Nhạc nềnKengeki

Lục Soát Đột Xuất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao phủ Thái Y Viện Hoàng Gia Tân Thăng Long như một tấm lụa đen dày đặc, thỉnh thoảng bị xé rách bởi những luồng ánh sáng neon xanh lục lạnh lẽo phát ra từ các tháp ngưng tụ huyết thạch từ xa. Cơn mưa axit rả rích ngoài trời gõ vào mái ngói cẩm thạch, tạo nên những tiếng động trầm đục, hòa cùng mùi lưu huỳnh và phế thải y tế nồng nặc bốc lên từ khu ngoại ô Sắt Rỉ.


Trong Phòng khám bệnh của Lạc thái y, không khí ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim đập. Tiêu Lạc Anh đứng tựa lưng vào tủ thuốc bằng gỗ gụ, gương mặt nhợt nhạt như sáp ẩn dưới vành mũ quan xám tro. Mùi Thảo Dược Ngụy Hương nồng đậm tỏa ra từ cơ thể cô, cố gắng che giấu đi mùi máu tanh nồng đang rỉ ra từ lồng ngực.


Cánh tay phải của cô run rẩy nhẹ, buông thõng vô lực. Bả vai trái truyền đến những cơn đau nhức buốt xương – di chứng tàn khốc từ ca Giải phẫu thần kinh tự thân mà cô buộc phải thực hiện không thuốc tê đêm qua để cắt bỏ lớp thịt hoại tử sau trận chiến sinh tử với Sát thủ 09. Mỗi nhịp thở đối với cô lúc này đều là một sự tra tấn tột cùng lên phế quản, khiến vết sẹo mổ ngực cũ quấn chặt dưới lớp gạc như muốn rách toạc ra lần nữa. Cô vừa khống chế được gián điệp Tạ Doanh, thu hồi hũ Băng Huyết Đan trộm được để giải oan cho dược nô A Phúc, nhưng thời gian không chờ đợi cô. Lâm gia đang chuẩn bị phát tán độc chất Huyết Sa hủy diệt khu Sắt Rỉ trong vòng ba ngày.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực đột ngột rung lên dồn dập. Tiếng tích tắc cơ khí khô khốc, dồn dập vang vọng thẳng vào thần thức của Lạc Anh, không phải báo giờ, mà là tiếng chuông cảnh báo sát khí đã cận kề.


"Lạc thái y! Có lệnh của Đốc sư, mở cửa kiểm tra!"


Tiếng quát tháo thô bạo xé rách màn đêm. Ngay sau đó, cánh cửa gỗ gụ của phòng khám bị một lực mạnh đạp tung. Một toán lính Hắc Y Vệ mặc giáp nhẹ màu xám tro, tay lăm lăm vũ khí từ trường vo vo tích điện, tràn vào phòng như những bóng ma. Dẫn đầu toán quân không ai khác ngoài Đốc sư Khương Triết và Ngự y phó Lý Bản.


Khương Triết mặc quan phục màu tía thêu chỉ vàng lộng lẫy, gương mặt gầy gò như bộ xương khô lộ rõ vẻ điên cuồng và độc ác dưới ánh đèn neon quét. Lão chống cây trượng đầu rồng bằng đồng đen xuống sàn đá cẩm thạch phát ra tiếng *bộp* nặng nề, đôi mắt hí sắc lạnh như chim ưng khóa chặt vào Lạc Anh.


"Lạc thái y, đêm hôm khuya khoắt, ngươi không ở khu tập thể y sĩ, lại lén lút làm gì ở phòng khám riêng?" Giọng Khương Triết khàn đặc, đầy sát khí.


Lạc Anh khom người, tay trái giữ chặt lấy mép tay áo phải để che đi sự run rẩy, giả giọng nam nhi khàn nhẹ cung kính đáp: "Học trò bái kiến Đốc sư đại nhân, bái kiến Ngự y phó đại nhân. Ngày mai là hạn cuối ván cược với Vương Bảo về vụ mất cắp Băng Huyết Đan, học trò không dám lơ là, đang nghiên cứu lại đơn thuốc của dược nô A Phúc để tìm manh mối."


