Nhạc nềnKengeki

Huyền Châm Định Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sát khí đỏ rực cuộn lên như một cơn bão máu, thổi bùng những dải lụa thêu phượng hoàng rách nát bay phần phật trong không trung tẩm điện. Tiếng còi báo động từ các thiết bị đo nhịp tim khổng lồ rít lên từng hồi chói tai, hòa cùng tiếng mảnh kính vỡ rơi rào rào xuống sàn đá lạnh ngắt.


Lê Vô Song đứng đó, giữa tâm bão năng lượng bạo loạn. Đôi mắt hắn đỏ rực không còn một tia lý trí, những đường gân máu trên cổ nổi hằn lên, tím ngắt và đập phập phồng như những con rết sống đang bò dưới da. Hắn gầm lên một tiếng đầy thú tính, bàn tay hộ pháp vươn ra, bóp chặt lấy cổ của một thái y trưởng lão đang run rẩy quỳ dưới đất.


*Rắc.*


Tiếng xương cổ rạn nứt vang lên khô khốc. Vị thái y trưởng lão trợn trừng mắt, luồng bạo huyết dị năng từ tay Lê Vô Song tràn vào cơ thể lão, ngay lập tức khiến các mạch máu trên mặt lão phình to rồi vỡ tung, phun ra những vệt máu đen kịt. Lão ngã quỵ xuống sàn đá đầy mảnh kính vỡ, không còn hơi thở.


"Lùi lại! Tất cả lùi lại!"


Hồng Liên — đặc vụ mật vụ đặc cấp giám sát tẩm điện — hét lên. Đôi mắt trái đeo thấu kính năng lượng "Xích Nhãn" của cô ta lóe lên luồng sáng đỏ rực hòng phân tích sóng năng lượng bạo loạn của Nhiếp chính vương. Gương mặt quyến rũ nhưng lạnh lùng của cô ta lộ rõ vẻ căng thẳng tột độ. Khẩu súng năng lượng từ trường bên hông cô ta đã được rút ra, luồng ánh sáng đỏ tích tụ ở đầu nòng súng rít lên khe khẽ. Cô ta biết, nếu Lê Vô Song hoàn toàn mất kiểm soát và bộc phát bạo huyết cấp S diện rộng, cả tẩm điện này, thậm chí cả điện Kính Thiên ngoài kia, sẽ biến thành một hố chôn không còn một sinh mạng.


Trong góc tối của tẩm điện, Tiêu Lạc Anh đứng lặng. Lồng ngực cô thắt chặt lại dưới lớp băng gạc quấn ngực chặt chẽ. Vết sẹo mổ ngực cũ — nơi cấy ghép tơ máu gốc mười năm trước — đang gào thét đau đớn dưới áp lực sinh học khủng khiếp từ Lê Vô Song dội vào. Cánh tay phải của cô, dù đã được châm cứu ngụy trang để khôi phục ba phần mười lực vận động, vẫn run rẩy kịch liệt dưới lớp quan phục xám tro sờn cũ.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực của cô đột ngột rung lên dồn dập. Tiếng tích tắc cơ khí vang vọng thẳng vào thần thức của Lạc Anh, như một hồi chuông cảnh báo tử thần đang kề cận. Cô nhìn thấy luồng sát khí đỏ rực của Lê Vô Song đang bành trướng, nuốt chửng các luồng khí lân tinh xanh lục trong phòng.


Cô biết rõ, nếu Hồng Liên nổ súng, luồng từ trường từ súng năng lượng sẽ kích hoạt phản ứng tự hủy của bạo huyết dị năng trong người Lê Vô Song, biến hắn thành một quả bom sinh học khổng lồ. Và cô, cùng em gái đang bị giam cầm dưới mật thất kia, sẽ vĩnh viễn mất đi lá chắn quyền lực mạnh mẽ nhất để sinh tồn trong hoàng cung này.


*Phải ra tay ngay lập tức.*


Lạc Anh khẽ chạm tay vào vùng gáy dưới cổ áo quan phục, kích hoạt Thiết bị tản nhiệt não bộ do Vy Thanh chế tạo. Một luồng dung môi carbon lạnh buốt ngay lập tức phun ra từ các vi kim sinh học cắm nhẹ vào da gáy cô, nhanh chóng làm mát hệ thần kinh trung ương đang nóng rực. Cảm giác tỉnh táo lạnh lùng tràn ngập tâm trí cô, triệt tiêu tạm thời sự hoảng sợ bẩm sinh.


