước khập khiễng đầy đau đớn đến bên ô cửa thông gió rỉ sét của tầng hầm. Cô ngước mắt nhìn qua khe sắt hẹp. Trên bầu trời đêm Sài Gòn dông bão đang kéo đến, văn phòng chủ tịch của Vương Quốc Khánh ở tầng cao nhất của tòa nhà Thiên Sa vẫn rực rỡ ánh đèn vàng lộng lẫy, kiêu hãnh thống trị cả vùng trời Quận 7.
Ánh mắt của Linh ngập tràn oán hận tột cùng, sắc lẹm và lạnh lùng như lưỡi dao mổ hướng thẳng về phía ánh sáng lộng lẫy trên tầng cao nhất ấy. Cô thầm thề độc trước hương hồn của Vy: Vương Quốc Khánh, Phạm Văn Đạt, Tạ Minh Đăng... tất cả các người sẽ phải đền tội bằng chính máu và danh dự của mình ngay trên đỉnh cao hào quang này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!