Kỳ Án Kho Dược
Bóng tối của hoàng cung Tân Thăng Long chưa bao giờ mang lại sự bình yên, nó chỉ là tấm màn che giấu những cuộc tàn sát sinh học tàn khốc nhất dưới lòng đất. Khi Tiêu Lạc Anh chầm chậm bước ra khỏi mật đạo nối liền Tàng Thư Các và khu tập thể y sĩ, sương mù lân tinh từ những lò ngưng tụ huyết thạch ngoài xa chui qua khe cửa, phủ lên vai cô một lớp ánh sáng xanh lục nhạt lạnh lẽo.
Lồng ngực cô thắt chặt lại dưới lớp băng gạc quấn chặt. Vết sẹo mổ ngực cũ – nơi mười năm trước phụ thân đã tự tay cấy ghép tơ máu gốc của Tiêu gia vào – đang rách nứt diện rộng sau chuyến đột nhập ngục tối điện Kính Thiên đêm qua. Từng vệt máu tươi đỏ thẫm rỉ ra, thấm đẫm lớp áo trong màu xám tro, dính bết vào da thịt đau đớn đến tận cùng. Cánh tay phải của cô buông thõng vô lực, các đầu ngón tay tê dại và run rẩy kịch liệt dưới lớp quan phục rộng. Cô phải dùng tay trái giữ chặt lấy Khung xương trợ lực Carbon đeo trên tay phải để ngăn không cho các khớp cơ khí va chạm phát ra tiếng động.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực chầm chậm phát ra tiếng tích tắc cơ khí khô khốc vang vọng thẳng vào thần thức cô. Đó là lời cảnh báo từ tàn hồn của phụ thân Tiêu Hoài Nam. Nhã Vi, em gái nuôi của cô, chỉ còn sống được chưa đầy ba ngày dưới hệ thống bòn rút tủy xương tàn bạo của Hoàng đế để duy trì chiếc máy trợ tim sinh học khổng lồ của ông ta. Cô không có thời gian để nghỉ ngơi. Cô vừa lén giấu bản mật chỉ da thú rách nát – thứ chứa đựng chữ ký bị tẩy xóa đầy bí ẩn của Nhiếp chính vương Lê Vô Song – vào ngăn đáy bí mật của chiếc Hộp thuốc hai đáy đặt ở phòng khám cá nhân.
Nhưng ngay khi Lạc Anh vừa chuẩn bị thay băng gạc mới, một tiếng chuông báo động dồn dập, chói tai từ hướng Dược Phòng Trung Tâm vang lên, cắt nát sự tĩnh mịch của đêm muộn. Tiếng bước chân rầm rập của binh lính cấm vệ quân Hắc Y Vệ xé rách màn sương lân tinh, hướng thẳng về phía khu vực bào chế đan dược.
"Có kẻ trộm cấm dược! Phong tỏa toàn bộ Dược Phòng Trung Tâm!"
Tiếng hét khàn đặc của lính canh khiến trái tim Lạc Anh chùng xuống. Dược Phòng Trung Tâm là nơi lưu trữ Băng Huyết Đan – loại huyết thanh đông khô cực hiếm dùng để áp chế bạo huyết dị năng của Nhiếp chính vương, cũng là thứ cô đang âm thầm tích góp để cứu mạng Nhã Vi. Cô không chút do dự đeo hòm thuốc lên vai, nén cơn đau ngực đang thiêu đốt phổi, nhanh chóng bước về phía phát ra tiếng động.
Khi Lạc Anh bước vào sảnh lớn của Dược Phòng Trung Tâm, đập vào mắt cô là một cảnh tượng hỗn loạn và tàn bạo. Không khí nơi đây nồng nặc mùi thảo dược đun sôi hòa quyện với mùi ozone khét lẹt phát ra từ những chiếc roi điện từ trường của lính canh.
Hàng chục dược nô sắc thuốc đang quỳ sụp trên nền đá cẩm thạch lạnh buốt, đầu cúi sát đất, cơ thể gầy gò run rẩy bần bật. Ở giữa sảnh, một người đàn ông bị xích chặt hai tay vào chiếc cột sắt từ trường khổng lồ.
A Phúc.
