Hắc Mã Xuất Hiện
Cơn mưa bão rạng sáng ngày thứ tư của cuộc thâm nhập cuối cùng cũng tạnh hẳn khi ánh bình minh nhợt nhạt của ngày thứ bảy mọc lên sau những tòa nhà chọc trời ở Quận 7. Ba ngày trôi qua kể từ đêm ngộ độc thực phẩm kinh hoàng ấy, bầu không khí tại ký túc xá Thiên Sa vẫn ngột ngạt như một hầm mộ bị niêm phong. Lê Diệu Linh đã qua cơn nguy kịch và đang được điều trị tại bệnh viện dưới sự giám sát chặt chẽ của người Thiên Sa. Mụ Kim tạm thời phải chùn tay, không dám bạo hành Linh lộ liễu vì tờ hóa đơn hối lộ của công ty Ánh Dương vẫn nằm trong tay cô như một chiếc thòng lọng vô hình treo ngay trên đầu mụ. Nhưng Linh biết, sự im lặng của mụ Kim chỉ là khoảng lặng trước một cơn giông bão tàn khốc hơn. Mụ đang chờ đợi một cơ hội để nghiền nát cô mà không để lại dấu vết.
Cơ hội ấy dường như đã đến, nhưng dưới một vỏ bọc lộng lẫy khác: buổi ghi hình quảng bá phụ đầu tiên cho dự án Mirage dành cho ba thực tập sinh đứng đầu lớp C-Class. Nhờ điểm số tuyệt đối từ bài thi tháng và sự vắng mặt của Diệu Linh, Linh nghiễm nhiên dẫn đầu danh sách thăng hạng và giành được slot quảng bá quý giá này. Đây là bước đi đầu tiên giúp cô xây dựng Chỉ số Tin cậy Truyền thông (Media Trust)—lá chắn duy nhất bảo vệ cô khỏi sự thanh trừng vật lý của Thiên Sa.
Chiều thứ bảy, Linh bước vào khu vực studio nằm ở tầng hầm 1 của tòa nhà Thiên Sa. Khớp gối trái của cô vẫn sưng tấy, tràn dịch nghiêm trọng sau những buổi tập bạo lực thể xác của huấn luyện viên Vũ Thịnh, mỗi bước đi hụt xuống hành lang đều khiến cô phải cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Lòng bàn tay phải quấn băng vải thô sơ sột soạt rỉ máu hằng đêm giờ đã khô miệng, nhưng vết sẹo tự rạch ở gót chân trái vẫn nhói lên đau buốt sau cuộc lục soát của Trịnh Bá Nam.
“Hoàng Linh! Vào phòng trang điểm số 3 ngay! Stylist và nhiếp ảnh gia đang đợi đấy!” Tiếng Huỳnh Anh quát lớn từ phía cửa sảnh.
Linh cúi đầu, rụt rè bước vào phòng trang điểm. Căn phòng ngập tràn ánh sáng trắng lạnh lẽo từ những bóng đèn LED bao quanh gương lớn, nồng nặc mùi phấn sáp, keo xịt tóc và mùi cồn sát trùng. Ngồi trên chiếc ghế xoay bọc da là Vy Vy—chuyên viên trang điểm tự do có mái tóc nhuộm màu khói cá tính. Vy Vy nhìn thấy Linh bước vào liền mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt nhanh chóng chuyển sang lo lắng khi nhìn thấy dáng đi khập khiễng và gương mặt nhợt nhạt vì sốt nhẹ của cô.
“Em là Hoàng Linh đúng không? Lại đây chị chuẩn bị trang điểm nào. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu,” Vy Vy nói, giọng nhỏ nhẹ.
Linh chậm rãi ngồi xuống ghế. Để chuẩn bị cho buổi chụp hình theo phong cách quyến rũ của Mirage, cô buộc phải cởi bỏ chiếc áo khoác gió rộng thùng thình, chỉ còn lại chiếc áo hai dây mỏng màu đen. Ngay khi chiếc áo khoác tuột khỏi vai, Vy Vy đang cầm cọ trang điểm bỗng khựng lại, đôi mắt trợn tròn kinh hoàng.
