Sợi Dây Liên Kết
Cơn sốt nhẹ bắt đầu bò dọc sống lưng Nguyễn Hoàng Linh, mang theo cái lạnh u uất của những đêm mưa Sài Gòn rả rích. Trong bóng tối đặc quánh của phòng 302, Linh ngồi im lặng trên mép chiếc giường đơn sắt rỉ sét. Khớp gối trái của cô sưng to, nóng đỏ và căng phồng dịch vị sau những giờ bị ép gập góc hẹp trong chiếc hòm gỗ chật hẹp dưới tầng hầm hai. Mỗi nhịp tim đập là một cơn đau buốt xé thịt phóng thẳng lên đại não. Nhưng đau đớn ở chân không nhức nhối bằng vết rách sâu hoắm ở lòng bàn tay phải – hậu quả từ những mảnh kính vỡ của chiếc cúp thực tập sinh xuất sắc của Vy mà cô đã vội vã thu nhặt.
Linh cắn chặt răng, lén lút xé một dải vải mỏng từ chiếc áo thun tập cũ, quấn chặt lấy lòng bàn tay phải để ngăn dòng máu ấm nóng tiếp tục rỉ ra thấm đẫm tấm ga trải giường. Cô không được phép để lại bất kỳ dấu vết vật lý nào trong căn phòng này. Chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa file ghi âm cuộc gọi cuối cùng của Vy giờ đây đang nằm im lìm trong kẽ lót của chiếc giày chạy bộ mới dưới chân cô. Đó là chiếc phao cứu sinh, là vũ khí, nhưng cũng là bản án tử hình nếu bị mụ Kim hay Trịnh Bá Nam phát hiện.
Ở phía giường đối diện, Trần Mỹ Duyên vẫn nằm im lìm dưới lớp chăn mỏng. Hơi thở của Duyên đều đặn, nhưng Linh biết cô bạn cùng phòng không hề ngủ. Đôi vai của Duyên khẽ run lên theo từng tiếng gió rít qua khe cửa sổ rỉ sét. Sự nghi ngờ âm thầm giữa hai người đã tồn tại từ ngày đầu tiên Linh bước chân vào căn phòng này. Linh biết Duyên đang cảnh giác, và Linh cũng biết Duyên đang nắm giữ một bí mật lớn hơn thế.
Linh chậm rãi đứng dậy. Khớp gối trái rên rỉ phản kháng, nhưng cô nén đau, bước từng bước khập khiễng không tiếng động đến sát cạnh tủ đồ của Duyên. Áp dụng phương pháp ghi nhớ sơ đồ thị giác, Linh biết rõ điểm mù của chiếc camera ẩn mà mụ Kim lén lắp trong ổ cắm điện sát góc tường. Cô quỳ xuống, dùng bàn tay trái không bị thương lách nhẹ vào đống giày tập cũ bám đầy bụi bẩn dưới gầm tủ, lôi ra chiếc hộp nhạc gỗ nhỏ – vật phẩm bám đầy bụi mà cô đã phát hiện từ tuần trước.
Tiếng cạch nhẹ của nắp hộp nhạc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Duyên đột ngột ngồi bật dậy. Trong bóng tối lờ mờ hắt ra từ ánh đèn đường vàng vọt ngoài cửa sổ, gương mặt Duyên trắng bợt, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn.
‘Cậu đang làm cái gì thế hả?’ Duyên rít lên qua kẽ răng, giọng nói run rẩy đầy hãi hùng. Cô lao xuống giường, định giật lại chiếc hộp nhạc trên tay Linh. ‘Cất nó đi! Cậu điên rồi à? Nếu mụ Kim hay bảo vệ ca đêm đi tuần nghe thấy, cả hai chúng ta sẽ bị tống vào phòng biệt lập!’
Linh không lùi lại. Cô dùng bàn tay phải quấn băng máu giữ chặt chiếc hộp nhạc, lôi từ bên trong ra cuốn nhật ký bìa da màu xanh quen thuộc của Vy. Ánh mắt Linh sắc sảo, lạnh lùng như một lưỡi dao mổ, găm chặt vào khuôn mặt đang run rẩy của bạn cùng phòng.
‘Tôi không muốn gây rắc rối, Duyên,’ Linh nói, giọng cô trầm thấp, đều đặn đến đáng sợ, hoàn toàn rũ bỏ vẻ rụt rè, ngây ngô của một thực tập sinh mười chín tuổi. ‘Nhưng cậu nợ tôi một lời giải thích. Cuốn nhật ký này là của Vy. Và cậu chính là người đã giữ nó suốt ba tháng qua.’