Người dược nô giải độc từng được Lạc Anh lén lút cứu mạng khỏi trùng độc kiểm soát đang bị treo lơ lửng. Lưng anh ta rách nát, những vết roi điện từ trường hằn sâu vào da thịt, cháy sém và rỉ ra thứ dịch lỏng màu xám bạc lân tinh cực kỳ đáng sợ. Đầu anh ta gục xuống, hơi thở thoi thóp, làn da xám xịt đầy vết lở loét cũ lại rỉ máu mới.
Đứng trước mặt anh ta là Giám sát viên Hộ Bộ Vương Bảo. Gã quan viên béo phị mặc bộ áo lụa màu vàng sậm bóng lưỡng, gương mặt đầy thịt hống hách đầy mồ hôi dầu. Một bên cơ mặt của gã vẫn còn hơi méo và đờ đẫn – di chứng từ mũi kim độc tê liệt phế vị của Lạc Anh từ cuộc kiểm tra y phục định kỳ lần trước. Vương Bảo đang điên cuồng vung chiếc roi điện trong tay, luồng chớp xanh lam xẹt qua rít lên chói tai, nện thẳng vào ngực A Phúc.
*Chát!*
"Con súc sinh dược nô hèn hạ!" Vương Bảo gầm lên, giọng nói khàn đặc do di chứng méo mặt. "Kho bảo mật cấp một của Hộ Bộ Giám Sát Cục vừa bị mất cắp ba hũ Băng Huyết Đan tinh khiết hằng đêm! Ngươi là kẻ trực đêm canh gác lò sắc thuốc sát bên kho dược, nếu không có ngươi làm nội gián mở khóa, kẻ trộm làm sao lách qua được rào cản từ trường? Khai ra đồng bọn của ngươi, nếu không hôm nay ta sẽ rút sạch tủy xương của ngươi để bù vào tổn thất của Hộ Bộ!"
A Phúc gượng ngước đầu lên, bờ môi nứt nẻ rỉ máu tươi, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định: "Tiểu nhân... thực sự không trộm... Tiểu nhân cả đêm chỉ canh lò lửa... không hề rời đi nửa bước... Đại nhân minh giám..."
"Còn cứng miệng!" Vương Bảo mặt lộ vẻ tàn nhẫn, vung roi định nện tiếp vào đỉnh đầu A Phúc. Nhát roi này mang theo dòng điện cao thế, nếu trúng vào đại não, A Phúc chắc chắn sẽ bị nổ tung màng não mà chết ngay lập tức.
Lạc Anh đứng trong bóng tối của cột đá, hai mắt hằn lên những tia máu đỏ. A Phúc là tai mắt trung thành nhất của cô trong kho dược liệu, là người đã âm thầm giúp cô thu thập các thảo dược cấm bị loại bỏ để gửi ra khu ổ chuột Sắt Rỉ. Nếu để anh ta bị đánh chết ở đây, cô sẽ mất đi đôi mắt trong nội bộ Thái y viện, và bản thân cô cũng sẽ bị cô lập hoàn toàn.
Bàn tay trái của Lạc Anh âm thầm áp sát vào tay áo rộng, mười đầu ngón tay khẽ nhúc nhích. Cô muốn bộc phát cấm thuật Sợi Chỉ Sinh Mệnh, phóng tơ máu ký sinh để cắt đứt xích sắt từ trường cứu A Phúc. Nhưng lý trí lạnh lùng đã lập tức chặn đứng sát niệm của cô. Xung quanh sảnh lớn lúc này có ít nhất mười tên cấm vệ quân Hắc Y Vệ đang cầm ngọn thương điện từ canh gác nghiêm ngặt, chưa kể đến các thiết bị quét từ trường sinh học đang nhấp nháy ánh sáng đỏ trên trần nhà. Chỉ cần cô bộc phát một tia năng lượng tơ máu tự do, cô sẽ bị thấu kính của chúng đánh dấu và vạch trần thân phận nữ nhi ngay tại chỗ.
Cô bắt buộc phải dùng một ván cược chính trị để giải vây.
"Dừng tay!"
Lạc Anh giả giọng nam nhi khàn nhẹ nhưng đầy dứt khoát, sải bước ra khỏi bóng tối cột đá. Thân ảnh gầy gò của cô dưới bộ quan phục xám tro sẫm bước thẳng vào trung tâm sảnh lớn, đối diện với Vương Bảo.
