Mưu Kế Đêm Yến Tiệc
Sương mù lân tinh buổi sớm ở nội thành Tân Thăng Long không mang sắc xám bạc của tự nhiên, mà lấp lánh một thứ ánh sáng xanh lục độc hại rò rỉ từ các tháp ngưng tụ huyết thạch. Tiêu Lạc Anh ngồi trước tấm gương đồng ố vàng trong căn phòng hẹp của Khu tập thể y sĩ. Cô chầm chậm cởi bỏ lớp quan phục xám tro ẩm ướt, để lộ bờ vai mảnh dẻ nhưng hằn sâu những vết sẹo.
Nổi bật nhất trên làn da nhợt nhạt như sáp của cô lúc này là vết bỏng lôi điện còn đỏ rát trên bả vai trái — di chứng từ lưỡi kiếm "Hắc Lôi" của Tần Minh Dạ đêm qua. Mùi khét của vải cháy vẫn còn vương lại trên da thịt, hòa lẫn với mùi ozone nồng nặc. Cánh tay phải của cô hoàn toàn vô lực, buông thõng như một cành củi khô, các thớ cơ sâu bên trong vẫn giật nhẹ từng cơn do phản hồi đau đớn từ cấm thuật tơ máu chưa tiêu tán hết.
Lạc Anh nghiến chặt răng, dùng tay trái mở ngăn kéo cũ lấy ra một lọ mỡ thảo dược tự chế từ rễ cây ngải cứu đen và bột than hoạt tính lân tinh. Cô dùng ngón tay run rẩy bôi một lớp mỡ dày lên vết bỏng lôi điện. Chất thuốc lạnh buốt thấm vào da thịt, tạm thời đóng băng các đầu dây thần kinh đang gào thét, ngụy trang mùi khét bằng hương thuốc nam nồng đậm đặc trưng của nam y sĩ.
Để đối phó với buổi điểm danh sáng nay, cô không thể để lộ cánh tay phải bại liệt. Lạc Anh hít một hơi thật sâu, tay trái rút từ thắt lưng ra một cây kim châm bạc thuộc bộ Thần Châm Tiêu Gia. Nhắm mắt lại, cô vận hành Tĩnh Tâm Pháp, cảm nhận dòng chảy từ trường sinh học mỏng manh còn sót lại trong huyết quản.
*Vút.*
Cây kim bạc đâm thẳng vào huyệt Nội Quan ở cổ tay phải với một góc nghiêng hoàn hảo. Cơn đau nhói dội ngược lên lồng ngực khiến vết sẹo mổ cũ dưới lớp băng gạc quấn chặt như muốn rách toạc ra. Nhưng hiệu quả lập tức xuất hiện: dòng máu nghẽn ở cánh tay phải chầm chậm lưu thông, các thớ cơ co thắt lỏng dần, giúp cô khôi phục khoảng ba phần mười khả năng vận động thô sơ.
Trong túi áo ngực, chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của phụ thân khẽ phát ra tiếng *tích... tắc... tích... tắc...* trầm ổn, ổn định lại nhịp tim đang đập loạn của cô. Lạc Anh thở hắt ra, mặc lại lớp áo trong màu trắng, quấn chặt băng gạc ngực, rồi khoác lên mình bộ quan phục thái y chỉnh tề. Cô phải sẵn sàng bước vào hang cọp.
***
Tại nghị sự đường của Thái Y Viện, không khí ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy tiếng xèo xèo của những bóng đèn neon xanh quét trên trần nhà. Hơn năm mươi thái y và y sĩ tập sự đứng xếp hàng thẳng tắp, cúi đầu cung kính trước bục gỗ gụ khổng lồ.
Đốc sư Khương Triết đứng đó, chống cây trượng đầu rồng bằng đồng đen rỉ sét. Gương mặt gầy gò như bộ xương khô của lão khuất sau vành mũ quan màu tía thêu chỉ vàng lộng lẫy. Đôi mắt hí sắc lạnh của lão quét qua hàng y sinh như một con chim ưng đang tìm mồi, cuối cùng dừng lại trên người Lạc Anh. Sự im lặng kéo dài khiến mồ hôi lạnh của nhiều y sinh trẻ tuôn rơi.
