Nhạc nềnKengeki

Đột Nhập Mật Điện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao trùm lên hoàng thành Tân Thăng Long như một tấm lụa đen dày đặc, nhưng sự tĩnh lặng ấy chỉ là một lớp ngụy trang dối trá. Dưới ánh sáng lập lòe, xanh loét của những cột đèn neon chạy bằng năng lượng lân tinh rò rỉ, sương mù độc hại từ khu phế thải sinh học ngoài thành chầm chậm bò qua những bức tường thành cao vút, len lỏi vào từng ngách đá cẩm thạch của điện Kính Thiên.


Tiêu Lạc Anh đứng nép mình trong bóng tối của hành lang phía Tây, chiếc áo choàng thái y màu xám tro sẫm thêu hoa văn chỉ bạc mờ dường như nuốt chửng thân hình gầy gò của cô. Khuôn mặt cô lúc này trắng bệch như sáp, không một giọt máu. Ca hiến máu tự thân cứu dân nghèo ngoại ô Sắt Rỉ hồi sáng đã đẩy cơ thể cô vào trạng thái suy kiệt cực hạn. Lồng ngực cô thắt chặt, vết sẹo mổ ngực cũ – nơi cấy ghép tơ máu gốc mười năm trước – liên tục co thắt, rỉ ra những vệt máu đen thấm đẫm lớp băng gạc quấn chặt bên trong. Cánh tay phải của cô buông thõng vô lực, các đầu ngón tay tê dại do di chứng của mũi châm tự phong bế huyệt Nội Quan vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán. Chỉ có mùi Thảo Dược Ngụy Hương nồng nặc bốc lên từ ngực áo là thứ duy nhất giúp cô che giấu đi mùi máu tanh và hương thơm nữ nhi tự nhiên chốn thâm cung đầy rẫy tai mắt này.


*Xẹt... xẹt...*


Một luồng điện từ cực nhỏ dao động phía sau cột đá. Tần Minh Dạ bước ra từ bóng tối, giáp phục thị vệ trưởng màu đen thêu chỉ vàng của anh hơi xộc xệch, thanh kiếm 'Hắc Lôi' bên hông thỉnh thoảng lại phát ra những tia chớp xanh lam nhỏ như sợi chỉ. Đôi mắt phượng sắc bén của anh nhìn quét qua gương mặt nhợt nhạt của Lạc Anh, chân mày khẽ chau lại đầy lo ngại.


"Ngươi thực sự muốn hành động đêm nay? Thể trạng của ngươi bây giờ... chỉ cần một đòn từ trường của Quỷ Diện cũng đủ khiến kinh mạch ngươi đứt gãy," giọng Minh Dạ trầm thấp, chỉ đủ cho hai người nghe.


Lạc Anh khẽ cắn môi, vị máu mằn mặn nơi đầu lưỡi giúp cô giữ vững thần trí đang chao đảo: "Ta không thể chờ thêm. A Hùng đã báo, Hoàng đế đã hạ chỉ tăng tốc độ bòn rút tủy xương của Nhã Vi. Ba ngày... em gái ta không có nhiều thời gian như vậy. Đêm nay, Hắc Y Vệ tuần tra ca ba sẽ do Triệu Vô Cực chỉ huy, đó là cơ hội duy nhất để ngươi tạo ra sự cố chập điện từ trường nghi binh."


Minh Dạ im lặng một lát, bàn tay anh siết chặt chuôi kiếm Hắc Lôi: "Ta sẽ kích hoạt dòng điện cao thế phá hủy trạm biến áp trung tâm phía Đông trong vòng mười lăm phút. Toàn bộ hệ thống quét sinh học của Hắc Y Vệ sẽ bị nhiễu loạn trong ba phút. Đó là thời gian tối đa để ngươi vượt qua cửa ngách ngục tối. Nhớ kỹ, nếu gặp Quỷ Diện, tuyệt đối không được đối đầu trực diện."