Duyên khựng lại, hơi thở dồn dập. Cô nhìn cuốn nhật ký trên tay Linh, rồi nhìn vết máu loang lổ trên dải băng quấn tay phải của cô. Sự sợ hãi trong mắt Duyên dần biến thành một sự phòng thủ u uất.
‘Tôi không biết Vy nào cả,’ Duyên chối bay biến, giọng cô nghẹn lại. ‘Đó chỉ là một cuốn sổ cũ tôi nhặt được trong kho đạo cụ. Trả lại đây cho tôi, rồi đi ngủ đi trước khi quá muộn.’
‘Cậu đang nói dối,’ Linh tiến lên một bước, ép Duyên lùi sát vào cạnh giường. Cô lật mở cuốn nhật ký dưới ánh sáng mờ nhạt của điện thoại nokia ẩn mà cô lén bật lên dưới gầm giường. ‘Nhìn vào đây đi. Năm trang giấy từ ngày mùng một đến ngày mùng năm tháng chín đã bị xé bỏ một cách thô bạo. Vết xé còn rất mới, xơ giấy vẫn còn bám trên gáy sổ. Những ngày đó chính là khoảng thời gian Vy bị ép buộc đưa lên chiếc limousine đen để đến biệt thự Thảo Điền. Tại sao cậu lại xé chúng?’
Gương mặt Duyên biến sắc. Cô run rẩy, hai bàn tay nắm chặt lấy vạt áo thun tập sờn màu. ‘Tôi đã bảo là tôi không biết! Cậu muốn chết thì tự đi mà chết, đừng có kéo tôi theo! Cậu có biết những kẻ đứng sau cái tên Thiên Sa này là ai không? Họ có thể khiến một con người biến mất khỏi thế giới này mà không để lại một dấu vết nào!’
‘Tôi biết!’ Linh gằn giọng, giọng nói u uất của cô như chứa đựng oán khí tích tụ suốt ba tháng qua. Cô dùng bàn tay phải rướm máu nắm chặt lấy bả vai Duyên, ép cô bạn phải nhìn thẳng vào mắt mình. Vết máu tươi từ dải băng quấn tay Linh lập tức thấm qua lớp áo thun tập của Duyên, tạo thành một vệt đỏ sẫm đầy ám ảnh. ‘Tôi biết rõ hơn cậu nghĩ nhiều! Vy đã tin tưởng cậu, em ấy coi cậu là người bạn duy nhất trong cái địa ngục này. Vậy mà cậu lại phản bội em ấy? Cậu đã xé đi danh sách những kẻ lạm dụng em ấy để đổi lấy cái gì? Một suất thực tập sinh hạng A? Hay là sự im lặng ban ơn của mụ Kim?’
‘Câm miệng đi!’ Duyên hét lên trong tuyệt vọng, nhưng cô lập tức dùng hai tay bịt chặt miệng mình lại, áp dụng kỹ thuật khóc không tiếng động để ngăn chặn tiếng khóc nghẹn ngào phát ra ngoài hành lang. Nước mắt nóng hổi tuôn rơi lã chã trên đôi má gầy gò, xanh xao của cô. ‘Cậu thì biết cái gì chứ? Cậu mới vào đây được hai tuần, cậu chưa từng chứng kiến những gì tôi đã phải trải qua!’
Trong cơn uất hận tột cùng, Duyên bất ngờ nắm lấy cổ áo thun tập của mình, dùng lực kéo mạnh. Tiếng vải rách sột soạt vang lên khô khốc trong đêm tối. Duyên xoay lưng lại phía Linh, để lộ tấm lưng trần dưới ánh sáng mờ nhạt của căn phòng.
Linh khựng lại. Toàn thân cô đông cứng, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Tắm lưng của Mỹ Duyên không hề mịn màng như vẻ ngoài lộng lẫy của một thực tập sinh hạng A trên sân khấu. Nó chằng chịt những vết sẹo bầm tím, đen sạm cũ mới chồng chéo lên nhau. Có những vết sẹo đã lồi lên, thâm đen do đòn roi mây kéo dài hằng năm trời; lại có những vệt lằn roi mới vẫn còn rớm máu đỏ hỏn, rỉ ra thứ dịch vàng nhợt nhạt chưa kịp đóng vảy. Đó là vết tích tàn bạo của cây thước sắt bọc da và roi mây trừng phạt mà mụ Kim vẫn thường dùng để ‘giáo dục đặc biệt’ các thực tập sinh tại căn phòng biệt lập cuối hành lang tầng ba.
