Nhạc nềnPowder_Snow

Cuộc Gặp Ở Safehouse

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vang dội từ phía sông Sài Gòn, kéo theo những luồng chớp sáng xé toạc bầu trời đêm Quận 7, hắt những vệt sáng trắng lạnh lẽo qua khe cửa sổ rỉ sét của phòng 302. Trong không gian ngột ngạt ấy, Trần Mỹ Duyên vẫn đang quỳ sụp dưới sàn gạch men lạnh ngắt, hai bàn tay gầy guộc run rẩy bám chặt lấy dải vải thun thấm máu trên lòng bàn tay phải của Linh. Tiếng khóc nghẹn ngào của Duyên bị bóp nghẹt dưới những tiếng mưa xối xả đập vào mái tôn ngoài hành lang.


Linh nén cơn đau buốt từ khớp gối trái đang sưng tấy tràn dịch, chậm rãi quỳ xuống đối diện với Duyên. Bằng bàn tay trái không bị thương, cô nhẹ nhàng gạt những lọn tóc bết nước mắt trên gương mặt nhợt nhạt của bạn cùng phòng. Gương mặt Linh dưới ánh chớp sáng lên một vẻ kiên định, lạnh lùng của một phóng viên điều tra thực thụ, nhưng giọng nói cất lên lại mang sự dịu dàng, che chở của một người chị.


“Duyên, nhìn tôi này,” Linh thì thầm, giọng cô trầm thấp nhưng rõ ràng từng chữ, át cả tiếng mưa gió bên ngoài. “Tôi không bắt cậu phải mạo hiểm mạng sống cùng tôi. Nhưng Vy đã chết, và nếu chúng ta im lặng, những vết sẹo trên lưng cậu hằng đêm cũng sẽ mãi mãi nằm trong bóng tối. Hãy giúp tôi giữ cuốn nhật ký này thật kỹ dưới gầm tủ. Đêm nay, tôi phải ra ngoài một chuyến.”


Mỹ Duyên ngước đôi mắt thâm quầng đầy hoảng sợ nhìn Linh, môi cô run rẩy: “Cậu điên rồi... Giờ giới nghiêm 22h00 đã qua lâu rồi. Hệ thống phá sóng GSM đã bật, cửa hành lang khóa chặt, bảo vệ tuần tra liên tục. Cậu không thể thoát ra ngoài được đâu! Nếu bị Trịnh Bá Nam bắt được, cậu sẽ biến mất giống như Vy!”


“Tôi sẽ có cách,” Linh khẽ siết chặt vai Duyên, truyền cho cô chút hơi ấm ít ỏi từ cơ thể đang sốt nhẹ của mình. “Nếu có người gõ cửa kiểm tra quân số, hãy nói tôi bị sốt xuất huyết nặng, đang trùm chăn kín đầu trong nhà vệ sinh để tránh ánh sáng. Cậu làm được đúng không?”


Nhìn vào ánh mắt sắc sảo đầy lý trí của Linh, Duyên như bị mê hoặc bởi một thứ sức mạnh tinh thần vô hình. Cô cắn chặt môi, khẽ gật đầu trong nước mắt. Linh nhanh chóng cất cuốn nhật ký bìa da màu xanh của Vy trở lại chiếc hộp nhạc gỗ bám đầy bụi, đẩy sâu nó vào kẽ khuất dưới gầm tủ cá nhân của Duyên.


Linh đứng dậy, khớp gối trái rên rỉ phản kháng bằng một cơn đau nhói buốt thấu xương. Cô cắn răng chịu đựng, lén lách qua cánh cửa phòng 302, bước vào hành lang tối mờ nhạt ánh đèn đỏ của ký túc xá Thiên Sa. Vận dụng phương pháp Ghi nhớ sơ đồ thị giác, Linh di chuyển như một bóng ma, luồn lách qua các góc chết của camera giám sát số 9 và số 12.


Cô đi xuống cầu thang thoát hiểm phía sau, nơi dẫn thẳng ra cổng phụ ký túc xá. Tại đây, bác bảo vệ già Nguyễn Văn Tám đang ngồi trong chốt trực, miệng ngậm tẩu thuốc lá đã tắt lửa, ánh mắt đục ngầu nhìn đăm đăm vào màn mưa trắng xóa. Tiếng xích sắt cổng sau khẽ lay động dưới sức gió bão hắt vào.


