Nhạc nềnKengeki

Sóng Gió Tàng Thư

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy Tàng Thư Các của Thái y viện hoàng gia Tân Thăng Long như một chiếc kén khổng lồ, tịch mịch và lạnh lẽo. Những ngọn đèn lân tinh treo dọc theo các cột gỗ gụ cổ kính tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục mờ ảo, hắt lên những hàng giá sách cao vút chạm trần. Nơi đây lưu trữ hàng vạn cổ thư y học, những ghi chép mật về các dòng máu dị năng và cả những bí mật đen tối nhất của hoàng tộc Lê thị qua nhiều thế kỷ. Không khí đậm đặc mùi giấy cũ mục nát, mùi thảo dược khô và cả thứ mùi ozone ngai ngái phát ra từ các rào cản từ trường bảo vệ xung quanh.


Tiêu Lạc Anh bước đi từng bước nặng nề trên nền đá cẩm thạch đen lạnh buốt. Chiếc áo choàng quan phục thái y màu xám tro sẫm thêu hoa văn chỉ bạc mờ dường như quá rộng so với thân hình gầy gò của cô. Dưới vành mũ quan xám tro sụp thấp, gương mặt Lạc Anh nhợt nhạt không một giọt máu. Trận chiến sinh tử với Quỷ Diện dưới ngục tối điện Kính Thiên cách đây vài giờ đã vắt kiệt chút sinh lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể cô sau ca hiến máu tự thân cứu dân nghèo ngoại ô Sắt Rỉ.


Lồng ngực cô thắt chặt lại dưới lớp băng gạc quấn ngực chặt chẽ để che giấu thân phận nữ nhi. Vết sẹo mổ ngực cũ – nơi cấy ghép tơ máu gốc mười năm trước – đang rách nứt diện rộng, rỉ ra từng vệt máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm qua lớp áo trong. Cánh tay phải của cô buông thõng vô lực, các đầu ngón tay tê dại và run rẩy kịch liệt, buộc phải cố định bằng chiếc Khung xương trợ lực Carbon do Vy Thanh chế tạo để không phát ra tiếng động va chạm cơ khí. Mùi Thảo Dược Ngụy Hương nồng nặc bốc lên từ ngực áo cô, cố gắng che giấu mùi máu tanh và hương thơm thiếu nữ tự nhiên trước bất kỳ tai mắt nào chốn thâm cung này.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực của cô chầm chậm phát ra tiếng tích tắc cơ khí khô khốc vang vọng thẳng vào thần thức. Đó không phải là nhịp đập của thời gian, mà là lời nhắc nhở thầm lặng của tàn hồn phụ thân Tiêu Hoài Nam về hiểm cảnh đang chờ đợi phía trước. Nhã Vi, em gái nuôi của cô, chỉ còn sống được chưa đầy ba ngày dưới hệ thống bòn rút tủy xương tàn bạo của Hoàng đế. Cô không có thời gian để nghỉ ngơi hay chữa trị vết thương. Đêm nay, cô bắt buộc phải tìm ra bản mật chỉ tàn sát Tiêu gia mười năm trước để tìm kiếm cấu trúc lỗi của Huyết Trì và máy trợ tim sinh học của Hoàng đế.


Lạc Anh dừng lại trước cánh cửa gỗ lim khổng lồ của Tàng Thư Các. Hai tên cấm vệ quân Hắc Y Vệ đứng gác hai bên, giáp phục màu đen thêu chỉ vàng tỏa ra luồng từ trường hệ Lôi nhẹ. Thấy bóng người tiến lại gần, chúng lập tức chĩa hai ngọn thương điện từ về phía cô, luồng điện xanh lam xẹt qua chói tai.


"Tàng Thư Các ban đêm cấm vào! Thái y tập sự mau lui ra!" Một tên lính quát lớn.


Lạc Anh không hề nao núng. Cô chầm chậm đưa bàn tay trái run rẩy ra khỏi tay áo rộng, trình chiếc Lệnh bài Miễn Tử bằng đồng đen khắc ấn ký rồng đen của Nhiếp chính vương Lê Vô Song. Ánh sáng lân tinh xanh lục hắt lên lệnh bài, làm nổi bật những đường vân rồng uốn lượn đầy uy quyền.


