Lục Soát Đột Xuất
Sương mù lân tinh từ những ống thải đồng thau phía ngoài hoàng thành chầm chậm tràn qua khe cửa sổ, nhuộm căn phòng khám nhỏ của Lạc thái y thành một màu xanh lục nhạt nhòa, u tối. Không khí nồng nặc mùi ô-zôn khét nghẹt xen lẫn mùi đắng nghét của Thảo Dược Ngụy Hương đang bốc hơi từ chiếc lò gốm nhỏ góc phòng.
Tiêu Lạc Anh đứng lặng bên bàn bào chế bằng gỗ gụ. Cô khẽ cắn chặt môi, cố ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra khi bả vai trái nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Vết thương từ ca giải phẫu thần kinh tự thân đêm trước – nơi cô phải tự tay dùng dao mổ cắt bỏ lớp thịt hoại tử dính độc sau trận chiến với Sát thủ 09 – đang có dấu hiệu rách nứt. Dòng máu đen quánh, lạnh ngắt âm thầm rỉ ra, thấm đẫm qua lớp băng gạc quấn ngực chặt chẽ để che giấu thân phận nữ nhi, khiến chiếc áo quan phục xám tro dính bết vào da thịt đau đớn vô vàn.
Cánh tay phải của cô buông thõng, các thớ cơ vẫn còn rung giật nhẹ dưới tay áo rộng. Cô phải dùng bàn tay trái thon dài, đầy vết sẹo lân tinh để giữ chặt lấy chiếc Khung xương trợ lực Carbon đeo trên tay phải, cố gắng điều chỉnh các khớp cơ khí để chúng không phát ra tiếng động va chạm lạch cạch.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu sâu trong túi áo ngực đột ngột rung lên một nhịp rất khẽ. Tiếng tích tắc cơ khí khô khốc, dồn dập vang vọng thẳng vào thần thức của Lạc Anh. Đồng hồ đang cảnh báo sát khí tầm gần.
Cô nheo mắt trái. Dưới tầm nhìn đặc biệt của Mạch Lý Nhãn, cô nhìn xuyên qua cánh cửa gỗ dày của phòng khám. Phía hành lang đá cẩm thạch tối tăm bên ngoài, một toán người mặc giáp nhẹ màu xám tro đang rầm rập tiến lại gần. Dẫn đầu là hai luồng sáng từ trường mạnh mẽ – một luồng màu tía sẫm đầy trùng độc biến dị của Đốc sư Khương Triết, và một luồng màu lam nhạt bảo thủ của Ngự y phó Lý Bản. Theo sau họ là mười binh lính Hắc Y Vệ, tay lăm lăm những thanh thương từ trường đang tích tụ điện năng đỏ rực.
Khương Triết đang điên cuồng. Kế hoạch dùng Sát thủ 09 để thủ tiêu cô trong đêm đã thất bại hoàn toàn khi gã sát thủ biến mất không dấu vết dưới lòng giếng ngầm Thủy Liêm. Lão đốc sư đa nghi không thể ngồi yên, lão quyết định dùng danh nghĩa kiểm tra y lý để lục soát phòng khám của cô, hòng tìm ra bằng chứng cấm thuật hoặc cấm thư Tiêu gia.
"Thần Hi! A Sinh!" Lạc Anh khẽ gọi, giọng nam nhi khàn nhẹ nhưng đầy dứt khoát.
Từ trong bóng tối của phòng sắc thuốc phụ, tiểu dược đồng Thần Hi mười hai tuổi nhanh nhẹn bước ra, gương mặt lanh lợi lộ rõ vẻ cảnh giác. Theo sau cậu là dược nô sắc thuốc A Sinh, tay vẫn còn dính tàn tro lò đun.
"Có chuyện gì vậy sư phụ?" Thần Hi thì thầm, ánh mắt đảo qua chiếc Hộp thuốc hai đáy đang đặt mở trên bàn.
"Khương Triết dẫn Hắc Y Vệ đến lục soát đột xuất," Lạc Anh nhanh chóng đóng ngăn đáy bí mật của chiếc Hộp thuốc hai đáy, nơi cất giấu bản mật chỉ tàn sát Tiêu gia và hũ Băng Huyết Đan vừa thu hồi từ Tạ Doanh. Cô đẩy chiếc hộp vào góc tối dưới gầm bàn. "A Sinh, mau mang cuốn cấm thư 'Huyền Châm Định Mệnh' đưa cho Tiểu Lan qua cửa ngách, bảo cô ấy lén chuyển sang Tàng Thư Các ngay lập tức. Thần Hi, chuẩn bị khay thảo dược lân tinh phát sáng cho ta."
