Nhạc nềnPowder_Snow

Cơn Thịnh Nộ Của Mụ Kim

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vang dội từ phía sông Sài Gòn dường như vẫn còn rung chuyển trong lồng ngực Hoàng Linh khi cô vừa lách người qua bậu cửa sổ khép hờ của phòng 302. Toàn thân cô ướt sũng, lạnh buốt, nước mưa hòa lẫn với mồ hôi lạnh của cơn sốt cao kịch phát đang tàn phá thể xác. Khớp gối trái của cô sưng tấy, tràn dịch nghiêm trọng, đau nhói lên từng cơn như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm trực tiếp vào xương tủy. Lòng bàn tay phải quấn băng vải thô sơ sột soạt rỉ máu khi cô bám chặt vào thành giường để giữ thăng bằng.


“Linh! Cậu về rồi!” Trần Mỹ Duyên lao ra khỏi giường, giọng thì thầm đầy hoảng hốt. Cô đỡ lấy Linh, vội vã kéo chiếc chăn bông phủ lên người cô. “Nhanh lên! Trịnh Bá Nam đang dẫn người lục soát phòng bên cạnh rồi! Họ sắp gõ cửa phòng mình!”


Linh cắn chặt môi đến bật máu để ngăn chặn tiếng rên rỉ, cô nhanh chóng lột đôi giày chạy bộ bết đầy bùn đất đỏ ra, nhét vội dưới gầm tủ cá nhân của Duyên, nơi khuất tầm nhìn của camera ẩn trong ổ cắm điện. Cô vừa kịp trùm chăn kín đầu, giả vờ như một bệnh nhân đang run rẩy vì sốt xuất huyết, thì tiếng đập cửa dồn dập, thô bạo vang lên.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


“Mở cửa! Kiểm tra quân số đột xuất!” Giọng nói lạnh lùng, đanh thép của Trịnh Bá Nam vang lên từ phía hành lang.


Mỹ Duyên run rẩy ra mở cửa. Bá Nam bước vào phòng, luồng khí lạnh của đêm mưa bão ập vào theo gã. Đôi mắt sắc lẹm của cựu cảnh sát hình sự quét một lượt khắp căn phòng nhỏ hẹp, rồi dừng lại ở chiếc giường nơi Linh đang nằm co rúm dưới chăn. Gã tiến lại gần, mũi giày da bóng loáng dừng ngay sát chiếc tủ đồ.


“Hoàng Linh đâu? Tại sao giờ này vẫn trùm chăn?” Bá Nam hỏi, tay gã đặt hờ lên báng súng rulo bên hông.


“Dạ... cậu ấy bị sốt xuất huyết nặng từ chiều, người nóng như lửa, em phải cho uống thuốc hạ sốt rồi đắp chăn cho cậu ấy đỡ lạnh,” Mỹ Duyên lí nhí trả lời, hai tay đan chặt vào nhau để che giấu sự run rẩy.


Bá Nam không nói gì, gã cúi xuống, đôi mắt chim ưng chợt nheo lại khi phát hiện vệt nước mưa rỉ ra từ kẹt tủ. Gã đưa tay kéo mạnh chiếc tủ đồ của Duyên sang một bên, để lộ đôi giày chạy bộ bết bùn đất đỏ của Linh đang sũng nước.


“Giày chạy bộ bết đất đỏ mới tinh, nước vẫn còn đang chảy,” Bá Nam cầm chiếc giày lên, xoay ngược gót giày đầy bùn đất nhìn Linh bằng ánh mắt nghi ngờ cực độ. “Nếu nằm liệt giường từ chiều, tại sao đôi giày này lại bết đất đỏ ngoài vườn ký túc xá thế này? Hoàng Linh, ngồi dậy giải thích cho tôi!”


Áp lực nghẹt thở bao trùm căn phòng. Linh biết chỉ cần một cái chớp mắt sai lệch, danh phận phóng viên của cô sẽ bị phơi bày. Cô chậm rãi kéo chăn xuống, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt không một giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Vận dụng Khả năng Kiểm soát nhịp thở khi nói dối, Linh ép nhịp tim mình đập đều đặn, ánh mắt rụt rè, run rẩy ngước nhìn gã.