"Đêm nay là đại yến chúc thọ Trưởng công chúa Lê Nhã Chi tại điện Kính Thiên," Khương Triết chầm chậm lên tiếng, giọng nói khàn khàn như hai mảnh kim loại cọ xát vào nhau. "Đây là bộ mặt của Thái Y Viện trước hoàng gia và năm vị quyền thần. Do đó, danh sách thái y trực ban hầu hạ các quý nhân đã được ta đích thân phê duyệt."
Lão gõ mạnh cây trượng xuống sàn đá, phát ra một tiếng *bùng* trầm đục.
"Y sinh châm cứu Tạ Vũ sẽ trực ban tại sảnh ngoài. Còn Tẩm điện của Nhiếp chính vương Lê Vô Song... sẽ do thủ khoa tập sự Lạc Anh chịu trách nhiệm độc lập."
Một tiếng xôn xao khẽ vang lên trong nghị sự đường. Ai cũng biết Nhiếp chính vương Lê Vô Song đang cận kề ngưỡng bạo phát bạo huyết dị năng cấp S. Trong vòng ba năm qua, đã có bốn thái y trưởng lão bị luồng sát khí đỏ rực của hắn nghiền nát kinh mạch ngay tại tẩm điện khi cố gắng châm cứu áp chế. Việc đẩy một y sinh tập sự mới nhập viện như Lạc Anh vào đó không khác gì một bản án tử hình công khai.
Thái y trưởng Phùng Hoàng — người thầy hiền từ với râu tóc bạc phơ — lập tức bước ra khỏi hàng, khom người cung kính: "Đốc sư đại nhân, Lạc Anh tuy là thủ khoa nhưng kinh nghiệm lâm sàng còn non nớt, lại mang tật run tay phải bẩm sinh. Nhiếp chính vương phủ là nơi vạn phần hệ trọng, nếu xảy ra sơ suất, Thái Y Viện gánh không nổi tội này. Xin Đốc sư thu hồi mệnh lệnh, để hạ quan trực tiếp đảm nhận."
"Phùng thái y," Khương Triết nheo mắt, luồng độc khí xanh nhạt khẽ tỏa ra từ các kẽ tay của lão. "Ngươi đang nghi ngờ quyết định của ta? Đây là mật lệnh từ Hộ Bộ Giám Sát Cục, được Tể tướng Lâm Hoài Sơn ngầm phê duyệt. Lạc Anh đã chứng minh được bản lĩnh khi áp chế bạo loạn của dược nô A Phúc bằng một mũi châm. Vương phủ cần một kẻ có 'thần châm' như hắn. Ngươi muốn dùng quyền lực Thái y trưởng để chống lại mật chỉ hoàng gia sao?"
Phùng Hoàng biến sắc, bờ vai già nua khẽ run lên dưới áp lực chính trị tột cùng. Lão quay sang nhìn Lạc Anh với ánh mắt đầy bất lực và lo âu.
Lạc Anh chầm chậm bước ra, khom người hành lễ, giọng nói giả nam khàn nhẹ trầm ổn: "Hạ quan xin tuân thủ sự sắp xếp của Đốc sư đại nhân. Hạ quan sẽ tận lực bảo toàn long thể của Nhiếp chính vương."
Khương Triết khẽ cười lạnh dưới vành mũ quan. Lão tin chắc rằng, dù Lạc Anh có sở hữu y thuật thần sầu đến đâu, dưới cơn bão bạo huyết dị năng điên loạn của Lê Vô Song, cô cũng sẽ bị xé xác thành trăm mảnh. Mọi nghi ngờ về việc cô là tàn dư Tiêu gia hay kẻ khống chế con rối đêm qua sẽ vĩnh viễn chôn vùi trong tẩm điện rỉ máu.