Vương Bảo quay ngoắt đầu lại, đôi mắt hí đầy thịt hằn lên vẻ giận dữ khi nhìn thấy kẻ đã từng khiến gã bị méo mặt. Gã rít lên qua kẽ răng: "Lạc thái y! Ngươi chỉ là một thái y tập sự mới thăng chức cố vấn, có quyền hành gì mà dám can thiệp vào việc hành hình dược nô của Hộ Bộ Giám Sát Cục? Hay chính ngươi là kẻ đã chỉ thị cho tên dược nô này trộm cấm dược để mang ra ngoài thành cứu lũ rác rưởi ngoại ô?"
Lạc Anh không thèm liếc mắt nhìn chiếc roi điện đang rè rè tia chớp của gã. Cô chầm chậm đưa bàn tay trái run rẩy ra khỏi tay áo rộng, trình chiếc Lệnh bài Miễn Tử bằng đồng đen khắc ấn ký rồng đen của Nhiếp chính vương Lê Vô Song. Ánh sáng lân tinh xanh lục hắt lên tấm lệnh bài, làm nổi bật những đường vân rồng uốn lượn đầy uy quyền tối cao.
"Lệnh bài của Nhiếp chính vương phủ ở đây," Lạc Anh lạnh lùng nói, giọng trầm ổn áp chế toàn bộ tiếng ồn ào trong sảnh. "Vương Bảo đại nhân, ngươi muốn kháng mệnh của Nhiếp chính vương sao?"
Nhìn thấy tấm lệnh bài bằng đồng đen, Vương Bảo lập tức biến sắc, cơ mặt méo mó của gã giật giật liên hồi. Gã hậm hực hạ chiếc roi điện xuống, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ hống hách: "Nhiếp chính vương phủ quả thực uy thế. Nhưng Lạc thái y, Băng Huyết Đan là cấm dược hoàng gia được kiểm soát độc quyền bởi Hộ Bộ để duy trì sóng máu cho vương gia. Mất cắp ba hũ đan dược này là trọng tội mưu phản, đe dọa trực tiếp đến tính mạng của Nhiếp chính vương. Ngươi dùng lệnh bài để che chở cho một tên dược nô hèn hạ, liệu có phải đang tự thừa nhận mình có liên quan chăng?"
"Nói hay lắm!"
Một giọng nói già nua, cố chấp và lạnh buốt như băng tuyết ngoại thành vang lên từ phía cửa sau Dược Phòng. Ngự y phó Lý Bản chầm chậm bước ra từ bóng tối. Lão nhân năm mươi lăm tuổi mặc quan phục ngự y màu xanh lam sờn cũ, gương mặt đầy nếp nhăn bảo thủ lộ rõ vẻ căm ghét tột cùng đối với Lạc Anh.
Lý Bản bước tới đứng cạnh Vương Bảo, ánh mắt lão khóa chặt vào Lạc Anh như hai lưỡi dao mổ: "Lạc thái y, lệnh bài miễn tử của Nhiếp chính vương ban cho ngươi là để miễn tội chết cho bản thân ngươi khi chữa bệnh sai sót, chứ không phải là lá bùa hộ mệnh để ngươi dung túng cho kẻ trộm cấm dược mưu phản. Bản cung là Ngự y phó quản lý học thuật và ban giám luật của Thái y viện, tuyệt đối không cho phép ngươi dùng quyền lực vương phủ để chà đạp lên luật pháp hoàng gia!"
Áp lực từ cấm vệ quân Hắc Y Vệ xung quanh lập tức dâng cao. Những ngọn thương điện từ chĩa thẳng về phía Lạc Anh, luồng điện xanh lam xẹt qua chói tai. Lồng ngực Lạc Anh nhói đau dữ dội, một ngụm máu đen dâng lên cổ họng nhưng cô cố gắng nuốt ngược vào trong, giữ vững phong thái tĩnh lặng như nước hồ thu.
