Mật Ước Vương Phủ
Ánh sáng xanh lục nhạt từ những cột đèn lân tinh neon dọc theo tẩm điện quét qua sàn đá cẩm thạch phủ đầy mảnh kính vỡ, phản chiếu những vệt máu đen kịt chưa kịp khô. Bầu không khí ngột ngạt của tẩm điện Nhiếp chính vương phủ dường như đặc quánh lại sau cơn bão bạo huyết dị năng vừa được dập tắt.
Lê Vô Song đứng sừng sững như một pho tượng cổ xưa, tà hoàng bào thêu rồng đen của hắn rách nát vài chỗ ở gấu áo, để lộ lồng ngực cường tráng phập phồng theo từng nhịp thở trầm ổn. Đôi mắt đỏ rực như than nóng của vị Quyền thần tối cao chầm chậm khôi phục lại tròng đen sâu thẳm, tà mị nhưng lạnh lùng đến xương tủy. Ngón tay đeo nhẫn ngọc huyết thạch khổng lồ của hắn chầm chậm nâng vành mũ quan xám tro của Tiêu Lạc Anh lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi đồng tử đang xoáy sâu vào tâm trí mình.
"Ngươi... là kẻ nào?" Giọng nói của Lê Vô Song trầm thấp, khàn khàn nhưng mang theo một áp lực vô hình nặng nề như ngọn núi đè nặng lên bả vai Lạc Anh.
Lạc Anh quỳ sụp trên sàn đá, cánh tay phải của cô hoàn toàn bại liệt trở lại, buông thõng vô lực bên hông. Lồng ngực cô thắt chặt, vết sẹo mổ ngực cũ rách nứt nghiêm trọng, dòng máu đen rỉ ra thấm đẫm lớp áo quan phục xám tro trước ngực. Mỗi nhịp thở đối với cô lúc này đều là một sự tra tấn tột cùng, nhưng đôi đồng tử xám bạc của cô vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một chút dao động sợ hãi.
"Học trò... chỉ là một thái y tập sự mới vào viện, tên gọi Lạc Anh," cô giả giọng nam nhi khàn nhẹ, thản nhiên đáp.
"Lạc Anh?" Lê Vô Song khẽ cười lạnh, âm thanh tà mị vang vọng trong không gian u tối. "Một thái y tập sự mà có thể dùng trận pháp châm cứu áp chế bạo huyết dị năng cấp S của bản vương? Một thái y tập sự mà dám phóng tơ máu sinh học ký sinh trực tiếp vào hệ thần kinh phế vị của bản vương? Ngươi tưởng bản vương là kẻ mù sao?"
Hắn đột ngột vươn bàn tay hộ pháp ra, năm ngón tay cứng như thép nguội bóp chặt lấy cổ họng Lạc Anh, nhấc bổng cơ thể gầy gò của cô lên khỏi mặt đất. Luồng sát khí đỏ rực từ lòng bàn tay hắn bộc phát, rít lên khe khẽ khi chạm vào làn da cổ trắng bệch của cô.
"Nói! Kẻ nào sai ngươi đến? Lâm gia? Hay là hoàng tộc bù nhìn trong mật điện?" Lê Vô Song siết chặt tay, ánh mắt tàn nhẫn như muốn xé xác thiếu nữ giả nam trước mắt.
Cổ họng bị bóp nghẹt, Lạc Anh cảm thấy dưỡng khí trong phổi đang cạn kiệt nhanh chóng. Vết sẹo mổ ngực cũ rách toạc ra thêm, máu đen rỉ ra nhiều hơn, nhuộm đỏ cả một khoảng áo quan phục. Tiếng tích... tắc... tích... tắc... từ chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực vang lên dồn dập trong thần thức cô, như một lời cảnh báo tử thần đang gõ cửa. Nhưng cô không hề giãy giụa. Cô biết rõ, trong ván bài sinh tử này, kẻ nào hoảng loạn trước kẻ đó sẽ thua.
Cô cố gắng vận khí, dùng chút sức lực cuối cùng truyền sóng não qua Thiết bị tản nhiệt ở gáy, kích hoạt nhẹ sợi tơ máu sinh học — Sợi Chỉ Sinh Mệnh — vẫn đang ký sinh sâu trong cổ Lê Vô Song.
