Nhạc nềnPowder_Snow

Cửa Ải Khởi Đầu: Lột Xác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa Sài Gòn vào mùa này luôn mang theo cái không khí ẩm ướt, nhớp nháp và nặng trĩu. Tại một góc khuất của con đường dẫn vào khu đô thị mới Quận 7, Nguyễn Hoàng Linh đứng im dưới mái hiên di động của một cửa hàng tiện lợi đã tắt đèn. Cô cúi đầu, nhìn đăm đăm vào vũng nước mưa loang lổ ánh đèn neon xanh đỏ phản chiếu từ phía xa. Cách đó không đầy hai trăm mét, tòa nhà năm tầng biệt lập của tập đoàn giải trí Thiên Sa Entertainment sừng sững như một pháo đài thép, được bao bọc bởi những bức tường bê tông cao quá đầu người và những hàng kẽm gai sắc lạnh.


Dưới làn mưa bụi mờ ảo, logo hình chim phượng hoàng lửa của Thiên Sa tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực, kiêu hãnh và tàn nhẫn. Đối với công chúng ngoài kia, đó là thánh đường của những giấc mơ nghệ thuật, nơi sản sinh ra những ngôi sao hàng đầu của thế hệ mới. Nhưng đối với Linh, đó là một lò mổ linh hồn không hơn không kém. Ba tháng trước, em gái ruột của cô – Nguyễn Hoàng Vy, một thực tập sinh triển vọng của Thiên Sa – đã nhảy xuống từ tầng thượng của tòa nhà này. Cảnh sát kết luận đó là một vụ tự sát do trầm cảm cấp tính. Bản báo cáo hiện trường sạch sẽ, không một dấu vết nghi vấn. Nhưng Linh biết em gái mình không bao giờ tự tìm đến cái chết nếu không bị dồn vào bước đường cùng cực.


Linh đưa tay vào túi khoác, ngón tay cô chạm nhẹ vào chiếc kẹp tóc hình bướm xanh – di vật duy nhất cô tìm thấy trong phòng ngủ của Vy ở quê nhà Bảo Lộc. Cái lạnh buốt của lớp nhựa sơn xanh như truyền thẳng vào tim cô một luồng điện căm phẫn.


"Vy, chị đã đến rồi," Linh thầm thì trong kẽ răng. Giọng cô run lên, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi căm hận đã được nén chặt suốt chín mươi ngày qua.


Từ giây phút này, Nguyễn Hoàng Linh – nữ phóng viên điều tra hai mươi sáu tuổi sắc sảo của tờ báo Pháp Luật TP.HCM – chính thức biến mất. Thay vào đó là "Hoàng Linh", một cô gái mười chín tuổi ngây ngô, vụng về đến từ vùng đất nghèo Lâm Đồng, mang theo giấc mơ đổi đời hoang đường để kiếm tiền chạy thận cho người cha già ở quê. Đó là một lý lịch giả hoàn hảo được Tổng biên tập Lê Mạnh Hùng âm thầm dựng lên thông qua các mối quan hệ mật thiết của ông.


Để chuẩn bị cho đêm nay, Linh đã phải trải qua những ngày tập luyện điên cuồng trước gương tại một căn phòng biệt lập ở tòa soạn. Thầy giải phóng hình thể Hoàng Bách đã dạy cô cách rũ bỏ hoàn toàn tư thế hiên ngang, ánh mắt sắc sảo luôn quan sát của một nhà báo điều tra.


"Em phải biến mình thành một con thỏ đế," lời Hoàng Bách vẫn văng vẳng bên tai cô. "Ánh mắt phải hơi khờ khạo, bối rối, hai vai hơi co lại như thể luôn sợ hãi bạo lực nhưng lại vô cùng khao khát được chú ý. Chỉ cần một cái liếc mắt sắc bén vô tình, mụ Kim sương sẽ lột da em ngay lập tức."


Linh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại hòng kích hoạt "Kỹ thuật Nhập vai hoàn toàn". Trong bóng tối của tâm trí, cô tự thôi miên chính mình. Cô không còn là phóng viên điều tra nữa. Cô là đứa con gái nghèo khổ, yếu đuối, đang mang trên vai món nợ viện phí khổng lồ của cha. Nỗi đau đớn, sự bất lực và vẻ sợ sệt bắt đầu thấm vào từng thớ thịt, từng cử chỉ của cô. Khi cô mở mắt ra, tia sáng sắc sảo thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn rụt rè, bối rối và tràn đầy sự chịu đựng.