“Anh... anh Nam... em xin lỗi,” Linh lắp bắp, giọng nói khản đặc vì sốt cao, hoàn toàn nhập vai một cô gái 19 tuổi ngây ngô sợ hãi (Giả vờ phục tùng tuyệt đối). “Chiều nay... quản lý Kim phạt em phải quét dọn hành lang tối và dọn cỏ ở bồn hoa phía sau cổng phụ dưới mưa... Em sợ quá nên không dám nói với Duyên... Đôi giày đó em vừa đi dọn cỏ về lúc tối muộn nên mới bết đất đỏ như vậy... Em đau chân quá nên mới nằm liệt giường...”


Mỹ Duyên nhanh trí chêm vào: “Đúng đó anh Nam, chiều nay em thấy chị Huỳnh Anh áp giải Linh đi phạt dọn cỏ ngoài vườn. Lúc về chân cậu ấy sưng vù, em phải tự xé vải thun băng bó lòng bàn tay rách cho cậu ấy...”


Bá Nam nhìn chằm chằm vào vết thương rách sâu ở lòng bàn tay phải của Linh đang quấn băng thô sơ, rồi nhìn khuôn mặt run rẩy vì sốt cao của cô. Gã khịt mũi, ném đôi giày sũng nước xuống sàn gạch. “Lần sau còn để tôi phát hiện hành tung mờ ám ban đêm, đừng trách tôi không báo trước cho quản lý Kim.” Gã quay lưng bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại.


Linh thở hắt ra, đổ gục xuống gối. Cơn sốt cao như muốn thiêu rụi đại não cô. Nhưng chưa kịp định thần, từ phía hành lang tối mờ nhạt ánh đèn đỏ bỗng vang lên những tiếng la hét thất thanh, tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng và tiếng nôn mửa dồn dập đầy kinh hoàng.


“Cứu... cứu em với! Đau bụng quá!”


“Chị Hoa ơi! Tụi nó bị làm sao thế này!”


Linh và Mỹ Duyên kinh hoàng nhìn nhau. Bất chấp cơn đau gối dữ dội, Linh gượng dậy, lết đôi chân khập khiễng bước ra hành lang. Cảnh tượng trước mắt khiến cô lạnh người: hàng chục thực tập sinh lớp F-Class đang nằm quằn quại trên sàn gạch lạnh buốt của nhà ăn. Có người ôm bụng khóc thét, có người nôn ra dịch mật vàng, mặt mày tím tái.


Lê Diệu Linh – cô bé thực tập sinh 16 tuổi ngây thơ luôn coi Linh là thần tượng – đang nằm co giật dữ dội sát chân bàn ăn, miệng sùi bọt mép, đôi mắt to tròn trợn ngược lên trong cơn khó thở tột cùng.


“Diệu Linh!” Linh lao đến quỳ sụp xuống, đỡ lấy đầu cô bé. Người Diệu Linh lạnh ngắt, hơi thở yếu ớt, đứt quãng.


Chị Hoa đầu bếp chạy từ nhà bếp ra, gương mặt phúc hậu thường ngày giờ đây cắt không còn giọt máu. Chị quỳ xuống bên cạnh Linh, khóc nghẹn ngào, thì thầm sát tai cô: “Linh ơi... thịt gà... thịt gà của công ty Ánh Dương cung cấp bị ôi thiu, cận hạn sử dụng... Quản lý Kim bắt chị phải dùng để nấu súp cho tụi nhỏ ăn kiêng để tiết kiệm chi phí... Chị đã can ngăn nhưng mụ ép... Giờ tụi nhỏ bị ngộ độc hết rồi!”


Linh bàng hoàng, lồng ngực phập phồng giận dữ. Mụ Kim đã bớt xén công quỹ ăn uống, nhận hoa hồng hối lộ 40% từ Công ty Cung ứng Thực phẩm Ánh Dương để thực tập sinh phải ăn đồ bẩn độc hại hằng ngày. Sự cố ngộ độc thực phẩm KTX bùng phát chính là hậu quả đẫm máu từ lòng tham không đáy của mụ.


“Gọi cấp cứu! Gọi 115 ngay lập tức!” Linh hét lên với chị Hoa.


Nhưng ngay lúc đó, mụ Kim cùng Huỳnh Anh bước vào nhà ăn. Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, mụ Kim không hề có một chút xót thương hay lo lắng cho tính mạng của các thực tập sinh. Khuôn mặt sắc sảo trang điểm đậm của mụ biến dạng vì hoảng sợ, nhưng đó là nỗi sợ hãi bị lộ bê bối nhận hối lộ hằng tháng.