‘Nhìn thấy chưa?’ Duyên quay đầu lại, giọng cô run rẩy, nước mắt nhòe nhoẹt trên khuôn mặt tàn tạ. ‘Đây là cái giá của việc không tuân thủ quy tắc im lặng đồng lõa ở cái ký túc xá này đấy. Tôi đã cố ngăn cản khi thấy Vy bị mụ Kim kéo đi vào đêm mùng ba tháng chín. Và kết quả là gì? Tôi bị nhốt trong phòng biệt lập ba ngày ba đêm, bị đánh đến mức ngất xỉu ngay trên vũng máu của chính mình. Mụ Kim đã ghé sát tai tôi và bảo rằng, nếu tôi còn hé răng nửa lời, bố mẹ tôi ở quê sẽ gặp tai nạn giao thông ngay ngày hôm sau.’
Duyên khóc nghẹn, cơ thể cô co rúm lại trên sàn gạch lạnh buốt. ‘Tôi xé những trang nhật ký đó không phải để phản bội Vy. Tôi xé chúng vì tôi sợ! Tôi sợ chiếc máy quét tần số của Trịnh Bá Nam sẽ tìm thấy cuốn sổ này hằng đêm. Tôi sợ mụ Kim sẽ giết chết gia đình tôi. Tôi phải thỏa hiệp để sống sót, để gửi tiền về quê chữa bệnh cho bố... Tôi là một kẻ hèn nhát, đúng thế, nhưng ở Thiên Sa này, kẻ chính trực đều đã chết dưới hầm tối rồi!’
Nhìn tấm lưng chằng chịt vết thương của Duyên, nỗi căm hận trong lòng Linh đột ngột chùng xuống, thay vào đó là một nỗi xót xa và ghê tởm tột cùng đối với hệ thống bóc lột tàn bạo của Thiên Sa. Linh nhận ra, Duyên không phải là kẻ thù. Duyên chỉ là một con thú tội nghiệp bị bẻ gãy ý chí phản kháng bởi đòn roi và sự đe dọa. Sự thỏa hiệp của Duyên chính là tấm gương phản chiếu tương lai đen tối của chính Linh nếu cô tiếp tục lún sâu vào thế giới nhơ nhuốc này.
Linh chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Duyên. Cô dùng bàn tay trái vuốt nhẹ mái tóc rối bời của bạn cùng phòng, khẽ kéo chiếc áo thun tập che đi tấm lưng đầy vết sẹo bạo hành. Hai cô gái quỳ gối bên nhau trong bóng tối, cùng sử dụng kỹ thuật khóc không tiếng động. Những giọt nước mắt u uất, đau đớn rơi xuống sàn gạch men lạnh ngắt, hòa lẫn với vệt máu rỉ ra từ bàn tay phải của Linh.
‘Tôi xin lỗi, Duyên,’ Linh thì thầm, giọng cô nghẹn ngào nhưng kiên định. ‘Tôi không biết cậu đã phải chịu đựng nhiều đến thế. Nhưng chúng ta không thể im lặng mãi mãi. Sự im lặng của chúng ta chính là thứ nuôi sống con quái vật Thiên Sa hằng ngày.’
Duyên ngước lên nhìn Linh, đôi mắt thâm quầng mệt mỏi ngập tràn sự hoảng sợ tột cùng. Cô bất ngờ quỳ sụp xuống, hai bàn tay gầy guộc, run rẩy nắm chặt lấy bàn tay rướm máu của Linh, như thể đang bám víu vào chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước lũ.
‘Dừng lại đi Linh... tôi xin cậu đấy...’ Duyên khóc nghẹn, giọng cô khản đặc đầy tuyệt vọng. ‘Đừng điều tra nữa. Những kẻ đứng sau Thiên Sa là những con quỷ ăn thịt người không ghê tay. Cậu không thể đấu lại chúng đâu. Nếu cậu tiếp tục bới móc cái chết của Vy, cậu sẽ kết thúc cuộc đời mình trong chiếc hòm gỗ dưới hầm tối giống hệt như em ấy!’
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!