Dược Phòng Sóng Gió
Ngự y phó Lý Bản chầm chậm cất cây kim bạc rỗng ruột vào hộp sắt vô trùng bên hông, tiếng nắp hộp khép lại bằng một tiếng *cạch* khô khốc, lạnh lẽo dội vào không gian tĩnh lặng của phòng thực hành lâm sàng. Ánh mắt lão già bảo thủ ấy khóa chặt vào Tiêu Lạc Anh, sâu thẳm trong đôi mắt đục ngầu là một sự tò mò chết chóc, một tia nghi kỵ âm ỉ như tàn tro núi lửa chực chờ bùng phát. Lão không vạch trần cô ngay trước mặt cấm vệ quân, nhưng bàn tay khô gầy hằn vết sẹo chiến tranh cũ vẫn khẽ miết nhẹ lên mép hộp sắt, như thể đang nắm giữ chiếc chìa khóa mở ra ngôi mộ của Tiêu gia mười năm trước.
"Y thuật của ngươi rất khá, Lạc Anh," Lý Bản trầm giọng nói, giọng lão khàn đặc nhưng uy nghiêm. "Nhưng hãy nhớ lấy lời ta, kim châm sắc bén quá đôi khi lại tự đâm vào tay mình. Ở Thái y viện này, kẻ biết giữ tay mình không run mới là kẻ sống lâu nhất."
Lạc Anh khom lưng hành lễ một cách hoàn hảo, gương mặt nhợt nhạt như sáp của cô cúi thấp dưới vành mũ quan xám tro. Cô giả giọng nam nhi khàn nhẹ, cung kính đáp: "Học trò xin khắc cốt ghi tâm lời dạy của Ngự y phó đại nhân. Chỉ là... tay phải của học trò từ nhỏ đã có tật run rẩy bẩm sinh, hôm nay mạo muội phóng kim cứu người, hoàn toàn là nhờ tổ tiên phù hộ, ăn may châm trúng huyệt đạo mà thôi."
Tần Minh Dạ đứng bên cạnh, thanh kiếm "Hắc Lôi" bên hông anh đã tắt ngấm luồng điện từ xanh lam, nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng vẫn không rời khỏi bờ vai khẽ run của Lạc Anh. Anh thừa biết cô đang nói dối. Một kẻ có tật run tay bẩm sinh không thể nào phóng kim chuẩn xác đến mức phong tỏa hoàn toàn phế vị thần kinh của một dược nô đang bạo loạn chỉ trong một nhịp thở. Nhưng trước sự im lặng của Lý Bản, vị Thị vệ trưởng hoàng cung chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, ra hiệu cho binh lính kéo gã dược nô A Phúc đi.
"Giải tán hết đi," Lý Bản xua tay, quay lưng bước về phía phòng nghiên cứu bảo mật. "Lạc Anh, ngày mai là kỳ thi sát hạch Ngự y tập sự chính thức. Hãy về Dược Phòng Trung Tâm chuẩn bị khay thuốc của ngươi đi. Đừng để ta thấy tay ngươi run rẩy trong phòng thi."
"Học trò tuân lệnh."
Lạc Anh bước ra khỏi phòng bệnh thực hành, bước chân vẫn giữ vẻ khúm núm của một y sinh nghèo khổ, nhưng ngay khi rẽ vào hành lang tối dẫn đến Dược Phòng Trung Tâm, bàn tay trái của cô lập tức siết chặt lấy cổ tay phải đang co quắp nhẹ. Cơn đau dội ngược từ việc tự phong bế thống giác lúc nãy giờ mới bộc phát hoàn toàn. Hệ thần kinh cánh tay phải của cô lạnh buốt, các thớ cơ co rút liên tục do di chứng của cấm thuật tơ máu tàn phá. Cô cắn chặt răng, nuốt ngược ngụm máu tanh đang dâng lên cổ họng, bước nhanh vào bóng tối của dược phòng.
Dược Phòng Trung Tâm của Thái Y Viện Hoàng Gia Tân Thăng Long là một tổ hợp kiến trúc khổng lồ và ngột ngạt. Dưới những vòm trần đá cổ kính, hàng trăm ống dẫn sinh khối bằng thủy tinh cơ khí chạy chằng chịt như mạng nhện, dẫn dòng chất lỏng lân tinh phát ra ánh sáng xanh lục lạnh lẽo hắt xuống những lò sắc thuốc khổng lồ đang sùng sục sôi. Mùi thảo dược nồng nặc trộn lẫn với mùi đồng rỉ và lưu huỳnh tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khó thở. Hàng trăm dược nô gầy gò, da dẻ xám xịt nổi đầy mạch máu xanh rực, đang lầm lũi sắc thuốc dưới sự giám sát nghiêm ngặt của các giám sát viên Hộ Bộ đeo mặt nạ phòng độc.
