Nhạc nềnKengeki

Huyền Châm Phong Huyệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù lân tinh xanh lục nhớp nháp của buổi bình minh vẫn chưa tan hết ngoài cửa sổ, lén lỏi qua những khe hở cơ khí của Thái Y Viện Hoàng Gia Tân Thăng Long, tạo nên một bầu không khí ẩm ướt và lạnh lẽo đến gai người. Tiêu Lạc Anh bước đi dọc theo hành lang xám tro, tiếng đế giày vải của cô chạm vào nền đá cơ khí vang lên những tiếng động trầm đục, đều đặn. Dưới lớp quan phục rộng rãi thêu chỉ bạc mờ của một thái y tập sự, lồng ngực cô thắt lại đau nhói. Vết sẹo mổ ngực cũ — vết tích của ca phẫu thuật cấy ghép tơ máu gốc mười năm trước — đang âm ỉ bỏng rát dưới những vòng băng gạc quấn chặt.


Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với luồng áp lực vô hình đang đè nặng sau lưng cô.


Tần Minh Dạ đang bước đi phía sau, khoảng cách giữ đúng năm bước chân. Thị vệ trưởng hoàng cung không hề lên tiếng, nhưng tiếng xích sắt nhẹ nhàng va chạm bên hông anh và tiếng rít điện từ âm u phát ra từ thanh kiếm 'Hắc Lôi' là quá đủ để cảnh báo cô. Ánh mắt sắc lạnh của anh khóa chặt vào bóng lưng cô như một lưỡi dao điện từ, dò xét từng nhịp vai chuyển động, từng cái rùng mình rất khẽ của cô dưới lớp áo quan.


Nằm sâu trong túi áo ngực, chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của phụ thân đột ngột rung nhẹ. Tiếng tích... tắc... tích... tắc... cơ khí dồn dập vang lên trong thần thức của Lạc Anh. Đồng hồ đang cảnh báo sát khí và sự nghi ngờ của Tần Minh Dạ đã đạt đến ngưỡng nguy hiểm. Cổ tay phải của cô, nơi huyệt Nội Quan bị châm cứu đêm qua để ngụy trang mạch tượng, vẫn còn bỏng rát và rỉ ra một vệt máu đen nhỏ dưới lớp tay áo. Cô phải khéo léo dùng ngón tay trái giữ chặt mép tay áo phải để ngăn không cho vệt máu ấy lọt vào tầm mắt của vị Thị vệ trưởng nhạy bén phía sau.


"Lạc thái y," giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của Tần Minh Dạ đột ngột vang lên từ phía sau, phá vỡ bầu không khí im lặng. "Đêm qua Vương đại nhân đột ngột bị trúng gió độc, liệt nửa cơ mặt ngay sau cuộc kiểm tra y phục của ngươi. Ngươi có nghĩ đó là một sự trùng hợp quá mức kỳ lạ không?"


Lạc Anh khựng lại nửa bước, nhưng ngay lập tức lấy lại sự bình tĩnh. Cô xoay người lại, khom lưng hành lễ một cách hoàn hảo, gương mặt nhợt nhạt như sáp hiện lên vẻ sợ hãi và kính cẩn của một y sinh nghèo khổ. Cô giả giọng nam nhi khàn nhẹ, run rẩy đáp:


"Thưa Thị vệ trưởng đại nhân, Vương đại nhân béo phị, huyết áp vốn cao, lại phải đứng lâu trong sương sớm lân tinh độc hại của khu tập thể. Việc gã bị trúng phong, méo miệng là do khí huyết nghịch chuyển bẩm sinh, học trò y thuật thấp kém, chỉ biết dâng thuốc bổ dưỡng khí chứ nào biết nguyên nhân sâu xa."


Tần Minh Dạ nheo mắt nhìn cô, bàn tay đeo găng da đen khẽ miết nhẹ lên chuôi kiếm 'Hắc Lôi'. Luồng điện từ xanh lam nhạt chạy dọc lưỡi kiếm khẽ phát ra tiếng nổ vi mô. Anh tiến lại gần cô thêm một bước, khoảng cách gần đến mức Lạc Anh có thể ngửi thấy mùi sắt rỉ và mùi lôi điện đặc trưng trên giáp phục của anh.


"Hy vọng đúng là như vậy," Minh Dạ nói, giọng nói mang theo hàm ý đe dọa sâu xa. "Hoàng cung này không dung thứ cho những kẻ giấu đầu hở đuôi. Hôm nay là buổi thực hành lâm sàng tại phòng bệnh thực hành. Đốc sư và Ngự y phó đều sẽ có mặt. Ngươi tốt nhất nên thể hiện cho tốt cái danh hiệu thủ khoa tập sự của mình, đừng để người ta phát hiện ra... ngươi chỉ là một kẻ hữu danh vô thực."


