Sương Độc Ngoại Ô
Sương mù lân tinh buổi sớm bao phủ khắp Thái Y Viện Hoàng Gia Tân Thăng Long như một lớp mạng nhện màu xanh lục nhạt. Thứ ánh sáng neon từ các ống dẫn sinh khối trên vách tường đá cổ kính chập chờn, hắt lên những gương mặt y sĩ xám ngoét, mệt mỏi sau một đêm tuần tra nghiêm ngặt.
Trong phòng bào chế thuốc phụ, Tiêu Lạc Anh đứng tựa vào bệ gỗ rỉ sét, tay trái cô siết chặt lấy mép áo quan phục xám tro để che đi sự run rẩy kịch liệt của cánh tay phải. Di chứng của ca tự phẫu thuật đêm qua vẫn đang tàn phá hệ thần kinh của cô. Bả vai trái truyền đến từng cơn đau nhói buốt tận xương tủy, nơi vết khâu vá thô sơ bắt đầu rỉ máu đen, thấm đẫm lớp băng gạc quấn chặt trước ngực để che giấu thân phận nữ nhi. Mùi Thảo Dược Ngụy Hương nồng nặc bốc lên từ cơ thể cô, cố gắng trung hòa mùi máu tanh nồng đang rò rỉ.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực của cô khẽ rung lên. Tiếng tích tắc cơ khí khô khốc, dồn dập vang vọng thẳng vào thần thức, như tiếng chuông cảnh báo sát khí của Khương Triết đang siết chặt quanh cổ cô. Vệt máu đen mà lão đốc sư tìm thấy đêm qua đã bị niêm phong và đưa về phòng thí nghiệm trung tâm. Nếu kết quả xét nghiệm từ trường sinh học được công bố vào chiều nay, thân phận tàn dư Tiêu gia và cấm thuật tơ máu của cô sẽ bại lộ hoàn toàn. Cô không còn đường lui.
"Lạc thái y... mẫu máu đã được tráo đổi thành công."
Một giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu vang lên từ phía sau tủ sách cổ. Phùng Tiểu Liên – nữ dược sĩ ngầm trung thành – chầm chậm bước ra từ bóng tối, gương mặt đeo kính cận gọng tròn tái nhợt vì lo sợ. Cô ấy run rẩy đưa cho Lạc Anh một ống nghiệm rỗng dính vệt sáp đỏ niêm phong giả mạo. "Tôi đã lén dùng mẫu máu thường của dược nô câm điếc Mộc Đầu để tráo đổi với mẫu máu đen bị niêm phong của cô trong tủ lạnh vô trùng của Lý Bản. Mộc Đầu là người thường, máu của anh ta hoàn toàn không có dao động dị năng, Lý Bản có xét nghiệm thế nào cũng chỉ ra đó là máu của một dược nô thấp kém bị thương thông thường."
Lạc Anh thở phào một nhịp cực khẽ, lồng ngực bớt đi một phần áp lực đè nén. "Cảm ơn cô, Tiểu Liên. Ơn này Lạc Anh khắc cốt ghi tâm. Nhưng Khương Triết là kẻ đa nghi, lão sẽ không dừng lại ở đó. Ta phải tìm cách rời khỏi nội thành ngay lập tức để phân tán sự chú ý của lão, đồng thời thu thập nguyên liệu cứu khu Sắt Rỉ."
Ngay lúc đó, tiếng loa cơ khí sinh học của Thái y viện vang lên chói tai: "Toàn bộ thái y và y sĩ tập sự tập hợp tại chính điện! Có mật chỉ khẩn cấp từ Hộ Bộ!"
Lạc Anh chỉnh lại vành mũ quan xám tro, bước nhanh về phía chính điện. Tại đây, Đốc sư Khương Triết đang đứng trên bục cao, tay chống cây trượng đầu rồng bằng đồng đen, gương mặt gầy gò như bộ xương khô lộ rõ vẻ đắc ý tàn độc. Bên cạnh lão, Ngự y phó Lý Bản chầm chậm lật giở một tờ tấu chương bằng da thú.
"Mật chỉ từ Hộ Bộ," Khương Triết cất giọng khàn đặc, đầy sát khí. "Đêm qua, bão bức xạ lân tinh đột ngột quét qua Khu phế thải sinh học D3 ngoại ô kinh đô, khiến sương độc lân tinh rò rỉ diện rộng. Hàng vạn dân nghèo và dược nô tại khu vực này đang bị nhiễm độc co giật dữ dội. Sương độc đang có xu hướng tràn vào nội thành, đe dọa trực tiếp đến vùng an toàn của giới quý tộc. Hộ Bộ yêu cầu Thái y viện cử một đội y tế ra tiền tuyến cứu trị và phong tỏa dịch bệnh."
