Nhạc nềnKengeki

Truy Vết Chỉ Điểm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lân tinh của đêm muộn Tân Thăng Long chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Nó luồn lách qua những kẽ hở của hành lang đá cẩm thạch đen, mang theo mùi của thảo dược đun sôi bốc hơi và mùi ozone khét lẹt từ những lò ngưng tụ huyết thạch phía xa. Tiêu Lạc Anh chầm chậm bước đi dưới bóng tối của những cột đá khổng lồ. Vành mũ quan màu xám tro sụp xuống, che khuất gương mặt nhợt nhạt như sáp nến của cô.


Lồng ngực cô thắt chặt lại. Vết sẹo mổ ngực cũ – dấu vết của ca phẫu thuật cấy ghép tơ máu gốc từ mười năm trước – đang rách nứt diện rộng sau chuyến đột nhập ngục tối điện Kính Thiên đêm qua. Từng thớ thịt âm ỉ cháy bỏng, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm qua lớp băng gạc quấn ngực chặt chẽ để che giấu thân phận nữ nhi, khiến lớp áo trong dính bết vào da thịt đau đớn đến tận cùng. Cánh tay phải của cô buông thõng vô lực, các đầu ngón tay tê dại và run rẩy kịch liệt dưới lớp quan phục rộng. Cô phải dùng tay trái giữ chặt lấy Khung xương trợ lực Carbon đeo trên tay phải để ngăn không cho các khớp cơ khí va chạm phát ra tiếng động.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực chầm chậm phát ra tiếng tích tắc cơ khí khô khốc vang vọng thẳng vào thần thức cô. Đó là lời cảnh báo từ tàn hồn của phụ thân Tiêu Hoài Nam. Nhã Vi, em gái nuôi của cô, chỉ còn sống được chưa đầy ba ngày dưới hệ thống bòn rút tủy xương tàn bạo của Hoàng đế để duy trì chiếc máy trợ tim sinh học khổng lồ của ông ta. Cô không có thời gian để nghỉ ngơi. Cô vừa lén giấu bản mật chỉ da thú rách nát – thứ chứa đựng chữ ký bị tẩy xóa đầy bí ẩn của Nhiếp chính vương Lê Vô Song – vào ngăn đáy bí mật của chiếc Hộp thuốc hai đáy đặt ở phòng khám cá nhân.


Nhưng trước mắt cô là ván cược sinh tử 24 giờ với Lý Bản và Vương Bảo. Nếu không tìm ra kẻ trộm thực sự đã lấy cắp ba hũ Băng Huyết Đan trước bình minh, cả cô và dược nô A Phúc đều sẽ bị khép tội mưu phản và chịu hình phạt rút tủy xương hiến tế cho Huyết Trì.


Lạc Anh dừng bước dưới bóng râm của một mái hiên cong. Cô nhắm mắt lại trong hai giây, vận hành dòng máu thần cổ của Tiêu gia chảy ngược lên mắt trái. Khi cô mở mắt ra, đồng tử mắt trái chầm chậm chuyển sang màu xám bạc lạnh lẽo, tỏa ra luồng sáng lân tinh nhạt nhìn thấu mạch lý và dòng chảy năng lượng xung quanh.


Mạch Lý Nhãn.


Dưới tầm nhìn đặc biệt của Mạch Lý Nhãn, toàn bộ không gian tối tăm biến đổi thành một thế giới của những luồng sáng sinh học rực rỡ. Trên sàn đá cẩm thạch lạnh buốt, một vệt sáng màu xanh lam bạch phát quang rực rỡ – dấu vết của những hạt sinh khối Băng Huyết Đan mịn như cát bụi đang tỏa ra nhiệt lượng hàn băng cực độ – kéo dài thành từng dấu chân mờ nhạt, chầm chậm di chuyển ra ngoài cửa ngách của Dược Phòng Trung Tâm, lách qua các hành lang đá tối tăm và hướng thẳng về phía tẩm xá riêng của các y sinh thuộc phe cánh Lâm gia.