"Rõ!" A Sinh lầm lì gật đầu, ôm lấy cuốn sách cổ bọc da thú giấu vào trong áo ngực rồi lách người biến mất sau cánh cửa ngách dẫn ra hành lang phụ.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ gụ của phòng khám bị một lực từ trường mạnh mẽ đạp tung, bắn ra những mảnh vụn gỗ găm thẳng vào sàn đá. Khương Triết bước vào, cây trượng đầu rồng bằng đồng đen nện xuống nền nhà phát ra tiếng *bộp* khô khốc. Đôi mắt hí sắc lạnh của lão quét qua phòng khám như một con chim ưng đang tìm mồi. Theo sát sau lão là Lý Bản, gương mặt đầy nếp nhăn bảo thủ lộ rõ vẻ nghiêm nghị.
"Lạc thái y!" Giọng Khương Triết rít lên qua kẽ răng, đầy ác ý. "Có mật báo rằng ngươi đang lén lút tàng trữ cấm thư y lý của tàn dư Tiêu gia và tiến hành các thí nghiệm sinh học bất hợp pháp trong phòng khám. Hôm nay, ban giám luật cùng Hắc Vệ sẽ tiến hành cuộc thanh tra y lý đột xuất toàn bộ nơi này!"
Lạc Anh khom người, vành mũ quan xám tro che khuất nửa gương mặt nhợt nhạt. Cô dùng tay trái giữ chặt cánh tay phải bại liệt, cung kính hành lễ, giọng trầm ổn không một chút dao động: "Đốc sư minh giám. Học trò chỉ là một thái y tập sự, ngày đêm sắc thuốc cứu người, làm sao dám tàng trữ cấm thư phản nghịch? Xin Đốc sư cứ tự nhiên lục soát."
"Khám cho ta!" Khương Triết vung trượng đầu rồng, ra lệnh cho binh lính Hắc Y Vệ. "Đập phá tất cả các bình thuốc, lục soát từng khe tường, không được bỏ sót một góc nhỏ nào!"
Mười binh lính Hắc Y Vệ lập tức xông vào. Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên chói tai. Những hũ gốm đựng thảo dược quý hiếm bị gạt phăng xuống đất, vỡ nát thành từng mảnh vụn. Bột thuốc màu xám, đỏ, xanh vương vãi khắp nơi, hòa quyện vào làn sương mù lân tinh tạo thành một thứ hỗn hợp ngột ngạt.
Lạc Anh đứng im như một bức tượng đá trước bàn bào chế. Cô khéo léo dịch chuyển thân hình, dùng tà áo quan phục rộng lớn và cơ thể gầy gò của mình để che chắn hoàn toàn chiếc Hộp thuốc hai đáy đang giấu dưới gầm bàn phía sau lưng. Mỗi lần binh lính tiến lại gần chiếc bàn, tim cô lại đập mạnh một nhịp, nhưng gương mặt cô vẫn vô cảm, lạnh lùng như nước hồ thu.
Ở góc phòng, Lý Bản chầm chậm bước lại gần Lạc Anh. Lão ngự y phó bảo thủ đưa bàn tay già nua vuốt râu, ánh mắt hoài nghi khóa chặt vào bả vai trái hơi lệch của cô. Lão rút từ thắt lưng ra một thiết bị đo từ trường sinh học mini cầm tay – một khối kim loại hình tròn phát ra những luồng sóng năng lượng màu lam nhạt.
"Lạc thái y," Lý Bản lạnh lùng nói. "Vết thương chiến tranh trên người Nhiếp chính vương bộc phát đêm qua có liên quan đến một luồng từ trường sinh học lạ. Thiết bị quét của ta phát hiện căn phòng này đang tồn tại một dao động tần số trùng khớp với vết thương đó. Hơn nữa... thể trạng của ngươi hôm nay có vẻ cực kỳ bất thường."
Lý Bản đưa thiết bị quét tiến sát lại gần lồng ngực của Lạc Anh.
Lồng ngực cô thắt chặt lại. Nếu thiết bị quét từ trường quét qua ngực cô, nó sẽ lập tức phát hiện ra vết sẹo mổ ngực dài – dấu vết của ca cấy ghép tơ máu gốc mười năm trước, đồng thời vạch trần lớp băng gạc quấn ngực che giấu thân phận nữ nhi của cô trước toàn bộ binh lính.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Tiếng đồng hồ quả quýt trong ngực áo cô rung lên dữ dội, cảnh báo nguy hiểm đã đạt đến mức cực hạn. Cánh tay phải bại liệt của cô run rẩy kịch liệt dưới áp lực từ trường của thiết bị quét.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tiểu dược đồng Thần Hi ở phía sau bất ngờ vấp ngã. Cậu bé la lên một tiếng, chiếc khay đồng trên tay tuột ra, đổ ập toàn bộ số Lân Tinh Thảo phát sáng xuống sàn nhà ngay dưới chân Lạc Anh.
*Xoảng!*
Hàng trăm cọng cỏ lân tinh phát ra luồng ánh sáng xanh lục rực rỡ, chói mắt bùng nổ, bao phủ toàn bộ khoảng sàn đá cẩm thạch xung quanh chân cô. Luồng ánh sáng lân tinh mạnh mẽ đột ngột làm lóa mắt tất cả mọi người trong phòng, che khuất hoàn toàn vệt máu đen nhỏ rỉ ra từ vết thương tự phẫu thuật của Lạc Anh chưa kịp lau sạch dưới gầm bàn.