***
Sau buổi nghị sự, Lạc Anh lập tức quay trở về dược phòng cá nhân để chuẩn bị chiến thuật sinh tồn. Cô biết rõ mình không có đường lui. Nếu trốn chạy, mật vụ Quang Nhãn sẽ săn lùng cô đến tận cùng cống ngầm ngoại ô; nếu chấp nhận làm con cừu non, cô sẽ chết dưới tay Lê Vô Song.
Để chuẩn bị cho Thiết bị tản nhiệt não bộ — công cụ bảo mệnh duy nhất giúp cô không bị xuất huyết võng mạc khi bộc phát tơ máu khống chế — Lạc Anh cần một lượng dung môi carbon đông lạnh cực lớn để bảo quản thuốc giải dự phòng. Cô buộc phải dùng toàn bộ số Huyết Thạch Thô tích góp được từ các ca chữa bệnh ngầm hằng đêm để giao dịch với mạng lưới chợ đen của Vy Thanh thông qua tiểu dược đồng Thần Hi.
"Sư phụ, toàn bộ số đá này... chúng ta đã tích lũy nửa năm qua để chuẩn bị chuộc biểu muội Nhã Doanh," Thần Hi ôm túi huyết thạch thô lạnh ngắt, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lạc Anh.
"Không có mạng sống đêm nay, mọi tích lũy đều vô nghĩa," Lạc Anh lạnh lùng đáp, tay trái nhanh nhẹn sắp xếp bộ kim châm bạc rỗng ruột vào ngăn đáy của Hộp thuốc hai đáy. "Đưa túi đá này cho Vy Thanh. Bảo cô ấy chuẩn bị thiết bị tản nhiệt ở mức công suất tối đa. Đêm nay, ta phải dùng chính bạo huyết dị năng của Lê Vô Song làm lá chắn để lật ngược ván bài với Khương Triết."
Thần Hi lau nước mắt, gật đầu mạnh rồi lén lút ôm túi đá lách qua cửa ngách hướng ra ngoại thành.
***
Đêm yến tiệc hoàng gia chúc thọ Trưởng công chúa Lê Nhã Chi diễn ra trong sự xa hoa tột bực của điện Kính Thiên. Những dải đèn neon vàng kim rực rỡ quấn quanh các cột rồng bằng đồng khổng lồ, tỏa ra luồng sáng lung linh nhưng giả tạo. Tiếng nhạc cụ cơ khí sinh học réo rắt vang vọng khắp sảnh tiệc, nơi giới tinh hoa quý tộc khoác trên mình những bộ y phục lụa thượng hạng nạm tinh thạch năng lượng, nâng ly chúc tụng nhau bằng thứ rượu huyết thanh đắt đỏ.
Trái ngược với sự náo nhiệt bên ngoài, hành lang dẫn vào Tẩm điện của Nhiếp chính vương Lê Vô Song u ám và lạnh lẽo như một hầm mộ băng giá.
Lạc Anh xách hộp thuốc chầm chậm bước đi dưới sự áp giải của hai binh lính Hắc Y Vệ. Vai trái của cô vẫn âm ỉ đau nhói do vết bỏng lôi điện bị cọ xát dưới lớp quan phục dày. Cánh tay phải của cô được cố định bằng một khung xương trợ lực bằng carbon siêu nhẹ giấu dưới tay áo rộng, giúp cô giữ thăng bằng khi di chuyển.
Khi đi qua góc khuất của ngự uyển, một bóng người nhỏ nhắn khoác áo ngũ thân màu xanh lục sẫm đột ngột bước ra chắn đường. Đó là cung nữ Tiểu Trúc, thân cận của Trưởng công chúa Lê Nhã Chi.
"Lạc thái y, dừng bước," Tiểu Trúc khẽ nói, hai binh lính Hắc Y Vệ lập tức lùi lại một khoảng cung kính, bởi ai cũng biết uy quyền của Trưởng công chúa trong đêm nay.
Tiểu Trúc nhanh như chớp áp sát Lạc Anh, bàn tay thon dài luồn dưới tay áo rộng, nhét vào lòng bàn tay trái của cô một chiếc lọ bằng ngọc bích lạnh ngắt.