Trên bả vai trái mảnh khảnh của Linh, vết roi mây bọc da từ Trận đòn roi đầu tiên của mụ Kim vẫn chưa hề lành lặn. Vết lằn roi dài hơn mười phân, rách da rớm máu đã khô đóng vảy màu nâu sẫm, bao quanh là những mảng bầm tím thẫm màu đỏ tía chồng chéo lên nhau, nổi bật một cách tàn nhẫn trên làn da trắng sứ của cô gái mười chín tuổi.
“Trời đất ơi...” Vy Vy thốt lên một tiếng nghẹn ngào, vội vã che miệng lại để không hét lên. Cô nhìn xung quanh rồi lật đật chạy ra khóa chặt cửa phòng trang điểm. “Cái gì thế này? Ai... ai đã đánh em ra nông nỗi này? Ký túc xá này bạo hành thực tập sinh đến mức này sao?”
Linh nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Vết thương trên vai trái nhức nhối như bị lửa đốt dưới ánh đèn studio tỏa nhiệt. Cô lén quan sát biểu cảm của Vy Vy qua gương, nhận ra sự phẫn nộ và lòng trắc ẩn thực sự của người phụ nữ làm nghề tự do này. Linh không khóc, ánh mắt cô lạnh lùng trong một tích tắc trước khi nhanh chóng chuyển sang vẻ rụt rè, hoảng sợ của vỏ bọc ngây thơ.
“Chị Vy Vy... em xin chị,” Linh nắm lấy vạt áo của Vy Vy, giọng run rẩy cầu xin trong nước mắt. “Chị đừng nói cho ai biết... Nếu quản lý Kim biết em để lộ vết thương này, mụ ấy sẽ hủy slot diễn của em ngay lập tức. Em đã phải đánh đổi cả mạng sống để có được cơ hội này... Bố em ở quê đang bị bệnh suy thận nặng, em cần tiền gửi về... Em xin chị...”
Vy Vy nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má Linh, rồi nhìn vết roi mây rớm máu trên bả vai trái mảnh khảnh. Lương tâm của một người phụ nữ đồng cảm với những cô gái nghèo bán mình cho showbiz khiến cô không thể từ chối. Cô cắn môi, khẽ gật đầu.
“Được rồi, chị sẽ giữ bí mật cho em. Nhưng vết thương này rách da sâu quá, dặm phấn lên sẽ đau lắm đấy. Em phải chịu đựng nhé,” Vy Vy thở dài, lôi từ trong cốp đồ trang điểm ra bảng phấn khuyết điểm chuyên dụng 12 màu.
Vy Vy bắt đầu dùng cọ dặm nhẹ một lớp kem lót sát trùng lên vết lằn roi mây. Ngay khi đầu cọ chạm vào vùng da rách, một cơn đau buốt thấu xương phóng thẳng từ bả vai lên đỉnh đầu Linh. Toàn thân cô co rúm lại, mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra ướt đẫm lưng áo. Linh cắn chặt môi đến mức bật máu, hai tay bám chặt vào thành ghế da, áp dụng kỹ thuật Khóc không tiếng động để ngăn bản thân không phát ra bất kỳ tiếng rên rỉ nào. Vy Vy khéo léo phối trộn các tông màu xanh lá và cam để trung hòa sắc tím thẫm của vết bầm, sau đó phủ lên một lớp kem nền siêu lì có độ che phủ cực cao. Từng nhát cọ dặm phấn chặt lên vết thương chưa lành như những nhát dao cứa vào da thịt, nhưng Linh vẫn ngồi im, nhắm mắt chịu đựng với một ý chí sắt đá.
Sau gần ba mươi phút nghẹt thở, vết lằn roi mây dữ tợn trên vai trái của Linh đã hoàn toàn biến mất dưới lớp trang điểm hoàn hảo không tì vết. Vy Vy khéo léo dùng phấn bắt sáng để tạo cảm giác làn da căng bóng, khỏe mạnh hệt như chưa từng chịu bất kỳ sự bạo hành nào.
Cửa phòng trang điểm đột ngột bị đẩy ra. Stylist Alex Phong bước vào với mái tóc nhuộm bạch kim vuốt ngược thời thượng và chiếc kéo cắt may chuyên dụng mạ vàng giắt ở đai lưng. Theo sau anh là Tạ Thùy Chi—đối thủ đứng đầu lớp A-Class đang nhìn Linh bằng ánh mắt ghen tị tột cùng.
