Nhạc nềnKengeki

Trận Tuyến Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cổng sắt khổng lồ của Trạm gác số 4 đóng sầm lại phía sau lưng, tiếng xích sắt va vào nhau rầm rầm như sấm sét, đẩy Lạc Anh, Chu Tử Yên và Đại Ngưu vào thế cô lập hoàn toàn giữa vùng sương độc lân tinh xanh lục đậm đặc đang cuộn xoáy dữ dội của khu phế thải D3.


Màn sương mù độc hại mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và vị rỉ sét của phế thải cơ khí sinh học bốc lên từ lòng đất. Thứ ánh sáng xanh lục lân quang chập chờn hắt ra từ những đống rác thải y tế khổng lồ cao như núi, soi rõ hàng trăm bóng người rách rưới đang quằn quại trên nền đất bùn nhão nhoét. Họ là những dược nô nghèo khổ bị thải loại từ các lò tinh luyện huyết thạch, cơ thể lở loét, lồng ngực co thắt kịch liệt dưới sự tàn phá của bức xạ lân tinh cực độc.


'Lạc... Lạc thái y, sương độc ở đây nồng độ quá cao, chúng ta phải dựng lều dã chiến ngay lập tức!', Chu Tử Yên gượng dậy từ thành xe thuốc, giọng nói run rẩy đầy lo lắng. Nàng vừa bị sương độc phản phệ kinh mạch hệ Mộc, gương mặt thanh tú trắng bệch như tờ giấy, hai tay bám chặt vào hòm cứu thương bằng gỗ để giữ thăng bằng.


Lạc Anh khẽ gật đầu dưới vành mũ quan xám tro sờn cũ. Cô dùng bàn tay trái siết chặt lấy bả vai trái để kìm hãm cơn đau nhói buốt tận xương tủy. Vết thương tự phẫu thuật đêm qua của cô đang rách nứt nhẹ, dòng máu đen rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc quấn ngực chặt chẽ để che giấu thân phận nữ nhi. Mùi Thảo Dược Ngụy Hương nồng đậm bốc lên từ ngực áo cô, hòa quyện với mùi sương độc tạo thành một thứ hỗn hợp ngột ngạt.


'Đại Ngưu, giúp dựng lều! Chu y sĩ, nàng ngồi yên điều hòa nhịp thở, để ta lo!', Lạc Anh giả giọng nam nhi khàn nhẹ nhưng đầy dứt khoát.


Đại Ngưu gầm lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới làn da ngăm đen, anh vác cây đòn gánh tre đực dẻo dai gạt phăng những mảnh sắt rỉ sét xung quanh, nhanh nhẹn dựng lên một gian lều bạt thô sơ để làm nơi cứu chữa.


Lạc Anh bước nhanh vào giữa đám đông đang co giật. Bằng Mạch Lý Nhãn dưới đồng tử xám bạc, cô nhìn thấu qua lớp da thịt của một dược nô trẻ tuổi đang nằm co quắp dưới đất. Hệ tuần hoàn của anh ta đang bạo loạn, các mạch máu nhỏ li ti vùng phổi đang phình to kịch liệt, nghẽn đặc chất độc lân tinh màu xanh lục.


'Chuẩn bị kim châm dẫn máu!', Lạc Anh quát nhẹ.


Cô rút từ thắt lưng ra bộ Thần Châm Tiêu Gia. Dù cánh tay phải đang run rẩy nhẹ do di chứng quá tải thần kinh dội ngược từ cấm thuật tơ máu, cô vẫn bình tĩnh nhắm mắt, lắng nghe tiếng tích... tắc... tích... tắc... cơ khí dồn dập từ chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực. Tiếng tích tắc ấy như một mỏ neo tinh thần, giúp cô tập trung sóng não đến cực hạn.


*Vút! Vút! Vút!*


Ba cây kim châm bạc rỗng ruột xé gió bay đi, cắm phập chính xác vào các huyệt đạo Đại Trùy, Kiên Tỉnh và Nội Quan của người bệnh. Lạc Anh vận hành dị năng Sợi Chỉ Sinh Mệnh, phóng ra ba sợi tơ máu siêu mảnh luồn qua thân kim rỗng vào sâu trong huyết quản. Cô nhẹ nhàng xoay đầu kim, dùng tơ máu làm chất dẫn lưu, cưỡng ép dòng máu đen kịt độc chất lân tinh chảy ngược ra đầu kim, ngưng tụ thành từng giọt độc đen ngòm trên đĩa gốm dã chiến.


