Ác Ma Huyết Sa
Sương mù màu cát đỏ thẫm bao phủ khắp khu ổ chuột Sắt Rỉ, đặc quánh và tanh nồng mùi rỉ sét lẫn huyết dịch biến dị. Cơn bão bức xạ lân tinh từ khu phế thải D3 chưa kịp tan, thì một thảm họa tàn khốc hơn đã ập xuống đầu những kiếp người khốn cùng dưới chân hoàng thành Tân Thăng Long. Dịch bệnh Huyết Sa chính thức bùng phát.
Nguồn nước ngầm ngập ngụa phế thải sinh học chảy qua hệ thống cống rãnh rỉ sét của khu Sắt Rỉ đã bị ô nhiễm hoàn toàn. Lạc Anh đứng bên bệ đá của phòng khám ngầm Tiêu Gia Đường, đôi đồng tử xám bạc của cô co rút lại khi nhìn qua khe cửa hầm. Dưới ánh đèn neon xanh lục chập chờn của khu phố chợ đen, những bóng người vặn vẹo đang điên cuồng gào rú. Mạch máu trên cổ, trên mặt họ nổi rực lên thành những đường gân đỏ thẫm như những con rết rỉ máu. Huyết dịch trong cơ thể họ đang chầm chậm đông cứng lại thành cát đỏ, kích thích hệ thần kinh trung ương bộc phát sức mạnh cơ bắp điên cuồng, biến họ thành những ác ma khát máu, lao vào tàn sát bất kỳ sinh vật sống nào xung quanh.
"Lạc thái y... cửa hầm sắp không chịu nổi nữa rồi!"
A Sâm – thiếu niên liên lạc viên – thở dốc, hai tay bám chặt vào then cửa gỗ lim đã nứt nẻ của Tiêu Gia Đường. Gương mặt nhỏ nhắn của cậu lấm lem tàn tro, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng. Bên ngoài, những tiếng đập cửa rầm rầm vang lên dồn dập, xen lẫn tiếng móng tay cào xé vào thớ gỗ và những tiếng gầm rú hoang dã không còn nhân tính.
Phòng khám ngầm Tiêu Gia Đường lúc này là lá chắn cuối cùng. Hơn một trăm dân nghèo, dược nô tàn phế và trẻ em đang co cụm trong góc tối của căn hầm vô trùng thô sơ. Tiếng khóc nghẹn ngào của trẻ nhỏ hòa lẫn với tiếng thở dốc nặng nề của những người bệnh đang chầm chậm bị độc tố cát đỏ gặm nhấm kinh mạch.
Lạc Anh khẽ cắn chặt môi, vị máu tươi mằn mặn lan tỏa nơi đầu lưỡi giúp cô giữ được sự tỉnh táo tối thiểu. Bả vai trái của cô đau nhức như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm vào – vết thương tự phẫu thuật cắt bỏ mô hoại tử đêm qua đã bị rách nứt nghiêm trọng do cuộc rút lui vội vã từ khu dã chiến D3. Dòng máu đen rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc quấn chặt trước ngực để che giấu thân phận nữ nhi, khiến tấm quan phục xám tro của Thái y viện dính bết vào da thịt cô. Mùi Thảo Dược Ngụy Hương nồng đậm bốc lên từ ngực áo cô, cố gắng che lấp mùi máu tanh nhưng vô ích trước khứu giác nhạy bén của lũ quái vật Huyết Sa bên ngoài.
Cánh tay phải của cô buông thõng vô lực, các thớ cơ vẫn còn rung giật nhẹ do phản hồi đau đớn dội ngược từ cấm thuật tơ máu ký sinh ở trận chiến trước. Mỗi nhịp thở đối với cô lúc này đều là một sự tra tấn tột cùng lên phế quản.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực đột ngột rung lên dồn dập. Tiếng tích tắc cơ khí khô khốc vang vọng thẳng vào thần thức của Lạc Anh, báo hiệu sát khí bên ngoài đã đạt đến ngưỡng hủy diệt. Tàn hồn của phụ thân Tiêu Hoài Nam trong đồng hồ đang cố gắng dùng chút năng lượng từ trường sinh học còn sót lại để ổn định màng não cho cô, ngăn không cho cô bị sát niệm của sương máu độc xâm nhập.
"Trần thúc, chặn cửa!" Lạc Anh giả giọng nam nhi khàn nhẹ nhưng đầy dứt khoát, cô quay sang ra lệnh cho cựu binh phế thải Trần Thiết.
Trần Thiết gầm lên một tiếng, gương mặt đầy sương gió hằn lên những nếp nhăn quyết liệt. Ông vứt chiếc nạng gỗ sang một bên, đứng vững bằng một chân lành lặn còn lại, hai bàn tay thô ráp áp chặt xuống nền đất đá của hầm ngầm.
"Địa ngự quyết!"
