Nhẫn Bạc Đoạt Hồn
Sương sớm của Tân Thăng Long chưa bao giờ mang lại cảm giác dễ chịu. Nó không phải là thứ sương mai thanh khiết của núi rừng, mà là một màn sương đặc quánh, nhớp nháp khí thải dược liệu lân tinh rò rỉ từ các ống dẫn cơ khí hoàng cung. Dưới ánh sáng neon xanh lục lạnh lẽo hắt ra từ những cột đèn dọc hành lang Khu tập thể y sĩ, bầu không khí buổi bình minh ngột ngạt đến mức có thể bóp nghẹt phế quản của bất kỳ ai.
Tiêu Lạc Anh đứng lẫn trong hàng dài các y sinh tập sự. Cổ tay phải của cô vẫn còn âm ỉ đau buốt. Vết thương bỏng rát nhẹ do phản ứng hóa học giữa kim châm bạc ngụy trang mạch đập đêm qua và tàn dư Thảo Dược Ngụy Hương trên da vẫn đang rỉ ra từng vệt huyết dịch sẫm màu dưới lớp tay áo quan phục màu xám tro. Để che giấu thân phận nữ nhi, lồng ngực cô bị quấn chặt đến nghẹt thở bởi những vòng băng gạc dệt sợi tơ tằm đặc biệt. Mỗi nhịp thở dốc đều khiến vết sẹo mổ ngực cũ — dấu vết của ca phẫu thuật cấy ghép tơ máu gốc mười năm trước — nhói lên như có một lưỡi dao nung đỏ đang cào xé da thịt.
Nằm sâu trong lớp áo ngực quấn chặt, chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của phụ thân khẽ rung lên. Tiếng tích... tắc... tích... tắc... cơ khí rất khẽ, chỉ có thần thức của Lạc Anh mới có thể cảm nhận được, như một lời cảnh báo thầm lặng vang lên giữa khoảng không gian u tối. Sát khí đang đến gần.
Phía đầu hành lang, Đốc sư Khương Triết đang đứng chống cây trượng đầu rồng bằng đồng đen. Đôi mắt hí sắc lạnh của lão quét qua hàng y sinh như một con chim ưng đang rình mồi. Bên cạnh lão là Vương Bảo, Giám sát viên Hộ Bộ Giám Sát Cục. Gã quan viên béo phị mặc bộ áo lụa màu vàng sậm bóng lưỡng, gương mặt đầy thịt hống hách đầy mồ hôi dầu, tay cầm cuốn sổ sách thu chi và bản danh sách y sĩ tập sự.
"Tất cả cởi bỏ quan phục Thượng y!" Giọng nói của Vương Bảo rít lên, vang vọng khắp dãy hành lang ẩm ướt. "Ban giám luật cần kiểm tra hình thể và quét vết xăm từ trường để thanh lọc tàn dư phản nghịch. Kẻ nào chậm trễ sẽ bị khép vào tội kháng chỉ!"
Một làn sóng xôn xao lo sợ lan nhanh. Các y sinh trẻ tuổi bắt đầu run rẩy cởi bỏ lớp áo ngoài xám tro, để lộ vòm ngực trần dưới ánh sáng neon nhợt nhạt. Lính canh cấm vệ quân Hắc Y Vệ đứng dọc hai bên, tay lăm lăm những thanh kiếm từ trường phát ra tiếng rít điện từ âm u.
Lạc Anh đứng ở giữa hàng, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm đẫm tấm lưng gầy. Nếu cô cởi áo, vết băng gạc quấn ngực chặt chẽ và vết sẹo mổ ngực dài đặc trưng của Tiêu gia sẽ lập tức phơi bày trước mắt Khương Triết. Đó là bản án tử hình không thể đảo ngược.
Cô khẽ liếc nhìn khoảng cách xung quanh. Dùng 'Huyền Châm Phong Huyệt' để hạ gục Khương Triết từ xa? Không thể. Khoảng cách quá gần, lính gác Hắc Y Vệ lại quá đông. Bất kỳ dao động từ trường sinh học nào bộc phát lúc này cũng sẽ kích hoạt hệ thống thấu kính quét của mật vụ Quang Nhãn lắp đặt trên trần hành lang.