Nói xong, Tần Minh Dạ lướt qua cô, dẫn đầu bước vào cánh cửa sắt khổng lồ dẫn vào phòng bệnh thực hành của Thái y viện. Lạc Anh thở phào nhẹ nhõm một hơi trong lòng, nhưng cơ tay phải của cô bắt đầu run rẩy nhẹ do phản hồi đau đớn từ tơ máu đêm qua dội ngược lên hệ thần kinh trung ương. Cô siết chặt nắm tay, ép buộc bản thân phải giữ vững tỉnh táo rồi bước theo sau.


Phòng bệnh thực hành của Thái y viện rộng lớn và ngột ngạt, ngập tràn ánh sáng neon xanh lục lạnh lẽo hắt ra từ những ống nghiệm khổng lồ lắp đặt dọc tường. Trên trần nhà, những thấu kính quét năng lượng màu đỏ nhạt của mật vụ Quang Nhãn liên tục xoay chuyển, dò tìm bất kỳ dao động sinh học bất thường nào. Những chiếc giường bệnh bằng hợp kim cơ khí đặt san sát nhau, chứa đựng những dược nô gầy gò, da xám xịt đang thoi thóp dưới tác động của các cuộc thử nghiệm độc chất sinh học hoàng gia.


Tại trung tâm phòng bệnh, Đốc sư Khương Triết đang đứng chống cây trượng đầu rồng bằng đồng đen. Bên cạnh lão là Ngự y phó Lý Bản — một lão nhân gầy gò với gương mặt bảo thủ đầy nếp nhăn, và Giám sát viên Hộ Bộ Vương Bảo.


Lạc Anh khẽ liếc nhìn Vương Bảo. Đúng như cô dự đoán, vết tê liệt phế vị nhẹ từ chiếc Nhẫn bạc tơ độc đêm qua đã để lại di chứng rõ rệt: một bên cơ mặt bên trái của gã béo phị bị kéo méo xệch xuống, khóe miệng liên tục giật giật, giọng nói phát ra cứng đờ, khàn đặc như một cỗ máy rỉ sét thiếu dầu.


"Đốc... Đốc sư đại nhân..." Vương Bảo lắp bắp, cố gắng giữ cho nước dãi không chảy ra từ khóe miệng méo mó. "Ta cảm thấy... nửa người bên trái tê dại... chắc chắn là do... gió độc sương sớm ngoài hành lang khu tập thể..."


Khương Triết không thèm nhìn gã béo phị, đôi mắt hí sắc lạnh của lão đang dán chặt vào Lạc Anh khi cô bước vào. Lão dùng ngón tay khô gầy gõ nhẹ lên đầu rồng của cây trượng đồng đen, ánh mắt lóe lên tia hoài nghi cực kỳ nguy hiểm. Lão là một chuyên gia về độc chất hệ Độc cấp B, lão thừa biết vết méo mặt của Vương Bảo không phải do trúng gió thông thường, mà là dấu hiệu của việc hệ thần kinh phế vị bị tổn thương do một loại độc tố tê liệt cực kỳ tinh vi tác động trực tiếp từ cự ly gần. Nhưng lão chưa có bằng chứng vật lý nào để buộc tội Lạc Anh.


"Lạc Anh," Khương Triết lạnh lùng lên tiếng, giọng nói khàn khàn vang lên khắp phòng bệnh. "Ngươi đến thật đúng lúc. Hôm nay, chúng ta có một ca bệnh thực hành đặc biệt dành cho các y sinh tập sự xuất sắc nhất."


Từ trong hàng ngũ y sinh, Tạ Vũ bước ra. Hắn gầy gò, mắt một mí sắc lẹm, ngón tay dài bất thường đang khẽ vê vê những cây kim châm bằng đồng thau. Tạ Vũ nổi tiếng với kỹ thuật chích máu giải độc nhanh bằng 'Kim ty thần châm thuật', và hắn đã đố kỵ với danh hiệu thủ khoa tập sự của Lạc Anh từ lâu. Hắn cúi đầu chào Khương Triết, rồi quay sang nhìn Lạc Anh với ánh mắt đầy khiêu khích và ngạo mạn.


