Thần Y Cứu Thế
Tiếng bước chân rầm rập của băng đảng Sẹo Sắt dội thẳng vào màng nhĩ của Tiêu Lạc Anh, xé toạc bầu không khí vốn đã căng thẳng như dây đàn trong căn hầm ngầm Tiêu Gia Đường. Sát vách hầm, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng và tiếng gầm rú hoang dã của gã trùm đòi nợ chợ đen vang lên rợn người. Sẹo Sắt đang điên cuồng vung bộ vòng sắt nặng từ trường nện thẳng vào lớp cửa thép của tiệm cơ khí sát cạnh. Hắn muốn cướp sạch số Huyết Thạch Thô của Vy Thanh và phóng hỏa thiêu rụi cả khu ổ chuột này.
Lạc Anh khẽ cắn chặt môi, vị máu tươi mằn mặn lan tỏa nơi đầu lưỡi. Nhờ kỹ thuật Tự phong bế thống giác, cô không còn cảm nhận được cơn đau nhói buốt tận xương tủy từ vết thương vai trái đang rách nứt rỉ máu đen, cũng như sự xơ cứng mạch máu ở cánh tay phải bại liệt. Nhưng sự mất mát cảm giác vật lý này cũng đồng nghĩa với việc cô phải điều khiển cơ thể hoàn toàn bằng thần thức và ý chí sắt đá.
"Vy Thanh..." Lạc Anh thì thào, giọng nam nhi khàn nhẹ nhưng lạnh buốt. Cô chầm chậm bước qua khe hầm ngầm kết nối giữa phòng khám và lò rèn.
Bên trong lò rèn ngập tràn khói bụi và ánh sáng lân tinh xanh lục, Vy Thanh đang đứng tựa lưng vào bệ máy cơ khí. Gương mặt cô gái hai mươi hai tuổi lấm lem dầu mỡ nhưng đôi mắt rực lên sự kiên định dũng cảm. Trên tay cô, chiếc búa cơ khí đa năng đã biến hình, các khớp bánh răng chuyển động rôm rốp, kéo dài nòng súng ra phía trước, tích tụ một luồng năng lượng điện từ màu xanh lân tinh chói mắt.
*Rầm!*
Cánh cửa thép bảo vệ của lò rèn bị bộ vòng sắt nặng từ trường của Sẹo Sắt đập lõm một mảng lớn. Gã trùm cho vay nặng lãi bước vào, vết sẹo hình chữ X trên mặt gã giật giật đầy hung tợn. Gã nhìn thấy Vy Thanh và Lạc Anh, cười sằng sặc: "Lũ rác rưởi! Hôm nay ta sẽ vắt kiệt tủy xương của các ngươi để đổi lấy huyết thạch!"
Sẹo Sắt vung tay, bộ vòng sắt nặng trên cổ tay gã bộc phát lực từ trường mạnh mẽ, tạo ra một luồng áp lực vô hình định nghiền nát bệ máy của Vy Thanh. Nhưng Vy Thanh không hề run sợ. Cô gầm lên một tiếng, bóp cò chiếc súng phóng điện từ mini.
*Oành!*
Một luồng điện từ xanh lân tinh cực mạnh phóng ra, xé rách màn đêm, va chạm trực diện với lực từ trường của Sẹo Sắt. Tiếng nổ chói tai vang lên khiến những bức tường đất xung quanh rạn nứt rào rào. Sẹo Sắt bị luồng điện từ đẩy lùi ba bước, bộ vòng sắt trên tay gã bốc khói đen kịt, các khớp ngón tay bị giật run rẩy. Hắn không ngờ một cơ khí sư chợ đen lại sở hữu vũ khí điện từ mạnh đến thế. Sợ hãi trước sức mạnh phóng điện liên tục của Vy Thanh, Sẹo Sắt ôm lấy cánh tay bị bỏng, gầm rú ra lệnh cho đàn em rút lui hòng tìm kiếm sự hỗ trợ lớn hơn từ Lâm gia.