Năng lượng dị năng hệ Thổ bộc phát, mặt đất dưới chân Trần Thiết rung chuyển dữ dội. Dòng sinh khối đất đá xung quanh chầm chậm ngưng tụ, dựng lên ba bức tường đất dày hơn một thước ngay phía sau cánh cửa gỗ lim đang rạn nứt, tạm thời ngăn chặn làn sóng người bệnh điên loạn bên ngoài.
"A Sâm, dùng phong năng thổi bớt sương máu độc ở cửa thông gió! Không được để khí độc tràn vào đây!" Lạc Anh quát lớn khi thấy làn khói màu cát đỏ đang len lỏi qua các khe hở cơ khí.
A Sâm gật đầu, cậu nhảy lên bệ đá sát trần hầm, vận hành dị năng hệ Phong "Thính phong quyết". Cậu chắp hai tay, cố gắng tạo ra một luồng gió xoáy để thổi ngược sương độc ra ngoài. Thế nhưng, sương máu độc Huyết Sa quá đậm đặc, chứa các hạt sinh khối biến dị nặng nề. Luồng gió của A Sâm vừa chạm vào sương độc liền bị ăn mòn từ trường.
"Khụ... khụ..." A Sâm hét lên một tiếng đau đớn, cậu hít phải một ngụm sương độc nhỏ, lồng ngực lập tức co thắt kịch liệt. Cậu ho liên tục ra những vệt máu đỏ thẫm dính cát rỉ sét, ngã quỵ xuống bệ đá, cơ thể run rẩy không ngừng.
"A Sâm!" Chu Tử Yên từ phía sau lao đến, nàng dùng năng lượng trị liệu hệ Mộc từ đôi bàn tay xanh nhạt áp vào ngực cậu bé để thanh lọc độc chất, nhưng sắc mặt nàng cũng nhanh chóng tái nhợt vì kiệt sức.
*Rầm! Rầm! Rắc!*
Bức tường đất thứ nhất của Trần Thiết bị nứt vỡ. Một gã dược nô khổng lồ – quái vật đột biến gen với cơ bắp trương phình gấp đôi người thường, làn da xám xịt nổi đầy gân máu đỏ rực – đang điên cuồng dùng đầu húc mạnh vào tường đất. Đôi mắt gã hoàn toàn không có lòng trắng, chỉ có một màu đỏ ngầu của sát khí.
"Không xong rồi! Sức mạnh của lũ biến dị này quá lớn!" Trần Thiết cắn răng, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Ông cố gắng vận khí để gia cố bức tường đất thứ hai, nhưng chân tàn phế của ông bắt đầu run rẩy, vết thương chiến tranh cũ rò rỉ lân tinh khiến ông đau đớn tột cùng.
*Oành!*
Bức tường đất thứ hai sụp đổ hoàn toàn. Gã quái vật khổng lồ gầm rú một tiếng điếc tai, phá vỡ lớp phòng ngự cuối cùng, lao thẳng vào hầm ngầm của Tiêu Gia Đường. Luồng sương máu đỏ từ người gã tỏa ra khiến những người dân nghèo bên trong hét lên kinh hoàng, hỗn loạn giẫm đạp lên nhau để lùi sâu vào bóng tối.
Trần Thiết quyết không lùi bước. Ông lao lên, dùng thân hình tàn phế của mình làm lá chắn sống, ôm chặt lấy thắt lưng gã quái vật khổng lồ để cản bước gã. Thế nhưng, sức mạnh thể chất của quái vật Huyết Sa vượt trội hoàn toàn. Gã vung cánh tay gồ ghề đầy gai thịt quật mạnh xuống lưng Trần Thiết.
*Khục!*
Tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong không gian hầm ngầm. Trần Thiết phun ra một ngụm máu tươi, chân lành lặn còn lại của ông bị gãy gập dưới lực đánh tàn bạo của quái vật. Ông ngã quỵ xuống đất, bất tỉnh nhân sự, nhưng hai tay vẫn siết chặt lấy chân gã quái vật để giữ chân gã.
Gã quái vật điên cuồng cúi xuống, chuẩn bị dùng móng vuốt sắc nhọn xé rách cổ họng Trần Thiết để hút máu.
Lạc Anh đứng đối diện với tử thần. Cánh tay phải run rẩy của cô không thể nhấc lên nổi, lồng ngực gào thét đau đớn dữ dội do phản hồi tơ máu dội ngược. Mỗi tế bào thần kinh của cô như đang bị xé rách thành trăm mảnh.
*Nếu không ra tay, tất cả sẽ chết ở đây. Nhưng bộc phát dị năng lúc này, hệ thần kinh của mình sẽ hoàn toàn hoại tử.*
Ánh mắt cô lướt qua gương mặt nhợt nhạt của Trần Thiết, qua những đứa trẻ đang run rẩy phía sau, rồi dừng lại trên chiếc đồng hồ quả quýt hỏng. Tiếng tích tắc của đồng hồ đột ngột chuyển sang một nhịp điệu trầm buồn, như lời nhắc nhở của phụ thân về lời thề y đức cứu người của Tiêu gia.