"Thưa Đốc sư đại nhân," Tạ Vũ lớn tiếng nói, cố tình để toàn bộ y sinh và cấm vệ quân xung quanh nghe thấy. "Lạc thái y đây là thủ khoa lý thuyết của viện ta, danh tiếng vang dội. Nhưng y học lâm sàng cứu người đòi hỏi tay châm cứu phải chính xác tuyệt đối, chứ không thể chỉ dựa vào sách vở cổ tịch. Hôm nay, học trò xin được thách đấu châm cứu lâm sàng với Lạc thái y trước mặt các vị đại nhân, để phân định rõ ràng ai mới là người xứng đáng dẫn đầu phái y sĩ trẻ tuổi!"


Những tiếng xì xào bàn tán lập tức rộ lên từ nhóm y sinh xung quanh. Nhiều kẻ nhìn Lạc Anh với ánh mắt mỉa mai, chờ đợi trò hay. Khương Triết khẽ cười lạnh, lão gật đầu đồng ý:


"Được. Thách đấu y thuật là truyền thống của Thái y viện. Người đâu, đưa vật thí nghiệm vào!"


Cánh cửa sắt phụ mở ra. Hai lính gác Hắc Y Vệ kéo vào một chiếc xe đẩy cơ khí, trên đó là một dược nô bị xích chặt bằng những sợi xích sắt từ trường khổng lồ.


Dược nô này chính là A Phúc. Cơ thể anh ta gầy gò như một bộ xương khô, làn da xám xịt nổi đầy những vết lở loét đỏ rực do trùng độc 'Huyết Trùng' đang bò lổm ngổm dưới da thịt. Dòng máu lân tinh trong người anh ta đang bùng phát dữ dội do tác động của năng lượng từ trường trong phòng bệnh, khiến các mạch máu nổi rực lên màu đỏ xanh hỗn loạn dưới da cổ và hai cánh tay. A Phúc điên cuồng gào rú, đôi mắt đỏ ngầu sát khí bạo lực, cơ bắp co quắp bộc phát sức mạnh phi thường, khiến những sợi xích sắt từ trường rên rỉ lên những tiếng ken két ghê người.


"Dược nô này bị cấy trùng độc bạo loạn, dòng máu lân tinh đang nghịch chuyển phá hủy mạch máu gáy," Ngự y phó Lý Bản trầm giọng giải thích, mắt vẫn không rời khỏi sổ sách. "Trong vòng một nén hương, nếu không phong tỏa được dòng máu bạo loạn, mạch máu não của hắn sẽ vỡ tung, hoại tử nội tạng mà chết. Tạ Vũ, ngươi lên trước!"


"Học trò tuân lệnh!"


Tạ Vũ đắc ý cười lớn. Hắn bước lên trước giường bệnh, ngón tay dài nhanh nhẹn rút ra ba cây kim châm bằng đồng thau từ bộ bảo cụ của mình. Hắn vận hành 'Kim ty thần châm thuật', kích hoạt năng lượng từ trường nhẹ tích tụ trên đầu kim châm để chích máu giải độc nhanh.


*Vút! Vút! Vút!*


Ba cây kim đồng thau của Tạ Vũ cắm vào huyệt Nội Quan và Thần Môn trên cánh tay của A Phúc. Hắn định dùng từ trường châm cứu thông thường để áp chế dòng máu bạo loạn của dược nô. Nhưng hắn đã hoàn toàn sai lầm. Trùng độc bạo loạn trong người A Phúc không phải là độc tố thông thường, mà là trùng độc biến dị do chính Khương Triết cấy ghép, hoạt động dựa trên sự kích thích trực tiếp vào dây thần kinh phế vị vùng cổ.


Sự kích thích từ trường yếu ớt của kim đồng thau không những không dập tắt được dòng máu bạo loạn, ngược lại còn khiến trùng độc phẫn nộ, bộc phát điên cuồng hơn.


"Grào o o!"


A Phúc gầm lên một tiếng xé lòng, đôi mắt đỏ ngầu bộc phát luồng sát khí đỏ rực. Sức mạnh cơ bắp đột biến của gã dược nô tăng vọt lên gấp ba lần, giật phăng một mắt xích sắt từ trường. Gã chồm dậy như một con thú dữ, bàn tay gầy guộc đầy móng vuốt bóp chặt lấy cổ Tạ Vũ, nhấc bổng hắn lên không trung.