*Thịch!*
Ngay trong khoảnh khắc đó, trái tim của Lê Vô Song đột ngột co thắt dữ dội. Một cơn đau nhói kịch liệt dội ngược thẳng vào lồng ngực hắn, khiến mạch máu gáy của hắn phình to lên, nhịp tim nhảy vọt lên một cách bất thường. Gương mặt tà mị của vị Nhiếp chính vương biến sắc, bước chân hắn loạng choạng, lực bóp ở tay vô thức nới lỏng.
Lạc Anh rơi bịch xuống sàn đá, ho sặc sụa, vội vã hít lấy hít để bầu không khí lạnh buốt. Cô ngước nhìn hắn, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen nhưng ánh mắt lại hiện lên một nụ cười lạnh lùng.
"Vương thượng... xin đừng phí sức," Lạc Anh khàn giọng nói, từng lời thốt ra đều mang theo hơi thở rỉ máu. "Sợi Chỉ Sinh Mệnh của Tiêu gia... một khi đã ký sinh vào hệ thần kinh phế vị... thì nhịp tim của hai ta đã bị liên kết hoàn toàn. Nếu ta chết... tim của Vương thượng cũng sẽ lập tức ngừng đập. Nếu Vương thượng dùng năng lượng bạo huyết tự cắt đứt tơ máu... cơn đau tim dội ngược sẽ ngay lập tức làm vỡ mạch máu não của ngài."
Lê Vô Song đứng khựng lại, bàn tay đeo nhẫn ngọc huyết thạch run nhẹ. Hắn nhắm mắt, cố gắng vận hành dòng bạo huyết dị năng để dò tìm và thiêu rụi sợi tơ đỏ vô hình trong cổ mình. Nhưng ngay khi luồng năng lượng đỏ rực vừa chạm vào sợi tơ, một cơn co thắt cơ tim chí mạng dội ngược thẳng vào lồng ngực hắn, khiến hắn hực lên một tiếng, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi. Hắn buộc phải dừng lại, thở dốc đầy giận dữ.
"Ngươi dám đe dọa bản vương?" Lê Vô Song gầm lên, sát khí đỏ rực xung quanh cơ thể hắn lại có dấu hiệu bùng phát.
"Học trò không đe dọa, học trò chỉ đang chỉ ra một sự thật sinh học," Lạc Anh thản nhiên gượng dậy, dùng cánh tay trái lành lặn phủi sạch những mảnh kính vỡ bám trên quan phục. "Mười năm qua, bạo huyết dị năng của Vương thượng đã tàn phá kinh mạch của ngài đến mức kiệt quệ. Viên Băng Huyết Đan của Trưởng công chúa chỉ có thể đông cứng sinh khối bạo loạn tạm thời. Nếu không có bộ kim châm bạc Thần Châm Tiêu Gia và cấm thuật dẫn máu của ta điều trị định kỳ hằng tuần... Vương thượng sẽ không sống quá ba tháng nữa."
Bên ngoài tẩm điện, tiếng xích sắt của cấm vệ quân Hắc Y Vệ va chạm vào nhau loảng xoảng. Tần Minh Dạ — Thị vệ trưởng hoàng cung — đang đứng gác ngoài cửa, bàn tay anh khẽ siết chặt chuôi kiếm 'Hắc Lôi'. Nghe thấy tiếng động lớn bên trong, anh khẽ lên tiếng qua khe cửa: "Vương thượng, có cần thuộc hạ tiến vào dọn dẹp không?"
Đặc vụ đặc cấp Hồng Liên đứng cạnh anh, thấu kính Xích Nhãn trên mắt trái của cô ta vẫn đang chớp tắt luồng sáng đỏ rực đầy nghi ngờ. Cô ta thừa biết có điều gì đó bất thường đang diễn ra bên trong, nhưng không có lệnh của Nhiếp chính vương, không ai dám tự ý bước vào tẩm điện.