"Vy Thanh, chúng ta không có thời gian ăn mừng dập tắt Sẹo Sắt đâu," Lạc Anh bước tới, nắm lấy bả vai run rẩy của cô bạn. Gương mặt cô lúc này nhợt nhạt như sáp, mùi Thảo Dược Ngụy Hương nồng đậm bốc lên từ lớp áo quan phục dính bết máu đen trước ngực. "Mật vụ Quang Nhãn đang bao vây toàn bộ khu Sắt Rỉ. Cao Minh sắp dẫn theo đội đặc nhiệm Thiết Giáp tiến hành tiêu diệt hàng loạt khu cách ly dưới danh nghĩa phòng dịch."
Vy Thanh bàng hoàng nhìn ra cửa sổ. Quả nhiên, phía xa xa, những luồng sáng đỏ rực từ hệ thống thấu kính năng lượng của mật vụ đang chầm chậm siết chặt vòng vây quanh khu ổ chuột. Cao Minh – gã mật vụ trưởng lạnh lùng tàn bạo – đang đứng trên chiếc xe bọc thép, tay cầm kính đơn quang phổ đỏ quét qua từng căn nhà lá nghèo khổ. Hắn chuẩn bị ra lệnh phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ khu vực dập dịch để triệt tiêu mầm mống Huyết Sa.
"Chúng ta phải có thuốc giải dứt điểm dịch bệnh ngay lập tức," Lạc Anh cắn răng nói, đôi đồng tử xám bạc của cô lóe lên sự quyết liệt. "Chỉ khi dịch bệnh biến mất, Cao Minh mới mất đi cái cớ tàn sát dân nghèo."
"Nhưng Lân Tinh Thảo chỉ là nguyên liệu thô, nồng độ độc tố cát đỏ của dịch Huyết Sa quá mạnh, chúng ta cần một chất xúc tác sinh học cực mạnh để trung hòa!" Vy Thanh lo lắng nói.
"Dùng máu của ta," Lạc Anh thản nhiên đáp.
"Cái gì? Cậu điên rồi sao? Máu của cậu đang bị quá tải thần kinh do cấm thuật!" Vy Thanh hét lên.
"Dòng máu của Tiêu gia mang tính kháng độc thần cổ. Chỉ có huyết thanh chiết xuất từ máu của ta mới có thể kích hoạt hoàn toàn dược tính của Lân Tinh Thảo," Lạc Anh bình tĩnh ngồi xuống cạnh chiếc máy lọc carbon di động của Vy Thanh. Cô rút từ tay áo ra một cây kim châm bạc rỗng ruột từ bộ Thần Châm Tiêu Gia, đâm thẳng vào động mạch cổ tay trái của mình.
Dòng máu đỏ thẫm pha lẫn những vệt lân tinh xám bạc chầm chậm chảy qua thân kim rỗng, dẫn vào ống thủy tinh của máy lọc carbon. Vy Thanh cắn chặt môi, nước mắt rơm rớm, cô nhanh chóng vận hành thiết bị tản nhiệt não bộ áp sau gáy Lạc Anh để làm mát hệ thần kinh cho cô hằng nhịp, đồng thời tăng tốc độ kết tinh của đan dược giải độc.
*Xèo xèo...*
Dòng máu của Lạc Anh đi qua bộ lọc cơ khí sinh học tinh vi của Vy Thanh, chầm chậm ngưng tụ thành một thứ dịch lỏng màu xám bạc tinh khiết cực kỳ huyền ảo. Đây chính là Chiết xuất Huyết Thanh kháng độc tối thượng. Lạc Anh khẽ rên rỉ một tiếng, cơ thể cô run rẩy dữ dội, làn da vốn đã nhợt nhạt nay chuyển sang màu trắng bệch như sáp không còn một giọt máu. Sự thiếu máu sinh học nghiêm trọng khiến thị lực mắt trái của cô mờ đi nhanh chóng, nhưng ý chí y đức cứu người vẫn giữ cho cô đứng vững.
Lạc Anh trộn đều huyết thanh xám bạc với bột Lân Tinh Thảo tươi thu hoạch được từ khu D3, tạo thành một dung dịch thuốc giải hoàn chỉnh phát ra ánh sáng xanh lục ấm áp.