*Y sĩ cứu người, bất chấp thân xác tan biến.*
Lạc Anh quyết đoán đưa bàn tay trái lên thắt lưng, rút nhanh hai cây kim châm bạc từ bộ Thần Châm Tiêu Gia. Cô không châm vào đối thủ, mà đâm thẳng hai cây kim bạc vào huyệt Hợp Cốc và Nội Quan của chính cánh tay phải và cổ tay trái của mình với một góc nghiêng hoàn hảo bốn mươi lăm độ.
Kỹ thuật tự vệ cực đoan: "Tự phong bế thống giác".
*Phập! Phập!*
Cơn đau nhức buốt tận xương tủy, cơn co thắt cơ tim dữ dội và sự rách nứt của vết mổ ngực cũ lập tức bị đóng băng hoàn toàn. Hệ thần kinh của Lạc Anh mất đi hoàn toàn cảm giác đau đớn vật lý. Gương mặt cô trở nên vô cảm, lạnh lùng như một pho tượng ngọc thạch rỉ máu. Cánh tay phải đang bại liệt đột ngột ngừng run rẩy, khôi phục lại sự ổn định tuyệt đối dưới sự cưỡng ép của dòng máu thần cổ.
Lạc Anh bước lên một bước, tà áo quan phục xám tro tung bay trong luồng gió độc. Cô búng mạnh mười đầu ngón tay của bàn tay trái.
*Vút! Vút! Vút!*
Mười hai cây kim châm bạc rỗng ruột mang theo mười hai sợi tơ máu đỏ sẫm ánh kim xé gió bay đi, cắm phập chính xác vào mười hai tử huyệt trên đầu, cổ và cột sống của gã quái vật khổng lồ, đặc biệt là huyệt Đại Trùy ở sau gáy.
Cô vận hành cấm thuật "Sợi Chỉ Sinh Mệnh", đẩy tơ máu sinh học xuyên qua thân kim rỗng, ký sinh trực tiếp vào dây thần kinh phế vị và hệ tuần hoàn bạo loạn của quái vật.
"Thông Mạch!" Lạc Anh khẽ quát.
Đồng tử mắt trái của cô chuyển hoàn toàn sang màu xám bạc lạnh lẽo của Mạch Lý Nhãn, nhìn thấu dòng máu cát đỏ đang cuộn xoáy điên cuồng trong tim gã quái vật. Cô điều hòa nhịp thở của mình, ép buộc nhịp tim của quái vật phải đập chậm lại trùng khớp với tần số sinh học của cô.
Dòng máu bạo loạn của quái vật đột ngột bị phong tỏa. Sức mạnh cơ bắp trương phình của gã chầm chậm xẹp xuống, những đường gân đỏ thẫm trên mặt mờ dần. Gã quái vật khổng lồ phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, móng vuốt dừng lại sát cổ Trần Thiết, rồi đổ rầm xuống đất như một thân cây bị đốn hạ, rơi vào trạng thái ngủ đông sinh học tạm thời.
Lạc Anh thở dốc nhẹ, dù không cảm nhận được đau đớn do đã phong bế thống giác, nhưng cô biết thể lực của mình đã bị suy kiệt đến mức cực hạn. Cô chầm chậm bước đến bên Trần Thiết, tay trái rút kim châm để chuẩn bị cấp cứu cho ông.
*Rầm! Oành!*
Một tiếng nổ lớn từ trường vang lên ngay sát vách hầm ngầm, chấn động mạnh đến mức đất cát trên trần hầm rơi xuống rào rào.
Không phải từ phía cửa hầm Tiêu Gia Đường.
Tiếng nổ phát ra từ tiệm cơ khí của Vy Thanh ngay sát cạnh phòng khám ngầm.
Qua hệ thống ống thông gió cơ khí, Lạc Anh nghe thấy tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng và tiếng cười sằng sặc quen thuộc đầy tàn bạo vang lên giữa màn đêm mưa độc ngoại ô.
"Vy Thanh! Con ranh con! Hôm nay nếu ngươi không giao ra toàn bộ số Huyết Thạch Thô tích trữ trong lò rèn, ta sẽ cho phóng hỏa thiêu rụi tiệm cơ khí này, và cả cái hầm ngầm chứa lũ dược nô rác rưởi Tiêu Gia Đường bên cạnh của ngươi nữa!" Giọng nói khàn đặc, hống hách của Sẹo Sắt – tên trùm cho vay nặng lãi chợ đen – vang vọng khắp con hẻm tối.
Lạc Anh khựng lại, ngón tay cô siết chặt lấy đốc kim châm bạc dính máu đen.
Nguy cơ bị đâm sau lưng đã cận kề. Sẹo Sắt thực chất đã nhận tiền của Lâm gia để tạo sự cố hỗn loạn, tiêu hủy hoàn toàn tiệm cơ khí của Vy Thanh nhằm xóa sạch dấu vết các thiết bị trợ lực của cô. Nếu lò rèn bị thiêu rụi, Vy Thanh sẽ chết, và phòng khám ngầm Tiêu Gia Đường cùng hàng trăm sinh mạng bên trong cũng sẽ biến thành tro bụi trong biển lửa từ trường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!