Lạc Anh khẽ gật đầu. Minh Dạ lướt đi nhanh như một bóng ma, biến mất vào bóng tối của ngự uyển.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực của cô đột ngột rung nhẹ. Tiếng tích tắc cơ khí khô khốc vang lên thẳng vào thần thức, như một lời nhắc nhở lạnh lẽo của tàn hồn phụ thân Tiêu Hoài Nam về hiểm cảnh đang chờ đợi phía trước. Lạc Anh hít một hơi thật sâu, tay trái xách chặt chiếc hộp thuốc hai đáy, chầm chậm bước xuống lối cầu thang ngầm dẫn vào ngục tối dưới lòng đất điện Kính Thiên.


Đúng mười phút sau, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía Đông hoàng cung. Ánh chớp xanh lam của lôi điện xé rách bầu trời đêm, kéo theo tiếng còi báo động rú lên liên hồi. Toàn bộ hệ thống đèn neon dọc hành lang ngục tối phụt tắt, chỉ còn lại ánh sáng đỏ nhấp nháy của nguồn điện dự phòng.


"Có sự cố chập điện hệ Lôi! Đội 3 mau sang phía Đông hỗ trợ!" Tiếng quát tháo của cấm vệ quân Hắc Y Vệ vang lên dồn dập phía trên.


Lạc Anh tận dụng ba phút quý giá này, lướt nhanh qua các hành lang ngầm theo sơ đồ tuần tra mật mà A Hùng đã cung cấp. Cô lách qua các máy quét sinh học đang bị tê liệt, chầm chậm đi sâu xuống tầng ngục thứ tư – nơi lạnh buốt và nồng nặc mùi máu rỉ sét.


Trước mắt cô, cánh cửa mật thất ngầm giam giữ Tiêu Nhã Vi hiện ra. Đó là một gian phòng hình tròn xây bằng đá hắc thạch, xung quanh chằng chịt những ống dẫn cơ khí sinh học khổng lồ rỉ sét, bên trong chứa đầy dịch lỏng lân tinh xanh lục đang sủi bọt. Những ống dẫn này kết nối trực tiếp từ lòng đất lên phía trên điện Kính Thiên – chính là hệ thống bòn rút tủy thạch tinh khiết để duy trì máy trợ tim sinh học của Hoàng đế.


Giữa mật thất, một thân ảnh nhỏ bé gầy gò bị treo lơ lửng bằng bốn sợi xích sắt từ trường dày cộp. Tiêu Nhã Vi, em gái nuôi mười bốn tuổi của cô, đang đầu cúi gục, làn da nhợt nhạt như sáp nứt nẻ, mái tóc đen xơ xác rũ rượi. Những ống kim loại rỗng ruột cắm sâu vào cột sống và gáy cô bé, chầm chậm rút ra từng dòng tủy dịch phát sáng lân tinh đỏ rực.


"Nhã Vi..." Trái tim Lạc Anh như bị vạn tiễn xuyên tâm. Nỗi đau đớn, căm hận tột cùng dâng lên tận cổ họng, khiến cô suýt chút nữa gào lên. Cô loạng choạng lao tới, tay trái rút ra một cây kim châm bạc từ hộp thuốc, định dùng tơ máu cắt đứt xích sắt.


*Tích... tắc... tích... tắc... tích... tắc...*


Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng đột ngột rung lên điên cuồng, tiếng tích tắc dồn dập như trống trận vang dội trong đầu Lạc Anh.


Sát khí cực hạn ập đến từ phía sau.


"Ha ha... Một con chuột nhắt thái y tập sự, lại dám thâm nhập vào cấm địa hoàng gia," một giọng nói khàn đặc, vô cảm vang lên từ góc tối của mật thất.


Một thân ảnh khổng lồ bước ra khỏi màn sương lân tinh. Hắn mặc áo choàng đen trùm kín đầu, khuôn mặt che giấu sau chiếc mặt nạ quỷ bằng thép đen rỉ sét hằn sâu những vết máu khô. Trên tay hắn là một cây gậy từ trường khổng lồ phát ra những luồng sóng năng lượng đỏ rực rít lên khe khẽ.


