Nhạc nềnKengeki

Mật Đạo Sắt Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Kỳ thi sát hạch Ngự y tập sự tại Thái Y Viện Hoàng Gia Tân Thăng Long kết thúc trong một bầu không khí đặc quánh mùi thuốc súng và lân tinh bốc cháy.


Giữa đại điện ngập tràn những cột khói sinh khối nghi ngút, Khương Hoài — con trai độc nhất của Đốc sư Khương Triết — đứng chết trân trước chiếc lò sắc thuốc bằng đồng của Tiêu Lạc Anh. Gương mặt thanh tú của hắn cắt không còn một giọt máu, đôi mắt hí trợn ngược nhìn chằm chằm vào bát thuốc bổ trợ lực màu xám bạc tinh khiết đang tỏa ra thứ hương thơm dịu nhẹ của bột Bách Độc Thanh.


"Không thể nào!" Khương Hoài điên cuồng gào lên, chỉ thẳng tay vào mặt Lạc Anh. "Nó bỏ độc! Chính tay ta đã... chính mắt ta thấy khay thuốc của nó chứa đầy bột huyết thạch thô cực độc! Các vị trưởng lão, xin hãy bắt giữ tên phản tặc này lập tức!"


Ngự y phó Lý Bản chầm chậm bước đến bên lò thuốc, dùng một chiếc muỗng bạc múc một giọt nước thuốc nhỏ lên phiến đá thử độc. Phiến đá vẫn giữ nguyên màu xanh lam ngọc bích, không hề chuyển sang sắc đỏ tía của độc tố huyết thạch. Lý Bản ngước mắt lên, ánh nhìn bảo thủ nhưng sắc bén như dao mổ khóa chặt lấy Khương Hoài.


"Khương y sĩ," giọng Lý Bản lạnh buốt như băng tuyết ngoại thành. "Khay thuốc của Lạc Anh đã được niêm phong bằng giấy từ trường màu đỏ của Hộ Bộ từ đêm qua. Trên sổ sách niêm phong, chính tay ngươi đã đặt bút ký tên xác nhận. Nếu khay thuốc có độc, chẳng phải chính ngươi là kẻ đã lén lút tráo đổi trước khi niêm phong sao?"


"Ta... ta không có!" Khương Hoài lắp bắp, lùi lại hai bước.


Lạc Anh khom người, vành mũ quan xám tro che khuất nửa gương mặt nhợt nhạt. Cô dùng giọng nam nhi khàn nhẹ, cung kính nói: "Các vị đại nhân minh giám. Học trò chỉ là một y sinh nghèo khổ, làm sao dám qua mặt Hộ Bộ để tráo thuốc sau khi đã dán giấy niêm phong? Chỉ là... khi nãy học trò có ngửi thấy mùi huyết thạch thô thoang thoảng trên ngón tay thêu chỉ bạc của Khương y sĩ. Có lẽ Khương y sĩ trong lúc kiểm tra khay thuốc đêm qua đã vô tình làm rơi độc chất vào chăng?"


"Ngươi ngậm máu phun người!" Khương Hoài gào lên, nhưng khi hắn nhìn xuống mười đầu ngón tay của mình, những vệt lân tinh đỏ rực của bột huyết thạch thô chưa kịp rửa sạch đã phát sáng rực rỡ dưới ánh đèn neon quét của đại điện.


Đó là bằng chứng không thể chối cãi.


"Đủ rồi!" Lý Bản đập mạnh tay xuống bàn gỗ gụ. "Khương Hoài mưu toan phá hoại kỳ thi hoàng gia, tự ý sử dụng độc chất cấm. Người đâu, tước bỏ quan phục y sĩ, giam hắn vào ngục thuốc chờ Đốc sư xử lý!"


Tiếng gào thét thảm hại của Khương Hoài nhỏ dần khi hắn bị hai lính canh Hắc Y Vệ kéo lê ra khỏi đại điện. Lạc Anh đứng lặng trong góc tối, bàn tay trái giấu dưới ống tay áo rộng siết chặt lấy chiếc Hộp thuốc hai đáy. Ngăn đáy bí mật của chiếc hộp lúc này đang chứa đầy số bột huyết thạch thô cực độc mà cô đã dùng tơ máu hút sạch từ đêm qua.