“Câm miệng hết cho tôi!” Mụ Kim rít lên, tiếng thước sắt bọc da gõ mạnh xuống bàn ăn vang lên chát chúa. Mụ quay sang ra lệnh cho Huỳnh Anh: “Khóa chặt cổng chính ký túc xá! Tịch thu toàn bộ điện thoại của thực tập sinh! Đứa nào dám hé răng gọi ra ngoài hoặc chụp hình, tao sẽ bẻ gãy chân rồi tống cổ khỏi công ty với khoản nợ bồi thường mười tỷ!”


“Nhưng quản lý... tụi nhỏ đang nguy kịch lắm! Con bé Diệu Linh sắp ngưng thở rồi!” Chị Hoa khóc lóc van xin.


“Kệ mẹ nó!” Mụ Kim lạnh lùng quát, ánh mắt tàn nhẫn không một chút tính người. “Đưa tụi nó vào phòng y tế nội bộ tự điều trị! Đứa nào chết thì bảo do đột quỵ! Tuyệt đối không được để cánh nhà báo hay công an biết chuyện này!”


Huỳnh Anh cùng đội bảo vệ bắt đầu thô bạo lôi kéo các thực tập sinh đang co giật vào phòng y tế, đồng thời giật lấy mọi chiếc điện thoại cá nhân còn sót lại. Linh lén lùi vào góc tối, tháo lót giày lấy chiếc điện thoại Nokia 1280 ẩn ra định bấm số 115 cấp cứu. Nhưng màn hình hoàn toàn trống rỗng—không có cột sóng nào. Hệ thống phá sóng GSM di động của Trịnh Bá Nam đã bị bật công suất tối đa toàn tòa nhà để bít kín mọi thông tin rò rỉ.


Nhìn Lê Diệu Linh đang lịm dần đi trong tay mình, đôi môi cô bé chuyển sang màu tím thẫm, Linh cảm thấy một sự phẫn nộ tột cùng dâng lên thiêu đốt tâm can. Lý tưởng phóng viên chính trực trong cô gào thét đòi hỏi công lý, còn nỗi căm hận đối với mụ Kim đã đạt đến đỉnh điểm. Cô không thể giả vờ phục tùng, đóng vai một nạn nhân yếu đuối để nhìn đứa trẻ này chết trước mắt mình.


Linh đứng dậy. Đôi mắt u uất của cô biến mất, thay vào đó là ánh nhìn lạnh lùng, sắc sảo đầy sát khí của một phóng viên điều tra kỳ cựu. Cô lén lách qua đám đông hỗn loạn, đi thẳng lên hành lang tầng một hướng về phía văn phòng quản lý của mụ Kim.


Linh chặn đường mụ Kim ngay tại hành lang tối tăm, vắng người ngoài văn phòng.


“Hoàng Linh? Con ranh bướng bỉnh này, ai cho mày tự ý đi lại ở đây? Muốn ăn thêm roi mây hả?” Mụ Kim nổi giận, giơ cây thước sắt định quất vào vai Linh.


Nhưng Linh không hề né tránh hay run rẩy. Cô đứng thẳng lưng, một tay đút vào túi áo gió, tay kia giơ ra một tờ giấy bản sao phẳng phiu—đó chính là Hóa đơn mua bán thực phẩm ôi thiu giữa mụ Kim và công ty Ánh Dương mà cô đã mạo hiểm trộm được từ két sắt văn phòng trước đó.


“Quản lý Kim, mụ nhìn kỹ cái này xem là gì,” Linh nói, giọng cô lạnh băng, đều đặn đến đáng sợ nhờ kỹ thuật kiểm soát nhịp thở cực hạn.


Mụ Kim nhíu mày, giật lấy tờ giấy dưới ánh đèn đỏ mờ nhạt của hành lang. Khi nhìn thấy dòng chữ ghi rõ số tiền hoa hồng 40% mụ nhận từ giám đốc Ánh Dương để nhập thịt gà thối cận hạn sử dụng, khuôn mặt mụ Kim lập tức biến đổi từ giận dữ sang kinh hoàng tột độ. Đôi môi mụ run rẩy, cây thước sắt trên tay rơi loảng xoảng xuống sàn gạch.


“Tại sao... tại sao mày có cái này? Mày... mày thực chất là ai?” Mụ Kim lùi lại một bước, giọng nói run bắn lên vì sợ hãi.


