Manh Mối Ngục Tối
Sương mù lân tinh xanh lục của hoàng thành Tân Thăng Long chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế.
Chiếc xe ngựa thêu phượng hoàng của phủ Trưởng công chúa Lê Nhã Chi chầm chậm lăn bánh qua cổng chu tước, ánh đèn neon từ các tháp ngưng tụ huyết thạch quét qua thùng xe, để lại những vệt sáng đỏ rực như máu trên khuôn mặt nhợt nhạt của Tiêu Lạc Anh. Cô ngồi nép mình trong góc tối, chiếc áo choàng thái y màu xám tro rộng thùng thình dường như quá khổ so với thân hình gầy gò của cô lúc này.
Cơ thể cô đang ở trạng thái suy kiệt cực hạn. Ca trích máu tự thân để tinh chế huyết thanh cứu dân nghèo ngoại ô Sắt Rỉ vào sáng sớm nay đã vắt kiệt dòng máu kháng độc thần cổ của cô. Làn da cô trắng bệch như sáp, đôi môi tím tái, và mỗi nhịp thở đều mang theo cơn đau thắt dữ dội từ lồng ngực. Vết sẹo mổ ngực cũ – nơi cấy ghép tơ máu gốc mười năm trước – lại rách nứt vi mô, âm ỉ rỉ máu đen dưới lớp băng gạc quấn ngực chặt chẽ. Cánh tay phải của cô buông thõng vô lực, hoàn toàn mất đi thống giác do di chứng của mũi châm tự phong bế huyệt Nội Quan dưới mưa axit vẫn chưa tan hết. Mùi Thảo Dược Ngụy Hương nồng nặc bốc lên từ ngực áo cô, cố gắng che giấu mùi máu tươi và hương thơm thiếu nữ tự nhiên trước bất kỳ tai mắt nào chốn thâm cung.
"Lạc thái y, ngươi đã lập được đại công dập tắt dịch bệnh Huyết Sa, nhưng sắc mặt lại kém thế này, liệu có thể gánh vác được việc giải độc cho bản cung chăng?"
Một giọng nói thâm trầm, kiêu kỳ vang lên từ phía đối diện. Trưởng công chúa Lê Nhã Chi khẽ hé quạt lụa thêu phượng hoàng che nửa mặt, đôi mắt phượng sắc sảo u uẩn nhìn Lạc Anh. Chiếc quạt lụa của nàng tỏa ra một luồng từ trường hệ Thủy dịu mát, phần nào làm dịu đi cơn sốt lân tinh đang thiêu đốt phổi của Lạc Anh.
Lạc Anh cố gắng đè nén cơn ho khan, cúi đầu, giả giọng nam nhi khàn nhẹ: "Thần... cúi đầu tạ ơn Trưởng công chúa quan tâm. Thần chỉ bị nhiễm lạnh nhẹ khi dã ngoại dập dịch ở ngoại ô. Y thuật giải độc của Tiêu gia truyền thừa trong thần không bị ảnh hưởng. Chỉ cần được nghỉ ngơi điều khí, thần chắc chắn sẽ dâng lên thuốc giải hoàn chỉnh cho người."
Lê Nhã Chi khẽ gật đầu, chiếc quạt lụa khép lại phát ra tiếng động giòn giã. Nàng biết rõ danh tiếng "Lạc thần y" dập dịch cứu sống hàng vạn dân nghèo ngoại ô đang truyền tụng khắp kinh đô. Lúc này, Đốc sư Khương Triết dù căm ghét Lạc Anh tột cùng vì cô đã phá hỏng cuộc thử nghiệm độc chất của Lâm gia, cũng không thể công khai ra tay sát hại vị thủ khoa Thái y viện đang được Trưởng Công Chúa Phủ và cả Nhiếp chính vương Lê Vô Song che chở.
"Tốt lắm. Bản cung đã sắp xếp cho ngươi tạm thời miễn các buổi trực đêm tại dược phòng để tĩnh dưỡng. Nhưng nhớ kỹ, tai mắt của Khương Triết và mật vụ Quang Nhãn vẫn lẩn khuất khắp nơi. Đừng để chúng bắt thóp bất kỳ sơ hở nào," Nhã Chi lạnh lùng căn dặn trước khi xe ngựa dừng lại bên rìa Thái y viện.