Người bệnh khẽ rên rỉ một tiếng, lồng ngực đang co thắt dữ dội chầm chậm bình ổn lại, làn da tím tái bắt đầu có huyết sắc.


'Cứu... cứu được rồi!', Chu Tử Yên reo lên đầy kinh ngạc, đôi mắt to tròn ngập tràn sự kính phục nhìn Lạc Anh. Nàng lập tức mở hộp cứu thương, lấy thuốc mỡ giảm đau kháng khuẩn bôi lên vết châm cho người bệnh.


Cứ như thế, Lạc Anh kiệt lực châm cứu dẫn máu cho hàng chục người liên tục. Mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm lưng cô, bả vai trái đau nhức như muốn nứt ra, máu tươi rỉ ra từ vết mổ thấm qua lớp áo trong xám tro. Cô biết, số huyết thanh ức chế thông thường bị Đỗ Long tịch thu một nửa tại trạm gác đã đẩy phòng khám dã chiến vào tình trạng cạn kiệt tài nguyên nghiêm trọng. Cô không thể cứu hết hàng trăm người bằng sức lực thể xác thông thường.


*Ta cần năng lượng. Ta cần sạc lại tơ máu ngay lập tức.*, Lạc Anh thầm nghĩ, ánh mắt cô hướng về phía bãi rác thải sinh học D3 cách đó không xa, nơi chất đầy xác chết của những dị năng giả thảm họa lỗi bị triều đình vứt bỏ.


Nhân lúc Chu Tử Yên và Đại Ngưu đang bận rộn chăm sóc các bệnh nhân đã ổn định, Lạc Anh lén lút bước nhanh vào bóng tối của bãi rác thải D3. Sương mù lân tinh ở đây đậm đặc đến mức mắt thường không thể nhìn quá một mét.


Cô đứng trước một đống xác chết dị năng giả đang chầm chậm phân hủy, tỏa ra luồng từ trường lân tinh màu xanh lục nhạt. Lạc Anh nhắm mắt, vận hành cấm thuật Đồng hóa sinh khối.


Cô búng nhẹ mười đầu ngón tay của bàn tay trái. Mười hai sợi tơ máu đỏ sẫm bộc phát từ đầu ngón tay, uốn lượn linh hoạt trong không khí như những con rết nhỏ, phóng thẳng vào đống xác chết phế thải. Các sợi tơ máu cắm sâu vào các tàn dư sinh khối còn sót lại dưới các mô cơ, chầm chậm hấp thụ luồng năng lượng từ trường sinh học tự do của các dị nhân quá cố.


Một luồng nhiệt lượng lạnh buốt, thô bạo dội ngược từ đầu tơ máu chảy thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Lạc Anh. Cơn đau nhức kịch liệt vùng gáy khiến Thiết bị tản nhiệt não bộ sau cổ cô phát ra tiếng rít khe khẽ, bốc lên một làn khói trắng mỏng. Cô cắn chặt răng, chịu đựng sự cọ xát tàn khốc của dòng sinh khối lạ đang dung hợp vào máu của mình.


Chỉ sau vài phút, cánh tay phải đang run rẩy của cô chầm chậm khôi phục cảm giác ấm áp, bả vai trái bớt nhói đau. Các sợi tơ tằm máu của cô chuyển dần sang màu đỏ sẫm ánh kim rực rỡ, chuẩn bị đột phá lên cảnh giới Châm Thần hoàn chỉnh.


*Đoàng!*


Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía phòng khám dã chiến, cắt đứt quá trình hấp thụ sinh khối của Lạc Anh.


Cô giật mình thu hồi tơ máu, dùng Mạch Lý Nhãn nhìn xuyên qua làn sương độc: Đội trưởng tuần tra Đỗ Long đang dẫn theo một toán lính tuần đêm Hắc Y Vệ xông vào khu lều dã chiến. Gã cầm trên tay cây roi da tẩm gai sắt rỉ sét, thô bạo quật nát một góc lều bạt, khiến thuốc men đổ vỡ tung tóe.


'Tất cả đứng im! Có lệnh của Đốc sư Thái y viện, trưng thu toàn bộ số Lân Tinh Thảo tươi và dược liệu dã chiến ở đây để phục vụ cho quân nhu nội thành!', Đỗ Long hống hách quát lớn, đôi mắt tàn nhẫn quét qua đám đông dân nghèo đang run rẩy.