Cả chính điện xôn xao. Đi ra khu phế thải D3 vào thời điểm bão bức xạ đang bùng phát chẳng khác nào tự sát. Sương độc lân tinh cực độc có thể ăn mòn phế quản và phá hủy hệ thần kinh của bất kỳ dị năng giả cấp thấp nào chỉ trong vài giờ.
Khương Triết quét đôi mắt hí sắc lạnh xuống hàng y sĩ, lão đang tìm kiếm một con dê thế mạng. Ngay khi ánh mắt lão chuẩn bị dừng lại ở Lạc Anh, cô đã chủ động bước ra khỏi hàng, khom người hành lễ.
"Học trò Lạc Anh, nguyện dẫn đầu đội y tế ứng phó với Sự cố rò rỉ lân tinh tại khu phế thải D3!" Giọng nói giả nam nhi trầm ổn của cô vang vọng khắp chính điện.
Khương Triết ngẩn ra một nhịp, rồi nụ cười tàn nhẫn nhanh chóng nở rộng trên gương mặt già nua của lão. Lão vốn đang đau đầu tìm cách trừ khử Lạc Anh sau khi Sát thủ 09 mất tích, nay cô tự mình đâm đầu vào chỗ chết, lão làm sao có thể từ chối.
"Tốt! Lạc thái y quả không hổ danh là thủ khoa tập sự, có lòng nhân ái bao la," Khương Triết cười sằng sặc, giọng đầy châm biếm. "Bản chức phê duyệt yêu cầu của ngươi. Ta cấp cho ngươi Thẻ bài Thái Y Viện để thông quan cứu trợ, cùng một xe thuốc bổ trợ thông thường. Hãy lên đường ngay lập tức!"
Lý Bản nhíu mày hoài nghi nhìn Lạc Anh, nhưng lão không lên tiếng phản đối. Lão vẫn đang chờ đợi kết quả xét nghiệm mẫu máu đen mà không biết rằng nó đã bị tráo đổi thành máu của dược nô Mộc Đầu.
Lạc Anh nhận lấy Thẻ bài Thái Y Viện bằng ngà voi nạm bạc từ tay lính gác, thầm nghĩ trong lòng: *Khương Triết, ngươi muốn mượn sương độc giết ta mà không bẩn tay. Nhưng ngươi không biết rằng, khu phế thải D3 ngập tràn xác chết dị năng giả chính là nơi hoàn hảo nhất để ta đồng hóa sinh khối, sạc lại tơ máu và tìm kiếm Lân Tinh Thảo để chế thuốc giải Huyết Sa.*
Một canh giờ sau, chiếc xe ngựa chở thuốc thô sơ chầm chậm lăn bánh ra khỏi cổng phụ của Thái y viện. Đồng hành cùng Lạc Anh là nữ y sĩ ẩn danh Chu Tử Yên và phu khuân vác Đại Ngưu. Chu Tử Yên mặc bộ áo vải thô màu xanh nhạt, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn bầu trời ngoại ô đang chuyển sang màu xám xịt của sương độc. Đại Ngưu lực lưỡng như hộ pháp, ngực trần nổi cơ bắp cuồn cuộn, tay nắm chặt cây đòn gánh tre đực dẻo dai để bảo vệ xe thuốc.
Khi chiếc xe tiến gần đến Trạm gác số 4 – cửa ngõ duy nhất kết nối nội thành giàu có với ngoại ô Sắt Rỉ, cảnh tượng trước mắt khiến Lạc Anh không khỏi rùng mình.
Bầu không khí ngột ngạt, ngập tràn sương mù xanh lục lân tinh chết chóc cuộn xoáy từ phía khu phế thải D3 thổi về. Mùi lưu huỳnh và thịt thối rữa nồng nặc bốc lên. Hàng ngàn dân nghèo và dược nô rách rưới, gương mặt tím tái, da dẻ lở loét do bức xạ lân tinh đang gào thét, khóc lóc thảm thiết ngoài cổng thành. Họ điên cuồng đập phá những bức tường từ trường bảo vệ, cầu xin được vào nội thành lánh nạn.
"Lùi lại! Kẻ nào bước tới một bước sẽ bị bắn chết không cần hỏi!"
Tiếng quát thô bạo của Đội trưởng tuần tra Đỗ Long vang lên từ trên lầu gác. Đỗ Long mặc giáp nhẹ màu xám tro, gương mặt đầy râu quai nón hung tợn. Lão dẫn đầu một toán lính tuần đêm Hắc Y Vệ, lăm lăm những khẩu súng điện từ vo vo tích điện đỏ rực.