Lạc Anh lướt đi như một bóng ma xám tro trong đêm. Cô nương theo vệt sáng lân tinh đang mờ dần dưới ánh trăng tà, tiến sâu vào khu vực tẩm xá biệt lập của các y sinh thuộc Lâm gia. Đây là khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt bởi những rào cản từ trường mini của Hộ Bộ, nhưng nhờ có Lệnh bài Miễn Tử của Nhiếp chính vương giấu trong người, cô dễ dàng lách qua các trạm gác vòng ngoài mà không bị nghi ngờ.


Dấu chân lân tinh dừng lại trước một căn phòng khép hờ cửa ở cuối dãy hành lang. Biển tên bằng đồng gắn trên cửa ghi rõ: "Y sinh tập sự Tạ Doanh".


Lạc Anh nheo mắt trái. Mạch Lý Nhãn xuyên qua khe cửa gỗ, nhìn thấy bên trong phòng có một thân ảnh đang ngồi bên bàn gỗ. Đó là Tạ Doanh – nữ y sinh mười chín tuổi thanh tú nhưng lạnh lùng, mặc quan phục màu lam nhạt của Lâm gia. Trên bàn của cô ta, ba hũ Băng Huyết Đan bằng gốm trắng tinh xảo đang mở nắp, tỏa ra luồng khí lạnh màu xanh lam nhạt.


Tạ Doanh đang cẩn thận dùng một chiếc kẹp bằng bạc để gắp từng viên đan dược đông khô màu xanh băng, lén lút cất giấu chúng vào ngăn bí mật bên trong một chiếc vòng ngọc bích đeo ở cổ tay phải. Chiếc vòng ngọc bích thỉnh thoảng lại lóe lên những luồng sóng từ trường mini để khóa chặt hoạt tính sinh khối của thuốc giải.


Lạc Anh khẽ siết chặt nắm tay trái. Quả nhiên là người của Lâm gia. Chúng trộm Băng Huyết Đan không phải để bán lấy huyết thạch, mà là để thu gom thuốc giải bảo vệ cho các vật thí nghiệm gene đột biến cấp cao của chúng khỏi bị vỡ mạch máu khi tiến hành cấy ghép độc chất.


*Két...*


Lạc Anh nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Tiếng động cực nhỏ nhưng trong đêm thanh vắng lại rõ ràng đến đáng sợ.


Tạ Doanh giật nảy mình, nhanh tay chụp lấy chiếc vòng ngọc bích định giấu dưới tay áo rộng. Khi nhìn thấy bóng người mặc quan phục xám tro sẫm bước ra từ bóng tối, đôi mắt hạnh của cô ta co rút lại kịch liệt: "Lạc thái y? Ngươi... làm sao ngươi vào được đây?"


Lạc Anh chầm chậm khép cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa gỗ, giọng nam nhi khàn nhẹ nhưng lạnh buốt như băng tuyết ngoại thành: "Tạ y sinh, nửa đêm không ngủ, lại ở đây cất giấu Băng Huyết Đan trộm được từ kho bảo mật của Hộ Bộ. Ngươi có biết tội trộm cấm dược hoàng gia sẽ bị xử thế nào không?"


Gương mặt thanh tú của Tạ Doanh thoáng hiện vẻ hoang mang, nhưng cô ta lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng kiêu ngạo đặc trưng của người Lâm gia. Cô ta đứng dậy, lén vận khí hệ Thủy dưới tà áo rộng, giọng nói đầy đe dọa: "Lạc Anh, ngươi chỉ là một thái y tập sự mới thăng chức cố vấn, đừng tưởng có Nhiếp chính vương chống lưng là có thể tự ý lục soát tẩm xá của y sinh Lâm gia. Ngươi lấy bằng chứng gì nói ta trộm thuốc?"


"Bằng chứng?" Lạc Anh chầm chậm đưa bàn tay trái ra, chỉ vào chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay Tạ Doanh. "Bột mịn của Băng Huyết Đan khi thăng hoa sẽ bám chặt vào lớp biểu bì tay kẻ trộm trong vòng mười hai giờ. Dưới mắt ta, cả hai tay ngươi và chiếc vòng ngọc kia đang phát ra luồng sáng lân tinh xanh lam rực rỡ của sinh khối đông khô. Ngươi muốn ta gọi Lý Bản ngự y phó và cấm vệ quân đến đây dùng phiến đá thử độc để quét qua tay ngươi không?"