Lạc Anh khom người bước xuống xe. Ngay khi bánh xe ngựa lăn đi, cô lập tức lách người vào bóng tối của hành lang đá cẩm thạch. Cô không về phòng tập thể để nghỉ ngơi. Thời gian của cô không còn nhiều. Mỗi nhịp tim của cô đập đều liên kết với khế ước sinh tử của Lê Vô Song, và quan trọng hơn, em gái nuôi Tiêu Nhã Vi của cô đang bị giam cầm dưới mật thất sâu nhất của hoàng cung, chịu sự bòn rút tủy xương tàn bạo hằng ngày.
Lạc Anh sờ vào bên hông, nơi chiếc hộp thuốc hai đáy vẫn được đeo chặt. Bên trong ngăn đáy bí mật, chiếc Lệnh bài Miễn Tử bằng đồng đen khắc ấn ký rồng của Nhiếp chính vương lạnh ngắt chạm vào da thịt cô, mang lại một cảm giác an toàn lạnh lẽo. Cô cần sử dụng tấm lệnh bài này ngay đêm nay để thâm nhập vào khu vực ngục tối dưới lòng đất điện Kính Thiên.
Cô chầm chậm di chuyển qua hệ thống mật đạo kết nối giữa Thái y viện và nội cung, tránh né các luồng quét đỏ từ thấu kính của mật vụ tuần tra. Đường xuống ngục tối hoàng cung ngập tràn sương mù lân tinh xanh lục rò rỉ từ các ống dẫn sinh khối. Càng đi sâu xuống dưới, không khí càng trở nên đặc quánh, lạnh buốt và nồng nặc mùi kim loại rỉ sét. Đây là vùng cấm sinh học, nơi giam giữ những dị năng giả tội phạm và cũng là nơi triều đình vắt kiệt sinh mệnh của họ để tinh luyện huyết thạch.
*Cộp... cộp...*
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía khúc quanh dẫn vào ngách ngục tối phụ. Lạc Anh dừng lại, nép mình sau một cột đá cẩm thạch đã bị ăn mòn bởi hóa chất. Cô tập trung thính giác, kích hoạt kỹ thuật "Thính Tâm Thuật" (Nghe mạch đoán ngôn). Dù cánh tay phải bị liệt, thần thức của cô vẫn cực kỳ nhạy bén sau khi đột phá cảnh giới Châm Thần.
*Thịch... thịch... thịch... xì...*
Nhịp tim của kẻ đang tiến lại gần đập rất nặng nề, nhưng xen lẫn trong tiếng tim co bóp là một âm thanh khò khè kỳ lạ từ phổi, giống như tiếng bong bóng lân tinh bị vỡ vụn dưới áp lực lớn. Lạc Anh nhắm mắt, nhãn lực đặc thù "Mạch Lý Nhãn" cho cô thấy một luồng năng lượng từ trường màu xanh lục lân tinh đang rò rỉ và bám chặt vào các nang phổi của đối phương, gặm nhấm tế bào hô hấp của hắn hằng giây.
Đó là A Hùng, gã lính canh ngục ngầm hai mươi tám tuổi đang cầm gậy điện tuần tra. Hắn mặc giáp nhẹ màu xám tro, gương mặt lầm lì đầy mệt mỏi và đau đớn.
"Ai đó? Khu vực mật điện ngục tối, thái y không có phận sự xin lui bước!" A Hùng đột ngột quát lớn, chĩa gậy điện phát ra những tia chớp xanh lam về phía cột đá nơi Lạc Anh đang đứng.
Lạc Anh không hoảng hốt. Cô chầm chậm bước ra khỏi bóng tối, hai tay nâng chiếc Lệnh bài Miễn Tử bằng đồng đen lên trước ngực dưới ánh đèn neon mờ ảo.
"Bản quan là Cố vấn y khoa tối cao của Nhiếp chính vương phủ, Lạc thái y," cô giả giọng nam nhi trầm ổn, khàn nhẹ đầy uy nghiêm. "Có lệnh bài của Nhiếp chính vương, bản quan cần vào ngục tối kiểm tra tình hình dịch bệnh của các tù nhân."