*Xoạt... xoạt...*
Đỗ Long vung tay ra lệnh, binh lính của lão lập tức bắn hàng loạt xích sắt từ trường xuống đám đông. Những sợi xích sắt va chạm với mặt đất phát ra những tia lửa điện xanh lè, quật thẳng vào cơ thể rách nát của dân nghèo, đẩy lùi họ một cách tàn bạo vào vùng sương độc chết chóc phía sau. Tiếng la hét thảm thiết xé rách màn đêm.
"Đỗ đội trưởng! Dừng tay lại!" Lạc Anh bước xuống từ xe thuốc, lớn tiếng quát.
Đỗ Long chầm chậm quay đầu lại, đôi mắt tàn nhẫn của lão khinh bỉ nhìn bộ quan phục xám tro của Lạc Anh. "Ai đây? Một tên thái y tập sự miệng còn hôi sữa mà dám can thiệp vào công vụ của cấm vệ quân sao?"
Lạc Anh bình tĩnh rút từ thắt lưng ra chiếc Thẻ bài Thái Y Viện bằng ngà voi, giơ cao trước mặt lão. "Ta mang mệnh lệnh của Đốc sư Thái y viện và Hộ Bộ, dẫn đầu đội y tế ra ngoài thành cứu trị và phong tỏa Sự cố rò rỉ lân tinh tại khu phế thải D3. Yêu cầu mở cổng thành ngay lập tức để chúng ta di chuyển!"
Đỗ Long nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ bài, rồi cười nhạo đầy mỉa mai. "Mệnh lệnh cứu trị? Khu D3 đã bị cách ly hoàn toàn theo mật chỉ của Tể tướng Lâm Hoài Sơn để ngăn chặn dịch bệnh lan vào nội thành. Cấm mọi hoạt động y tế di chuyển ra vào khu vực này. Thẻ bài của ngươi vô dụng ở đây, tên nhóc ạ! Quay xe lại hoặc ta sẽ khép ngươi vào tội cản trở quân vụ!"
Binh lính cấm vệ quân xung quanh lập tức chĩa họng súng điện từ rít lên khe khẽ về phía Lạc Anh.
Không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở. Đại Ngưu thấy vậy lập tức bước lên phía trước, thân hình khổng lồ như một bức tường thịt chắn trước họng súng của lính tuần, đòn gánh tre đực trong tay anh rít lên một luồng kình phong nhẹ. Chu Tử Yên cũng lén vận hành dị năng trị liệu hệ Mộc của mình, những sợi dây leo thảo dược nhỏ màu xanh lục chầm chậm bò ra từ hộp cứu thương dưới chân cô hòng chuẩn bị thanh lọc sương độc xung quanh cửa thành.
Tuy nhiên, nồng độ lân tinh trong không khí quá dày đặc. Chỉ sau vài giây vận khí, gương mặt Chu Tử Yên đột ngột tái mét, cô ho sặc sụa và ngã quỵ xuống xe thuốc vì kiệt sức do bị bức xạ lân tinh phản phệ kinh mạch hệ Mộc.
Lạc Anh đỡ lấy Tử Yên, lòng cô nóng như lửa đốt. Nếu không thể thông quan ngay bây giờ, sương độc lân tinh sẽ nuốt chửng hàng vạn dân nghèo ngoài kia, và cô cũng sẽ mất đi cơ hội duy nhất để thu thập Lân Tinh Thảo cứu em gái Nhã Vi.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Tiếng đồng hồ quả quýt hỏng trong ngực áo Lạc Anh đột ngột đập mạnh liên tục. Cô nhắm mắt lại, vận hành Thính Tâm Thuật đến cực hạn. Sóng âm tinh thần lực tỏa ra từ não bộ, vượt qua tiếng gào thét của đám đông và tiếng gió rít của sương độc, khóa chặt vào lồng ngực của Đỗ Long.
*Thình thịch... thình thịch... thình thịch...*
Nhịp tim của Đỗ Long đập cực nhanh, hỗn loạn và có những quãng ngắt quãng bất thường đầy sợ hãi. Huyết áp của lão đang tăng cao đột ngột. Lạc Anh dùng Mạch Lý Nhãn nhìn thấu qua lớp giáp sắt của lão, phát hiện ra các mạch máu thái dương của Đỗ Long đang co thắt mạnh.
Lão không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài hung tợn. Lão đang sợ hãi tột cùng. Lão sợ sương độc lân tinh ngoài kia sẽ tràn vào nội thành qua các kẽ hở của trạm gác, và nếu điều đó xảy ra, lão sẽ là kẻ đầu tiên bị Nhiếp chính vương Lê Vô Song chém đầu vì tội lơ là phòng thủ.