Cô đã thắng ván bài đầu tiên, nhưng cái giá phải trả không hề rẻ.


Lồng ngực Lạc Anh nhói lên một cơn đau buốt nhói. Vết sẹo mổ ngực cũ mười năm trước như bị một bàn tay vô hình cào xé, rách nứt ra vi mô dưới lớp băng gạc quấn chặt. Dòng máu nóng tanh ngọt dâng lên cổ họng, bị cô cưỡng ép nuốt ngược vào trong. Cánh tay phải của cô run rẩy kịch liệt, các thớ cơ co rút liên tục do di chứng phản hồi đau đớn từ cấm thuật tơ máu dội ngược.


Cô không thể ở lại Thái y viện đêm nay. Danh tiếng "Lạc y sĩ" lật đổ con trai Đốc sư sẽ khiến Khương Triết điên cuồng trả thù. Hơn nữa, dịch bệnh lân tinh ngoài ngoại ô Sắt Rỉ đang bùng phát, Chu Tử Yên tại phòng khám ngầm Tiêu Gia Đường đang cạn kiệt thuốc giải, và kén ngủ đông carbon của em gái Tiêu Nhã Vi cần được kiểm tra khẩn cấp.


Đêm muộn, khi cả hoàng cung Tân Thăng Long chìm vào giấc ngủ dưới những rào cản từ trường khổng lồ phát ra luồng sáng đỏ rực, một bóng đen nhỏ bé, mặc y phục y sĩ xám tro sờn cũ, lén lút lách qua cửa ngách của kho dược liệu phụ.


Lạc Anh đeo chiếc Hộp thuốc hai đáy sát bên hông, bước nhanh về phía khu phế thải sinh học phía sau Thái y viện. Nơi đây là điểm bắt đầu của hệ thống cống ngầm dẫn nước thải sinh khối ra ngoài thành — một mật đạo rách nát, ngập tràn phế thải y tế và sương mù lân tinh độc hại mà chỉ có những dược nô thấp kém nhất mới biết đường qua lại.


Cô đẩy nhẹ chiếc nắp cống bằng sắt rỉ sét, mùi đồng thối và lưu huỳnh nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi. Lạc Anh nhảy xuống, đôi giày vải đế mềm lún sâu vào lớp bùn nhão phát ra thứ ánh sáng xanh lục lân tinh kỳ dị.


Bên trong cống ngầm, những ống dẫn sinh khối khổng lồ bằng thủy tinh cơ khí chạy dọc theo vòm đá cổ kính, rò rỉ ra những giọt chất lỏng màu xám bạc. Đây là thứ nước thải độc hại từ Huyết Trì hoàng cung, nơi bòn rút sinh mệnh của hàng vạn dân nghèo để tinh luyện huyết thạch cho giới quý tộc. Những mảng rêu biến dị bám đầy trên tường đá, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, lạnh lẽo hắt xuống những xác chết của thú đột biến gen bị thải loại đang phân hủy.


Lạc Anh cắn chặt răng, tay trái bám vào tường đá lạnh ngắt để giữ thăng bằng, tay phải hoàn toàn tê dại và buông thõng bên hông. Cơn đau từ vết mổ ngực cũ khiến mỗi bước đi của cô đều như bước trên chông gai. Cô phải nhanh lên. Nếu lính tuần đêm phát hiện ra sự biến mất của cô tại khu tập thể, toàn bộ hoàng thành sẽ bị phong tỏa.


Sau gần một giờ di chuyển trong bóng tối hôi thối, Lạc Anh tiến gần đến cửa ngách mật đạo dẫn ra khu phế thải sinh học D3 sát biên giới Sắt Rỉ. Ánh sáng neon cam nhạt từ những tòa nhà ổ chuột ngoài thành đã thấp thoáng hiện ra phía cuối đường hầm.


Nhưng ngay khi cô chuẩn bị bước ra, một tiếng gầm gừ cơ khí trầm thấp, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ khoảng tối phía trước.


*Cạch... cạch...*


Đó là tiếng bước chân bằng hợp kim titan của chó săn cơ khí tuần tra dã chiến.