Nhưng vỏ bọc tinh thần là chưa đủ. Để chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử này, Linh cần một phương tiện liên lạc tuyệt mật với thế giới bên ngoài. Mọi chiếc điện thoại thông minh đều bị Thiên Sa tịch thu ngay tại cổng theo "Lệnh cấm sử dụng thiết bị liên lạc cá nhân" cực kỳ nghiêm ngặt. Thiết bị gián điệp công nghệ cao rất dễ bị rà quét bởi hệ thống an ninh của Trịnh Bá Nam. Cách duy nhất là một chiếc điện thoại Nokia 1280 cục gạch siêu nhỏ, không chứa nhiều linh kiện kim loại lớn và hoàn toàn không có kết nối internet.


Linh cúi xuống nhìn chiếc giày chạy bộ màu đen đã cũ dưới chân trái. Một giờ trước, trong một con hẻm tối tăm gần đó, cô đã dùng một lưỡi dao mổ tiệt trùng tự rạch một đường sâu, dứt khoát dọc theo gót chân trái của mình. Cơn đau buốt thấu xương lúc đó khiến cô suýt ngất đi, nhưng cô vẫn cắn răng nhét chiếc Nokia 1280 đã được bọc kỹ trong bao nilon mỏng vào kẽ hở đế giày chạy bộ đã được khoét rỗng, ngay dưới vết thương rớm máu được băng bó chặt chẽ bằng băng gạc trắng.


Vết thương tự rạch đó chính là cái giá thể xác đầu tiên cô phải trả. Nó là một cái bẫy hoàn hảo cô tự giăng ra cho chính mình: nếu máy dò kim loại của an ninh phát hiện dị vật ở chân, cô sẽ lấy vết thương rớm máu này làm cớ, giả vờ đó là vết mổ nẹp vít cố định xương từ một chấn thương cũ ở quê.


Linh bước ra khỏi mái hiên, kéo chiếc mũ áo khoác sụp xuống mặt, tay siết chặt chiếc túi canvas rẻ tiền chứa vài bộ quần áo sờn màu. Cô đi bộ dọc theo vỉa hè ẩm ướt, từng bước chân đè lên gót chân trái đau nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim đâm vào.


Khi cô đứng trước cánh cổng sắt đồ sộ của Ký túc xá Thiên Sa, hai gã bảo vệ cao lớn mặc đồng phục đen lập tức bước ra chặn đường. Một gã liếc nhìn tờ giấy hẹn nhập trại trên tay cô, rồi lạnh lùng ấn nút mở chiếc cửa phụ rỉ sét.


"Vào đi. Văn phòng quản lý ở tầng trệt, phòng bên trái," gã nói bằng giọng cộc lốc.


Linh khép nép cúi đầu, nói lí nhí lời cảm ơn rồi bước qua cánh cổng sắt. Tiếng cửa sắt đóng sầm lại phía sau lưng vang lên khô khốc, giống như tiếng khóa của một phòng biệt giam thực sự. Không khí bên trong khuôn viên ký túc xá ngột ngạt đến khó thở, nồng nặc mùi hóa chất tẩy rửa và mùi vôi vữa ẩm mốc.


Cô đi theo hành lang hẹp dẫn vào phòng tiếp nhận thực tập sinh mới. Căn phòng rộng chừng hai mươi mét vuông, được chiếu sáng bởi những bóng đèn huỳnh quang tỏa ra ánh sáng trắng xanh bần bật, tiếng điện từ kêu o o không dứt bên tai. Giữa phòng là một chiếc bàn sắt dài rỉ sét. Đứng sau bàn là Huỳnh Anh, trợ lý giám sát của ký túc xá. Thị ta có dáng người thô kệch, khuôn mặt lạnh lùng hung dữ với mái tóc cắt ngắn ngủn, đôi mắt một mí sắc lẹm luôn nhìn người khác như nhìn vật thể lạ.


"Hoàng Linh, mười chín tuổi, quê Lâm Đồng?" Huỳnh Anh hỏi, giọng khàn khàn vì khói thuốc.


"Dạ... dạ phải ạ," Linh lí nhí, hai vai co rúm lại, tay ôm chặt chiếc túi canvas trước ngực như một tấm lá chắn tội nghiệp.


"Lột sạch đồ trang sức, đồng hồ, điện thoại thông minh ra đặt lên bàn," Huỳnh Anh ra lệnh, tay gõ tanh tách chiếc thước sắt xuống mặt bàn. "Ở đây không có khái niệm riêng tư. Tất cả smartphone bị tịch thu từ hôm nay. Cuối tuần chỉ được gọi điện về nhà mười phút dưới sự giám sát của quản lý. Vi phạm quy định này sẽ bị phạt biệt giam ba ngày."


Linh run rẩy mở túi, lôi ra chiếc điện thoại Oppo màn hình đã nứt vỡ chằng chịt – thiết bị cô dùng làm mồi nhử – lóng ngóng đặt lên bàn cùng một chiếc lắc tay bạc rẻ tiền.


Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót gõ xuống nền gạch vang lên từ phía cửa hành lang. Nhịp gõ đều đặn, sắc lạnh và đầy uy quyền. Linh lập tức cúi đầu thấp hơn, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô biết kẻ vừa bước vào là ai.


Mụ Kim – Kim Sương, quản lý tổng ký túc xá Thiên Sa. Người đàn bà ngoài bốn mươi tuổi bước vào phòng với một chiếc đầm đen bó sát sang trọng. Khuôn mặt mụ được trang điểm sắc sảo nhưng lạnh lùng vô cảm, đôi mắt xếch ngược luôn tỏa ra một áp lực tinh thần khủng khiếp khiến những thực tập sinh yếu đuối phải run sợ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mụ cầm trên tay cây thước sắt bọc da chuyên dùng để trừng phạt.


Mụ Kim bước chậm rãi quanh Linh, ánh mắt sắc lẹm lướt từ chiếc túi canvas rẻ tiền đến thân hình mảnh khảnh của cô.


"Hành lý nhẹ nhàng nhỉ?" Mụ Kim lên tiếng, giọng trầm khàn đầy nghi ngờ. "Không mang theo đồ trang điểm hay quần áo đẹp sao?"


"Dạ... nhà em nghèo lắm ạ," Linh lắp bắp, nước mắt cô lén ứa ra nơi khóe mắt nhờ sự khơi gợi nỗi đau thật về người cha đang bạo bệnh. "Em chỉ muốn... kiếm tiền gửi về cho bố chạy thận thôi ạ. Xin quản lý nâng đỡ em..."


Mụ Kim cười khẩy, một nụ cười không hề có hơi ấm. Mụ dùng cây thước sắt nâng cằm Linh lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mụ.


"Ở Thiên Sa này, muốn kiếm tiền thì phải biết ngoan ngoãn và phục tùng," mụ Kim rít qua kẽ răng. "Bất kỳ kẻ nào có ý đồ phản kháng hay lén lút làm chuyện mờ ám sau lưng ta... đều sẽ nhận một kết cục tồi tệ hơn cái chết rất nhiều. Nghe rõ chưa?"


"Dạ... dạ em rõ rồi ạ," Linh khóc nấc lên, cơ thể run rẩy kịch liệt. Sự sợ hãi giả vờ trộn lẫn với nỗi căm hận tột cùng khi đối mặt với kẻ trực tiếp hành hạ em gái mình khiến biểu cảm của cô chân thực đến mức mụ Kim phải nới lỏng thước sắt, ánh mắt nghi ngờ giảm đi một chút.


"Huỳnh Anh, khám người," mụ Kim lạnh lùng ra lệnh, quay lưng bước về phía chiếc ghế tựa góc phòng.


Huỳnh Anh lập tức cầm lấy chiếc máy dò kim loại cầm tay chuyên dụng màu đen từ trên bàn. Thị ta tiến sát lại gần Linh, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền phả thẳng vào mặt cô.


"Đứng dang hai tay ra," Huỳnh Anh quát.


Linh ngoan ngoãn dang rộng hai tay, đầu gối cô run bần bật. Gót chân trái đang rớm máu dưới gót giày thắt chặt đau đớn như bị lửa đốt hằng giây.


Huỳnh Anh bật công tắc máy dò, tiếng o o rè rè của thiết bị vang lên trong không gian tĩnh lặng. Thị ta bắt đầu rà soát từ trên xuống dưới. Máy quét lướt qua bả vai, vùng ngực, rồi dọc theo thắt lưng của Linh. Linh nín thở, cố giữ nhịp tim ổn định bằng kỹ thuật thở Pranayama của yoga để không làm dấy lên sự nghi ngờ của mụ Kim đang ngồi quan sát phía sau.


Chiếc máy quét tiếp tục di chuyển xuống đùi, rồi bắp chân trái của Linh.


Khi đầu quét của thiết bị tiến sát đến gót chân trái – nơi chiếc điện thoại Nokia 1280 đang được giấu kín dưới lớp lót giày khoét rỗng, tim Linh như ngừng đập. Cô biết, dù chiếc Nokia có ít linh kiện kim loại, nhưng máy quét nhạy bén này hoàn toàn có thể phát hiện ra bảng mạch siêu nhỏ của nó.


Huỳnh Anh cúi xuống, dí sát đầu máy dò vào gót chân trái của Linh.


*Tít... tít... tít tít tít!*


Tiếng còi báo động của máy dò kim loại vang lên dồn dập, sắc lạnh và chói tai trong căn phòng trống, dội thẳng vào màng nhĩ của Linh như một bản án tử hình dành cho danh phận gián điệp của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!