"A! Học trò đáng chết! Học trò vụng về quá!" Thần Hi khóc lóc, vội vàng quỳ sụp xuống dùng tay vơ vét đống cỏ phát sáng, cố tình bôi bẩn toàn bộ khoảng sàn đá bằng nước dịch màu xanh của cỏ để ngụy trang.
"Lũ rác rưởi vô dụng!" Khương Triết tức giận quát lớn, vung trượng gạt phăng Thần Hi ra một bên.
Sự cố hỗn loạn của Thần Hi đã tạo cho Lạc Anh một cơ hội vô giá. Tận dụng ba giây ngắn ngủi khi mọi người bị lóa mắt, cô âm thầm vận khí lên ngón tay trái dưới tay áo rộng. Cô chạm nhẹ vào chiếc Nhẫn bạc tơ độc đeo trên ngón tay trái, kích hoạt cơ quan lò xo cực nhỏ bên trong.
Một tia khói độc vô hình, cực nhỏ mang theo chất độc tê liệt phế vị từ nhẫn bạc phóng ra, hòa vào làn sương mù carbon lạnh giá hướng thẳng về phía thiết bị đo từ trường cầm tay của Lý Bản đang đặt sát ngực cô.
*Xẹt... xẹt...*
Chất độc tê liệt phế vị chứa các hạt sinh khối biến dị chạm vào cảm biến kim loại của thiết bị quét, lập tức gây ra một phản ứng nhiễu loạn từ trường sinh học mạnh mẽ. Chiếc máy tròn phát ra tiếng kêu bíp bíp bạo loạn, luồng sáng màu lam nhạt chớp tắt liên tục rồi tắt ngấm hoàn toàn, bốc lên một làn khói xám khét lẹt.
Lý Bản giật mình, nhìn chiếc máy quét bị hỏng trên tay với vẻ kinh ngạc: "Cái gì? Thiết bị quét từ trường hoàng gia... lại bị chập mạch do sương độc lân tinh sao?"
Lạc Anh thản nhiên hạ tay xuống, giả giọng nam nhi khàn nhẹ, cung kính nói: "Ngự y phó đại nhân bớt giận. Phòng khám của học trò quanh năm bào chế Lân Tinh Thảo, độc tính lân tinh tự do trong không khí rất mạnh, thường xuyên gây hỏng hóc các thiết bị cơ khí sinh học cầm tay. Để học trò dọn dẹp sạch sẽ nơi này."
Lý Bản nhe nheo mắt hoài nghi, nhưng chiếc máy quét đã hỏng hoàn toàn, lão không thể tiến hành quét ngực cô được nữa. Lão chầm chậm lùi lại, lắc đầu đầy tiếc nuối.
Sau nửa giờ lục soát điên cuồng, phòng khám của Lạc Anh đã biến thành một đống hoang tàn đổ nát. Hàng trăm bình thuốc quý bị đập vỡ, nhiều dược liệu phục hồi tế bào thần kinh đắt đỏ bị binh lính tịch thu dưới danh nghĩa trưng thu quân nhu để kiểm tra. Nhưng tuyệt nhiên, chúng không tìm thấy một cuốn sách cổ hay mật chỉ nào.
Khương Triết tức tối nện mạnh trượng đầu rồng xuống sàn đá, gương mặt gầy gò vặn vẹo vì giận dữ: "Lạc Anh! Hôm nay ngươi may mắn không để lộ sơ hở, nhưng bản đốc sư sẽ không từ bỏ cuộc điều tra này. Thu quân!"
Lão đốc sư hậm hực quay lưng bước đi. Binh lính Hắc Y Vệ chầm chậm rút lui ra phía cửa.
Nhưng ngay khi Khương Triết vừa bước đến bậu cửa, bước chân của lão đột ngột dừng lại. Đôi mắt hí sắc lạnh của lão chầm chậm quét qua khoảng sàn đá cẩm thạch vừa được Thần Hi lau dọn bằng nước cỏ lân tinh.
Ở góc tối sát cạnh chân tủ thuốc gỗ gụ – nơi nước dịch màu xanh của cỏ lân tinh chưa kịp phủ kín – có một vệt máu đen nhỏ đặc quánh, rỉ ra từ ca phẫu thuật thần kinh tự thân của Lạc Anh sau trận chiến với Sát thủ 09, vẫn chưa kịp lau sạch.
Vết máu đen nhỏ bé, nhưng dưới ánh sáng lân tinh xanh lục nhạt nhòa, nó tỏa ra một luồng từ trường sinh học màu đỏ sẫm đầy đáng ngờ, không hề bị trung hòa bởi dịch cỏ.
Khương Triết chầm chậm quay người lại, ánh mắt lão khóa chặt vào vết máu đen trên sàn nhà, nụ cười tàn độc thoáng hiện trên gương mặt gầy gò của lão.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!