Lạc Anh lập tức nép mình vào sau một đường ống dẫn sinh khối khổng lồ, nín thở. Qua khe hở thủy tinh, cô nhìn thấy ba bóng đen cao lớn đang chầm chậm tiến vào đường hầm. Đi đầu là hai con chó săn cơ khí có đôi mắt quét laser đỏ rực, hàm răng cưa bằng thép không gỉ liên tục chuyển động phát ra tiếng rít ghê rợn.


Dẫn đầu đội tuần tra là Đỗ Long — Đội trưởng tuần tra đêm của khu vực ngoại ô. Hắn là một gã đàn ông khổng lồ cao hơn hai mét, mặc bộ giáp nhẹ màu xám tro hằn đầy vết sẹo chiến tranh, ngực nổi cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp tạp dề da dày. Trên tay hắn cầm một sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ — thứ vũ khí cơ khí sinh học có khả năng hấp thụ và khóa chặt dòng chảy năng lượng máu của mục tiêu.


"Đứng lại!" Giọng nói thô bạo của Đỗ Long vang dội khắp vòm cống ngầm. "Chó săn phát hiện mùi Thảo Dược Ngụy Hương của y sĩ hoàng cung. Kẻ nào dám trốn ra ngoài thành vào giờ nghiêm quân? Bước ra, hoặc ta sẽ cho chó xé xác ngươi!"


Lạc Anh siết chặt quai hộp thuốc. Mùi thảo dược ngâm tắm hằng đêm hòng che giấu mùi hương thiếu nữ của cô tuy có thể đánh lừa được khứu giác con người, nhưng lại là mục tiêu rõ ràng nhất trước bộ lọc cảm biến hóa học của chó săn cơ khí hoàng gia.


Một con chó săn đột ngột quay đầu về phía đường ống nơi Lạc Anh đang ẩn nấp, đôi mắt đỏ rực khóa chặt vào bóng dáng cô. Nó gầm lên một tiếng, lao thẳng tới.


Không thể trốn tránh được nữa.


Lạc Anh nhanh như chớp luồn tay trái vào túi áo, rút ra ba cây kim châm bạc từ bộ Thần Châm Tiêu Gia. Cô vận khí, dùng lực cổ tay búng mạnh về phía con chó săn đang lao tới.


*Huyền Châm Phong Huyệt. Phóng!*


Ba tia sáng bạc xé rách sương mù lân tinh, cắm phập chính xác vào ba khớp nối thủy lực trên cổ con chó săn cơ khí. Dòng điện từ trường sinh học truyền qua kim bạc làm chập mạch hệ thống điều khiển của nó. Con quái vật kim loại khựng lại giữa chừng, đổ rầm xuống vũng bùn nhão, phát ra những tiếng xèo xèo của linh kiện bị thiêu rụi.


"Kẻ nào dám chống cự tuần tra?" Đỗ Long gầm lên điên cuồng.


Hắn vung mạnh cánh tay lực lưỡng, sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ phóng vút đi như một con rắn độc bằng thép, quấn chặt lấy cửa ngách mật đạo, khóa kín lối thoát duy nhất của Lạc Anh. Dòng năng lượng từ trường màu đỏ chạy dọc theo xích sắt, tạo ra một rào cản áp lực sinh học cực mạnh khiến không khí xung quanh trở nên loãng đi.


Lạc Anh bước ra khỏi bóng tối, vành mũ quan xám tro sụp xuống che khuất gương mặt. Cô đứng im lặng dưới làn sương độc lân tinh, tay trái cầm sẵn ba cây kim châm bạc tiếp theo.


Đỗ Long nhìn thấy bộ quan phục thái y màu xám tro trên người cô, ánh mắt hắn thoáng hiện lên sự kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ tàn nhẫn khinh thường: "Thì ra là một tên thái y tập sự yếu ớt. Ngươi nghĩ vài cây kim châm rác rưởi kia có thể xuyên thủng lớp giáp Thiết cốt công của ta sao? Quỳ xuống, chịu trói!"


Hắn bước tới một bước, mặt đất dưới chân cống ngầm như rung chuyển. Đỗ Long vung mạnh roi xích sắt, luồng gió từ trường nặng nề quét thẳng về phía lồng ngực Lạc Anh.