Khi Vương Bảo tiến dần về phía cô, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt trong ngực Lạc Anh càng lúc càng dồn dập. Cô cúi đầu, bàn tay trái giấu dưới tay áo rộng khẽ chạm vào ngón tay đeo chiếc Nhẫn bạc tơ độc — bảo vật bảo mệnh thụ động mà mẫu thân Diệp Tĩnh Thư để lại trước đêm gia tộc bị thảm sát.
"Lạc Anh! Đến lượt ngươi!" Vương Bảo bước tới trước mặt cô, giọng nói hống hách đầy khinh miệt. Gã nhìn thiếu niên y sĩ gầy gò, làn da nhợt nhạt như sáp trước mặt, nheo mắt cười lạnh. "Thủ khoa tập sự của Thái y viện đây sao? Trông yếu ớt như một con chuột nhắt ngoài khu ổ chuột Sắt Rỉ. Cởi áo ra! Ta cần kiểm tra vùng ngực của ngươi!"
Lạc Anh lùi lại nửa bước, đôi vai khẽ run lên, giả vờ sợ hãi tột độ. Cô khúm núm cúi đầu, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực như một kẻ hèn nhát đang cố bấu víu vào chút tôn nghiêm cuối cùng. Đây là một bước lùi chiến thuật, một cái bẫy dụ địch cự ly gần.
"Thưa... thưa Giám sát đại nhân," Lạc Anh giả giọng nam nhi khàn nhẹ, run rẩy nói. "Học trò từ nhỏ cơ thể đã mang bệnh nan y, lồng ngực đầy vết lở loét do nhiễm độc lân tinh bẩm sinh... Sợ rằng cởi ra sẽ làm bẩn mắt đại nhân..."
"Bẩn mắt?" Vương Bảo biến sắc, gương mặt đầy thịt co rúm lại đầy giận dữ. Gã bước tới áp sát Lạc Anh, khoảng cách giữa hai người giờ đây chưa đầy nửa mét. "Né tránh kiểm tra chính là có tật giật mình! Để ta tự tay lột cái lớp da chuột nhắt này của ngươi ra xem có giấu bùa chú phản nghịch nào không!"
Gã béo phị đưa bàn tay thô bạo, đeo đầy nhẫn huyết thạch ra, chộp mạnh vào cổ áo quan phục của Lạc Anh, định lực lưỡng giật phăng nó ra.
Ngay khoảnh khắc bàn tay Vương Bảo chạm vào lồng ngực cô, lực đè ép mạnh mẽ đã kích hoạt cơ quan lò xo nhạy cảm bên trong chiếc Nhẫn bạc tơ độc trên ngón tay trái của Lạc Anh.
*Phựt!*
Ba cây kim độc cực nhỏ, mỏng hơn cả sợi tóc, mang theo chất độc tê liệt phế vị được bào chế tinh vi từ tơ máu cấm kỵ, phóng ra không một tiếng động từ kẽ nhẫn bạc. Ở cự ly chưa đầy ba mươi phân, ba mũi kim cắm phập chính xác vào huyệt phế vị bên cổ và ngực của Vương Bảo.
Toàn thân Vương Bảo đột ngột khựng lại. Gương mặt béo phị của gã đông cứng, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Chất độc tê liệt phế vị lập tức phong tỏa hoàn toàn dây thanh quản và cơ mặt của gã, khiến gã rơi vào trạng thái bất động lâm sàng tạm thời.
Ngay lập tức, Lạc Anh búng nhẹ ngón tay trái dưới tà áo rộng. Dị năng 'Ngưng Tơ' cấp D bộc phát. Ba sợi tơ máu sinh học cực mỏng, tỏa ra ánh sáng lân tinh đỏ sẫm vô hình dưới mắt thường, xuyên qua lỗ chân lông luồn thẳng vào hệ thần kinh phế vị đang bị tê liệt của Vương Bảo. Cô không sử dụng tơ máu để chiến đấu công khai, mà dùng chúng làm dây rối sinh học để khống chế thần kinh vận động của gã cự ly gần.