Nhìn thấy lệnh bài, hai tên lính gác lập tức biến sắc. Chúng vội vàng thu hồi thương điện từ, cúi đầu cung kính:


"Hóa ra là Cố vấn y khoa tối cao của Nhiếp chính vương phủ. Tiểu nhân đắc tội, xin mời đại nhân vào."


Cánh cửa gỗ lim chầm chậm mở ra một khe hẹp đủ cho một người qua. Lạc Anh khẽ gật đầu, lách người bước vào bên trong, để lại sau lưng tiếng xích sắt khép cửa nặng nề.


Không gian bên trong Tàng Thư Các tối tăm và lạnh lẽo hơn cô tưởng. Sương mù lân tinh nhạt cuộn xoáy dưới chân như những bóng ma vất vưởng. Ngay tại sảnh chính, một lão già gầy gò, mắt mờ đục đeo dải băng trắng, mặc áo vải xám tro sờn rách đang cầm cây chổi tre chầm chậm quét những chiếc lá rụng rò rỉ từ vườn ngự uyển vào khe cửa.


Mộc lão nhân - người gác cổng giả vờ mù lòa của Tàng Thư Các.


Lão không hề ngước lên nhìn cô, nhưng tiếng chổi tre quét trên nền đá cẩm thạch đột ngột thay đổi nhịp điệu, phát ra những âm thanh *xoành xoạch* mang theo một luồng sóng âm từ trường sinh học mỏng manh quét qua cơ thể Lạc Anh.


"Thái y trẻ tuổi, đêm hôm khuya khoắt lại dùng lệnh bài của Nhiếp chính vương phủ đến đây tìm sách, liệu có phải đang tìm kiếm thứ không nên tìm chăng?" Giọng nói của Mộc lão nhân khàn khàn, trầm thấp như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau.


Lạc Anh dừng bước, giả giọng nam nhi khàn nhẹ: "Mộc lão tiền bối, vương phủ có việc khẩn cấp cần tra cứu cổ tịch về huyết mạch trị liệu. Thần không dám có ý đồ khác."


Mộc lão nhân khẽ cười lạnh, cây chổi tre trong tay lão gõ nhẹ xuống đất một nhịp. *Cộc.* Một luồng sóng từ trường sinh học vô hình lan tỏa, tạm thời làm dịu đi cơn đau nhói ở lồng ngực Lạc Anh.


"Huyết mạch trị liệu? Hay là huyết mạch báo thù?" Mộc lão nhân thì thào, dải băng trắng che mắt lão hướng thẳng về phía chiếc đồng hồ quả quýt hỏng trong ngực cô. "Tàn hồn của Tiêu Hoài Nam... vẫn còn vất vưởng trong chiếc đồng hồ rỉ sét kia sao? Đi đi, tầng ba, ngăn sách thứ chín phía Tây. Nhưng nhớ kỹ, mật vụ Quang Nhãn đang lùng sục khắp nơi. Đừng để mạng nhỏ của mình bỏ lại nơi này."


Trái tim Lạc Anh chấn động kịch liệt. Lão già gác cổng này thực sự biết rõ thân phận của cô và di vật của phụ thân! Nhưng cô không có thời gian để hỏi thêm. Cô cúi đầu cung kính tạ ơn, rồi nhanh chóng bước lên cầu thang gỗ dẫn lên tầng ba.


Khi Lạc Anh vừa đặt chân lên tầng ba, tiếng tích tắc của đồng hồ quả quýt hỏng đột ngột vang lên dồn dập, điên cuồng trong đầu cô.


*Sát khí cực hạn!*


Phía đầu hành lang đối diện, một luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ thấu kính năng lượng đặc biệt "Xích Nhãn" đang chầm chậm quét qua các kệ sách cổ. Thân ảnh quyến rũ nhưng lạnh lùng của Hồng Liên – đặc vụ mật vụ đặc cấp của Quang Nhãn – hiện ra từ màn sương lân tinh. Cô ta mặc y phục mật vụ ôm sát màu đỏ thẫm, tay cầm khẩu súng năng lượng từ trường đang rít lên khe khẽ. Thấu kính Xích Nhãn trên mắt trái của cô ta liên tục phát ra những tia sáng đỏ quét dọc theo các thớ gỗ để tìm kiếm dao động sinh học đỏ của kẻ đột nhập ngục tối lúc nãy.