Bên ngoài, tiếng loa phóng thanh của mật vụ Quang Nhãn đã vang lên lạnh lùng: "Chuẩn bị phóng hỏa! Tiêu diệt toàn bộ khu cách ly Sắt Rỉ!"
"Không kịp rồi!" Vy Thanh hét lên.
Lạc Anh không nói một lời. Cô vận hành toàn bộ năng lượng từ trường sinh học còn sót lại của cảnh giới Châm Thần. Cô búng mạnh mười đầu ngón tay của bàn tay trái. Vạn sợi tơ máu sinh học đỏ thẫm bộc phát từ đầu ngón tay cô, quấn chặt lấy hàng trăm cây kim châm bạc rỗng ruột Thần Châm Tiêu Gia, mang theo dung dịch thuốc giải xám bạc phóng thẳng ra ngoài cửa sổ phòng khám ngầm.
Kỹ thuật Độc thuật trị liệu: "Kim Châm Dẫn Độc".
*Vút! Vút! Vút! Vút!*
Hàng vạn tia sáng bạc mang theo ánh lục lân tinh ấm áp xé rách sương mù màu cát đỏ, cắm phập chính xác vào huyệt đạo của hàng trăm người bệnh đang gào rú điên cuồng bên ngoài. Thuốc giải xám bạc theo thân kim rỗng dẫn truyền trực tiếp vào hệ tuần hoàn của họ.
Hiệu quả thần kỳ lập tức xuất hiện. Những đường gân máu đỏ rực trên mặt họ chầm chậm lặn xuống, dòng máu cát đỏ đông cứng trong huyết quản bị trung hòa và tan rã hoàn toàn. Hàng trăm người bệnh ngã quỵ xuống đất, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của họ dần khôi phục lại lòng trắng và sự tỉnh táo. Họ thở dốc, bàng hoàng nhìn đôi tay mình đã trở lại bình thường.
"Chúng ta... chúng ta được cứu rồi! Thần y cứu mạng!" Tiếng reo hò vang dội khắp khu ổ chuột Sắt Rỉ.
Cao Minh đang đứng trên xe bọc thép, chuẩn bị hạ lệnh phóng hỏa thì khựng lại. Qua thấu kính Xích Nhãn, hắn kinh ngạc phát hiện ra toàn bộ dao động năng lượng bạo loạn của dịch Huyết Sa trong khu cách ly đã biến mất hoàn toàn chỉ trong một nhịp thở. Thay vào đó là hàng vạn luồng sinh khí ấm áp của những con người khỏe mạnh.
"Mật vụ trưởng! Dân chúng... dân chúng đã khỏi bệnh hoàn toàn! Chúng ta không thể phóng hỏa nữa, áp lực dư luận từ nội thành sẽ hủy hoại chúng ta!" Một mật vụ Thiết Giáp run rẩy báo cáo.
Cao Minh cắn răng đầy tức tối. Hắn biết, nếu cố tình phóng hỏa tàn sát những người dân khỏe mạnh không nhiễm bệnh, triều đình sẽ bị lung lay tận gốc bởi sự phẫn nộ của dư luận. Nhìn hàng vạn cư dân khu Sắt Rỉ đang tự nguyện đứng lên, nắm chặt tay nhau tạo thành một bức tường người khổng lồ che chở trước cửa phòng khám Tiêu Gia Đường, Cao Minh biết mình đã thất bại hoàn toàn trong phi vụ này.
"Rút quân!" Cao Minh gầm lên một tiếng đầy giận dữ.
Thế nhưng, trước khi bước lên xe rút lui, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng của gã mật vụ trưởng chợt quét qua vũng bùn nhão dính máu dã chiến sát bậu cửa phòng khám. Hắn chầm chậm cúi xuống, lén dùng một ống nghiệm chân không thu thập một mẫu máu nhỏ dính trên đất – mẫu máu chứa đựng những hạt sinh khối đứt gãy và tàn dư tơ máu cấm kỵ của Lạc Anh rò rỉ ra trong lúc cô chiết xuất huyết thanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!