Lồng ngực Lạc Anh nhói đau dữ dội, một ngụm máu đen dâng lên cổ họng nhưng cô ngậm chặt miệng, nuốt ngược nó vào trong. Di chứng phản hồi đau đớn từ cấm thuật đang tàn phá hệ thần kinh của cô, nhưng ý chí sinh tồn đã giúp cô giữ vững thần thức.
*Ký tên thông qua. Xua đuổi Khương Triết.* Ý niệm của Lạc Anh truyền qua sợi tơ máu.
Cơ thể béo phị của Vương Bảo giật mạnh một cái. Dưới sự điều khiển thần kinh cưỡng chế của Lạc Anh, cánh tay cứng đờ của gã chậm rãi nhấc lên, cầm lấy cây bút lông trên bàn, run rẩy gạch một nét đỏ ký tên "Thông qua" vào ô tên của Lạc Anh trên sổ sách.
Gã quay người lại một cách hơi gượng gạo, đối diện với Đốc sư Khương Triết đang đứng quan sát phía sau. Cơ mặt Vương Bảo giật giật, giọng nói phát ra khàn đặc, đứt quãng nhưng đủ lớn:
"Đốc... Đốc sư đại nhân... Kẻ này... sạch sẽ. Chỉ là vết lở loét do lân tinh bẩm sinh... không có vết xăm. Chúng ta... nên nhanh chóng kiểm tra kẻ khác... Trời quá lạnh, ta không muốn tốn thời gian ở đây nữa..."
Khương Triết híp mắt nhìn Vương Bảo, rồi liếc nhìn Lạc Anh đang đứng khúm núm cúi đầu với vẻ mặt đầy sợ hãi. Lão Đốc sư khẽ nhíu mày trước thái độ có phần bất thường và giọng nói cứng đờ của gã giám sát viên Hộ Bộ, nhưng chữ ký đỏ chói trên sổ sách là thật. Hơn nữa, Vương Bảo là người của Hộ Bộ, lão không tiện công khai bác bỏ quyết định của gã trước mặt cấm vệ quân.
"Nếu Giám sát đại nhân đã phê duyệt, vậy thì tiếp tục kẻ tiếp theo," Khương Triết lạnh lùng ra lệnh, quay người bước đi.
Sợi tơ máu sinh học từ ngón tay Lạc Anh lặng lẽ rút về dưới da. Vương Bảo lập tức đổ sụp người xuống ghế gỗ bên cạnh, thở dốc hồng hộc, một bên cơ mặt vẫn còn tê dại không cảm giác. Gã dường như không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ nghĩ rằng mình đột ngột bị trúng gió lạnh của sương sớm.
Lạc Anh khẽ cúi đầu, bước nhanh về phía cuối hàng, ngực cô đau nhói như muốn vỡ tung. Cô đã bảo vệ được bí mật thân thể, nhưng lượng độc chất trong nhẫn bạc đã tiêu hao mất một phần ba, và phản hồi đau đớn khiến cơ tay phải cô run rẩy không ngừng.
Ở góc tối của hành lang, Thị vệ trưởng Tần Minh Dạ đang đứng khoanh tay, tựa lưng vào cột gỗ. Đôi mắt phượng sắc bén của anh nãy giờ không hề rời khỏi Lạc Anh. Với dị năng hệ Lôi cấp A, anh nhạy cảm nhận ra một luồng dao động từ trường sinh học cực nhỏ vừa bộc phát và biến mất trong tích tắc giữa Lạc Anh và Vương Bảo.
Ánh mắt Tần Minh Dạ khóa chặt vào bóng lưng gầy gò của Lạc Anh, bàn tay anh khẽ siết chặt chuôi thanh kiếm 'Hắc Lôi'. Sự bất thường của buổi kiểm tra này đã gieo vào lòng vị Thị vệ trưởng một mối nghi ngờ cực kỳ nguy hiểm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!