"Nghiên cứu đơn thuốc? Hay là ngươi đang che giấu tàn tích của cấm thuật?" Khương Triết cười lạnh, giọng đầy ác ý. "Sát thủ 09 của mật vụ báo cáo đã mất liên lạc ngay tại khu vực này đêm qua. Thêm vào đó, cấm thư 'Huyền Châm Định Mệnh' của Tiêu gia tàn dư được cho là đang xuất hiện trong Thái y viện. Hôm nay, bản chức tiến hành Cuộc thanh tra y lý đột xuất, lục soát toàn bộ phòng khám của ngươi!"


Lý Bản đứng bên cạnh không nói một lời, gương mặt đầy nếp nhăn bảo thủ lộ rõ vẻ hoài nghi. Lão chầm chậm rút ra một thiết bị đo từ trường sinh học cầm tay, luồng sáng đỏ từ thấu kính của thiết bị bắt đầu nhấp nháy quét qua căn phòng.


"Lục soát cho ta! Đập nát tất cả những nơi nghi ngờ!" Khương Triết vung trượng ra lệnh.


Binh lính Hắc Y Vệ lập tức xông lên. Chúng thô bạo gạt phăng các khay thuốc, đập vỡ các bình gốm chứa dược liệu lân tinh trên kệ sách. Tiếng gốm sứ vỡ vụn loảng xoảng vang lên chói tai. Lạc Anh đứng im như tượng đá, nhưng toàn bộ thần kinh cô căng lên như dây đàn. Tay trái cô âm thầm di chuyển ra sau lưng, dùng cơ thể mảnh mai của mình che chắn cho chiếc hộp thuốc hai đáy đang đặt trên bàn bào chế – nơi ngăn đáy bí mật đang cất giấu lệnh bài miễn tử và bột huyết thạch thô cực độc.


Ở góc phòng, tiểu dược đồng Thần Hi mười hai tuổi đang quỳ sụp dưới đất, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì sợ hãi nhưng đôi mắt lanh lợi vẫn không ngừng quan sát. Dược nô sắc thuốc A Sinh cũng đứng khép nép bên cạnh lò than, tay chân run rẩy.


"Đốc sư đại nhân, chỗ này có vết tích lạ!" Một tên lính Hắc Y Vệ hét lên khi lục soát gầm bàn bào chế.


Tim Lạc Anh thắt lại một nhịp. Đó là vị trí mà đêm qua cô đã tự phẫu thuật cắt bỏ thịt hoại tử dính độc của Sát thủ 09. Dù cô đã dùng bột Bách Độc Thanh phân hủy máu độc, nhưng do vội vã khống chế Tạ Doanh, một vết máu đen nhỏ bằng hạt đỗ vẫn còn sót lại trong thớ đá cẩm thạch chưa kịp lau sạch.


A Sinh thấy vậy, hoảng sợ định lén cầm giẻ lau tiến lại gần, nhưng chưa kịp bước hai bước đã bị một tên lính Hắc Y Vệ thô bạo gạt ngã ra sàn. "Lùi lại! Kẻ nào dám di chuyển sẽ bị khép vào tội cản trở công vụ!"


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thần Hi đột ngột khóc lớn, giả vờ vấp phải chân bàn rồi ngã nhào về phía trước. Cậu bé cố tình gạt tay vào khay đựng Lân Tinh Thảo tươi đặt trên bục gỗ. Khay thảo dược đổ ập xuống, hàng chục lá cây phát sáng lân tinh xanh lục bùng lên thứ ánh sáng rực rỡ, rơi vãi khắp sàn nhà, che phủ hoàn toàn vị trí vết máu đen dưới gầm bàn.


"Đồ vô dụng! Cút ra ngoài!" Khương Triết giận dữ quát Thần Hi. Lão không hề biết rằng, Tiểu Lan – nô tỳ quét dọn Tàng Thư Các – trước đó mười phút đã lén lút giấu cuốn cấm thư 'Huyền Châm Định Mệnh' dưới bệ sách cổ của Tàng Thư Các theo ám hiệu của Thần Hi, giúp Lạc Anh thoát khỏi việc bị tịch thu tài liệu cốt lõi.


Tuy nhiên, mối đe dọa lớn nhất vẫn chưa qua. Lý Bản chầm chậm bước lại gần Lạc Anh, thiết bị đo từ trường trên tay lão phát ra tiếng bíp bíp dồn dập.


"Lạc thái y, để bảo đảm ngươi không mang dị năng cấm kỵ hoặc vết sẹo mổ ngực của Tiêu gia, bản chức cần quét từ trường sinh học qua lồng ngực của ngươi," Lý Bản lạnh lùng nói, đưa thiết bị quét sát vào ngực cô.