'Đỗ đội trưởng! Đây là số thảo dược cứu mạng của dân nghèo ngoài thành, ngươi tịch thu chúng chẳng khác nào giết chết họ!', Chu Tử Yên phẫn nộ đứng chắn trước xe thuốc, đôi tay nhỏ bé run lên vì giận dữ.


'Giết chết? Một lũ dược nô thấp kém này thì có giá trị gì bằng quân nhu của nội thành? Cản đường quân vụ, ta chém không tha!', Đỗ Long trợn mắt, vung roi sắt quật mạnh về phía Chu Tử Yên.


'Tử Yên, lùi lại!', Đại Ngưu hét lớn, anh lao lên dùng cây đòn gánh tre đực đỡ đòn roi sắt của Đỗ Long.


*Keng!*


Một tiếng động kim loại chói tai vang lên. Lực từ trường nặng nề từ cây roi sắt của Đỗ Long bộc phát, chấn động kịch liệt khiến Đại Ngưu bị hất văng ra xa, đâm sầm vào đống phế liệu rỉ sét, đòn gánh tre đực bị gãy làm đôi.


Lạc Anh từ trong bóng tối bước nhanh ra, vành mũ quan che khuất nửa gương mặt nhợt nhạt vì mất máu. Cô đứng chắn trước xe thuốc, giọng nói lạnh buốt như băng tuyết:


'Đỗ đội trưởng, ngươi tự ý trưng thu dược liệu cứu trợ của Thái y viện mà không có phê duyệt của Hộ Bộ, lại còn hành hung y sĩ. Ngươi không sợ bản tấu chương của ta sẽ gửi thẳng lên bàn của Nhiếp chính vương sao?'


Đỗ Long nhìn thấy Lạc Anh, trong mắt gã thoáng qua một sự e dè ngắn ngủi, nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ hung tợn. 'Tên thái y tập sự nhãi ranh! Đừng lấy Nhiếp chính vương ra hù dọa ta! Ở ngoài thành này, súng điện từ và xích sắt của ta mới là luật pháp! Lính đâu, bắt lấy tên giả mạo này cho ta!'


Ba tên lính tuần đêm Hắc Y Vệ lực lưỡng lập tức xông lên, lăm lăm những sợi xích sắt từ trường có khả năng khóa chặt dòng chảy năng lượng máu của mục tiêu.


Lạc Anh biết mình không thể bộc phát dị năng tơ máu chiến đấu công khai trước mặt Đỗ Long, bởi điều đó sẽ vạch trần thân phận tàn dư Tiêu gia của cô. Cô bắt buộc phải sử dụng thủ đoạn khống chế gián tiếp.


Cô lén búng nhẹ ngón tay trái dưới tay áo rộng.


*Vút! Vút! Vút!*


Mười hai tia sáng bạc xé gió bay đi theo hình quạt, tạo thành một mạng lưới 'Phóng Kim Liên Hoàn' cản bước xích sắt của lính tuần. Đỗ Long thấy vậy cười lớn, vung roi sắt tạo ra một luồng từ trường xoay tròn cực mạnh để gạt phăng mọi kim châm bạc hướng về phía gã.


'Y thuật rẻ tiền! Vô ích thôi!', Đỗ Long đắc ý hét lớn.


Nhưng gã đã lầm. Mục tiêu của Lạc Anh chưa bao giờ là gã.


Mười hai cây kim bạc bị roi sắt gạt phăng, nhưng ba cây kim trong số đó đã cắm chính xác vào các khớp vai và cổ gáy của ba tên lính tuần đêm gầy gò đang xông lên phía sau.


Lạc Anh vận hành kỹ năng 'Sợi Chỉ Trói Hồn'. Từ đầu ngón tay cô, ba sợi tơ máu vô hình nương theo đường kim châm rỗng, quấn chặt lấy các khớp xương và hệ thần kinh vận động của ba tên lính gác.


*Rắc... rắc... rắc...*


Cơ thể của ba tên lính tuần đêm đột ngột khựng lại, mắt họ trợn ngược, mất đi hoàn toàn lý trí. Dưới sự điều khiển tinh vi bằng sóng não của Lạc Anh từ cự ly năm mét, ba tên lính đột ngột quay ngược mũi kiếm điện từ, chĩa thẳng vào cổ Đỗ Long từ phía sau.