A Hùng khựng lại khi nhìn thấy chiếc lệnh bài đồng đen. Gậy điện của hắn chầm chậm hạ xuống, nhưng gương mặt lầm lì vẫn đầy vẻ cảnh giác: "Lạc thái y... Ngục tối hoàng cung chịu sự quản lý trực tiếp của Đặc vụ mật điện Quỷ Diện. Lệnh bài của Nhiếp chính vương tuy có thể ra vào ngoại cung, nhưng mật thất sâu nhất vẫn cần mật chỉ của Hoàng đế. Xin thái y đừng làm khó tiểu nhân."
Lạc Anh không tiến thêm, cô chầm chậm hạ lệnh bài xuống, ánh mắt xám bạc lạnh lùng nhìn thẳng vào lồng ngực của A Hùng.
"Bản quan không làm khó ngươi. Nhưng bản quan thấy lồng ngực của ngươi... đang rát như lửa đốt mỗi khi canh ba đúng không? Phổi của ngươi đã bị nhiễm độc lân tinh rò rỉ từ Huyết Trì quá nặng. Nếu không được điều trị, trong vòng nửa tháng nữa, phế nang của ngươi sẽ hoàn toàn hóa đá, khiến ngươi chết ngạt trong đau đớn cực hạn."
Gương mặt lầm lì của A Hùng đột ngột biến sắc. Hắn lùi lại nửa bước, bàn tay run rẩy chạm vào lồng ngực mình: "Ngươi... làm sao ngươi biết?"
"Bản quan là thái y. Nhịp tim và tiếng thở của ngươi đã bán đứng căn bệnh của ngươi," Lạc Anh nhàn nhạt đáp. "Triều đình coi các ngươi như những công cụ phế thải, bắt các ngươi canh giữ ngục tối đầy bức xạ độc hại này mà không hề cấp phát thuốc giải độc cao cấp. Chỉ có châm cứu dẫn máu độc của Tiêu gia mới có thể cứu mạng ngươi hằng tuần."
A Hùng nhìn quanh một lượt đầy lo sợ, rồi chầm chậm tiến lại gần Lạc Anh, giọng nói hạ thấp xuống mức tối thiểu: "Lạc thái y... cứu tôi. Cơn đau phổi này đã hành hạ tôi suốt hai năm qua. Đêm nào tôi cũng ho ra máu dính cát lân tinh..."
"Đứng im," Lạc Anh lạnh lùng ra lệnh.
Cô chầm chậm mở hộp thuốc hai đáy, tay trái rút ra ba cây kim châm bạc rỗng ruột từ bộ Thần Châm Tiêu Gia. Dù cánh tay phải đang bị run rẩy và liệt nhẹ, Lạc Anh vẫn giữ được sự tập trung tinh thần lực cực cao. Cô vận hành kỹ thuật "Định vị huyết mạch bằng sóng não", nhắm mắt lại để cảm nhận chính xác luồng từ trường sinh học đang bão loạn trong phổi của A Hùng.
*Vút! Vút! Vút!*
Ba tiếng xé gió cực khẽ vang lên. Ba cây kim châm bạc rỗng ruột bay lượn dưới sự điều khiển của sóng não Lạc Anh, cắm phập chính xác vào ba huyệt đạo Phế Du, Đản Trung và Liệt Khuyết trên ngực A Hùng với một góc nghiêng hoàn hảo bốn mươi lăm độ.
*Xèo... xèo...*
Từ đầu kim châm bạc rỗng ruột, một luồng khí độc màu xanh lục lân tinh chầm chậm thoát ra ngoài, ngưng tụ thành những giọt dịch độc đen kịt nhỏ xuống đất đá cẩm thạch. A Hùng trợn tròn mắt kinh ngạc, lồng ngực đang thắt chặt của hắn đột ngột giãn ra, cơn đau rát như lửa đốt biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một luồng sinh khí ấm áp lưu thông khắp kinh mạch.
"Thần y... thật sự là thần châm!" A Hùng quỳ sụp xuống đất, giọng nói run rẩy vì xúc động.