*Rắc! Rắc!*


Ba cây kim châm bằng đồng thau của Tạ Vũ cắm trên cánh tay A Phúc bị dòng sinh khối bạo loạn màu đỏ rực nung chảy và bẻ gãy vụn thành từng mảnh nhỏ trong tích tắc. Tạ Vũ trợn ngược mắt, mặt cắt không còn giọt máu, hai chân giãy giụa loạn xạ trên không trung, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào dưới bàn tay hộ pháp của gã dược nô điên loạn. Hắn định dùng từ trường châm cứu để áp chế nhưng lực từ quá yếu, hoàn toàn bị dòng máu bạo loạn nghiền nát.


Cảnh tượng hỗn loạn xảy ra trong nháy mắt. Nhóm y sinh xung quanh hoảng sợ lùi lại, la hét thất thanh. Binh lính cấm vệ quân Hắc Y Vệ lập tức đặt tay lên chuôi kiếm, chuẩn bị rút kiếm từ trường để tiêu diệt gã dược nô bạo loạn. Khương Triết và Lý Bản vẫn đứng im, lạnh lùng quan sát. Khương Triết không cho lính canh ra tay cứu Tạ Vũ ngay lập tức; lão muốn xem liệu trong số các y sinh tập sự này, có kẻ nào dám mạo hiểm bộc phát dị năng cấm để cứu người hay không.


Lạc Anh đứng trong góc tối, bàn tay phải của cô khẽ run lên bần bật. Di chứng phản hồi đau đớn từ tơ máu đêm qua khiến cơ tay cô đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm vào xương tủy. Cô biết đây là một cái bẫy của Khương Triết. Nhưng nếu cô không ra tay, Tạ Vũ sẽ chết, và gã dược nô A Phúc — người sau này cô cần biến thành tai mắt trong kho dược — cũng sẽ bị cấm vệ quân băm vằn thành trăm mảnh.


Cô khẽ lùi lại nửa bước, nghiêng đầu để mái tóc đen dài rũ xuống che khuất nửa gương mặt, đặc biệt là mắt trái.


*Mạch Lý Nhãn. Kích hoạt.*


Trong tích tắc, đồng tử mắt trái của Lạc Anh chuyển hoàn toàn sang màu xám bạc lạnh lẽo, tỏa ra luồng sáng lân tinh nhạt nhìn thấu qua lớp da thịt rỉ máu của A Phúc. Dưới nhãn lực đặc thù, toàn bộ hệ tuần hoàn và hệ thần kinh của gã dược nô hiện ra rõ mồn một như một bản đồ lập thể 3D. Cô nhìn thấy trùng độc 'Huyết Trùng' đang tập trung dày đặc, bò lổm ngổm quanh dây thần kinh phế vị ở vùng cổ và gáy của A Phúc, liên tục phóng ra các hạt năng lượng sinh học bạo loạn màu đỏ thẫm kích thích tim gã đập nhanh đến mức sắp vỡ mạch máu não.


*Muốn dập tắt bạo loạn, bắt buộc phải cắt đứt liên kết kích thích của trùng độc bằng cách phong tỏa hoàn toàn phế vị ở huyệt Kiên Tỉnh và Đại Trùy.* Lạc Anh suy luận chiến thuật trong đầu.


Cô thò tay vào ống tay áo rộng, rút ra ba cây kim châm bạc từ bộ bảo cụ gia truyền *Thần Châm Tiêu Gia*. Những cây kim bạc rỗng ruột siêu mỏng, tỏa ra ánh sáng bạc tinh khiết dưới ánh đèn neon xanh lục. Cánh tay phải của cô run rẩy dữ dội do di chứng phản hồi đau đớn, lồng ngực nhói lên một cơn co thắt cơ tim khiến cô suýt ho ra máu.


*Tự phong bế thống giác.*


Lạc Anh nhanh như chớp dùng ngón tay trái bấm mạnh vào huyệt Thần Môn ở cổ tay phải để tạm thời triệt tiêu cảm giác đau đớn, giữ cho bàn tay phải ổn định tuyệt đối trong vòng mười giây.


Cô bước lên trước một bước, phong thái tĩnh lặng như nước, hoàn toàn tương phản với sự hỗn loạn xung quanh. Cô tập trung tinh thần lực lên đầu ngón tay phải, vận khí truyền một lượng nhỏ sinh khối máu của mình vào đốc kim châm bạc rỗng ruột. Ba sợi tơ máu sinh học cực mỏng, tỏa ra ánh sáng lân tinh đỏ sẫm vô hình, luồn vào bên trong thân kim rỗng.