Lạc Anh đi đến góc phòng dành riêng cho các y sinh tập sự chuẩn bị khay thuốc thi cho ngày mai. Mỗi khay gỗ gụ đều được đánh số báo danh rõ ràng, bên trong chứa các mẫu thảo dược cơ bản cần thiết cho bài thi bào chế thuốc bổ trợ lực. Khay của cô mang số báo danh thủ khoa, đặt trang trọng ở vị trí đầu tiên.
Cô đặt chiếc Hộp thuốc hai đáy của mình lên bàn gỗ, khẽ thở dốc. Cánh tay phải của cô vẫn run rẩy nhẹ, run đến mức cô khó lòng cầm nổi một nhành ngải cứu. Lạc Anh nhắm mắt, điều hòa nhịp thở theo tĩnh tâm pháp, cố gắng thu liễm toàn bộ dao động năng lượng máu để tránh các máy quét từ trường trên trần nhà phát hiện.
Chính lúc này, tiếng bước chân kiêu ngạo vang lên từ phía cửa dược phòng.
Khương Hoài — con trai độc nhất của Đốc sư Khương Triết — bước vào cùng hai tên y sinh bợ đỡ. Hắn mặc quan phục y sĩ màu lam nhạt thêu chỉ bạc lộng lẫy, tay cầm chiếc quạt giấy khẽ lay động, gương mặt thanh tú nhưng méo mó vì sự đố kỵ tột cùng. Thất bại thảm hại của Tạ Vũ dưới tay Lạc Anh hôm nay không khác nào một cái tát trực diện vào uy tín của cha con hắn tại Thái y viện.
"Lạc thái y," Khương Hoài dừng bước trước bàn của Lạc Anh, ánh mắt hí sắc lạnh quét qua khay thảo dược của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ác ý. "Hôm nay ngươi thể hiện thần sầu lắm. Nhưng y học cung đình không có chỗ cho sự ăn may. Ngày mai là kỳ thi quyết định danh phận Ngự y tập sự, ta khuyên ngươi nên chuẩn bị hậu sự cho cái tay run rẩy kia đi là vừa."
Lạc Anh khom lưng, cúi đầu đáp giọng khàn khàn: "Khương y sĩ quá khen. Học trò chỉ mong ngày mai có thể thuận lợi hoàn thành bài thi, không làm hổ danh Thái y viện."
"Hừ, để xem ngày mai ngươi còn giữ được cái miệng cứng cỏi này không," Khương Hoài cười lạnh một tiếng, ra hiệu cho hai tên thuộc hạ đi theo. Hắn lướt qua khay thuốc của Lạc Anh, ống tay áo rộng thêu chỉ bạc khẽ quét nhẹ qua mép khay gỗ một cách đầy ẩn ý, rồi dẫn đầu bước ra khỏi dược phòng.
Lạc Anh đứng im tại chỗ, nhưng chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong ngực áo cô đột ngột rung nhẹ một nhịp. Tiếng *tích... tắc... tích... tắc...* cơ khí dồn dập vang lên trong thần thức của cô. Đó là lời cảnh báo sát khí bộc phát tầm gần.
Cô lập tức tập trung tinh thần lực lên mắt trái.
*Mạch Lý Nhãn. Kích hoạt.*
Đồng tử mắt trái của Lạc Anh chầm chậm chuyển sang màu xám bạc lạnh lẽo, tỏa ra luồng sáng lân tinh nhạt nhìn xuyên qua lớp thảo dược lân tinh xếp chồng trên khay gỗ. Dưới nhãn lực đặc thù, cô rùng mình phát hiện ra một vệt sáng đỏ rực, bạo liệt đang âm ỉ tỏa ra từ sâu bên dưới những nhành Lân Tinh Thảo xanh mướt.
Đó không phải là tạp chất thảo dược thông thường. Đó là bột huyết thạch thô cực độc — một loại khoáng thạch năng lượng chưa qua tinh luyện, chứa oán khí từ trường cực mạnh. Nếu trộn chất này vào thuốc bổ trợ lực dâng lên cho bệnh nhân thí nghiệm ngày mai, dòng máu của họ sẽ lập tức bị co thắt mạch cực hạn, kích hoạt trạng thái điên cuồng bạo huyết và hoại tử cơ tim chết ngay lập tức.