Linh bước đến sát chốt trực, khẽ ho nhẹ một tiếng. Bác Tám giật mình quay lại, nhìn thấy Linh dưới bộ đồ thun đen sũng nước, bả vai trái bầm tím vết roi mây khẽ run rẩy dưới cái lạnh. Bác Tám thở dài một tiếng, không nói một lời, chỉ im lặng quay đi chỗ khác, tay lén gạt chiếc lẫy khóa cơ của cổng phụ sang một bên. Bác biết cô gái này đang làm gì, và bác cũng biết cái chết của Vy có quá nhiều uẩn khúc mà những người nhỏ bé như bác không thể lên tiếng.


“Cẩn thận nhé con... trời mưa to lắm,” bác Tám nói thầm, giọng khàn đặc lẫn vào tiếng gió rít.


“Con cảm ơn bác,” Linh khẽ cúi đầu, rồi nhanh chóng lách qua khe cổng sắt hẹp, lao thẳng vào màn mưa bão đen kịt bên ngoài.


Cái lạnh buốt của nước mưa lập tức dội thẳng vào bả vai trái đang rách da rớm máu của Linh, khiến cô rùng mình co rúm người lại. Khớp gối trái sưng tấy khi tiếp xúc với nước lạnh bỗng co rút dữ dội, suýt chút nữa khiến cô khuỵu ngã ngay trên vũng nước bẩn ngoài hẻm. Linh cắn chặt răng đến bật máu, cố lết đôi chân khập khiễng chạy về phía góc tối cuối đường.


Tại góc hẻm khuất ánh đèn đường, một chiếc xe máy tay ga cũ kỹ đang nổ máy êm ru. Tài xế xe ôm công nghệ Anh Tuấn mặc chiếc áo khoác Grab sờn rách sũng nước, đội mũ bảo hiểm che kín mặt, tay liên tục vặn ga nhẹ để giữ máy không bị tắt nước. Nhìn thấy Linh lao ra, Tuấn lập tức vẫy tay khẩn cấp.


“Lên xe nhanh đi chị Linh! Tụi thám tử tư của Thiên Sa đang tuần tra bằng xe hơi ở đầu đường lớn đấy!” Tuấn hét lên qua tiếng mưa.


Linh trèo lên yên sau xe máy, hai tay bám chặt vào hông Tuấn. Chiếc xe lập tức vọt đi, lao thẳng vào những con hẻm nhỏ chằng chịt, ngập nước của Quận 7. Anh Tuấn lái xe liều mạng nhưng cực kỳ điêu luyện, luồn lách qua những khúc cua hẹp không có camera giám sát đường phố để cắt đuôi hoàn toàn mọi sự theo dõi từ phía Thiên Sa. Nước mưa tạt thẳng vào mặt Linh, buốt nhói, nhưng đầu óc cô lúc này chỉ tràn ngập hình ảnh những vết xước móng tay rớm máu của Vy trên cánh cửa phòng biệt lập tầng ba. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giúp cô không bị ngất đi vì cơn sốt đang dâng cao.


Sau gần hai mươi phút phóng xe như điên trong bão, chiếc xe máy của Anh Tuấn dừng lại trước một khu chung cư cũ kỹ, rêu phong ở Quận 4. Linh bước xuống xe, toàn thân run rẩy kịch liệt, đôi chân gần như không còn cảm giác. Cô đưa cho Tuấn một cái gật đầu cảm ơn đầy mệt mỏi, rồi lết từng bước lên cầu thang bộ dẫn đến căn hộ tầng ba.


Cửa căn hộ 305 hé mở ngay khi Linh vừa chạm tay vào tay nắm. Tổng biên tập Lê Mạnh Hùng đứng đón cô ở cửa. Gương mặt ông hốc hác, mái tóc hoa râm rối bời, chiếc áo sơ mi sờn cổ vẫn còn lấm lem vết mực bút máy. Nhìn thấy học trò cưng trong tình trạng kiệt quệ thể xác, bả vai bầm tím và lòng bàn tay phải quấn băng vải thẫm máu, đôi mắt sắc lẹm của người nhà báo kỳ cựu thoáng dâng lên một sự xót xa tột cùng.


“Linh! Vào đây mau!” Hùng vội vã đỡ lấy cô, kéo cô vào trong căn phòng ấm áp phảng phất mùi trà gừng và sách cũ.


Ông nhanh chóng đóng chặt cửa, kéo rèm che kín mít. Hùng ấn Linh ngồi xuống chiếc ghế sofa bọc nỉ sờn, lấy một chiếc chăn bông khô ráo quấn chặt lấy người cô, rồi đặt vào tay cô một ly trà gừng nóng hổi.