Lê Vô Song nhìn chằm chằm vào Lạc Anh. Trong đầu vị Quyền thần độc tài này đang diễn ra một cuộc đấu trí kịch liệt. Hắn tàn nhẫn, nhưng hắn là một chính trị gia thực dụng tối thượng. Hắn biết rõ Lạc Anh nói đúng. Mười năm qua, hàng trăm ngự y danh tiếng nhất của Thái y viện đều bất lực trước căn bệnh bạo huyết của hắn, chỉ có thiếu nữ giả nam trước mắt này mới có thể dập tắt cơn bão máu trong tích tắc.
Hắn chầm chậm thu hồi toàn bộ sát khí đỏ rực vào trong cơ thể, gương mặt trở lại vẻ trầm ổn, tà mị thường ngày. Hắn hướng ra phía cửa, lạnh lùng ra lệnh: "Tất cả lui ra ngoài. Minh Dạ, canh giữ cửa tẩm điện, không cho bất kỳ ai, kể cả Đốc sư Khương Triết hay mật vụ Quang Nhãn, được lại gần trong vòng mười trượng."
"Thuộc hạ tuân lệnh!" Tiếng của Tần Minh Dạ vang lên dứt khoát bên ngoài.
Khi không gian tẩm điện chỉ còn lại hai người, Lê Vô Song chầm chậm bước tới chiếc ngai vàng thêu rồng đen ở giữa điện, ngồi xuống một cách oai nghiêm. Hắn tự tay rót một chén rượu lân tinh xanh lục, uống cạn, rồi nhìn Lạc Anh bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
"Ngươi nói... Sợi Chỉ Sinh Mệnh của Tiêu gia?" Lê Vô Song gõ nhẹ ngón tay lên thành ghế gỗ gụ. "Ngươi là tàn dư của Tiêu gia bị thảm sát mười năm trước?"
Lạc Anh khẽ siết chặt nắm tay trái dưới ống tay áo rộng. Lòng căm thù sục sôi đối với kẻ đã ký tên vào mật chỉ thảm sát gia tộc mình mười năm trước trỗi dậy, nhưng cô buộc phải đè nén nó xuống sâu trong lòng. "Phải. Ta là con gái của Tiêu Hoài Nam."
Lê Vô Song khẽ nhướng mày, một nụ cười kỳ lạ xuất hiện trên môi hắn. "Thú vị. Con gái của Tiêu Hoài Nam lại cải trang nam nhi thâm nhập Thái y viện để làm ngự y cho kẻ thù của gia tộc mình. Ngươi không sợ bản vương sẽ giao ngươi cho mật vụ Quang Nhãn để nhận thưởng sao?"
"Nếu Vương thượng muốn chết cùng ta, cứ việc giao nộp," Lạc Anh bình thản đáp. "Nhưng ta biết, Nhiếp chính vương Lê Vô Song không phải là kẻ ngu ngốc đến mức đổi mạng sống của mình lấy một cái danh hiệu trung thành vô nghĩa với hoàng gia."
Lê Vô Song bật cười lớn, tiếng cười sảng khoái nhưng lạnh lẽo vang vọng khắp tẩm điện. "Khá khen cho một con nhóc Tiêu gia. Ngươi nói đúng, bản vương coi trọng mạng sống của mình hơn bất kỳ thứ gì trên đời này. Mười năm trước... khi bản vương lén lút ném một đứa trẻ mười tuổi vào chiếc xe chở xác dược nô để đưa ra ngoài thành... ta đã hy vọng dòng máu y đạo của Tiêu gia không bị tuyệt diệt. Không ngờ, đứa trẻ năm xưa hôm nay lại tự tìm đường quay lại đây để nắm thóp mạch sống của ta."
Lời nói của Lê Vô Song như một tia sét đánh thẳng vào thần thức của Lạc Anh. Cô trợn tròn mắt, lồng ngực thắt chặt lại. *Chiếc xe chở xác dược nô mười năm trước... Người cứu mạng trong đêm thảm sát... chính là hắn?*
Sự thật tàn khốc này khiến tâm trí Lạc Anh rơi vào một sự giằng xé tột cùng. Kẻ đứng đầu Nhiếp Chính Vương Phủ, kẻ thao túng binh quyền tàn bạo nhất triều đình, kẻ thù mà cô thề phải lật đổ... lại chính là người đã lén lút cứu mạng cô trong đêm gia tộc bị tàn sát. Mối quan hệ giữa ân nhân cứu mạng và kẻ thù diệt tộc đan xen vào nhau, tạo thành một nút thắt tâm lý đau đớn kịch liệt trong lòng cô.