Sự tự tin của Tạ Doanh hoàn toàn sụp đổ. Cô ta biết Lạc Anh sở hữu nhãn lực đặc biệt có thể nhìn thấu năng lượng sinh học. Nếu để cấm vệ quân đến đây, cô ta chắc chắn sẽ bị bắt giữ và Lâm gia sẽ lập tức vứt bỏ cô ta như một quân cờ phế thải để bảo vệ bí mật phòng thí nghiệm ngầm.


Ánh mắt Tạ Doanh chợt lóe lên một tia sát khí điên cuồng. Cô ta quyết định không thể để Lạc Anh rời khỏi căn phòng này alive.


"Chết đi!"


Tạ Doanh hét lên một tiếng trầm đục, cánh tay phải vung mạnh về phía trước. Dị năng hệ Thủy cấp D của cô ta lập tức bộc phát. Nước trà trong chiếc chén gốm trên bàn bay lên, ngưng tụ thành một luồng nước độc màu đen kịt, sắc bén như một lưỡi đao lỏng, mang theo độc tính ăn mòn cực mạnh phóng thẳng về phía gương mặt của Lạc Anh. Luồng nước độc rít lên trong không khí, tốc độ nhanh đến mức không thể né tránh bằng mắt thường.


Lạc Anh không hề biến sắc. Cánh tay phải của cô đang bị run rẩy vĩnh viễn và bại liệt tạm thời dưới lớp quan phục, nhưng bàn tay trái của cô vẫn cực kỳ linh hoạt. Cô nhanh nhẹn lách người sang bên trái, tránh né đường bay thẳng của luồng nước độc.


*Xèo xèo!*


Luồng nước độc sượt qua vai cô, nện thẳng vào cánh cửa gỗ gụ phía sau. Chất gỗ dày lập tức bị ăn mòn bốc khói đen khét lẹt, sùi bọt bong bóng và thủng một lỗ lớn.


Ngay trong khoảnh khắc lách người, tay trái của Lạc Anh đã nhanh như chớp rút từ thắt lưng ra ba cây kim châm bạc rỗng ruột thuộc bộ Thần Châm Tiêu Gia. Bằng kỹ thuật phóng kim bằng sóng não vừa đột phá lên cảnh giới Châm Thần, cô búng nhẹ ngón tay trái. Ba tia sáng bạc xé gió bay đi, cắm phập chính xác vào ba tử huyệt trên đường vận khí của Tạ Doanh, cắt đứt hoàn toàn luồng nước độc hệ Thủy đang chuẩn bị ngưng tụ lần thứ hai.


Luồng nước độc đang bay l lửng giữa chừng mất đi năng lượng nâng đỡ, lập tức đổ sụp xuống sàn đá cẩm thạch thành một vũng nước đen vô hại.


Tạ Doanh bị chấn động kinh mạch, lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch. Nhưng cô ta vẫn cực kỳ ngoan cố. Cô ta dùng ngón tay trái bấm mạnh vào nút cơ quan ẩn trên chiếc vòng ngọc bích từ trường ở cổ tay phải hòng kích hoạt tín hiệu cầu cứu khẩn cấp gửi về cho Tể tướng Lâm Hoài Sơn.


"Ngươi không có cơ hội đó đâu."


Giọng nói lạnh lùng của Lạc Anh vang lên ngay sát bên tai cô ta.


Trước khi ngón tay Tạ Doanh kịp chạm vào chiếc vòng ngọc, Lạc Anh đã phóng nhanh một sợi tơ máu sinh học cực mỏng từ đầu ngón tay trái. Sợi tơ màu đỏ thẫm phát ra ánh sáng lân tinh đỏ sậm, xé rách không khí, xuyên qua lớp da cổ mỏng manh của Tạ Doanh và ký sinh trực tiếp vào dây thần kinh phế vị sát động mạch cổ của cô ta.