Cô chầm chậm đặt hộp thuốc hai đáy xuống sàn đá đầy mảnh kính vỡ. Bằng tay trái, cô ấn nhẹ vào nút cơ quan ẩn dưới quai xách. Ngăn đáy bí mật bật mở không tiếng động. Lạc Anh rút ra chiếc lọ bằng ngọc bích lạnh ngắt chứa viên Băng Huyết Đan tinh khiết — món quà cứu mạng từ Trưởng công chúa Lê Nhã Chi — cùng bộ kim châm bạc rỗng ruột Thần Châm Tiêu Gia.


"Lạc thái y! Ngươi điên rồi sao? Quay lại ngay!" Hồng Liên quát lên khi thấy bóng dáng xám tro của Lạc Anh chầm chậm bước ra khỏi bóng tối, hướng thẳng về phía trung tâm bão máu.


Lạc Anh không đáp. Đồng tử mắt trái của cô chầm chậm chuyển sang màu xám bạc lạnh lẽo dưới vành mũ quan — cô đã kích hoạt Mạch Lý Nhãn. Trong tầm nhìn của cô, thế giới xung quanh biến đổi hoàn toàn. Hệ tuần hoàn của Lê Vô Song hiện lên như một mạng lưới đường ống khổng lồ chứa đầy dòng dung dịch đỏ rực đang sôi sục, bốc cháy dữ dội. Tâm điểm bạo phát nằm ngay tại mạch máu gáy và động mạch chủ dẫn thẳng vào tim hắn. Dòng sinh khối bạo loạn đang quá tải, chực chờ phá hủy toàn bộ hệ thần kinh trung ương của hắn.


*Bạo huyết dị năng thực chất là sự quá tải sinh khối trong mạch máu gáy. Chỉ có châm cứu phong tỏa tử huyệt kết hợp dẫn truyền đông khô mới giữ được mạng hắn.* Lạc Anh thầm nhẩm lại y lý cổ truyền của Tiêu gia.


Lê Vô Song đột ngột quay đầu lại. Đôi mắt đỏ rực của hắn khóa chặt vào Lạc Anh. Hắn gầm lên một tiếng, luồng sát khí đỏ rực phóng ra như một lưỡi đao vô hình, chém rách đôi chiếc bàn gỗ gụ chắn ngang đường. Hắn lao thẳng về phía cô, bàn tay hộ pháp vươn ra hòng bóp nát cổ họng thiếu nữ giả nam trước mắt.


*Vút! Vút! Vút!*


Lạc Anh không lùi bước. Cô tập trung toàn bộ sóng não thông qua Thiết bị tản nhiệt ở gáy, kích hoạt cảnh giới Châm Thần. Bằng một động tác búng cổ tay trái cực nhanh, mười hai cây kim châm bạc Thần Châm Tiêu Gia xé gió bay đi.


Chúng không bay thẳng tắp, mà uốn lượn theo những quỹ đạo từ trường phức tạp trong không trung, tránh né luồng sát khí đỏ rực của Lê Vô Song.


*Phập! Phập! Phập!*


Mười hai cây kim bạc rỗng ruột cắm chính xác vào mười hai tử huyệt trên cột sống và vùng cổ của Lê Vô Song — từ huyệt Kiên Tỉnh, Đại Trùy, đến Mệnh Môn.


Ngay khi kim cắm vào da thịt, Lạc Anh búng nhẹ mười đầu ngón tay trái. Mười hai sợi tơ máu sinh học cực mỏng — Sợi Chỉ Sinh Mệnh — phóng ra từ đầu ngón tay cô, luồn thẳng qua lỗ rỗng của đốc kim châm bạc, cắm sâu vào hệ thần kinh cột sống của Lê Vô Song.


"Trận pháp từ trường châm cứu, kích hoạt!" Lạc Anh trầm giọng quát.


Một vòng tròn từ trường sinh học màu đỏ sẫm rực rỡ lập tức bùng lên xung quanh cơ thể Lê Vô Song, kết nối mười hai cây kim bạc thành một mạng lưới áp lực sinh học khép kín. Luồng sát khí đỏ rực bạo loạn của hắn va chạm kịch liệt với vòng tròn từ trường, phát ra những tiếng nổ *đùng đùng* trầm đục. Bước chân lao tới của Lê Vô Song đột ngột khựng lại, cơ thể hắn cứng đờ giữa không trung như bị hàng vạn sợi xích vô hình trói chặt.


"Cái gì..." Hồng Liên kinh ngạc thốt lên qua thấu kính Xích Nhãn. Cô ta nhìn thấy rõ ràng một mạng lưới từ trường sinh học tinh vi đang cưỡng ép áp chế dòng máu bạo loạn của Nhiếp chính vương. Đây không phải y thuật thông thường của Thái y viện, đây là cấm thuật!