Đặc vụ mật điện Quỷ Diện.


Lạc Anh lập tức lùi lại, tay trái nắm chặt ba cây kim châm bạc, đôi mắt xám bạc khóa chặt vào đối thủ. Cô kích hoạt Mạch Lý Nhãn, nhìn thấu qua lớp áo choàng đen của hắn. Hệ tuần hoàn của Quỷ Diện cuồn cuộn năng lượng từ trường sinh học cấp A, nhưng đáng sợ hơn, toàn bộ cơ thể hắn được bao phủ bởi một lớp giáp từ trường sinh học chống ký sinh trùng cực mạnh, liên tục dao động với tần số cao.


"Ngươi là tàn dư của Tiêu gia đúng không?" Quỷ Diện cười lạnh, tiếng cười phát ra qua lớp mặt nạ sắt méo mó ghê rợn. "Khương Triết quả không nhìn lầm ngươi. Nhưng hôm nay, ngươi tự dẫn xác đến đây thì đừng hòng bước ra ngoài!"


*Vút!*


Quỷ Diện vung mạnh cây gậy từ trường. Một luồng sóng áp lực sinh học đỏ rực, nặng nề như ngọn núi đổ ập xuống đè ép trực tiếp lên lồng ngực Lạc Anh. Áp lực khủng khiếp khiến không khí xung quanh cô bị rút cạn trong tích tắc.


Lạc Anh cắn răng, búng nhẹ tay trái phóng ra ba sợi tơ máu "Sợi Chỉ Sinh Mệnh" định quấn lấy cổ tay Quỷ Diện để thi triển "Sợi Chỉ Trói Hồn". Nhưng ngay khi những sợi tơ máu đỏ sẫm vừa chạm vào lớp giáp từ trường bao quanh người hắn, tiếng *xèo xèo* vang lên ghê rợn, toàn bộ tơ máu bị phân rã và thiêu rụi tức thời bởi lực từ trường chống ký sinh trùng.


"Á!"


Lực dội ngược cực mạnh từ cấm thuật bị phá hủy đánh thẳng vào hệ thần kinh của Lạc Anh. Cơ thể cô bị hất văng mạnh vào bức tường đá hắc thạch phía sau.


*Bầm!*


Tiếng xương cốt va chạm với đá cứng vang lên khô khốc. Lạc Anh ngã quỵ xuống sàn mật thất, lồng ngực đau nhói như bị xé toạc, vết sẹo mổ ngực cũ rách nứt diện rộng, dòng máu tươi đỏ thẫm phun ra từ khóe miệng cô, nhuộm đỏ một mảng lớn chiếc áo quan xám tro. Thị lực mắt trái của cô đột ngột suy giảm nghiêm trọng, một màn sương máu mờ ảo bao phủ lấy nhãn cầu do mạch máu võng mạc bị chấn động vỡ ra.


Quỷ Diện chầm chậm tiến lại gần, gậy từ trường trên tay hắn rít lên luồng năng lượng đỏ hủy diệt: "Cấm thuật tơ máu của Tiêu gia trước mặt lực từ trường của ta chỉ là trò trẻ con. Chết đi!"


Giữa ranh giới sinh tử, chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực Lạc Anh đột ngột phát ra một luồng sáng lân tinh xanh lục ấm áp, bao bọc lấy màng não của cô, tạm thời ngăn chặn chấn động tinh thần từ áp lực của Quỷ Diện. Trong không gian ý thức mờ ảo, giọng nói trầm ấm, nghiêm khắc của phụ thân Tiêu Hoài Nam vang lên:


*"Lạc Anh... Cây gậy từ trường của hắn hoạt động dựa trên ba lõi năng lượng sinh khối ở phần đầu và thân gậy. Hãy dùng kim châm bạc rỗng ruột tấn công vào các khe hở năng lượng đó để bẻ gãy từ trường..."*


Ký ức về sơ đồ cấu trúc từ trường của cây gậy Quỷ Diện lập tức hiển thị rõ ràng trong não bộ Lạc Anh.