Lạc Anh nghiêng người lách qua đòn tấn công trong gang tấc. Cô biết rõ Đỗ Long nói đúng. Với dị năng thể chất cấp C và bộ giáp carbon dày cộp kia, Huyền Châm Phong Huyệt thông thường của cô sẽ bị gạt phăng ngay khi chạm vào bề mặt kim loại. Cánh tay phải của cô lại đang bị bại liệt tạm thời, cô không thể duy trì những đòn phóng kim liên tục.


*Phải mượn lực. Không thể đối đầu trực diện.*


Ánh mắt xám bạc của Lạc Anh lướt nhanh qua hai tên lính tuần đêm đang đứng cảnh giới phía sau Đỗ Long. Chúng mặc giáp nhẹ, tay cầm súng phóng điện từ, nhưng tư thế đứng lỏng lẻo và lộ rõ vẻ mệt mỏi sau ca trực đêm dài.


Cô tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại lên mười đầu ngón tay của bàn tay trái.


*Sợi Chỉ Trói Hồn. Kích hoạt.*


Từ đầu ngón tay trái của Lạc Anh, ba sợi tơ máu sinh học cực mỏng, tỏa ra ánh sáng đỏ sẫm vô hình, phóng vút đi dưới làn nước thải sinh khối. Chúng không hướng về phía Đỗ Long, mà luồn qua vũng bùn nhão, bò nhanh lên chân của tên lính tuần đêm đứng gần bảng điều khiển xích sắt nhất.


Sợi tơ máu xuyên qua lớp ủng vải, chui tọt vào dưới da khớp gối và chạy dọc lên cột sống của tên lính gác.


"Á... cái gì thế này?" Tên lính gác thốt lên một tiếng kinh hoàng, nhưng ngay lập tức, giọng nói của hắn bị nghẹn ứ lại trong cổ họng. Đôi mắt hắn mất đi thần sắc, chuyển sang một màu đỏ nhạt vô hồn.


Hắn đã hoàn toàn biến thành một con rối sinh học dưới sự điều khiển của Lạc Anh.


Đỗ Long nghe tiếng động quay đầu lại quát: "A Tam, ngươi làm cái quái gì thế? Bắn nó cho ta!"


Nhưng thay vì chĩa súng vào Lạc Anh, tên lính gác tên A Tam dưới sự khống chế của tơ máu đột ngột rút thanh đoản đao rỉ sét bên hông ra, chém mạnh vào hộp pin từ trường của sợi xích sắt đang khóa cửa ngách.


*Rầm! Choang!*


Sức mạnh cơ bắp của tên lính gác được kích hoạt tối đa dưới sự cưỡng ép của tơ máu, nhát chém cắt đứt hoàn toàn đường truyền năng lượng. Hộp pin phát nổ, bắn ra hàng loạt tia lửa điện xanh lam. Sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ mất đi từ trường bảo vệ, đổ sụp xuống đất.


"Tên phản tặc này! Ngươi dám làm phản sao?" Đỗ Long gầm lên điên cuồng, hắn vung tay đấm mạnh vào ngực A Tam. Cú đấm mang theo sức mạnh thể chất cấp C nghiền nát giáp ngực của gã lính gác, hất văng hắn vào tường đá rạn nứt.


Sự đứt gãy đột ngột của liên kết sinh học khi A Tam bị đánh gục dội ngược một luồng phản hồi đau đớn cực hạn thẳng vào não bộ của Lạc Anh.


"A!"


Lạc Anh khụy gối xuống vũng bùn nhão, đầu đau nhức như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên qua. Cánh tay phải của cô hoàn toàn mất đi cảm giác, xơ cứng và tê liệt nhẹ do quá tải năng lượng khi điều khiển một cơ thể armored nặng nề di chuyển chống lại ý chí tự nhiên. Vết sẹo mổ ngực cũ rách nứt rộng hơn, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc quấn chặt trong ngực áo.


Nhưng cửa ngách mật đạo đã mở.


Lạc Anh cắn chặt môi đến rỉ máu để giữ vững thần trí, cô dùng chút sức lực cuối cùng bật dậy, lướt nhanh qua khe hở của sợi xích sắt đổ nát, lao thẳng ra ngoài cửa ngách.