Lạc Anh chầm chậm tiến lại gần Đỗ Long, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy hai mét. Cô hạ thấp giọng nói trầm ổn, sắc bén như một mũi kim châm cứu đâm thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của lão:
"Đỗ đội trưởng, ngươi tưởng đóng chặt cổng thành là có thể giữ được cái đầu trên cổ sao? Nhịp tim của ngươi đang đập loạn, mạch thái dương đang co thắt mạnh. Ngươi thừa biết bức xạ lân tinh ngoài kia đang tích tụ đến ngưỡng bão hòa. Nếu hàng vạn dân nghèo ngoài kia bị dồn vào đường cùng, họ sẽ bạo động, dùng sinh khối của chính mình để phá hủy rào cản từ trường của trạm gác. Lúc đó sương độc tràn vào nội thành, Nhiếp chính vương phủ sẽ là nơi đầu tiên hỏi tội ngươi. Ngươi gánh nổi trách nhiệm này không?"
Gương mặt Đỗ Long đột ngột biến sắc, mồ hôi hột rỉ ra trên trán lão dưới lớp mũ giáp sắt. Lão kinh ngạc nhìn tên thái y trẻ tuổi trước mặt, không hiểu vì sao cô có thể nhìn thấu nỗi sợ hãi thầm kín nhất của mình.
"Ngươi... ngươi dám đe dọa bản chức?" Đỗ Long nghiến răng, giọng run lên nhẹ.
"Ta không đe dọa, ta đang cho ngươi một lối thoát," Lạc Anh lạnh lùng đáp, giơ cao Thẻ bài Thái Y Viện. "Hãy để đội y tế của ta ra ngoài thành thiết lập phòng khám dã chiến dập dịch ngay tại biên giới D3. Chúng ta sẽ là lá chắn sống ngăn chặn sương độc và xoa dịu đám đông dược nô trước khi họ bạo động. Ngươi vừa hoàn thành nhiệm vụ phòng dịch từ xa, vừa giữ an toàn cho cổng thành mà không tốn một binh một chốt."
Đỗ Long im lặng hồi lâu, nhịp tim của lão chầm chậm bình ổn lại sau khi cân nhắc lợi hại. Sự tàn bạo của lão nhanh chóng bị thay thế bởi sự khôn ngoan của một kẻ luồn lách quan trường.
"Được! Bản chức cho phép đội y tế của ngươi ra ngoài thành," Đỗ Long cười lạnh một tiếng, đầy ác ý. "Nhưng luật lệ cửa ải không thể phá bỏ. Để đổi lấy việc thông quan dã chiến, ta tịch thu một nửa số huyết thanh ức chế thông thường trên xe thuốc của ngươi để làm thuế dự phòng cho quân nhu nội thành. Và nhớ kỹ, một khi đã bước ra ngoài cổng thành, các ngươi sẽ bị cắt đứt hoàn toàn nguồn viện trợ từ nội thành. Sống chết tự chịu!"
Binh lính Hắc Y Vệ lập tức xông lên, thô bạo cướp đi một nửa số hòm thuốc huyết thanh quý giá trên xe của Đại Ngưu. Đại Ngưu nghiến răng định phản kháng, nhưng Lạc Anh đã đưa tay ngăn anh lại. Cô biết, trong thế yếu, thỏa hiệp để đạt được mục tiêu tối thượng là điều bắt buộc.
*Ầm... ầm...*
Cánh cổng sắt khổng lồ của Trạm gác số 4 chầm chậm hé mở một khe hẹp dưới sự điều khiển cơ khí. Luồng gió lạnh buốt mang theo sương độc lân tinh xanh lục đậm đặc lập tức tràn vào qua khe cửa, khiến đám đông dân nghèo ngoài kia gào rú điên cuồng.
"Đi!" Lạc Anh quát lớn, đẩy chiếc xe thuốc tiến lên phía trước.
Đại Ngưu gầm lên một tiếng, dùng sức mạnh thể chất phi thường đẩy chiếc xe thuốc xông thẳng qua khe cửa hẹp, Chu Tử Yên gượng dậy bám chặt vào thành xe. Ngay khi bóng dáng ba người vừa bước qua biên giới, cánh cổng sắt khổng lồ phía sau lập tức đóng sầm lại với một tiếng động nặng nề, khóa chặt hoàn toàn lối trở về nội thành.
Trước mắt Tiêu Lạc Anh lúc này là một thế giới hoang tàn, thê lương của Khu phế thải sinh học D3. Những bãi rác cơ khí khổng lồ rỉ sét, những bãi xác chết dị năng giả phát ra thứ ánh sáng lân tinh xanh lục ma quái dưới màn sương độc đậm đặc đang cuộn xoáy dữ dội hòng nuốt chửng lấy họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!