Ý chí sinh tồn và lòng căm hận tột cùng bộc phát. Lạc Anh cắn chặt chiếc băng gạc trong miệng để ngăn tiếng hét đau đớn. Cô gượng đứng dậy, tay phải run rẩy đeo chiếc Khung xương trợ lực Carbon vào để ổn định cơ tay đang co giật kịch liệt.


"Nhã Vi... tỷ tỷ nhất định sẽ cứu muội," cô thì thào trong kẽ răng dính đầy máu.


Lạc Anh tập trung toàn bộ sóng não còn sót lại, kích hoạt cảnh giới Châm Thần cấp C. Cô búng mạnh tay trái, phóng đồng loạt mười hai cây kim châm bạc rỗng ruột thuộc bộ Thần Châm Tiêu Gia bay l lửng trong không trung.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Mười hai tia sáng bạc xé rách màn sương lân tinh, bay lượn theo quỹ đạo phức tạp dưới sự điều khiển của thần thức định vị sóng não. Quỷ Diện gầm lên, vung gậy từ trường tạo ra rào cản đỏ rực hòng gạt phăng kim châm.


Nhưng mười hai cây kim bạc rỗng ruột không nhắm vào cơ thể hắn. Chúng luồn lách qua các luồng sóng áp lực, cắm phập chính xác vào ba kẽ hở năng lượng nhỏ như sợi tóc trên thân cây gậy từ trường khổng lồ.


*Xoẹt... xẹt... xẹt...*


Ngay khi kim bạc cắm vào, Lạc Anh lập tức truyền mười hai sợi tơ máu sinh học xuyên qua lỗ kim rỗng ruột, kết nối trực tiếp vào lõi sinh khối bên trong gậy, tạo thành một "Trận pháp từ trường châm cứu" nghịch chuyển dòng chảy năng lượng.


*Đoành!*


Một tiếng nổ điện từ kinh hoàng vang lên ngay trên thân cây gậy của Quỷ Diện. Luồng sáng đỏ rực bạo loạn, các tia lửa điện từ bắn ra tung tóe khiến Quỷ Diện bị giật nảy người, lùi lại mấy bước, lớp giáp từ trường bảo vệ quanh người hắn bị nhiễu loạn liên tục và nứt vỡ từng mảng.


"Cái gì?! Ngươi làm thế nào..." Quỷ Diện trợn mắt kinh ngạc dưới lớp mặt nạ sắt.


Rào cản áp lực sinh học khóa chặt lối thoát của mật thất chớp tắt liên tục rồi biến mất hoàn toàn. Tuy nhiên, Lạc Anh cũng phải trả một cái giá tàn khốc. Vết sẹo mổ ngực cũ của cô rách toạc diện rộng, máu tươi tuôn ra xối xả thấm đẫm toàn bộ quan phục trước ngực, cơ thể cô loạng choạng suýt ngã quỵ, tay phải đeo khung xương carbon run lên bần bật, hoàn toàn mất đi sức lực.


Cô đã phá vỡ được rào cản của Quỷ Diện, nhưng bản thân cô đang bị vây hãm sâu trong mật thất, thể lực cạn kiệt, và Nhã Vi vẫn chưa được giải thoát khỏi xích sắt từ trường.


Quỷ Diện nhìn cây gậy từ trường đang bốc khói đen kịt trên tay, gương mặt dưới lớp mặt nạ quỷ biến dạng vì tức giận tột cùng. Hắn gầm lên một tiếng hoang dã, luồng sát khí đỏ rực từ cơ thể hắn bộc phát mạnh mẽ hơn gấp bội, chuẩn bị kích hoạt đòn tấn công hủy diệt diện rộng tiếp theo để nghiền nát kẻ đột nhập cứng đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!