"Đứng lại!" Tiếng gầm điên cuồng của Đỗ Long nhỏ dần phía sau khi Lạc Anh lao vào vùng sương mù độc hại của khu phế thải sinh học D3 ngoại thành.


Cô chạy điên cuồng dưới cơn mưa axit nhẹ của vùng ngoại ô, gió rít gào qua vành mũ quan xách rách. Cánh tay phải buông thõng vô lực, lồng ngực bỏng rát đau đớn, nhưng cô không dám dừng lại.


Khi bước qua ranh giới của khu D3, bối cảnh rách nát, thê lương của khu ổ chuột Sắt Rỉ hiện ra trước mắt cô dưới một góc nhìn tàn khốc.


Những tòa nhà ổ chuột cao tầng làm bằng tôn rỉ sét và phế liệu cơ khí xếp chồng lên nhau như những bao diêm khổng lồ, che khuất cả bầu trời đêm. Những bảng hiệu neon quảng cáo huyết thanh dưỡng nhan chớp tắt liên tục, hắt thứ ánh sáng hồng nhạt và xanh lét xuống những con hẻm chật hẹp, ngập tràn bùn thải lân tinh.


Dân nghèo khu Sắt Rỉ — những người bị coi là "dược nô" di động — lầm lũi đi lại trong mưa với những bộ đồ vải thô rách nát, làn da họ xám xịt, tay chân nổi đầy những vết lở loét do nhiễm độc huyết thạch thô từ các khu chế xuất hoàng gia. Tiếng ho khan rách phổi và tiếng khóc rấm rứt của trẻ nhỏ vang vọng khắp các ngõ ngách tối tăm.


Đây là thế giới đối lập hoàn toàn với sự xa hoa, lộng lẫy và sạch sẽ giả tạo của hoàng cung Tân Thăng Long. Đây là nơi Tiêu gia của cô từng thuộc về, và là nơi cô thề sẽ lật đổ ách thống trị độc tài của giới tinh hoa siêu năng lực để mang lại sự cứu rỗi.


Lạc Anh ôm lấy cánh tay phải tê liệt, bước chân lảo đảo đi qua những con hẻm tối dẫn đến tiệm cơ khí của Vy Thanh nằm sâu trong khu chợ đen Sắt Rỉ.


Tiệm cơ khí của Vy Thanh hiện ra dưới một tấm biển hiệu bằng sắt gỉ vẽ hình chiếc bánh răng phát sáng lân tinh xanh. Tiếng búa đập sắt và tiếng xèo xèo của lò hàn cơ khí từ bên trong vọng ra, mang lại cho Lạc Anh một cảm giác an toàn quen thuộc hiếm hoi.


Cô bước đến trước cánh cửa sắt dày cộp, nâng bàn tay trái run rẩy định gõ cửa.


Nhưng ngay khi ngón tay cô chuẩn bị chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt, chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong ngực áo cô đột ngột rung lên dữ dội.


*Tích... tắc... tích... tắc... tích... tắc...*


Tiếng tích tắc dồn dập, dồn dập vang lên trong thần thức của cô như tiếng chuông báo tử vang vọng giữa đêm tối. Sát khí cực mạnh đang bao vây xung quanh.


Lạc Anh khựng lại, toàn thân cứng đờ. Cô lập tức kích hoạt nhãn lực đặc thù.


*Mạch Lý Nhãn. Kích hoạt.*


Đồng tử mắt trái của cô chuyển sang màu xám bạc lạnh lẽo, nhìn thấu qua màn sương mù lân tinh và cơn mưa axit dày đặc của con hẻm tối.


Dưới nhãn lực đặc thù, Lạc Anh bàng hoàng phát hiện ra năm bóng đen đang ẩn nấp hoàn hảo trên các mái tôn rỉ sét và trong các góc tối xung quanh tiệm cơ khí của Vy Thanh.


Trên cơ thể của những bóng đen ấy, những thấu kính năng lượng màu đỏ nhạt đang liên tục xoay chuyển, quét qua từng mét vuông đất. Đó là thấu kính quét sinh học đặc trưng của mật vụ Quang Nhãn hoàng gia.


Mật vụ Quang Nhãn đã âm thầm bao vây hoàn toàn tiệm cơ khí của Vy Thanh, giăng sẵn một thiên la địa võng chỉ chờ cô bước vào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!