Tơ Máu Ký Sinh.


Lạc Anh nhắm mắt lại, vận hành Thính Tâm Thuật. Trong thần thức của cô, tiếng nhịp tim của Tạ Doanh vang lên dồn dập như tiếng trống trận bạo loạn: *Thịch! Thịch! Thịch! Thịch!*


Cô khẽ nhúc nhích ngón tay trái, siết nhẹ sợi tơ máu.


*Hự!*


Tạ Doanh trợn tròn mắt, toàn thân đông cứng lại. Một cơn co thắt cơ tim dữ dội, đau đớn tột cùng như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tim bùng nổ trong lồng ngực cô ta. Toàn bộ dưỡng khí trong phổi cô ta bị vắt kiệt tức thời, gương mặt thanh tú biến dạng vì đau đớn, bờ môi tím tái mấp máy nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh cầu cứu nào.


Cô ta cố gắng vận hành dị năng hệ Thủy để tạo ra các luồng nước nhỏ chạy trong mạch máu hòng thanh lọc sợi tơ máu ra khỏi cổ, nhưng tốc độ co thắt cơ tim quá nhanh và tàn nhẫn khiến kinh mạch cô ta bị bão loạn hoàn toàn, mất đi khả năng vận khí.


Tạ Doanh ngã quỵ xuống sàn đá cẩm thạch lạnh buốt, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực, cơ thể co rúm lại trong đau đớn câm lặng, ánh mắt nhìn Lạc Anh ngập tràn sự sợ hãi tột cùng trước cấm thuật tơ máu tàn khốc.


Ngay lúc đó, một cơn đau nhói dữ dội dội ngược từ sợi tơ máu truyền thẳng về lồng ngực của Lạc Anh. Phản hồi đau đớn của cấm thuật tác động trực tiếp lên hệ thần kinh đang suy kiệt của cô, khiến vết sẹo mổ ngực cũ rách nứt rộng hơn.


"Khụ..."


Lạc Anh loạng choạng quỳ một gối xuống sàn, ho ra một ngụm máu đen đặc quánh dính trên nền đá cẩm thạch. Lồng ngực cô nóng rát như bị lửa thiêu, thị lực mắt trái mờ hẳn đi dưới áp lực sinh học dội ngược. Nhưng cô không hề lùi bước. Cô dùng tay áo xám tro lau sạch vệt máu đen trên khóe môi, đôi mắt xám bạc dính máu vẫn lạnh lùng, dứt khoát nhìn xuống Tạ Doanh đang run rẩy dưới chân mình.


Cô chầm chậm siết nhẹ tơ máu lần thứ hai, giọng nói khàn đặc nhưng đầy sát khí: "Khai ra. Lâm gia sai ngươi trộm Băng Huyết Đan để làm gì? Nếu không khai, ta chỉ cần động ngón tay, tim ngươi sẽ lập tức vỡ tung mạch máu mà chết. Thần y châm cứu như ta có hàng vạn cách biến cái chết của ngươi thành một ca đột tử do bạo loạn mạch máu tự nhiên, ngay cả Đốc sư Khương Triết cũng không thể tìm ra vết tích."


Tạ Doanh cảm nhận được sợi tơ máu đang chui sâu vào tủy sống cổ của mình, chỉ cần một lực nhẹ là có thể cắt đứt mạch sống của cô ta. Sự kiêu ngạo của người Lâm gia hoàn toàn biến mất trước nỗi sợ hãi cái chết tàn khốc.


Cô ta run rẩy quỳ rạp dưới đất, giọng nói đứt quãng vì thiếu dưỡng khí: "Ta nói... ta nói... Xin đại nhân... tha mạng... Lâm gia... Lâm gia ra lệnh cho ta thu gom toàn bộ Băng Huyết Đan tinh khiết... để bảo vệ các vật thí nghiệm gene đột biến cấp cao trong phủ Tể tướng..."


