Thẩm Vấn Dưới Mưa
Cơn mưa axit của vùng ngoại ô Sắt Rỉ trút xuống mỗi lúc một nặng hạt, gột rửa những mảng rỉ sét màu vàng cam trên các vách tôn hẻm tối, nhưng lại càng làm đậm đặc thêm mùi đồng thối và lưu huỳnh bốc lên từ các rãnh nước thải lân tinh. Tiêu Lạc Anh nép sát người vào bờ tường đá của Trạm gác số 4 biên giới Sắt Rỉ. Bộ quan phục thái y màu xám tro sờn cũ của cô đã ướt sũng, dính chặt vào da thịt lạnh ngắt.
Dưới lớp áo ướt, những vòng băng gạc quấn chặt quanh lồng ngực để che giấu thân phận nữ nhi đang siết lại, khiến mỗi nhịp thở của cô trở nên đau đớn như bị đá đè. Vết sẹo mổ ngực cũ mười năm trước — nơi cấy ghép tơ máu gốc — đang co rút kịch liệt sau khi cô cưỡng ép bộc phát dị năng khống chế gã lính gác A Tam ở mật đạo cung đình. Dòng máu nóng tanh ngọt liên tục dâng lên cổ họng, bị cô nghiến răng nuốt ngược vào trong. Cánh tay phải của cô hoàn toàn bại liệt, buông thõng vô lực dưới tay áo rộng như một cành củi khô, các thớ cơ vẫn còn rung giật nhẹ do phản hồi đau đớn dội ngược từ cấm thuật tơ máu.
Lạc Anh nhắm mắt, cố gắng vận hành Tĩnh Tâm Pháp để thu liễm toàn bộ dao động từ trường sinh học trong cơ thể. Phía sau cô, tiệm cơ khí của Vy Thanh đã bị các mật vụ Quang Nhãn bao vây hoàn toàn. Để tránh việc bị thấu kính quét đỏ của chúng phát hiện, cô buộc phải rút lui theo đường rãnh nước thải, lội qua lớp bùn nhão ngập ngụa lân tinh để tìm đường trở lại hoàng cung. Trạm gác số 4 là lối đi duy nhất kết nối khu ổ chuột ngoại ô nghèo khổ với nội thành giàu có, nhưng lúc này, hệ thống máy quét sinh học cơ khí ở cổng thành đang chớp tắt những luồng sáng neon cam nhạt đầy đe dọa.
*Cộp... cộp...*
Tiếng bước chân nặng nề, trầm ổn nện xuống vũng nước mưa axit vang lên từ khoảng tối phía trước.
Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực của Lạc Anh đột ngột rung lên kịch liệt. Tiếng tích... tắc... tích... tắc... cơ khí dồn dập, sắc lạnh vang lên trong thần thức của cô như một hồi chuông cảnh báo sát khí tột độ.
Lạc Anh chưa kịp lùi lại thì một luồng gió điện từ rít lên xé rách màn mưa. Một tia chớp màu xanh lam sẫm rạch đôi bóng tối, kéo theo tiếng sấm nổ vang trời. Khi luồng sáng lóa mắt vừa tắt, một lưỡi kiếm dài màu đen xám, bao phủ bởi những tia lôi điện rền rĩ, đã kề sát vào huyết quản cổ của cô.
Sức nóng từ kiếm khí lôi điện sượt qua vai Lạc Anh, ngay lập tức đốt cháy một mảng vải quan phục xám tro, để lại một vết bỏng nhẹ, đỏ rát trên da thịt nhợt nhạt của cô. Mùi khét của vải cháy và mùi ozone nồng nặc lập tức bao trùm lấy không gian chật hẹp.
"Lạc thái y, hay ta nên gọi ngươi là kẻ đào tẩu của đêm nay?"
Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng như băng tuyết ngoại thành vang lên từ dưới vành nón rộng. Tần Minh Dạ bước ra khỏi màn mưa axit. Vị Thị vệ trưởng hoàng cung cao lớn cường tráng, khoác trên mình bộ giáp phục màu đen thêu chỉ vàng lộng lẫy, gương mặt góc cạnh lạnh lùng không một chút cảm xúc. Đôi mắt phượng sắc bén như chim ưng của anh khóa chặt vào gương mặt trắng bệch, nhợt nhạt như sáp của Lạc Anh dưới vành mũ quan xộc xệch.
Thanh kiếm 'Hắc Lôi' trên tay anh khẽ rung nhẹ, những tia chớp xanh lam chạy dọc lưỡi kiếm phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn khi chạm vào những giọt mưa axit rơi rụng.
Lạc Anh đứng im, không hề cử động. Lưỡi kiếm sắc bén chỉ cần nhích thêm một milimet là có thể cắt đứt động mạch cổ của cô. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt phượng của vị Thị vệ trưởng, cố gắng giữ cho giọng nói giả nam của mình trầm ổn, khàn nhẹ bẩm sinh: "Tần thống lĩnh, hạ quan chỉ là ra ngoài thành tìm kiếm vài vị thảo dược lân tinh đặc thù để bào chế thuốc bổ cho Nhiếp chính vương phủ. Trạm gác số 4 là khu vực giao thương chợ đen dược liệu, hạ quan xuất hiện ở đây có gì bất thường?"