“Để thầy xem vết thương của em,” Hùng ngồi quỳ xuống sàn, cẩn thận tháo dải vải thun thấm máu ở lòng bàn tay phải của Linh. Nhìn vết rách sâu hoắm do mảnh thủy tinh của chiếc cúp gây ra đã bắt đầu mưng mủ, ông mím chặt môi, tay run run dùng bông gòn thấm cồn sát trùng lau sạch vết thương cho cô. “Em đã tự hành xác mình đến mức này sao, Linh? Nếu Vy còn sống, con bé chắc chắn không muốn thấy chị gái mình bị hủy hoại thế này đâu.”


Linh không hề kêu một tiếng, dù cồn sát trùng đang thiêu đốt da thịt cô đau đớn. Cô uống một ngụm trà gừng nóng, để hơi ấm lan tỏa khắp lồng ngực đang run rẩy, rồi đưa bàn tay trái run run vào trong lót chiếc giày chạy bộ sũng nước dưới sàn, lôi ra chiếc thẻ nhớ MicroSD bọc trong túi nilon nhỏ, cùng chiếc máy ghi âm dạng thỏi son môi mà cô đã mạo hiểm mạng sống để thu thập.


“Bằng chứng đây sếp,” Linh nói, giọng cô khản đặc vì lạnh nhưng ánh mắt lại sáng quắc lên một niềm tin quyết liệt. “Trong thẻ nhớ này có file ghi âm cuộc gọi cuối cùng của Vy trước khi chết, bị xóa trong điện thoại cũ. Còn thỏi son này ghi lại toàn bộ cuộc đối thoại gạ gẫm, đe dọa của Tạ Minh Đăng đối với em hằng đêm tại Studio B.”


Mạnh Hùng nhận lấy hai vật phẩm quý giá bằng đôi bàn tay run rẩy. Ông đứng dậy, bước nhanh đến bàn làm việc, cắm chiếc thẻ nhớ vào chiếc laptop chuyên dụng đã được thiết lập hệ thống bảo mật hai lớp của tòa soạn báo Pháp Luật. Ngón tay ông gõ phím điên cuồng, bẻ khóa các tập tin bị phân mảnh trong thẻ nhớ.


Một lát sau, màn hình máy tính hiển thị một tệp âm thanh thô đã được khôi phục thành công. Hùng nhấn nút phát. Giọng nói trong trẻo nhưng ngập tràn sự hoảng sợ, tuyệt vọng của Vy cất lên qua loa máy tính, lẫn trong tiếng nhạc dance dồn dập của phòng tập:


“...Em xin anh... anh Đăng ơi... em không muốn đi tiếp khách nữa đâu... Bọn họ bắt em uống thứ thuốc gì đó... em đau đầu lắm... Em muốn về quê với chị Linh...”


Tiếp theo đó là tiếng tát tai chát chúa vang lên, kèm theo giọng nói lạnh lùng, xảo quyệt của Tạ Minh Đăng:


“Mày nghĩ mày có quyền từ chối sao, Vy? Hợp đồng mười năm của mày đang nằm trong tay tao. Nếu mày không ngoan ngoãn phục vụ Chủ tịch Khánh và ông Khang, tao sẽ gửi đơn kiện bắt gia đình mày bồi thường mười tỷ đồng. Để xem ông bố suy thận của mày có chịu nổi cú sốc này không!”


Tiếng khóc thét tuyệt vọng của Vy tắt lịm sau một tiếng dập máy thô bạo.


Linh ngồi trên sofa, hai bàn tay siết chặt chiếc chăn bông đến mức các khớp ngón tay trắng bợt. Nước mắt cô tuôn rơi lã chã, nóng hổi trên đôi gò má tái nhợt. Nỗi căm hận tột cùng đối với Tạ Minh Đăng và Vương Quốc Khánh như một ngọn lửa bùng cháy, thiêu đốt chút nhân tính cuối cùng bên trong cô. Cô tự ghê tởm bản thân vì đã không thể bảo vệ em gái, ghê tởm cái thế giới showbiz giả tạo lộng lẫy đang hút máu những cô gái trẻ hằng đêm.


Mạnh Hùng tiếp tục mở các tệp tài liệu mật được sao chép từ hầm rượu biệt thự Thảo Điền ở tập trước. Khi danh sách các giao dịch tài trợ hiện lên, mắt ông mở to kinh ngạc. Ngón tay ông dừng lại ở một cái tên được bôi đỏ nổi bật: Trương Vĩnh Khang.