'Các ngươi làm cái gì thế hả?! Điên rồi sao?!', Đỗ Long kinh hoàng hét lớn khi thấy lưỡi kiếm sắc bén của thuộc hạ đang kề sát cổ mình, luồng điện từ xanh lè rít lên khe khẽ khiến da cổ gã bỏng rát.


'Đỗ đội trưởng,' Lạc Anh chầm chậm tiến lại gần, đôi đồng tử xám bạc của cô tỏa ra luồng sáng lạnh lẽo. 'Chỉ cần ta khẽ động ngón tay, ba tên lính của ngươi sẽ lập tức cắt đứt cổ họng của ngươi. Ngươi muốn thử xem tốc độ của roi sắt nhanh hơn, hay lưỡi kiếm của thuộc hạ ngươi nhanh hơn?'


Đỗ Long mồ hôi hột chảy ròng ròng trên mặt, gã nhìn thấy ba tên thuộc hạ của mình đứng im như những con rối gỗ vô hồn, gương mặt vô cảm nhưng đôi tay giữ kiếm cực kỳ ổn định. Gã biết, mình đã rơi vào một loại tà thuật khống chế đáng sợ.


'Ngươi... ngươi dám dùng tà thuật khống chế cấm vệ quân mưu phản!', Đỗ Long run rẩy quát.


'Ta chỉ đang tự vệ và bảo vệ dược liệu cứu người. Thu quân và cút ngay lập tức, hoặc cái đầu của ngươi sẽ rơi xuống đất trước khi kịp báo cáo lên Đốc sư!', Lạc Anh lạnh lùng ra lệnh, ngón tay trái cô khẽ nhúc nhích, ba lưỡi kiếm lập tức ấn sâu thêm một milimet vào cổ Đỗ Long, rỉ ra một vệt máu đỏ.


Đỗ Long kinh hoàng tột độ, gã không còn chút hung hăng nào nữa. 'Được... được! Ta rút quân! Thả thuộc hạ của ta ra!'


Lạc Anh khẽ vẩy tay, rút hồi tơ máu. Ba tên lính tuần đêm lập tức ngã quỵ xuống đất, thở dốc dữ dội như vừa trải qua một cơn ác mộng. Đỗ Long không dám nán lại một giây, gã vội vã dẫn theo toán lính tuần chạy trốn trối chết vào màn sương mù lân tinh.


Lạc Anh gượng dậy, nhưng ngay khi kẻ thù vừa rút lui, cơn co thắt cơ tim dữ dội do phản hồi đau đớn dội ngược từ Sợi Chỉ Trói Hồn bộc phát. Cô ho ra một ngụm máu đen đặc quánh xuống nền đất bùn nhão, lồng ngực đau nhói như bị xé toạc, vết mổ cũ trước ngực rỉ máu đỏ thẫm thấm đẫm qua lớp băng quấn.


'Lạc thái y!', Chu Tử Yên lao đến đỡ lấy cô, lo lắng tột độ.


'Ta không sao...', Lạc Anh gạt tay Yên, cô dùng vạt áo lau đi vệt máu đen trên môi.


Cô chầm chậm bước đến bên một bệnh nhân dược nô vừa được dẫn lưu máu độc ra chiếc đĩa gốm. Lạc Anh kích hoạt Mạch Lý Nhãn để kiểm tra lại dòng chảy huyết dịch của anh ta.


Nhưng ngay khi nhìn vào chiếc đĩa gốm chứa dòng máu đen vừa dẫn lưu, đôi đồng tử xám bạc của Lạc Anh đột ngột co rút kịch liệt, toàn thân cô đông cứng lại như tượng đá.


Dòng máu đen kịt của người bệnh không phải bị nhiễm độc lân tinh thông thường.


Dưới tầm nhìn mạch lý nhãn, những hạt máu đen đang chầm chậm chuyển dần sang màu cát đỏ thẫm, các tế bào máu đang bị co thắt mạch cực hạn và đông cứng lại thành những hạt cát li ti rỉ sét.


Đây không phải là nhiễm độc bức xạ lân tinh.


Đây là những triệu chứng ban đầu của độc chất thảm họa 'Huyết Sa Độc Tố' – thứ vũ khí sinh học hủy diệt hàng loạt đang được tinh luyện ngầm trong các phòng thí nghiệm bí mật của Tể tướng Lâm Hoài Sơn.


Dịch bệnh Huyết Sa đã chính thức tràn ra ngoài thành, và nó đang bắt đầu bùng phát ngay tại trận tuyến dã chiến này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!