"Tìm dược liệu?" Tần Minh Dạ khẽ hừ lạnh, lưỡi kiếm kề sát thêm một phân, sát khí lôi điện khiến những sợi tóc mai của Lạc Anh bị cháy sém. "Ngươi nghĩ ta là gã béo phị Vương Bảo dễ bị lừa gạt sao? Sáng nay, Vương Bảo đột ngột bị liệt nửa cơ mặt bên trái, thần kinh phế vị bị tổn thương nghiêm trọng ngay sau khi hắn tiến hành cuộc kiểm tra y phục của ngươi. Và đêm nay, Đỗ Long báo cáo mật đạo cung đình bị đột nhập bởi một kẻ có khả năng khống chế con rối bằng tơ máu. Ngay sau đó, thấu kính Quang Nhãn phát hiện dao động sinh học lạ chạy về hướng này."
Minh Dạ cúi đầu sát hơn, hơi thở nóng ấm của anh hòa vào màn mưa lạnh ngắt: "Ngươi nghĩ một tên thái y tập sự, tay phải bại liệt bẩm sinh, lại có thể liên tục xuất hiện tại những nơi xảy ra bạo loạn sinh học mà không có mục đích? Nói! Ngươi là tàn dư của gia tộc nào? Kẻ nào sai ngươi thâm nhập Thái y viện?"
Áp lực từ dị năng hệ Lôi cấp A của Tần Minh Dạ tỏa ra như một ngọn núi khổng lồ đè nặng lên bả vai Lạc Anh, ép cô phải quỳ xuống vũng bùn thải lân tinh. Vết mổ ngực cũ của cô lại nhói lên đau đớn, máu tươi bắt đầu rỉ ra nhiều hơn dưới lớp gạc quấn ngực, thấm qua lớp áo trong màu trắng.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lạc Anh không hề hoảng loạn. Cô biết rõ Tần Minh Dạ là người chính trực, trung thành với hoàng gia nhưng lại có nội tâm giằng xé phức tạp. Quan trọng hơn, cô có một quân bài tẩy sinh học mà không ai biết.
Lạc Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào thính giác.
*Thính Tâm Thuật. Kích hoạt.*
Trong thần thức của cô, tiếng mưa rơi xối xả, tiếng sấm nổ rền rĩ và tiếng gió rít qua vách tôn chợ đen đột ngột bị đẩy lùi ra xa. Không gian trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Chỉ còn lại một âm thanh trầm đục, dồn dập vang lên từ lồng ngực của Tần Minh Dạ.
*Thịch... thịch... thịch-thịch... thịch...*
Nhịp tim của vị Thị vệ trưởng đập kịch liệt, nhưng hoàn toàn hỗn loạn. Đó không phải là nhịp đập của một cơ thể khỏe mạnh đang hưng phấn chiến đấu, mà là tiếng gầm rú bạo loạn của một hệ tuần hoàn đang bị quá tải dòng điện. Cứ sau ba nhịp đập bình thường, tim của anh lại co thắt méo mó một nhịp dài, dòng máu mang năng lượng lôi điện bạo ngược bị tắc nghẽn tại động mạch vành, liên tục va đập vào vách cơ tim.
Lạc Anh mở mắt ra, đôi mắt xám bạc của cô nhìn thẳng vào Tần Minh Dạ, một nụ cười nhạt, lạnh lùng xuất hiện trên môi cô: "Tần thống lĩnh, trước khi thẩm vấn hạ quan, có lẽ ngài nên lo lắng cho mạng sống của chính mình trước. Nhịp tim của ngài hiện tại đang dao động ở mức một trăm bốn mươi nhịp một phút, nhịp xoang bạo loạn mạch vành trái đang bị nghẽn hoàn toàn do bức xạ lân tinh tích tụ từ các chuyến tuần tra đêm ngoài thành."
Minh Dạ biến sắc, đồng tử co rút kịch liệt: "Ngươi nói nhảm cái gì?"
"Ngài dùng 'Cửu thiên lôi động quyết' để cưỡng ép tích tụ lôi điện vào kiếm phong hằng ngày, nhưng ngài quên rằng cơ tim con người hoạt động bằng dòng điện sinh học tự nhiên." Giọng nói của Lạc Anh lạnh lùng, rành mạch từng câu chữ giải phẫu học. "Lôi điện bạo ngược của ngài đang dần đồng hóa và thiêu rụi các nút xoang tim. Cơn đau thắt ngực trái của ngài thường bộc phát vào canh ba đêm mưa hằng tuần, đúng chứ? Ngài không thể sống quá ba tháng nữa nếu không có châm cứu dẫn lôi định kỳ."