“Chào cưng, để xem Hắc Mã của chúng ta hôm nay thế nào nào,” Alex Phong điệu đà cất giọng, ánh mắt sắc sảo lướt qua bả vai của Linh. Anh không hề nhận ra lớp trang điểm che giấu vết thương, chỉ gật gù khen ngợi: “Da dẻ mịn màng đấy. Nhưng chiếc áo hai dây này tầm thường quá. Phong cách của Mirage lần này là gợi cảm, bí ẩn và có chút nổi loạn nguy hiểm.”
Linh lén nhìn qua gương, thấy Thùy Chi đang mỉm cười nham hiểm. Linh biết Chi đã mua chuộc mụ Kim để tìm cách phá hoại buổi chụp hình của cô. Cô khéo léo lên tiếng thử nghiệm:
“Anh Alex... chân và vai em dạo này tập nhảy bị dị ứng đỏ nhẹ. Em có thể mặc một chiếc đầm cổ cao tay dài để che đi được không ạ?”
“Không bao giờ!” Alex Phong thẳng thừng bác bỏ, đôi lông mày nhíu lại đầy khó chịu. “Một chiếc cổ lọ sẽ biến em thành bà cô đi nhà thờ trước ống kính của Chí Thành. Concept của Mirage là sự quyến rũ chết người ẩn sau vẻ ngây thơ. Em không có quyền lựa chọn trang phục ở đây. Mặc bộ này vào cho tôi!”
Alex Phong ném lên bàn trang điểm một bộ đầm đen thiết kế bất đối xứng cực kỳ táo bạo. Chiếc đầm được cắt xẻo tàn nhẫn: phần vai trái hoàn toàn để trần, để lộ xương quai xanh mảnh khảnh—chính là vị trí vết roi mây mà Vy Vy vừa dày công che giấu. Tuy nhiên, tà váy phía dưới lại được xếp nếp rủ dài bất đối xứng, vô tình che kín hoàn toàn khớp gối trái đang sưng tấy và vết thương rách lòng bàn tay phải đang quấn băng thô sơ của Linh.
Linh cắn răng nhận lấy bộ đầm bước vào phòng thay đồ. Khi khoác lên mình lớp vải lụa đen lạnh ngắt, cô cảm nhận rõ ràng sự tương phản tàn nhẫn: bả vai trái để trần lộng lẫy dưới ánh đèn nhưng bên trong là vết roi mây đang rỉ dịch đau nhức nhối; tà váy đen sang trọng che đi đôi chân tàn phế đang run rẩy vì chấn thương khớp gối. Đây chính là showbiz—nơi ánh hào quang rực rỡ nhất được dệt nên từ những vết thương rớm máu giấu kín.
Khi Linh bước ra ngoài sảnh chụp hình, nhiếp ảnh gia tự do Lâm Chí Thành đã túc trực bên chiếc máy ảnh film Leica cổ điển. Chí Thành là người từng chụp bộ ảnh debut hụt cho Vy ba tháng trước. Ánh mắt anh nghệ sĩ u sầu hằn sâu những dằn vặt tội lỗi vì đã im lặng trước cái chết của Vy. Nhìn thấy Linh bước ra trong bộ đầm đen bất đối xứng, mái tóc đen ngắn năng động ôm sát khuôn mặt thanh tú nhợt nhạt, Chí Thành bỗng khựng lại. Đôi bàn tay cầm máy ảnh của anh khẽ run lên.
“Vy...?” Chí Thành thốt lên một từ vô thức trong kẽ răng, gương mặt hốc hác biến sắc.
“Anh Thành, em là Hoàng Linh, thực tập sinh mới ạ,” Linh cúi đầu chào, nhanh chóng dùng Kỹ thuật Nhập vai hoàn toàn để xóa đi ánh mắt sắc sảo của phóng viên, thay bằng cái nhìn rụt rè, bối rối của một cô gái mười chín tuổi.
