Nhạc nềnPowder_Snow

Nốt Nhạc U Sầu: Giọng Ca Có Linh Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngón tay mập mạp của Hoàng chỉ còn cách con chuột máy tính đúng một phân. Ánh sáng xanh lè từ màn hình hắt thẳng vào đôi mắt dâm đãng của gã, làm nổi bật những mạch máu đỏ quạch do thức đêm. Dưới gầm bàn điều khiển trung tâm, Nguyễn Hoàng Linh nín thở đến mức lồng ngực đau thắt lại. Khớp gối trái chấn thương đang tràn dịch nghiêm trọng, nóng rực lên như có một hòn than nung đỏ áp chặt vào da thịt, trong khi gót chân trái rách sâu liên tục rỉ máu, thấm đẫm lớp băng gạc thô sơ thành một vệt đỏ sẫm dưới sàn gạch lạnh buốt.


Linh lướt nhanh mắt qua bóng tối dưới gầm bàn. Ngay sát kẹt tủ cáp nguồn bám đầy bụi bẩn, cô nhìn thấy một cuộn băng keo đen cách điện bị vứt xó và một chiếc kẹp giấy bằng kim loại nằm lăn lóc. Script xóa log kết nối trên màn hình máy tính phía trên mới chỉ chạy đến 92%. Chỉ cần Hoàng nhấp chuột, gã sẽ phát hiện ra hệ điều hành Linux lạ đang chạy ngầm và tóm gọn cô ngay tại chỗ. Linh không còn đường lui.


Cô khẽ dịch bàn tay phải, ngón tay trỏ bị dằm gỗ đâm nhức nhối hằng đêm run rẩy nhặt chiếc kẹp giấy lên. Dùng một mẩu giấy đệm nhỏ để cách điện cho các ngón tay, Linh cắn chặt răng, dùng hết sức bình sinh chọc mạnh hai đầu nhọn của chiếc kẹp giấy vào khe hở của ổ cắm điện nguồn 220V công suất lớn nằm ngay dưới chân bàn.


*Bùm! Cạch!*


Một tiếng nổ đanh gọn vang lên kèm theo luồng tia lửa điện màu xanh lam phóng ra chói mắt. Hoàng hét lên một tiếng thất thanh, chiếc ghế xoay bằng da mất thăng bằng đổ rầm xuống sàn gạch. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng và hàng chục màn hình giám sát trong phòng tối sầm lại trong tích tắc. Tiếng quạt tản nhiệt của máy chủ server rú lên một tiếng rồi lịm hẳn. Mùi khét lẹt của nhựa cháy và ozone nhanh chóng bao trùm không gian.


- "Mẹ kiếp! Chập điện à?" Hoàng lầm bầm chửi rủa trong bóng tối, giọng gã run rẩy vì hoảng sợ. Tiếng gã lóng ngóng va quẹt vào bàn ghế hòng tìm kiếm chiếc đèn pin tuần tra.


Lợi dụng ba mươi giây hỗn loạn khi Hoàng đang lò dò tiến về phía tủ cầu chì ở góc đối diện, Linh lách người ra khỏi gầm bàn như một chiếc bóng đen không tiếng động. Cô nhanh tay rút chiếc USB boot chứa hệ điều hành Linux ra khỏi cổng sau máy chủ, nhét vội vào túi áo gió. Sử dụng "Phương pháp Ghi nhớ sơ đồ thị giác", Linh không cần ánh sáng vẫn có thể chuẩn xác né tránh các chướng ngại vật, lách qua cánh cửa phụ phòng máy bằng chiếc chìa khóa vạn năng dự phòng rồi khép hờ cửa lại.


Cô lê đôi chân tàn phế chạy đua với thời gian dọc theo hành lang tối mờ của tầng 1. Khớp gối trái đau buốt đến mức Linh tưởng như dây chằng đã đứt lìa, nhưng ý chí phục thù dai dẳng như một sợi xích vô hình kéo cô đi. Linh lách vào phòng vệ sinh nữ tầng trệt, lột bỏ đôi tất sũng máu ném vào bồn cầu xả nước tiêu hủy, trước khi lén trèo ngược lên tầng 3 và lẻn vào phòng 302 đúng lúc tiếng còi báo động mất điện của ký túc xá vang lên inh ỏi. Khi Mỹ Duyên khẽ cựa mình tỉnh giấc, Linh đã kịp nằm im dưới chăn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng. Log kết nối IP đã được xóa sạch.


***


Hai ngày sau, bầu không khí tại Thiên Sa Entertainment vẫn ngột ngạt như một lò áp suất, nhưng đối với Hoàng Linh, một chương mới đầy máu và nước mắt đã chính thức mở ra. Nhờ điểm số tuyệt đối từ kỳ sát hạch tháng và việc mụ Kim buộc phải nương tay sau vụ rò rỉ clip bạo hành, Linh chính thức nhận được chiếc thẻ từ màu bạc của lớp Thực tập sinh Tiềm năng (C-Class).


Địa điểm huấn luyện mới không còn là căn hầm ẩm thấp số 4, mà là Phòng thu âm Studio B nằm trên tầng 5 – thánh đường âm nhạc của tập đoàn, nơi được trang bị hệ thống cách âm hoàn hảo đến mức mọi tiếng kêu cứu bên trong đều vô vọng trước thế giới bên ngoài. Đây cũng là nơi Tạ Minh Đăng dùng để dụ dỗ các cô gái trẻ dưới danh nghĩa thử giọng riêng tư.


Linh bước vào phòng thu Studio B với bả vai trái vẫn còn ê ẩm những vết lằn roi mây chưa lành của mụ Kim. Cô mặc một chiếc áo thun mỏng rộng màu xám nhạt để che đi lớp băng gạc quấn chặt quanh khớp gối. Qua tấm kính cường lực dày ba lớp của phòng điều khiển, hai người đàn ông đang ngồi quan sát cô.