Lạc Anh nín thở, lập tức lách người vào khe hẹp giữa hai kệ sách cổ bằng gỗ gụ dày cộp. Khoảng cách giữa cô và Hồng Liên chỉ chưa đầy mười mét. Nếu thấu kính Xích Nhãn quét trúng cô, dao động từ trường sinh học từ vết sẹo mổ ngực đang rỉ máu tươi xối xả của cô sẽ lập tức kích hoạt báo động đỏ toàn hoàng cung.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lạc Anh nhắm mắt lại, vận hành Tĩnh Tâm Pháp đến cực hạn. Cô điều hòa nhịp thở sâu, ép buộc nhịp tim của mình chầm chậm giảm xuống, từ sáu mươi nhịp, xuống ba mươi nhịp, rồi dừng lại ở mức một nhịp mỗi phút. Toàn bộ dòng chảy năng lượng sinh học trong cơ thể cô bị thu liễm hoàn toàn vào đan điền, đưa cơ thể về trạng thái tĩnh lặng hoàn toàn như một xác chết lâm sàng.


Nhưng việc phong bế kinh mạch quá lâu trong tình trạng cơ thể suy kiệt khiến lồng ngực Lạc Anh đau nhói dữ dội như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua tim. Vết sẹo mổ cũ rách nứt kịch liệt, dòng máu đen đặc quánh rỉ ra xối xả thấm qua lớp băng gạc quấn ngực chặt chẽ, khiến cô phải cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi đầu lưỡi để không phát ra tiếng rên rỉ.


*Xẹt... xẹt...*


Luồng ánh sáng đỏ từ thấu kính Xích Nhãn của Hồng Liên đã quét sát đến kệ sách nơi Lạc Anh đang ẩn nấp. Chỉ cần một bước nữa, cô ta sẽ nhìn thấy thân ảnh gầy gò của cô.


*Xào... xạc... xào... xạc...*


Đột ngột, tiếng chổi tre quét lá rụng của Mộc lão nhân vang lên dồn dập ngay dưới sảnh tầng hai, ngay phía dưới chân kệ sách của Lạc Anh. Tiếng quét chổi không hề bình thường, nó mang theo một luồng rung động từ trường sinh học mỏng manh nhưng cực kỳ sắc bén, trực tiếp va chạm với luồng ánh sáng đỏ từ thấu kính của Hồng Liên.


*Xẹt!*


Thấu kính Xích Nhãn của Hồng Liên chớp tắt liên tục, luồng ánh sáng đỏ bị nhiễu loạn và bẻ cong sang hướng khác. Hồng Liên khẽ chau mày, tay giữ chặt thấu kính năng lượng:


"Lại là lão già mù quét rác kia làm nhiễu từ trường sao?" Cô ta lẩm bẩm đầy bực dọc.


Lạc Anh tận dụng cơ hội ngàn vàng này, kích hoạt Mạch Lý Nhãn ở mắt trái. Dù nhãn cầu đang bị mờ hẳn do xuất huyết võng mạc, cô vẫn nhìn thấy rõ ràng dòng chảy năng lượng hệ Quang màu đỏ rực của Hồng Liên qua các khe sách gỗ gụ. Cô nhẹ nhàng di chuyển từng bước không tiếng động theo quỹ đạo ngược lại với hướng đi của Hồng Liên, lách qua các kệ sách cổ một cách hoàn hảo.


Hồng Liên quét thêm một vòng nhưng không phát hiện bất kỳ dao động đỏ nào của cấm thuật tơ máu. Cô ta nghi ngờ thu hồi thấu kính, nhưng trước khi chầm chậm rút lui xuống cầu thang, cô ta lén đặt một chiếc cảm biến từ trường mini nhấp nháy ánh sáng đỏ ngay trên bậu cửa ra vào duy nhất của tầng ba.