Khương Hoài muốn mượn tay kỳ thi ngày mai để biến cô thành một kẻ mưu sát bệnh nhân thí nghiệm ngay trước mặt hội đồng trưởng lão. Nếu bệnh nhân chết dưới đơn thuốc của cô, tội mưu sát hoàng gia sẽ khiến cô bị chu di tam tộc, vĩnh viễn không còn cơ hội cứu em gái Nhã Vi.
Lạc Anh khẽ liếc nhìn xung quanh. Hai lính gác Hắc Y Vệ đang đi tuần tra ở cuối dãy lò sắc thuốc, các thấu kính quét năng lượng màu đỏ nhạt trên trần nhà liên tục xoay chuyển. Cô không thể báo cáo việc này cho Thái y trưởng Phùng Hoàng. Ban giám luật và giám sát viên Hộ Bộ có mặt ngày mai đều là tai mắt của Khương Triết, nếu cô lên tiếng báo cáo lúc này, chúng sẽ lập tức vu khống cô tự ý tráo đổi dược liệu độc để hủy hoại kỳ thi, hoặc Khương Hoài sẽ nhanh chóng xóa sạch dấu vết và gậy ông đập lưng ông.
*Bắt buộc phải tự mình xử lý âm mưu này trong bóng tối.* Lạc Anh đưa ra quyết định chiến thuật.
Cô kéo chiếc Hộp thuốc hai đáy lại gần, mở nắp hộp để tạo thành một lá chắn vật lý che khuất tầm nhìn của lính tuần đêm. Cô khom người, vờ như đang tỉ mỉ phân loại thảo dược, hai ống tay áo rộng màu xám tro rũ xuống phủ kín khay gỗ gụ.
Lạc Anh duỗi thẳng bàn tay phải đang run rẩy nhẹ. Cô cắn chặt môi trong để giữ tỉnh táo, vận hành cấm thuật *Sợi Chỉ Sinh Mệnh*.
Từ ba đầu ngón tay của bàn tay phải, ba sợi tơ máu sinh học cực mỏng, tỏa ra ánh sáng lân tinh đỏ sẫm vô hình, chầm chậm bộc phát xuyên qua lỗ chân lông. Dưới sự điều khiển của sóng não, ba sợi tơ máu luồn sâu vào bên trong khay thảo dược, quấn chặt lấy những hạt bột huyết thạch thô cực độc đang bám trên rễ Lân Tinh Thảo.
Tơ máu của cô hoạt động như những vòi hút sinh học siêu vi, bắt đầu hút sạch các hạt độc tố huyết thạch thô ra ngoài. Nhưng huyết thạch thô chưa qua tinh luyện chứa bức xạ lân tinh cực kỳ tàn bạo đối với tế bào máu tự thân. Ngay khi độc tố chạm vào tơ máu, một luồng phản hồi đau đớn nóng rực như lửa thiêu lập tức dội ngược thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Lạc Anh.
"Ư..." Lạc Anh rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng.
Lồng ngực cô thắt lại đau đớn dữ dội, vết sẹo mổ ngực cũ mười năm trước như bị một bàn tay vô hình cào xé, rách nứt ra vi mô dưới lớp băng gạc quấn chặt. Cô cảm thấy một dòng máu tanh ngọt dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô không được phép ho ra sàn dược phòng; nếu vết máu đen rỉ ra, các máy quét sinh học sẽ báo động đỏ lập tức.
Lạc Anh cắn chặt răng, cố gắng nuốt ngược dòng máu nóng vào trong, nhưng một ngụm máu đen nhỏ vẫn rò rỉ ra khóe miệng. Cô khéo léo dùng vạt áo trong của tay áo rộng lau sạch vệt máu đen, mắt vẫn không rời khỏi khay thuốc.
Bằng ý chí chịu đau cực hạn, cô ép buộc ba sợi tơ máu dẫn lưu toàn bộ bột huyết thạch thô thu hoạch được vào ngăn đáy bí mật của chiếc Hộp thuốc hai đáy. Tiếng bột đá mịn rơi xuống đáy hộp sắt vang lên những tiếng *sột soạt* cực khẽ, được che lấp hoàn toàn bởi tiếng sùng sục sôi của những lò sắc thuốc dã chiến xung quanh.
Sau khi hút sạch độc chất, khay thảo dược của cô giờ đây đã hoàn toàn sạch sẽ, nhưng lượng thể tích bị thiếu hụt sẽ khiến đơn thuốc ngày mai bị thiếu cân lượng, dễ dàng bị giám sát viên Hộ Bộ phát hiện khi cân đo trước khi sắc.