"Trưởng công chúa gửi cho ngươi thứ này," Tiểu Trúc thì thầm sát tai cô, hơi thở mang theo mùi thảo dược thanh mát. "Bên trong là một viên Băng Huyết Đan cực hiếm được tinh chế từ máu dị năng giả hệ Băng cấp cao. Công chúa nói: Sống sót qua đêm nay để điều trị giải độc cho người, ngươi sẽ có được thứ ngươi muốn trong mật điện."
Lạc Anh khẽ siết chặt lọ ngọc bích, ánh mắt xám bạc lóe lên một tia sáng lạnh. Cô khom người hành lễ: "Hạ quan xin tạ ơn sự che chở của Trưởng công chúa."
Tiểu Trúc lùi lại, chầm chậm biến mất vào bóng tối của ngự uyển. Lạc Anh giấu lọ Băng Huyết Đan vào ngăn đáy bí mật của hộp thuốc. Có được viên đan dược này, cơ hội sống sót của cô đã tăng lên từ một phần mười lên năm phần mười.
***
*Ầm.*
Cánh cửa thép khổng lồ của tẩm điện Nhiếp chính vương đóng sầm lại phía sau lưng Lạc Anh, những chốt khóa cơ khí tự động sập xuống với những tiếng *clack... clack...* khô khốc, cô lập hoàn toàn căn phòng với thế giới bên ngoài.
Không gian tẩm điện rộng lớn nhưng u tối, ngập tràn mùi rỉ sét của máu và sương mù dược liệu lân tinh xanh lục bốc lên từ các lò xông hương bằng đồng. Xung quanh căn phòng, những thiết bị đo nhịp tim khổng lồ cao bằng đầu người liên tục phát ra những tiếng *bíp... bíp...* dồn dập, những đường điện tâm đồ màu đỏ rực nhảy múa điên cuồng trên màn hình tinh thể lỏng.
Lạc Anh đứng im tại chỗ, tay trái siết chặt quai hộp thuốc. Cô cảm nhận được một luồng áp lực sinh học khủng khiếp đang đè nặng lên lồng ngực mình, khiến các phế nang như bị bóp nghẹt. Vết sẹo mổ ngực cũ bắt đầu nhói đau dữ dội, rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm thấm đẫm lớp băng gạc trong ngực.
Từ trong khoảng tối phía sau chiếc giường gụ khổng lồ, một bóng người chầm chậm bước ra.
Đó là Lê Vô Song.
Nhiếp chính vương của đế quốc khoác trên mình bộ hoàng bào thêu rồng đen dũng mãnh, nhưng vạt áo xộc xệch rách nát. Gương mặt tuấn mỹ tà mị của hắn trắng bệch không một giọt máu, nổi bật lên là đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng đang bốc cháy dữ dội. Những đường gân máu màu đỏ sẫm nổi hằn lên dưới da cổ và da mặt hắn, liên tục giật phập phồng theo từng nhịp tim bạo loạn.
*Hự...*
Lê Vô Song khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, bàn tay đeo nhẫn ngọc huyết thạch khổng lồ của hắn bóp chặt lấy lồng ngực trái.
Ngay lập tức, một luồng sát khí đỏ rực như huyết hải bộc phát từ cơ thể hắn, càn quét khắp căn phòng với sức tàn phá khủng khiếp.
*Choang! Choang! Choang!*
Toàn bộ ly tách pha lê đựng huyết thanh trên bàn tiệc, những bóng đèn neon treo tường và các ống thủy tinh đo đạc y tế xung quanh tẩm điện đồng loạt nứt vỡ, vỡ vụn thành trăm mảnh dưới áp lực từ trường bạo ngược. Những mảnh kính vỡ bay tứ tung, rơi rào rào xuống sàn đá lạnh ngắt.
Cơn bão bạo huyết dị năng cấp S của Nhiếp chính vương chính thức bùng nổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!