Chiếc Cúp Vỡ Trong Kho
Cơn đau từ khớp gối trái như một mũi khoan rỉ sét, chậm rãi và tàn nhẫn xoáy sâu vào tận xương tủy của Nguyễn Hoàng Linh. Dưới ánh đèn neon trắng dã của phòng tập nhảy số 4, cô phải cắn chặt môi trong suốt buổi tập thể chất kéo dài ba tiếng đồng hồ của lớp C-Class. Lọ thuốc xịt khớp lạnh – phao cứu sinh duy nhất giúp cô đóng băng cơn đau – giờ đây đã nằm bẹp dí dưới đáy sọt rác bẩn thỉu sau cú ném đầy đắc ý của Tạ Thùy Chi. Không còn chất gây tê, bao khớp gối của Linh bắt đầu sưng phồng, tràn dịch nghiêm trọng. Mỗi bước di chuyển, mỗi cú xoay người theo nhịp nhạc dance dồn dập đều khiến cô đổ mồ hôi lạnh, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu.
Nhưng Linh không được phép gục ngã. Cô phải đóng vai một thực tập sinh ngây thơ, vụng về và cam chịu trước sự bắt nạt của phe lớp A-Class đặc quyền. Sự nhẫn nhịn này không phải là hèn nhát, mà là sự tính toán lạnh lùng của một phóng viên điều tra.
Mười giờ tối. Tiếng còi báo động nhẹ vang lên toàn khu ký túc xá Thiên Sa, báo hiệu Giờ giới nghiêm 22h00 chính thức bắt đầu. Hệ thống khóa điện tử ở hành lang tự động chốt chặt từ bên ngoài, cô lập hoàn toàn các thực tập sinh trong những căn phòng ngột ngạt. Hệ thống phá sóng GSM cũng được kích hoạt, biến tòa nhà năm tầng biệt lập ở Quận 7 này thành một nhà tù không song sắt đúng nghĩa.
Trong căn phòng 302 tối tăm, Trần Mỹ Duyên đã nằm im lìm trên giường đối diện, hơi thở đều đặn nhưng thỉnh thoảng lại khẽ nấc lên vì những vết thương bầm tím trên lưng. Linh ngồi im trên mép giường đơn của mình, lắng nghe tiếng bước chân tuần tra của đội bảo an thưa dần ngoài hành lang. Đêm nay là cơ hội duy nhất của cô.
Linh lén luồn tay xuống dưới gối, những ngón tay trầy xước chạm vào chiếc Chìa khóa vạn năng dự phòng – kỷ vật mà bà lao công Mai đã mạo hiểm tuồn cho cô tuần trước. Chiếc chìa khóa rỉ sét, lạnh ngắt, nhưng lại là chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp cô mở ra những vùng cấm của Thiên Sa. Cô lột bỏ đôi giày chạy bộ, lén nhét chiếc điện thoại Nokia 1280 ẩn vào túi áo khoác gió, rồi nhẹ nhàng bước ra phía cửa phụ phòng ngủ.
Áp dụng Phương pháp Ghi nhớ sơ đồ thị giác mà cô đã dày công nghiên cứu từ bản đồ tòa nhà, Linh nhắm mắt tái hiện lại mạng lưới camera giám sát của ký túc xá. Góc quét của camera hành lang tầng 3 là chín mươi độ, có một điểm mù rộng khoảng nửa mét sát bờ tường phía đông, và cứ mỗi mười hai giây, mắt camera lại xoay chuyển một lần. Linh nín thở, đếm nhẩm nhịp thời gian trong đầu.
Một, hai, ba... mười một, mười hai.
Cô lách người qua khe cửa phụ, nhanh nhẹn và im lặng như một chiếc bóng. Khớp gối trái đau nhức nhối khi cô phải đi khập khiễng bằng nửa bàn chân phải để giảm thiểu tiếng động trên sàn gạch men. Linh bám sát bờ tường tối, men theo lối cầu thang thoát hiểm rỉ sét dẫn thẳng xuống khu vực hầm tối của tòa nhà. Mục tiêu của cô là Kho chứa đạo cụ cũ (Tầng hầm 2) – nơi lưu trữ những phế tích bị vứt bỏ của tập đoàn giải trí Thiên Sa, và cũng là nơi cô nghi ngờ mụ Kim đã tiêu hủy những di vật còn sót lại của Vy.