Lê Vô Song nhìn thấy sự chấn động trong mắt Lạc Anh, hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, rút từ trong thắt lưng ra một chiếc lệnh bài bằng đồng đen nặng nề, ném thẳng xuống sàn đá trước mặt cô. Chiếc lệnh bài va chạm vào đá phát ra tiếng *coong* khô khốc.
"Lệnh bài Miễn Tử của Nhiếp chính vương phủ," Lê Vô Song lạnh lùng nói. "Cầm lấy nó. Từ hôm nay, ngươi là Ngự y riêng của bản vương. Lệnh bài này cho phép ngươi tự do ra vào Tàng Thư Các để nghiên cứu cổ thư, miễn kiểm tra y phục cấp trung từ ban giám luật của Khương Triết, và tạm hoãn mọi cuộc thanh tra đột xuất. Bản vương sẽ bảo che thân phận giả nam của ngươi trong Thái y viện."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt đỏ rực sát khí khóa chặt vào cô: "Nhưng đổi lại, ngươi phải điều trị định kỳ hằng tuần cho bản vương. Nếu bạo huyết dị năng của ta bộc phát lần nữa mà ngươi không dập tắt được, hoặc nếu ngươi có ý đồ mưu phản... bản vương sẽ tự tay bóp nát trái tim ngươi, bất chấp khế ước sinh tử này."
Lạc Anh chầm chậm cúi xuống, dùng bàn tay trái run rẩy nhặt chiếc Lệnh bài Miễn Tử bằng đồng đen lên. Kim loại lạnh ngắt chạm vào da thịt cô, mang theo sức nặng của một mật ước sinh tử đầy rủi ro. Cô biết, cô vừa bước lên một nấc thang quyền lực mới, dùng chính mạng sống của Quyền thần làm lá chắn bảo vệ bản thân và em gái Tiêu Nhã Vi đang bị giam cầm.
"Học trò... tuân chỉ," Lạc Anh khom người hành lễ, giọng nói lạnh lùng không một chút ấm áp.
Cô chầm chậm quay lưng bước ra khỏi tẩm điện dính đầy máu đen. Khi cửa tẩm điện mở ra, ánh mắt nghi ngờ của Hồng Liên và sự lo lắng âm thầm của Tần Minh Dạ khóa chặt vào bóng dáng xám tro của cô. Lạc Anh không nhìn ai, cô ôm lấy cánh tay phải bại liệt, bước đi vững vàng chầm chậm trở về phía phòng khám cá nhân của mình trong Thái y viện.
Trong khi đó, tại thư phòng Đốc sư ở điện phía Tây, Đốc sư Khương Triết đang điên cuồng đập phá các bình thuốc thí nghiệm trên bàn.
"Lũ ăn hại! Sát thủ 09 đã đi đâu? Tại sao tên Lạc Anh kia vẫn còn sống bước ra khỏi tẩm điện?" Khương Triết gầm lên, gương mặt gầy gò của lão vặn vẹo vì tức giận. Lão biết rõ, một khi Lạc Anh nhận được sự bảo hộ chính thức của Nhiếp chính vương, lão sẽ không thể dùng luật pháp hay các cuộc thanh tra y phục định kỳ để vạch trần thân phận nữ nhi của cô nữa.
Ánh mắt lão Đốc sư độc ác lóe lên một luồng sáng xanh lục tàn nhẫn của trùng độc cấy ghép. Lão chầm chậm ngồi xuống ghế, viết một mật chỉ bằng mực độc phát sáng, rồi huýt sáo gọi một bóng đen ẩn hiện ngoài cửa sổ sổ.
"Không dùng luật pháp được nữa... thì dùng máu," Khương Triết thì thầm, nụ cười tàn độc hiện rõ dưới ánh neon. "Lén thuê Sát thủ 09 đột nhập vào phòng thí nghiệm ngầm của Lạc Anh tại Thái y viện. Thủ tiêu nó ngay trong đêm nay cho ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!