“Tôi là ai không quan trọng,” Linh tiến lên một bước, dồn mụ Kim sát vào bức tường gạch lạnh ngắt. “Nhưng tôi biết rõ cái quỹ đen hối lộ bẩn thỉu của mụ trị giá hàng tỷ đồng hằng tháng. Bản gốc của tờ hóa đơn này cùng file ghi âm tiếng mụ ra lệnh dùng thịt thối hằng ngày đã được tôi tải lên hệ thống đám mây bảo mật tự động gửi cho Bộ Y tế và công an thành phố.”


Linh ghé sát khuôn mặt nhợt nhạt vì sốt nhưng ngập tràn oán khí của mình vào tai mụ Kim, thì thầm từng chữ sắc lẹm như dao cạo:


“Tôi cho mụ đúng ba phút để gọi xe cấp cứu 115 vào đưa Lê Diệu Linh và các thực tập sinh đi viện. Chỉ cần con bé đó có mệnh hệ gì, hoặc nếu mụ từ chối, bản gốc hóa đơn này sẽ xuất hiện trên trang chủ của Bộ Công an ngay lập tức. Để xem cái ghế quản lý và cả mạng sống của mụ có chịu nổi bản án tù chung thân vì tội nhận hối lộ và cố ý giết người hay không!”


“Mày... mày dám tống tiền tao?” Mụ Kim nghiến răng, định lao vào giật lấy tờ giấy trên tay Linh.


Nhưng Linh khéo léo lùi nhẹ một bước, ánh mắt cô lạnh lùng không một chút dao động. “Tôi không tống tiền mụ, tôi đang đàm phán mạng sống. Mạng của Lê Diệu Linh đổi lấy tự do của mụ. Chọn đi, quản lý Kim. Thời gian đang trôi qua từng giây đấy.”


Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đầy oán hận và sự quyết tuyệt tự hủy của Linh, mụ Kim nhận ra mình đã hoàn toàn thất bại trước con ranh mà mụ từng nghĩ dễ dàng khuất phục bằng bạo lực đòn roi. Sự nghiệp, tiền tài và chiếc ghế quyền lực tại Thiên Sa là tất cả lẽ sống của mụ. Mụ không thể mạo hiểm ngồi tù vì mạng sống của một đứa thực tập sinh nghèo lớp F.


Mụ Kim run rẩy giận dữ, khuôn mặt trang điểm đậm co rúm lại vì sỉ nhục và uất hận. Mụ quay sang quát lớn với Huỳnh Anh đang đứng ở đầu hành lang:


“Mở cổng chính! Gọi cấp cứu 115 vào ngay lập tức! Cho xe cứu thương đưa tụi nó đi bệnh viện Quận 7!”


Huỳnh Anh bàng hoàng nhưng không dám cãi lệnh, vội vã chạy đi mở cổng chính ký túc xá. Tiếng còi xe cứu thương rú vang rùng rợn xé toạc màn mưa bão đêm khuya, ánh đèn nhấp nháy đỏ xanh quét qua sân ký túc xá Thiên Sa. Các bác sĩ vội vã khiêng cáng vào đưa Lê Diệu Linh và các thực tập sinh đang co giật lên xe dưới sự bao che thầm lặng của chị Hoa đầu bếp.


Linh đứng dưới hiên nhà ăn, nhìn chiếc xe cứu thương chở Diệu Linh lăn bánh qua cổng sắt hướng về phía bệnh viện tự do. Cô biết mình đã cứu sống được cô bé, cứu sống được một sinh mạng ngây thơ giống như Vy ngày trước. Nhưng lồng ngực cô thắt chặt lại vì một sự ghê tởm bản thân tột cùng. Để chiến thắng cái ác, cô đã phải tự nhúng tay vào bóng tối, sử dụng chính thủ đoạn tống tiền bẩn thỉu của giới showbiz để khống chế kẻ thù. Vỏ bọc ngây thơ chịu đựng của cô tại ký túc xá đã hoàn toàn gãy đôi trước mụ Kim.


Mưa bão vẫn xối xả trút xuống bả vai trái đang rách da rớm máu của Linh, lạnh buốt. Mụ Kim chậm rãi bước đến bên cạnh cô dưới màn mưa trắng xóa. Mụ không còn vẻ hống hách thường ngày, nhưng ánh mắt nhìn Linh hằn lên những tia máu đỏ đầy độc địa và oán hận tột cùng.


Mụ Kim ghé sát tai Linh, giọng nói trầm khàn đầy đe dọa lẫn vào tiếng gió rít qua khe cửa sổ rỉ sét:


“Mày đã tự tay ký vào bản án tử hình của mình ở cái ký túc xá này rồi.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!