Cô biết Lý Bản đang muốn dồn cô vào đường cùng để thu hồi lại địa vị học thuật mà cô đã cướp mất của lão. Nếu cô chỉ dùng quyền lực của Lê Vô Song để đè ép, Khương Triết và Lâm gia đứng sau sẽ lập tức dùng tấu chương cáo buộc cô mưu phản lên Hoàng đế. Cô phải đánh bại lão bằng chính y lý cổ truyền và kiến thức sinh học thực tế.
Lạc Anh khẽ cười nhạt, vành mũ quan xám tro che khuất nửa gương mặt nhợt nhạt: "Lý phó ngự y đại nhân quả là người chấp pháp nghiêm minh. Nhưng thần hỏi ngài, ngài đã từng tận mắt nhìn thấy hoặc nghiên cứu cấu trúc sinh học của Băng Huyết Đan chưa?"
Lý Bản chau mày, giọng đầy kiêu ngạo: "Bản cung nghiên cứu dược lý bốn mươi năm, làm sao lại không biết? Băng Huyết Đan là huyết thanh đông khô tinh chế từ máu dị năng giả hệ Băng cấp cao, có tính hàn cực độ để đóng băng các hạt sinh khối bạo loạn trong máu."
"Đúng vậy," Lạc Anh tiến lên một bước, giọng nói sắc bén như kim châm. "Vì có tính hàn cực độ và chứa các hạt sinh khối hoạt tính cao, nên Băng Huyết Đan bắt buộc phải được bảo quản trong các hộp bảo ôn từ trường vô trùng. Nếu kẻ trộm dùng tay trần mở hũ thuốc trong vội vã, hiện tượng thăng hoa sinh khối sẽ lập tức xảy ra do sự chênh lệch nhiệt độ cơ thể. Lớp bột mịn ngưng kết của đan dược sẽ bám chặt vào lớp biểu bì tay của kẻ trộm, tạo thành một lớp bụi lân tinh phát quang xanh lam nhạt không thể tẩy sạch bằng nước thường trong vòng mười hai canh giờ."
Cô chầm chậm chỉ tay về phía A Phúc đang thoi thóp trên cột sắt: "Mọi người hãy nhìn kỹ tay của A Phúc. Tay anh ta đầy vết chai sạn, lở loét do trùng độc và khô ráp, hoàn toàn không có một thớ bụi lân tinh nào bám lại. Nếu anh ta là kẻ trộm trực tiếp mở hũ thuốc, làm sao tay anh ta lại sạch sẽ như vậy?"
Lý Bản lập tức cứng họng, gương mặt già nua của lão co rút lại. Lão không ngờ Lạc Anh lại nắm rõ tính chất hóa học sinh học của cấm dược đến mức tinh vi như vậy.
Vương Bảo béo phị đứng cạnh vẫn cố chấp gầm lên: "Dù tay hắn không có bột thuốc, hắn vẫn có thể là kẻ canh gác lỏng lẻo để đồng bọn thâm nhập! Ngươi lấy gì chứng minh hắn vô tội?"
Lạc Anh chầm chậm quay sang nhìn thẳng vào mắt Lý Bản, đưa ra ván cược sinh tử quyết định: "Thần không chứng minh anh ta vô tội. Thần chỉ yêu cầu một ván cược học thuật với Lý phó ngự y đại nhân. Xin cho thần hai mươi tư giờ để điều tra vụ mất cắp này dưới sự chứng kiến của ban giám luật Thái y viện. Thần sẽ tìm ra kẻ trộm thực sự và thu hồi nguyên vẹn ba hũ Băng Huyết Đan về cho Hộ Bộ."
Cô dừng lại một nhịp, đôi đồng tử xám bạc lóe lên một tia sáng lạnh buốt: "Nếu sau hai mươi tư giờ thần thất bại, thần nguyện cùng dược nô A Phúc chịu tội mưu phản, tự nguyện bước vào mật điện chịu hình phạt rút tủy xương hiến tế cho Huyết Trì. Ngược lại, nếu thần tìm ra kẻ trộm, Vương Bảo đại nhân phải lập tức thả tự do cho A Phúc và xóa sạch án tích dược nô cho anh ta. Lý phó ngự y, ngài có dám nhận ván cược này chăng?"