"Câm miệng!" Minh Dạ gầm lên. Sự bí mật về căn bệnh nan y bị vạch trần khiến anh mất đi sự bình tĩnh thường ngày.
Anh định vận hành lôi điện, phóng ra một luồng chớp xanh từ kiếm phong để đánh ngất tên thái y xấc xược này. Nhưng ngay khi anh vừa vận khí, cơn co thắt cơ tim chí mạng đột ngột bùng phát dữ dội trong lồng ngực. Cơn đau buốt nhói như một bàn tay sắt bóp nghẹt lấy tim khiến toàn thân Minh Dạ run lên, hơi thở nghẹn ứ, thanh kiếm 'Hắc Lôi' trên tay khẽ lệch đi một nhịp.
Chỉ một nhịp chậm trễ đó là quá đủ cho một thiên tài châm cứu.
Lạc Anh nhanh như chớp dùng bàn tay trái linh hoạt của mình luồn vào thắt lưng, rút ra một cây kim châm bạc từ bộ Thần Châm Tiêu Gia. Cô không phóng kim từ xa, mà dùng kỹ thuật châm cứu định vị tử huyệt cự ly gần cực kỳ chính xác.
*Vút!*
Cây kim bạc rỗng ruột đâm phập vào huyệt Nội Quan trên cổ tay phải đang cầm kiếm của Tần Minh Dạ với một góc nghiêng hoàn hảo bốn mươi lăm độ.
Dòng lôi điện bạo ngược đang tích tụ trên thanh kiếm 'Hắc Lôi' lập tức bị cây kim bạc hấp thụ từ trường sinh học, dẫn lưu ngược trở lại kinh mạch cổ tay và tiêu tán hoàn toàn vào màn mưa axit dưới đất. Cơn đau thắt ngực dữ dội của Minh Dạ đột ngột dịu đi, nhịp tim bạo loạn chầm chậm hạ xuống mức trầm ổn.
Minh Dạ bàng hoàng nhìn cây kim bạc cắm trên cổ tay mình, rồi nhìn sang Lạc Anh đang đứng thở dốc, gương mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi và đau đớn sau khi vận khí bằng một tay.
"Ngươi... ngươi vừa làm gì ta?" Minh Dạ hạ kiếm xuống, giọng nói không còn vẻ hăm dọa mà ngập tràn sự kinh ngạc.
"Hạ quan vừa dùng Thần Châm Tiêu Gia để phong bế nguồn năng lượng bạo loạn của ngài, dẫn lưu lôi điện dư thừa ra ngoài." Lạc Anh gượng dậy, lau vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe môi. "Ngài là một thị vệ trưởng chính trực, nhưng ngài đang tự giết chết chính mình vì lòng trung thành mù quáng. Chỉ có châm cứu dẫn lôi của hạ quan mới giữ được mạch sống cho ngài."
Cô tiến lại gần hơn, ánh mắt xám bạc khóa chặt vào mắt anh: "Hạ quan giữ bí mật về căn bệnh của ngài và điều trị định kỳ cho ngài. Đổi lại, ngài giữ bí mật về thân phận giả nam và hành tung đêm nay của hạ quan. Thế nào, Tần thống lĩnh?"
Tần Minh Dạ đứng lặng dưới cơn mưa xối xả, thanh kiếm 'Hắc Lôi' đã tắt ngấm lôi điện buông thõng bên hông. Sự giằng xé nội tâm hiện rõ trên gương mặt anh. Anh là một kiếm sĩ hoàng gia, nhiệm vụ của anh là bảo vệ triều đình. Nhưng triều đình này đã vắt kiệt sinh mệnh của anh, và người duy nhất có thể cứu anh lúc này lại là tên thái y giả nam mang cấm thuật tơ máu đầy nguy hiểm.
"Được," Minh Dạ khẽ thở dài, anh đưa tay rút cây kim bạc trên cổ tay ném trả cho Lạc Anh. "Ta chấp nhận thỏa hiệp sinh tử này. Nhưng ta cảnh báo ngươi, đêm yến tiệc hoàng gia chúc thọ Trưởng công chúa Lê Nhã Chi sắp tới sẽ là một cái bẫy đẫm máu dành cho ngươi. Đốc sư Khương Triết đã biết khay thuốc của ngươi có vấn đề, và hắn đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch để mượn tay Nhiếp chính vương Lê Vô Song nghiền nát ngươi thành tro bụi ngay tại yến tiệc."
Minh Dạ quay lưng bước đi vào màn mưa axit, bóng dáng cao lớn của anh chầm chậm tan vào bóng tối của Trạm gác số 4, để lại một câu nói lạnh buốt dội vào tai Lạc Anh:
"Hãy chuẩn bị tinh thần đi, Lạc thái y. Đêm yến tiệc đó, nếu ngươi không thể áp chế được cơn bạo huyết dị năng của Nhiếp chính vương, cả ta và ngươi đều sẽ phải chôn thây tại điện Kính Thiên."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!