Lạc Anh đứng trong bóng tối nhìn chiếc cảm biến mini kia. Bàn tay trái của cô khẽ nhúc nhích, định phóng ra một sợi tơ máu sinh học từ đầu ngón tay để bẻ gãy lõi năng lượng của cảm biến. Nhưng tiếng tích tắc của đồng hồ quả quýt hỏng đột ngột vang lên một nhịp nặng nề như một lời cảnh báo: *Không được! Nếu bộc phát dị năng lúc này, dù là nhỏ nhất, cảm biến sẽ lập tức truyền tín hiệu đỏ thẳng về máy giám sát của Mật vụ trưởng Cao Minh.*


Cô buộc phải thu tay lại, chấp nhận để chiếc cảm biến nằm đó, tìm lối thoát khác sau.


Khi bóng dáng của Hồng Liên hoàn toàn biến mất khỏi tháp gỗ, Mộc lão nhân chầm chậm bước lên cầu thang tầng ba. Lão không cầm chổi nữa, trên tay là một chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng đen rỉ sét.


Lão đi thẳng đến kệ sách thứ chín phía Tây, gõ nhẹ vào một thớ gỗ lồi ra. Một tiếng *cạch* nhỏ vang lên, một ngăn mật thất ẩn giấu sâu bên trong bức tường gỗ chầm chậm mở ra. Bên trong là một chiếc hộp gỗ gấm bám đầy bụi bẩn, được phong ấn bằng một rào cản từ trường sinh học mỏng manh.


"Tiêu thái y, thứ ngươi tìm nằm ở đây. Hãy tự mình mở ra xem đi," Mộc lão nhân nói, giọng trầm buồn.


Lạc Anh bước tới, tay trái run rẩy chạm vào rào cản từ trường của hộp gỗ. Cô vận khí truyền một luồng năng lượng tơ máu nhỏ từ đầu ngón tay vào khóa phong ấn. Nhờ có dòng máu thần cổ của Tiêu gia, rào cản từ trường chớp tắt rồi tan rã hoàn toàn. Cô mở chiếc hộp gỗ gấm ra.


Bên trong là một bản mật chỉ bằng da thú cũ nát, viền da đã bị cháy xém nhẹ từ mười năm trước. Lạc Anh run rẩy mở bản mật chỉ ra dưới ánh sáng xanh lục lập lòe của ngọn đèn lân tinh.


Đập vào mắt cô là dòng chữ triều đình ngự bút đỏ rực đầy tàn bạo: *"Tiêu gia ngầm nghiên cứu cấm thuật tơ máu ký sinh, mưu đồ thao túng huyết mạch hoàng gia, phạm tội đại nghịch bất đạo. Nay hạ chỉ tru di tam tộc, tịch thu toàn bộ cổ thư và phong tỏa phế tích gia tộc."*


Phía dưới bản mật chỉ là ấn ký rồng đen của Hoàng đế Lê Anh Tông, cùng với năm chữ ký đồng thuận của ngũ đại quyền thần đang thao túng thiên hạ.


Trái tim Lạc Anh thắt chặt lại, máu tươi rỉ ra từ khóe môi cô khi nhìn thấy những cái tên đã hủy diệt gia đình mình. Nhưng khi ánh mắt cô quét đến chữ ký của Nhiếp chính vương Lê Vô Song...


Đồng tử xám bạc của Lạc Anh đột ngột co rút kịch liệt.


Trên bản mật chỉ tàn sát Tiêu gia mười năm trước, chữ ký đồng thuận mang tên "Lê Vô Song" có những dấu vết tẩy xóa và sửa đổi bằng mực từ trường sinh học cực kỳ bất thường. Nét chữ ký ban đầu dường như đã bị một luồng năng lượng bạo huyết mạnh mẽ cưỡng ép xóa bỏ một phần, rồi được viết đè lên bằng một tần số mực hoàn toàn khác biệt, như thể có kẻ đã cố tình giả mạo hoặc cưỡng ép thay đổi sự đồng thuận của hắn trong đêm thảm sát năm xưa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!