“Trương Vĩnh Khang...” Hùng thốt lên, giọng ông run rẩy đầy hãi hùng. Ông quay lại nhìn Linh, gương mặt sạm đen vì lo lắng. “Linh... vụ này quá lớn rồi. Khang không chỉ là một nhà đầu tư thông thường của Thiên Sa. Hắn là Chủ tịch Tập đoàn Xuất nhập khẩu Nam Sài Gòn, kẻ nắm giữ mạng lưới quan hệ chính trị khổng lồ và là nguồn rửa tiền chính cho các quan chức cấp cao đứng sau bảo kê cho Vương Quốc Khánh. Đây là một đường dây môi giới mại dâm và hối lộ chính trị quy mô quốc gia!”


Hùng bước đến bên Linh, nắm chặt vai cô, giọng ông khẩn thiết đầy van xin: “Nghe thầy đi Linh. Hãy dừng lại đi con. Vụ án này đã vượt quá tầm kiểm soát của một tờ báo Pháp Luật hay một phóng viên điều tra đơn độc như em rồi. Những kẻ đứng sau Khang có thể bóp chết chúng ta chỉ bằng một cái phẩy tay. Thầy sẽ mang tập tài liệu này gửi thẳng lên Bộ Công an dưới danh nghĩa nặc danh, còn em phải rút lui khỏi Thiên Sa ngay đêm nay!”


“Không!” Linh đột ngột đứng bật dậy, chiếc chăn bông rơi tuột xuống sàn. Cô nhìn thẳng vào mắt người thầy của mình, ánh mắt ngập tràn oán khí và quyết tuyệt. “Bố em đang suy thận giai đoạn cuối ở quê, em gái em đã phải nhảy lầu tự sát trong nhục nhã, Mỹ Duyên thì đang phải gánh chịu những trận đòn roi hằng đêm để bảo vệ em. Em đã nhúng tay vào bóng tối này rồi, em không thể rút lui được nữa! Nếu gửi đơn nặc danh, Vương Quốc Khánh sẽ dùng tiền để dập tắt vụ án mạng này trong im lặng giống như cách chúng đã làm với Vy. Em phải đoạt vị trí Center của Mirage, em phải có quyền phát ngôn tối cao trước truyền thông đại chúng để vạch trần chúng trực tiếp trên sóng truyền hình!”


“Nhưng em sẽ chết mất, Linh!” Hùng hét lên, đôi mắt ông đỏ hoe dâng đầy nước mắt. “Hào quang của cái showbiz đó sẽ đồng hóa em, biến em thành một con quỷ thứ hai trước khi em kịp đòi lại công lý cho Vy!”


“Nếu phải trở thành quỷ để kéo chúng xuống địa ngục, em cũng chấp nhận!” Linh rít lên qua kẽ răng, giọng nói u uất đầy bi kịch.


Không gian căn hộ chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa bão đập liên hồi vào cửa kính như tiếng gầm rú của những linh hồn oan khuất. Mạnh Hùng nhìn học trò cưng của mình, biết rằng ông không thể lay chuyển nổi ý chí sắt đá được nuôi dưỡng bằng máu và nước mắt của cô.


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại Nokia 1280 ẩn đặt trên bàn làm việc của Hùng đột ngột rung lên bần bật, phát ra tiếng chuông tít tít dồn dập, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Đó là đường truyền bảo mật kết nối riêng giữa Hùng và phóng viên tập sự Nguyễn Văn Đức tại tòa soạn.


Hùng vội vã nhấn nút nghe, bật loa ngoài. Giọng nói hốt hoảng, đứt quãng của Đức vang lên qua loa thoại, kèm theo tiếng còi báo động rú vang rùng rợn từ đầu dây bên kia:


“Sếp ơi! Khẩn cấp! Nguồn tin mật từ KTX báo về... Đội an ninh của Trịnh Bá Nam đang tổ chức cuộc lục soát đột xuất toàn bộ phòng ngủ ngay lúc này! Họ nghi ngờ có thiết bị ghi âm lạ... Họ đã bắt đầu kiểm tra từ tầng ba rồi!”


Trái tim Linh thắt chặt lại một nhịp đau đớn. Gương mặt cô lập tức biến sắc, trắng bợt không một giọt máu. Chỉ còn đúng mười phút nữa là đội an ninh của Bá Nam sẽ gõ cửa phòng 302. Nếu cô không có mặt ở đó, danh phận phóng viên điều tra của cô sẽ bị phanh phui, Mỹ Duyên sẽ bị liên lụy, và toàn bộ kế hoạch báo thù cho Vy sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới ngục tối Thiên Sa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!