Lạc Anh nheo mắt trái, siết nhẹ tơ máu để kiểm tra nhịp tim của cô ta qua Thính Tâm Thuật. Nhịp tim đập nhanh nhưng trầm ổn, không có sự dao động hỗn loạn của lời nói dối. Cô tiếp tục hỏi: "Tại sao lại cần bảo vệ chúng vào lúc này? Lâm gia đang âm thầm chế tạo thứ gì?"


Tạ Doanh trợn tròn mắt vì đau đớn, nước mắt sinh học chảy dài trên má, cô ta mấp máy phun ra một câu nói khiến toàn bộ máu trong người Lạc Anh như đông cứng lại: "Lâm gia... Lâm gia đang chuẩn bị kích hoạt một đợt thử nghiệm độc chất Huyết Sa quy mô lớn... tại khu ổ chuột ngoại ô Sắt Rỉ... trong vòng ba ngày tới... Chúng cần Băng Huyết Đan để bảo vệ các mẫu gene hoàn mỹ của chúng khỏi bị dịch bệnh tiêu diệt..."


Lồng ngực Lạc Anh bỗng chốc lạnh ngắt.


Dịch bệnh Huyết Sa.


Độc chất thảm họa dạng cát đỏ của Lâm gia chuẩn bị được phát tán ra khu Sắt Rỉ – nơi nhũ mẫu cũ Mạc phu nhân, tộc thúc Tiêu Gia Ngôn và hàng vạn dân nghèo dược nô đang sinh sống. Chúng muốn biến cả khu ổ chuột thành một bãi rác thải sinh học khổng lồ để sàng lọc ra những gene đột biến có sức đề kháng cao nhất hiến tế cho Huyết Trì hoàng cung.


Lạc Anh hít một hơi thật sâu, nén cơn đau ngực đang thiêu đốt phổi. Cô chầm chậm thu hồi sợi tơ máu ký sinh trở lại đầu ngón tay trái, mang theo một lượng sinh khối nhỏ của Tạ Doanh để tự chữa lành tạm thời vết thương rách nứt trên vai trái của mình.


Cơn đau dội ngược cực hạn khiến cô rùng mình một cái, nhưng cô vẫn đứng vững. Cô nhanh tay giật lấy chiếc vòng ngọc bích từ trường từ cổ tay Tạ Doanh, mở ngăn bí mật thu hồi nguyên vẹn ba hũ Băng Huyết Đan trộm được để cất vào ngăn đáy Hộp thuốc hai đáy.


Tạ Doanh nằm bệt dưới sàn đá, thở dốc dữ dội, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Cô ta nhìn Lạc Anh với ánh mắt kinh hoàng, hoàn toàn quy phục trước thủ đoạn khống chế tàn nhẫn của cô.


"Từ giờ trở đi, ngươi là tai mắt của ta," Lạc Anh lạnh lùng nhìn xuống cô ta, giọng nói mang theo uy quyền tối cao của kẻ nắm giữ mạch sống. "Mỗi ngày ngươi phải truyền báo lịch trình vận chuyển độc chất của Lâm gia về phòng khám của ta. Nếu ngươi dám phản bội hoặc tìm cách báo cáo lên Lâm Hoài Sơn, sợi tơ máu ký sinh còn sót lại trong tim ngươi sẽ lập tức kích hoạt cơn co thắt cơ tim chí mạng."


Tạ Doanh run rẩy cúi đầu: "Tiểu nhân... tuân mệnh... không dám phản bội..."


Lạc Anh đeo hòm thuốc hai đáy lên vai, chầm chậm bước ra phía cửa phòng. Cô đã có đủ tang vật đan dược để giải oan cho dược nô A Phúc trước ban giám luật và Lý Bản vào ngày mai. Nhưng gánh nặng trên vai cô lúc này đã trở nên nặng nề gấp bội.


Tin tức về dịch bệnh Huyết Sa sắp bùng phát tại khu Sắt Rỉ buộc cô phải tìm cách thoát ra ngoài thành khẩn cấp ngay ngày mai, bất chấp sự phong tỏa nghiêm ngặt của Đốc sư Khương Triết và mật vụ Quang Nhãn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!