Lạc Anh nhanh tay ấn vào nút cơ quan ẩn dưới quai xách của Hộp thuốc hai đáy. Ngăn đáy bí mật mở ra một khe nhỏ, cô lấy ra một lượng nhỏ *Bột Bách Độc Thanh* — bột giải độc gia truyền của Tiêu gia có khả năng trung hòa độc chất sinh học và ổn định dòng máu. Cô lén rắc bột giải độc này vào khay thuốc, trộn đều với Lân Tinh Thảo để bù đắp lượng cân nặng thiếu hụt.
Bột Bách Độc Thanh có mùi hương thảo dược dịu nhẹ đặc trưng, khi sắc lên sẽ hòa tan hoàn toàn vào nước thuốc, không những không để lại dấu vết mà còn biến đơn thuốc bổ trợ lực của cô thành một liều thuốc giải độc hoàn hảo, có thể hóa giải bất kỳ loại độc chất sinh học tầm trung nào nếu Khương Hoài còn giăng bẫy tiếp theo trong phòng thi.
Cô vừa hoàn thành việc ngụy trang thì tiếng bước chân nặng nề lại vang lên từ phía cửa dược phòng.
Khương Hoài quay trở lại cùng hai giám sát viên của Hộ Bộ Giám Sát Cục đeo mặt nạ phòng độc và sổ sách niêm phong. Hắn tự tin bước đến trước bàn của Lạc Anh, nụ cười trên môi càng thêm phần đắc ý và tàn nhẫn. Hắn tin chắc rằng bột huyết thạch thô lúc nãy đã ngấm sâu vào thảo dược của cô, biến khay thuốc này thành một án tử hình không thể đảo ngược.
"Lạc thái y," Khương Hoài cao giọng nói, mắt nhìn chằm chằm vào khay thuốc đã được ngụy trang hoàn hảo của cô. "Đã đến giờ niêm phong khay thuốc thi của các thí sinh hằng đêm theo quy định của Hộ Bộ. Ngươi không có ý kiến gì chứ?"
Lạc Anh khom lưng, cúi đầu thật thấp, bờ vai khẽ run lên vờ như đang sợ hãi tột độ trước uy quyền của hắn: "Học trò không dám. Xin các vị đại nhân cứ tiến hành niêm phong."
Một tên giám sát viên Hộ Bộ tiến lên, dùng một dải băng niêm phong bằng giấy từ trường màu đỏ dán chặt lên mép khay gỗ gụ của Lạc Anh, dập con dấu niêm phong của Hộ Bộ lên trên. Con dấu này đảm bảo từ giờ cho đến kỳ thi ngày mai, không một ai được phép chạm vào khay thuốc này nữa.
Khương Hoài cầm bút lông, đặt bút ký tên xác nhận vào sổ sách niêm phong một cách đầy mạnh mẽ và dứt khoát. Hắn nhìn Lạc Anh với ánh mắt như nhìn một kẻ sắp bước lên đoạn đầu đài, cười khẩy nói:
"Tốt lắm. Khay thuốc của ngươi đã được niêm phong hoàn hảo dưới sự chứng kiến của Hộ Bộ. Ngày mai, ta sẽ đích thân đứng xem ngươi sắc liều thuốc bổ này dâng lên cho bệnh nhân thí nghiệm. Hy vọng y thuật của ngươi thực sự thần sầu như lời đồn, đừng để bệnh nhân phải co giật chết ngay tại chỗ."
Lạc Anh vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu khúm núm dưới lớp áo quan xám tro, nhưng khóe miệng cô dưới bóng tối của vành mũ khẽ nhếch lên một tia lạnh lùng, tàn nhẫn.
Khương Hoài hoàn toàn không biết rằng, dải băng niêm phong màu đỏ kia không phải là xiềng xích khóa chặt án tử của cô, mà chính là bằng chứng thép khóa chặt tội ác của chính hắn. Khi kỳ thi sát hạch bắt đầu vào ngày mai, đơn thuốc của cô sẽ hoàn toàn sạch sẽ và đạt chất lượng tối cao nhờ bột Bách Độc Thanh, trong khi số bột huyết thạch thô cực độc kia đang nằm gọn trong ngăn đáy bí mật của cô, sẵn sàng trở thành lưỡi đao vạch trần âm mưu của cha con hắn trước toàn thể hội đồng trưởng lão.
Cánh tay phải của Lạc Anh dưới ống tay áo rộng vẫn run rẩy kịch liệt do phản hồi đau đớn dội ngược từ tơ máu, vết máu đen rỉ ra dưới lớp băng gạc quấn ngực bắt đầu thấm đẫm ra lớp áo trong, nhưng cô vẫn đứng im lặng trong sương mù lân tinh xanh lục của dược phòng, bàn tay trái giữ chặt chiếc Hộp thuốc hai đáy chứa đầy chất độc chết người, sẵn sàng cho trận quyết chiến sinh tử vào ngày mai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!