Chí Thành lắc đầu tự trấn an, ánh mắt u sầu nhìn Linh đầy tiếc nuối. “Xin lỗi, tôi nhìn nhầm người. Được rồi, bước vào phông nền xám đi. Tôi không muốn sự ngây thơ giả tạo, cười công nghiệp như mấy đứa búp bê nhựa ngoài kia. Tôi muốn một thứ gì đó nguyên bản hơn. Ngây thơ, nhưng phải u uất. Như một hắc mã bước ra từ bóng tối đầm lầy.”
Linh bước lên bục chụp hình dưới ánh đèn flash cực mạnh bắt đầu chớp nháy liên tục. Cơn đau từ bả vai trái bị phấn trang điểm bịt kín lỗ chân lông bắt đầu rát bỏng như bị tạt axit. Khớp gối trái chấn thương của cô phải chịu lực đứng thẳng liên tục hằng giờ liền bắt đầu run rẩy dữ dội, dịch tràn khớp dồn xuống khiến cô suýt khuỵu ngã ngay trước ống kính.
“Giữ vững tư thế! Đừng có khập khiễng như thế chứ!” Alex Phong quát lớn từ phía sau.
Thùy Chi đứng ngoài sảnh tập khẽ cười khẩy, thầm nghĩ Linh sẽ sớm gục ngã vì chấn thương chân. Linh biết mình không thể trốn tránh camera mãi mãi. Cách duy nhất để sống sót trong cái hang quỷ này là biến chính những tổn thương thể xác thành chất liệu nghệ thuật, xây dựng một lá chắn danh tiếng vững chắc để mụ Kim không thể tùy tiện thủ tiêu cô.
Linh nhắm mắt lại. Cô không cần phải diễn nữa. Cô để mặc cho nỗi u uất và oán hận tột cùng tràn ngập tâm trí. Cô nghĩ về nụ cười tuyệt vọng của em gái Vy trước khi nhảy lầu tự sát hằng đêm. Cô nghĩ về đôi bàn tay mình giờ đây đã vấy bẩn bởi những mưu mô tống tiền bẩn thỉu chống lại mụ Kim. Cô đang dần trở thành phiên bản thứ hai của chính những kẻ thù mà cô căm ghét hằng đêm để đổi lấy sự sinh tồn.
Khi Linh mở mắt ra, ánh mắt cô không còn sự rụt rè giả tạo nữa. Đó là một đôi mắt sâu thẳm, ngập tràn nỗi đau u uất, sự lạnh lùng quyết tuyệt và một sức hút ma mị đến rợn người ẩn sau khuôn mặt thanh tú ngây thơ của tuổi mười chín.
*Tách! Tách! Tách!*
Tiếng màn trập máy ảnh vang lên dồn dập liên tục dưới bàn tay bấm máy điên cuồng của Lâm Chí Thành. Anh nghệ sĩ u sầu như bị mê hoặc bởi thần thái xuất thần của Linh.
“Hoàn hảo! Đây chính là Hắc Mã! Đây chính là linh hồn của Mirage!” Chí Thành hét lên trong sự phấn khích tột độ.
Buổi chụp hình kết thúc xuất sắc ngoài mong đợi. Bộ ảnh quảng bá phụ của Linh nhanh chóng được ban PR Thiên Sa đăng tải làm teaser thử nghiệm trên các trang mạng xã hội của Mirage Project. Chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, hình ảnh “Hắc Mỹ Nhân” với ánh mắt u sầu đầy ma mị của Linh đã bùng nổ truyền thông diện rộng, thu hút hàng trăm ngàn lượt tương tác và bình luận cuồng nhiệt từ công chúng. Chỉ số Tin cậy Truyền thông (Media Trust) của cô tăng vọt lên một tầm cao mới, tạo dựng lá chắn danh tiếng nhỏ bảo vệ cô khỏi sự bạo hành thể xác trực tiếp của mụ Kim.
Nhưng ngay trong sảnh tập tối mờ nhạt ánh đèn đỏ hắt ra từ studio, Tạ Thùy Chi đứng nhìn con số lượt thích và bình luận tăng vọt trên màn hình điện thoại của Linh, khuôn mặt kiêu sa của cô ta dần vặn vẹo vì một cơn thịnh nộ ghen tị tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!