Lạc Anh nhanh tay thu hồi ba cây kim bạc, tay trái cô hơi run lên, mồ hôi hột rịn ra trên trán do quá tải sóng não. Cô chầm chậm lấy ra một túi tiền chứa toàn bộ bổng lộc thái y bằng Huyết Thạch Thô và các loại thảo dược bổ máu hoàng gia tích lũy được, ném xuống trước mặt hắn.
"Đây là tiền và thuốc bổ của ngươi hằng tuần. Bản quan muốn biết sơ đồ tuần tra của Quỷ Diện và cấu trúc an ninh của mật thất ngầm giam giữ Tiêu Nhã Vi."
A Hùng vội vàng nhặt túi tiền giấu vào trong giáp nhẹ, ánh mắt lộ rõ sự biết ơn và trung thành: "Lạc thái y, Quỷ Diện là đặc vụ mật điện cấp A sở hữu năng lực kiểm soát từ trường cực mạnh. Hắn canh giữ cửa ngục chính hằng đêm bằng một cây gậy từ trường khổng lồ. Đây là sơ đồ tuần tra mật của hắn hằng canh giờ..."
Hắn lén lút rút từ trong đai lưng ra một mảnh da thú cũ có vẽ sơ đồ địa hình ngầm của ngục tối hoàng cung, chầm chậm giao vào tay Lạc Anh.
Lạc Anh nhận lấy bản đồ, đôi mắt xám bạc quét qua các lối đi. Cô chầm chậm bước tới gần cửa ngách dẫn vào mật thất sâu nhất, định lén phóng một sợi tơ máu cấm kỵ "Sợi Chỉ Sinh Mệnh" để thăm dò cấu trúc ổ khóa sinh học của cửa ngục chính. Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào mép cửa đá, một luồng từ trường sinh học đỏ rực, nặng nề như ngọn núi đè nặng từ phía bên kia cửa dội ngược thẳng vào màng não cô.
*Bùm!*
Lạc Anh bị hất văng lùi lại hai bước, lồng ngực nhói đau dữ dội, một ngụm máu tươi trào ra nơi khóe miệng. Cô nhìn thấy trên ổ khóa chính phát ra những luồng sáng đỏ nhấp nháy liên tục – cảm biến sinh học cấp S kết nối trực tiếp với Huyết Trì và máy trợ tim của Hoàng đế. Chỉ cần cô cố tình phá khóa bằng tơ máu, hệ thống sẽ báo động đỏ toàn hoàng cung ngay lập tức, và cô sẽ bị nghiền nát bởi rào cản năng lượng cực hạn.
"Thái y! Đừng chạm vào đó!" A Hùng hốt hoảng lao tới đỡ cô, giọng nói thì thào đầy sợ hãi. "Ổ khóa đó được bảo vệ bằng máu nguyên thủy của hoàng gia. Chạm vào là tự sát!"
Lạc Anh cắn răng, lau vệt máu trên khóe môi, cất bản đồ vào ngăn đáy hòm thuốc. Cô biết mình buộc phải rút lui đêm nay để lập kế hoạch đột nhập kỹ lưỡng hơn cùng Tần Minh Dạ ở tập sau.
"Bản quan hiểu rồi. Ta sẽ quay lại vào đêm mai," Lạc Anh lạnh lùng nói, định quay bước đi.
Nhưng ngay lúc đó, A Hùng đột ngột giữ chặt lấy tay áo cô, gương mặt hắn xám xịt lại vì kinh hoàng, đôi mắt run rẩy nhìn chằm chằm vào bóng tối của hành lang ngầm. Hắn ghé sát tai cô, giọng nói mấp máy phát ra một tin sét đánh khiến toàn bộ máu trong người Lạc Anh như đông cứng lại:
"Lạc thái y... ngươi muốn cứu con bé Tiêu Nhã Vi đó? Muộn rồi... Hoàng đế Lê Anh Tông vừa hạ mật chỉ tối khẩn cho Quỷ Diện... tăng tốc độ bòn rút tủy xương của nó để sạc đầy máy trợ tim sinh học của ông ta. Con bé... không sống quá ba ngày nữa đâu!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!