Tiếng gió rít qua khe cửa Dược Phòng Trung Tâm như ngừng lại. Toàn bộ dược nô và cấm vệ quân đều bàng hoàng trước sự điên cuồng của vị cố vấn trẻ tuổi. Hình phạt rút tủy xương hiến tế cho Huyết Trì là sự tra tấn tàn bạo nhất, biến cơ thể người sống thành một bộ xương khô kiệt quệ sinh khối trong đau đớn cực hạn.
Lý Bản nhẩm tính nhanh trong đầu. Nếu Lạc Anh thất bại, lão sẽ danh chính ngôn thuận loại bỏ được cái gai trong mắt này mà không cần bẩn tay, đồng thời chiếm đoạt lại lòng tin của Nhiếp chính vương. Khả năng một thái y tập sự phá được vụ trộm bảo mật của Hộ Bộ trong vòng 24 giờ là hoàn toàn bất khả thi.
Lão khẽ cười lạnh, vuốt chòm râu bạc: "Được! Bản cung sẽ làm chứng cho ván cược này trước ban giám luật. Lạc thái y, hai mươi tư giờ của ngươi bắt đầu từ bây giờ. Đến bình minh ngày mai, nếu không có thủ phạm và thuốc giải, đầu của ngươi và tên dược nô này sẽ treo trên cổng thành biên giới Sắt Rỉ!"
Vương Bảo hậm hực ra lệnh cho lính canh hạ xích sắt giải thoát cho A Phúc. Cơ thể nát bấy của người dược nô đổ sụp xuống sàn đá. Lạc Anh nhanh nhẹn tiến lại gần, tay trái đỡ lấy bả vai anh ta, lén lút truyền một luồng sinh khí thảo dược nhẹ để giữ mạng cho anh ta.
"Cảm... cảm ơn... đại nhân..." A Phúc thì thào qua kẽ răng rỉ máu.
"Im lặng. Đưa anh ta về phòng thuốc dọn dẹp," Lạc Anh ra lệnh cho hai tiểu dược đồng thân cận, rồi chầm chậm đứng dậy.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự chao đảo của thần trí. Mắt trái của cô đang bị mờ hẳn do di chứng xuất huyết võng mạc từ ngục tối điện Kính Thiên đêm qua, nhưng lúc này, cô bắt buộc phải kích hoạt nhãn lực đặc thù tối cao của mình.
Lạc Anh nhắm mắt lại trong hai giây, vận hành dòng máu thần cổ của Tiêu gia chảy ngược lên mắt trái. Khi cô mở mắt ra, đồng tử mắt trái chầm chậm chuyển sang màu xám bạc lạnh lẽo, tỏa ra luồng sáng lân tinh nhạt nhìn thấu mạch lý và dòng chảy năng lượng xung quanh.
Mạch Lý Nhãn.
Dưới tầm nhìn đặc biệt của Mạch Lý Nhãn, toàn bộ không gian Dược Phòng Trung Tâm biến đổi thành một thế giới của những luồng sáng sinh học rực rỡ. Sương mù lân tinh xanh lục biến thành những dải mây cuộn xoáy, mạch máu của những tên lính canh hiện rõ như những sợi chỉ đỏ đập theo nhịp tim.
Lạc Anh chầm chậm quét mắt nhìn xuống sàn đá cẩm thạch đen nơi đặt hũ thuốc bị vỡ.
Đột ngột, đồng tử xám bạc của cô co rút lại.
Dưới chân bệ gỗ bảo ôn, nơi mắt thường chỉ nhìn thấy những mảnh gốm vỡ vụn, Mạch Lý Nhãn của cô lại soi rõ một vệt sáng màu xanh lam bạch phát quang rực rỡ – dấu vết của những hạt sinh khối Băng Huyết Đan mịn như cát bụi đang tỏa ra nhiệt lượng hàn băng cực độ.
Vệt bột thuốc phát quang lân tinh ấy không hề biến mất, mà kéo dài thành từng dấu chân mờ nhạt, chầm chậm di chuyển ra ngoài cửa ngách của Dược Phòng Trung Tâm, lách qua các hành lang đá tối tăm và hướng thẳng về phía tẩm xá riêng của các y sinh thuộc phe cánh Lâm gia.
Khóe môi Lạc Anh khẽ nhếch lên một đường cong lạnh buốt dưới vành mũ quan xám tro. Kẻ trộm thực sự đã lộ diện, và ván cược sinh tử này chỉ mới bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!