Không khí dưới tầng hầm hai ẩm thấp, nồng nặc mùi ẩm mốc, bụi bặm và mùi gỗ mục. Linh tra chiếc chìa khóa vạn năng vào ổ khóa cơ của cửa kho đạo cụ. Tiếng *cạch* nhỏ vang lên khô khốc trong bóng tối tĩnh mịch khiến tim cô đập thắt lại. Cô nhanh chóng lách người vào trong, khép hờ cánh cửa sắt nặng nề.
Ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn pin siêu nhỏ cầm tay quét qua những dãy kệ sắt rỉ sét bám đầy mạng nhện. Nơi đây chứa hàng trăm bộ trang phục biểu diễn cũ rách, những chiếc loa hỏng, những tấm biển quảng cáo bám bụi của các nhóm nhạc đã giải thể. Đây chính là nghĩa địa của những giấc mơ showbiz bị nghiền nát. Linh bước đi cẩn thận, tránh dẫm phải những mảnh vỡ thủy tinh hay đinh rỉ từ những đạo cụ sân khấu hỏng.
Cô tiến sâu vào góc kho, nơi chứa những chiếc thùng carton cũ ghi tên các thực tập sinh khóa 2024 – khóa của em gái cô. Đôi bàn tay Linh run rẩy lục tìm trong đống đồ phế thải. Nước mắt cô chực trào ra khi nhìn thấy những mảnh quần áo diễn rách nát, những tấm ảnh thẻ bị vứt xó. Và rồi, ánh đèn pin dừng lại ở một góc khuất dưới gầm kệ sắt.
Một vật thể thủy tinh lấp lánh dưới lớp bụi dày.
Linh quỳ xuống, bất chấp cơn đau xé thịt từ khớp gối trái tràn dịch. Cô dùng tay gạt đi lớp bụi bẩn, lôi ra một vật phẩm méo mó. Đó là Chiếc cúp Thực tập sinh xuất sắc của Vy. Chiếc cúp danh giá bằng thủy tinh xanh mà Vy đã tự hào khoe với cô qua cuộc gọi video cuối cùng, giờ đây đã bị đập vỡ nát phần đỉnh, phần thân rạn nứt chằng chịt, bị vứt xó như một rác rưởi không giá trị.
Nỗi đau xót tột cùng bóp nghẹt lồng ngực Linh. Cô ôm chặt chiếc cúp vỡ vào lòng, áp khuôn mặt nóng bừng vì sốt vào lớp thủy tinh lạnh ngắt. Vy của cô đã từng đứng trên đỉnh cao của sự kỳ vọng, để rồi bị dẫm đạp không thương tiếc bởi những con quỷ đội lốt người của Thiên Sa. Linh cắn chặt vạt áo thun, áp dụng kỹ thuật Khóc không tiếng động. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn, nhưng không một tiếng nấc nào được phép lọt ra ngoài không gian tối tăm này.
Trong lúc lau đi những giọt nước mắt bám trên đế cúp, ngón tay Linh chợt khựng lại. Cô nhận thấy phần đế gỗ của chiếc cúp có một vết nứt bất thường, giống như đã bị ai đó lén dùng dao cạy ra từ trước. Linh lật ngược chiếc cúp lên. Bên trong hốc rỗng của đế gỗ, có một vật thể nhỏ màu đen được bọc kỹ trong lớp băng dính cách điện.
Tim Linh nảy lên một nhịp điên cuồng. Cô nhanh chóng dùng móng tay cạy lớp băng dính ra. Bên trong là một chiếc thẻ nhớ MicroSD siêu nhỏ.
"File ghi âm bị xóa trong điện thoại cũ của Vy..."
Linh thì thầm trong đầu, hơi thở dồn dập. Đây chính là bằng chứng âm thanh tối mật mà anh họ Bách đã khôi phục hụt từ chiếc điện thoại nát của Vy trước khi cô thâm nhập. Vy đã khôn ngoan lén giấu chiếc thẻ nhớ này vào đế cúp trước khi bị đưa đi biệt giam. Linh nhanh chóng bỏ chiếc thẻ nhớ vào túi áo khoác gió, khóa chặt khóa kéo.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát vang lên từ phía lối đi hành lang tầng hầm hai. Linh giật mình tắt phụt đèn pin. Bóng tối dày đặc lập tức bao trùm lấy cô.
- "Mẹ kiếp cái lũ ăn hại! Đã bảo phải dọn sạch cái kho này từ tuần trước để chứa đạo cụ cho showcase của Lisa Nguyễn rồi mà?"