Người ngồi bên trái là Trần Tiến, giảng viên thanh nhạc kỳ cựu với mái tóc hoa râm và ánh mắt nghiêm khắc của một nghệ sĩ thực thụ. Người bên phải là Khánh An, nhà sản xuất âm nhạc thiên tài của Thiên Sa – người sở hữu đôi mắt sắc sảo như có thể nhìn thấu tâm can của bất kỳ ai đứng trước mic thu âm.


- "Hoàng Linh, C-Class," giọng Khánh An vang lên qua hệ thống loa intercom trầm ấm nhưng lạnh lùng. "Đây là buổi thử giọng đầu tiên của em ở lớp mới. Thầy Tiến đã đánh giá rất cao âm vực của em, nhưng tôi muốn nghe thứ gì đó có linh hồn hơn là kỹ thuật rập khuôn. Em đã chuẩn bị bài hát nào?"


Linh đứng trước chiếc mic mạ vàng Neumann U87 đắt giá. Cô khẽ chạm tay vào túi áo gió treo ngoài phòng thu, nơi cất giấu chiếc máy ghi âm dạng thỏi son môi mà cô luôn mang theo bên mình như một thứ vũ khí bảo mệnh. Linh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Hình ảnh nụ cười tuyệt vọng của em gái Vy trước khi nhảy lầu tự sát hiện lên rõ mốc thích trong tâm trí cô. Nỗi đau mất mát, sự căm hận tột cùng đối với cỗ máy hút máu Thiên Sa, và nỗi cô độc của một phóng viên điều tra đang phải giả vờ ngây thơ hằng ngày... tất cả dồn nén lại thành một khối oán khí khổng lồ nơi lồng ngực.


- "Em xin phép được hát một bản ballad cũ... bài hát mang tên 'Khúc Ca Tuẫn Đạo'," Linh khẽ nói vào mic.


Trần Tiến khẽ nhướng mày, ngón tay gõ nhẹ lên phím đàn piano mộc mạc làm nhạc đệm. Bản nhạc này chính là ca khúc dang dở mà Vy từng sáng tác trước khi qua đời, một giai điệu u sầu nói về cánh bướm đêm cố gắng lao vào ngọn lửa để tìm kiếm ánh sáng tự do.


Khi những nốt nhạc đầu tiên cất lên, cả phòng thu Studio B đột ngột rơi vào một trạng thái tĩnh lặng u ám đến rợn người. Linh sử dụng "Giọng hát Cộng hưởng u uất" – kỹ thuật mà cô đã mài giũa hằng đêm trong những giọt nước mắt câm lặng. Giọng hát của cô không mang nét ngây ngô của một cô gái 19 tuổi, mà trầm ấm, u sầu, mang một sức nặng cảm xúc cực lớn, như thể có một linh hồn oan khuất đang nấc nghẹn qua từng ca từ.


Khánh An đang cầm chiếc bút máy lơ đãng bỗng khựng lại. Gã đứng bật dậy khỏi chiếc ghế da, tiến sát lại gần tấm kính cường lực, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc. Sóng âm hiển thị trên màn hình điều khiển dao động với những tần số u uất kỳ lạ, trùng khớp một cách đáng sợ với những bản thu âm thô cũ của Nguyễn Hoàng Vy mà gã từng lưu trữ.


Thầy Trần Tiến dừng hẳn phím đàn, đôi bàn tay run rẩy đặt trên phím piano, ánh mắt ông nhìn Linh ngập tràn sự bàng hoàng và dằn vặt lương tâm. Giọng hát này có linh hồn, một linh hồn đang đòi nợ máu.


Đúng lúc Linh ngân nốt cao cuối cùng của bài hát, tiếng *cạch* trầm nặng của khóa cửa điện tử vang lên. Cánh cửa gỗ sồi của Studio B đẩy mở.


Tạ Minh Đăng bước vào phòng thu với nụ cười nham hiểm thường trực trên môi. Hắn diện bộ vest thiết kế riêng đắt tiền màu xanh navy, mái tóc chải chuốt bóng loáng, tỏa ra mùi nước hoa Clive Christian xa xỉ nhưng đầy mùi vị của sự mục nát. Hắn thong thả vỗ tay chậm rãi, từng tiếng *bộp... bộp...* vang lên khô khốc cắt ngang bầu không khí u uất vừa được dựng lên.


- "Tuyệt vời... quả là một giọng ca có linh hồn," Đăng vừa nói vừa bước thẳng vào buồng thu âm cách âm nơi Linh đang đứng.


Ánh mắt dâm đãng, xảo quyệt của hắn lướt qua bả vai bầm tím rớm máu của Linh ẩn sau lớp áo thun mỏng, nơi những vết lằn roi mây khẽ lộ ra khi cô lấy hơi thở sâu. Hắn tiến lại gần cô đến mức Linh có thể ngửi thấy mùi rượu ngoại nồng nặc từ hơi thở của hắn. Đăng đưa bàn tay đeo chiếc nhẫn vàng mặt đá ruby chạm nhẹ vào bả vai chấn thương của Linh, cố tình ấn nhẹ xuống khiến cô khẽ rùng mình vì đau đớn.


- "Hoàng Linh à, em hát hay lắm. Nhưng ở Thiên Sa này, chỉ có giọng hát thôi thì chưa đủ để được debut đâu," Đăng thì thầm, giọng hắn trầm khàn đầy đe dọa quấy rối. "Đêm nay, sau giờ tập tập thể, em ở lại gặp riêng tôi tại phòng VIP này nhé. Chúng ta cần 'thảo luận' sâu hơn về tương lai của em trong nhóm Mirage."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!