*Huyền Châm Phong Huyệt!*


*Vút! Vút! Vút!*


Cổ tay phải của Lạc Anh búng nhẹ. Ba tia sáng bạc xé gió bay đi với tốc độ chớp nhoáng, vẽ nên ba đường rãnh sáng mảnh mai trong không khí ẩm ướt của phòng bệnh. Với cự ly ba mét, ba cây kim châm bạc cắm phập chính xác tuyệt đối vào huyệt Kiên Tỉnh bên trái, huyệt Đại Trùy ở sau gáy, và huyệt đạo sát dây phế vị vùng cổ của A Phúc.


*Phập! Phập! Phập!*


Ngay khoảnh khắc kim châm cắm vào da thịt, ba sợi tơ máu sinh học ẩn dưới đốc kim lập tức bộc phát, luồn sâu vào hệ thần kinh trung ương của gã dược nô. Lạc Anh dùng ý niệm điều khiển tơ máu, tạo ra một trận pháp từ trường sinh học nhỏ quanh vùng cổ của A Phúc, bẻ gãy hoàn toàn liên kết kích thích của trùng độc 'Huyết Trùng'.


Dòng máu bạo loạn màu lân tinh đỏ xanh dưới da cổ A Phúc đột ngột khựng lại, rồi nhanh chóng dịu đi, xẹp xuống như bong bóng xì hơi. Ánh sáng đỏ ngầu sát khí trong mắt gã dược nô tắt ngấm. Bàn tay gầy guộc đang bóp cổ Tạ Vũ rụng rời, buông lỏng hoàn toàn.


*Uỳnh!*


A Phúc đổ sụp xuống đất, ngất xỉu an toàn bên cạnh giường bệnh, nhịp tim và hơi thở dần trở lại trạng thái trầm ổn, ngủ say.


Tạ Vũ rơi bịch xuống sàn gạch cơ khí, ôm cổ ho sặc sụa, gương mặt tím tái vì thiếu oxy giờ đây tràn ngập sự bàng hoàng, nhục nhã và sợ hãi tột cùng. Hắn nhìn Lạc Anh đang đứng im lặng, tay phải vẫn giữ tư thế phóng kim hoàn hảo, như thể vừa thực hiện một việc dễ dàng như trở bàn tay.


Toàn bộ phòng bệnh thực hành đột ngột rơi vào trạng thái im lặng phăng phắc, đến mức có thể nghe rõ tiếng rít điện từ phát ra từ thanh kiếm 'Hắc Lôi' của Tần Minh Dạ. Nhóm y sinh tập sự trợn tròn mắt, há hốc mồm kinh ngạc trước kỹ thuật châm cứu thần sầu của Lạc Anh.


Khương Triết híp mắt nhìn Lạc Anh, đôi mắt hí của lão co thắt lại đầy nguy hiểm. Lão nhận ra kỹ thuật phóng kim châm bạc rỗng ruột phong tỏa phế vị này... quá mức hoàn hảo, quá mức nhanh gọn.


Lạc Anh khẽ lùi lại, thu hồi ba sợi tơ máu sinh học trở lại đầu ngón tay dưới tay áo. Lồng ngực cô bị rách nứt vết mổ cũ nhẹ, một ngụm máu tươi dâng lên cổ họng, nhưng cô cắn chặt răng nuốt ngược vào trong, giữ cho phong thái vẫn lầm lì, cúi đầu cung kính.


"Học trò... học trò chỉ là may mắn châm trúng huyệt đạo bẩm sinh của dược nô này mà thôi..." Lạc Anh giả giọng run rẩy giải thích.


Nhưng lời giải thích của cô không thể qua mắt được những cao nhân y đạo trong phòng.


Ngự y phó Lý Bản chầm chậm bước lại gần giường bệnh của A Phúc. Lão cúi người xuống, nhặt một cây kim châm bạc rỗng ruột của Lạc Anh vừa rơi ra khỏi gáy gã dược nô. Ngón tay khô ráp, đầy sẹo của lão miết nhẹ lên thân kim bạc rỗng ruột siêu mảnh, cảm nhận được chất liệu hợp kim bạc tinh khiết kết hợp sợi carbon hấp thụ từ trường đặc trưng.


Lý Bản nheo mắt nhìn cây kim bạc, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh đầy hoài nghi khóa chặt vào gương mặt nhợt nhạt của Lạc Anh. Kỹ thuật phóng kim châm bạc rỗng ruột dẫn máu này... có quá nhiều nét tương đồng với Tiêu gia huyền thoại mười năm trước — gia tộc y đạo đã bị hoàng gia phản bội và tàn sát không còn một mống.


Sự chú ý gắt gao của Lý Bản bắt đầu dồn thẳng vào lai lịch thực sự của Lạc Anh, gieo vào phòng bệnh một luồng áp lực bão tố mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!