Lê Vô Song gầm rú điên cuồng, cố gắng dùng năng lượng bạo huyết cấp S để bẻ gãy trận pháp châm cứu. Một cây kim bạc ở huyệt Kiên Tỉnh bắt đầu rung lắc dữ dội, rỉ ra vệt máu đỏ tươi.


Lạc Anh biết trận pháp không thể cầm cự quá ba mươi giây. Cô lập tức dùng răng cắn vỡ viên Băng Huyết Đan trong miệng, ngậm lấy ngụm dược dịch lạnh buốt, rồi vận khí đẩy dòng huyết thanh đông khô này hòa vào dòng máu của chính mình.


Cô phóng thêm hai sợi tơ máu từ ngón tay giữa, luồn thẳng qua cây kim bạc ở huyệt Đại Trùy, cắm sâu vào động mạch chủ dẫn thẳng vào tim Lê Vô Song.


*Xèo xèo...*


Dòng huyết thanh Băng Huyết Đan mang theo luồng năng lượng băng giá cực hạn truyền dọc theo tơ máu, đi vào tim Nhiếp chính vương. Cuộc chiến sinh học tàn khốc diễn ra ngay trong lồng ngực hắn. Dòng sinh khối nóng rực bạo loạn của bạo huyết dị năng gặp phải luồng dược lực băng giá của Băng Huyết Đan ngay lập tức bị đông cứng tạm thời, tốc độ co thắt của cơ tim chầm chậm giảm xuống từ 300 nhịp/phút về mức an toàn.


Nhưng cái giá phải trả lập tức dội ngược lên cơ thể Lạc Anh.


Sự phản hồi đau đớn cực hạn từ hệ thần kinh của Lê Vô Song truyền ngược theo tơ máu, tấn công thẳng vào não bộ của cô. Thiết bị tản nhiệt sau gáy rít lên liên tục, khói trắng bốc ra nghi ngút từ khe tản nhiệt bằng sợi carbon.


Lồng ngực Lạc Anh nhói lên đau đớn như bị một ngọn lửa nung đỏ thiêu rụi. Vết sẹo mổ ngực cũ dưới lớp băng gạc quấn chặt rách nứt diện rộng, dòng máu đen kịt rỉ ra thấm đẫm lớp áo quan phục xám tro trước ngực.


*Hự...*


Lạc Anh không nhịn được, ho ra một ngụm máu đen lớn ngay xuống sàn đá. Thị lực mắt trái của cô mờ đi nhanh chóng, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Cô khụy một gối xuống đất, nhưng ngón tay trái vẫn giữ chặt sợi tơ máu, không để liên kết bị đứt gãy trước khi dòng máu của Lê Vô Song hoàn toàn ổn định.


Những tiếng *bíp... bíp...* dồn dập từ các thiết bị đo nhịp tim khổng lồ chầm chậm thưa dần, chuyển thành những tiếng đập trầm ổn, đều đặn. Đường điện tâm đồ màu đỏ rực trên màn hình dần trở lại quỹ đạo bình thường.


Luồng sát khí đỏ rực bao quanh tẩm điện tan biến hoàn toàn.


Lê Vô Song đứng im lìm giữa phòng. Đôi mắt đỏ rực như than nóng của hắn chầm chậm khôi phục lại tròng đen sâu thẳm, tà mị. Những đường gân máu ghê rợn trên cổ và mặt hắn lặn xuống dưới da, biến mất không dấu vết.


Hắn đã lấy lại lý trí.


Hồng Liên chầm chậm hạ họng súng năng lượng xuống, đôi mắt đầy nghi ngờ khóa chặt vào bóng lưng đang quỳ sụp của Lạc Anh.


Lạc Anh run rẩy thu hồi toàn bộ mười hai sợi tơ máu và bộ kim châm bạc về lại tay áo rộng. Cánh tay phải của cô hoàn toàn bại liệt trở lại, đau đớn tột cùng. Cô cúi thấp đầu dưới vành mũ quan, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập hòng che giấu vết máu đen trước ngực.


Lê Vô Song chầm chậm cúi đầu nhìn xuống ngực mình, rồi ngước lên nhìn thẳng vào vị thái y trẻ tuổi đang quỳ trước mặt.


Ánh mắt tà mị, sắc sảo của Nhiếp chính vương khóa chặt vào ngón tay trái của Lạc Anh — nơi vẫn còn vương lại một vệt tơ máu vô hình, mỏng manh như sợi tơ tằm, kết nối trực tiếp từ đầu ngón tay cô đến huyệt Đại Trùy trên cổ hắn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!