Giọng nói trầm khàn, hách dịch đầy quen thuộc vang lên. Đó là mụ Kim Sương – cai ngục ký túc xá. Mụ đang đi tuần tra đêm đột xuất cùng một tên bảo vệ trực ca.
Linh hoảng loạn. Khớp gối trái sưng tấy của cô lúc này như đông cứng lại, không thể di chuyển nhanh. Cô nhìn quanh tìm chỗ ẩn nấp. Phía sau cô là một bức rèm sân khấu cũ bám đầy bụi. Linh định trốn sau đó, nhưng ngay khi vừa chạm vào tấm rèm, lớp bụi dày đặc xộc thẳng vào mũi cô. Linh suýt nữa đã ho sặc sụa. Cô lập tức nhận ra trốn sau rèm quá mỏng và bụi bặm sẽ khiến cô bị lộ ngay lập tức vì tiếng ho.
Tiếng chìa khóa lách cách ngoài cửa kho đạo cụ vang lên. Chỉ còn vài giây nữa cửa sẽ mở.
Linh nhanh chóng sắp xếp lại đống đạo cụ vỡ về vị trí cũ để không để lại dấu vết lục lọi. Trong lúc vội vã, một mảnh thủy tinh sắc nhọn từ chiếc cúp vỡ đã cứa sâu vào lòng bàn tay phải của cô. Máu tươi ấm nóng lập tức tuôn ra, đau rát thấu xương, nhưng Linh không hề biến sắc. Cô dùng gấu áo khoác lau sạch những vết máu rơi trên sàn cát bụi, rồi khéo léo dùng lực bả vai trượt người vào bên trong một chiếc hòm gỗ đựng trang phục cổ trang cũ đặt ngay góc kho.
Chiếc hòm gỗ chật hẹp, tối tăm và nồng nặc mùi băng phiến. Linh phải gập chặt hai chân lại để vừa với không gian hẹp. Khớp gối chấn thương bị ép gập một góc chín mươi độ khiến cơn đau bùng phát dữ dội như có hàng vạn mũi kim đâm trực tiếp vào bao khớp. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán cô, thấm đẫm cả bả vai trái vẫn còn hằn sâu vết roi mây bầm tím từ trận đòn của mụ Kim hôm trước.
Linh cắn chặt ngón tay trỏ trái – nơi vết thương dằm gỗ cũ vẫn chưa lành – để nén lại tiếng rên rỉ đau đớn. Cô kích hoạt kỹ thuật Khóc không tiếng động, kiểm soát cơ hoành tuyệt đối để điều hòa nhịp thở run rẩy trong bóng tối chật hẹp của hòm gỗ.
*Két...*
Cánh cửa sắt của kho đạo cụ mở toang. Ánh đèn pin cực mạnh của mụ Kim quét thẳng vào phòng, hắt những vệt sáng sắc lẹm qua các kẽ hở của chiếc hòm gỗ.
- "Quản lý Kim, chỗ này bụi bặm quá, chắc không có thực tập sinh nào lén trốn xuống đây đâu ạ," tiếng tên bảo vệ khúm núm vang lên.
- "Câm miệng!" Mụ Kim quát lạnh. "Cái lũ ranh con lớp C dạo này gan to bằng trời. Con ranh Hoàng Linh đó có biểu hiện rất lạ từ khi thăng hạng. Tao nghi ngờ nó đang lén lút tìm kiếm thứ gì đó. Quét đèn pin kỹ vào góc kia cho tao!"
Tiếng bước chân của mụ Kim tiến lại gần. Tiếng đế giày cao gót nhọn hoắt nện xuống sàn xi măng nghe như tiếng gõ cửa của tử thần. Ánh sáng từ chiếc đèn pin ngoài kẽ hở hòm gỗ ngày càng sáng rõ, quét sạt qua nắp hòm nơi Linh đang nằm nín thở.
Khớp gối của Linh đau đớn đến mức co giật nhẹ. Cô nhắm mắt, hình ảnh Vy nhảy lầu tự sát trong đêm mưa hiện lên hằn sâu vào tâm trí, tiếp thêm cho cô ý chí sắt đá để giữ im lặng tuyệt đối hằng giây hằng phút hòng bảo vệ chiếc thẻ nhớ chứa bằng chứng tối mật.
Tiếng bước chân dừng lại ngay sát bên cạnh chiếc hòm gỗ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!