Nếu thấu kính quét qua, lớp băng gạc quấn ngực chặt chẽ che giấu thân phận nữ nhi và vết sẹo mổ ngực cấy ghép tơ máu gốc của cô sẽ bại lộ hoàn toàn trước mắt Khương Triết. Lạc Anh rơi vào thế bị động chống đỡ cực hạn.


Trong khoảnh khắc sinh tử, cô đưa tay trái lên giả vờ ho khan để che miệng. Ngón tay đeo Nhẫn bạc tơ độc khẽ rung lên. Lạc Anh dùng thần thức kích hoạt cơ quan nhẫn, giải phóng một lượng độc tố tê liệt phế vị cực nhẹ, không màu không mùi vào không khí xung quanh thiết bị quét.


Chất độc sinh học chạm vào thấu kính cảm biến của máy đo từ trường, lập tức làm đông đặc các hạt sinh khối nhạy cảm bên trong máy.


*Xẹt... xẹt...*


Thiết bị quét của Lý Bản đột ngột nhấp nháy ánh sáng đỏ loạn xạ, phát ra một tiếng rít chói tai rồi tắt ngấm hoàn toàn.


"Thiết bị bị nhiễu loạn từ trường?" Lý Bản nhíu mày, lắc mạnh chiếc máy nhưng không có phản ứng. Lão nghi ngờ nhìn quanh phòng, nơi sương mù lân tinh từ khay thuốc đổ của Thần Hi vẫn đang tỏa ra dày đặc. Lão cho rằng chính năng lượng lân tinh bộc phát từ thảo dược tươi đã làm chập mạch thấu kính.


Khương Triết tức tối giật lấy chiếc máy hỏng từ tay Lý Bản, ném mạnh xuống đất vỡ tan. Lão điên cuồng quét mắt khắp phòng khám bị đập phá tan hoang, không tìm thấy cấm thư, cũng không phát hiện ra vết tích dị năng chiến đấu nào của Lạc Anh.


"Đốc sư đại nhân, chúng ta đã lục soát kỹ, không có cấm thư Tiêu gia, cũng không có dấu vết giam giữ sát thủ," một tên lính Hắc Y Vệ báo cáo.


Khương Triết nghiến răng kịt kịt, cây trượng rồng run lên bần bật. Lão không cam lòng phải ra về tay trắng sau khi đã huy động cả đội tuần tra đêm. Lão chầm chậm bước đến trước mặt Lạc Anh, ghé sát gương mặt gầy gò vào tai cô, thì thầm đầy đe dọa: "Đừng tưởng có Nhiếp chính vương chống lưng thì ngươi có thể làm càn trong Thái y viện này. Bản chức sẽ tìm ra sơ hở của ngươi."


Nói rồi, Khương Triết quay lưng định ra lệnh rút quân. Nhưng ngay khi lão vừa nhấc chân, ánh sáng lân tinh xanh lục từ đống thảo dược đổ nát của Thần Hi chầm chậm dịu xuống, để lộ ra một khoảng sàn đá cẩm thạch không bị che phủ hoàn toàn.


Đôi mắt hí sắc lạnh của Khương Triết đột ngột dừng lại.


Dưới ánh sáng xanh xao mờ ảo, một vệt máu đen nhỏ, sẫm màu và đặc quánh – vết tích sinh học chứa độc tố huyết thạch thô chưa kịp phân hủy hết từ ca phẫu thuật tự thân của Lạc Anh – hiện lên rõ mồn một trên thớ đá cẩm thạch trắng.


Khương Triết dừng hẳn bước chân, gương mặt lão từ kinh ngạc nhanh chóng chuyển sang một nụ cười tàn nhẫn, ghê rợn. Lão chầm chậm cúi xuống, dùng đầu ngón tay quệt lấy vệt máu đen đặc quánh đưa lên mũi ngửi, rồi ngước lên nhìn Lạc Anh với ánh mắt đầy chết chóc.


"Máu đen chứa độc tố huyết thạch thô biến dị... Lạc thái y, ngươi giải thích thế nào về vết tích sinh học này ngay trong phòng khám của ngươi?" Khương Triết cười sằng sặc, giọng nói vang vọng khắp căn phòng hoang tàn. "Niêm phong vết máu này lại cho ta! Đưa về phòng thí nghiệm tiến hành xét nghiệm từ trường sinh học cấp tốc!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!