Truy Vết Chỉ Điểm
Bóng đêm bao phủ hoàng thành Tân Thăng Long như một tấm lụa đen dày đặc, thỉnh thoảng bị xé rách bởi những luồng ánh sáng neon xanh lục lạnh lẽo phát ra từ các tháp ngưng tụ huyết thạch. Gió đêm mang theo hơi ẩm nồng nặc mùi lưu huỳnh và phế thải y tế từ khu ngoại ô Sắt Rỉ thổi qua các kẽ ngói, rít lên những tiếng ghê rợn.
Tiêu Lạc Anh chầm chậm đeo hòm thuốc lên vai, bước chân lướt nhanh theo vệt sáng lân tinh xanh lục đang mờ dần dưới ánh trăng tà.
Mắt trái của cô nhấp nháy luồng sáng xám bạc mờ ảo. Mạch Lý Nhãn đang hoạt động ở mức giới hạn, lọc sạch màn sương mù lân tinh độc hại đang lảng vảng trên các phiến đá cẩm thạch của hành lang Thái y viện. Vệt bột thuốc phát quang lân tinh – dấu vết mà kẻ trộm thực sự để lại khi làm vỡ hũ Băng Huyết Đan – hiện lên rõ mồn một như một sợi chỉ xanh neon kéo dài qua các dãy hành lang u tối, dẫn thẳng về phía khu vực tẩm xá riêng biệt của các y sĩ thuộc phe cánh Lâm gia.
Lồng ngực Lạc Anh thắt lại. Vết thương tự phẫu thuật thô sơ trên bả vai trái của cô – nơi cô tự tay cắt bỏ lớp thịt hoại tử sau trận chiến với Sát thủ 09 đêm qua – đang gào thét đau đớn theo từng nhịp chuyển động. Máu đen rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc quấn chặt trước ngực để che giấu thân phận nữ nhi, khiến lớp áo quan phục xám tro dính bết vào da thịt. Cánh tay phải của cô vẫn còn run rẩy nhẹ do di chứng quá tải thần kinh dội ngược từ cấm thuật tơ máu. Mỗi bước đi là một lần cô phải cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực đột ngột rung lên một nhịp rất khẽ. Tiếng tích tắc cơ khí khô khốc vang vọng thẳng vào thần thức của cô, như một lời nhắc nhở thầm lặng của tàn hồn phụ thân Tiêu Hoài Nam về sát khí đang lẩn khuất xung quanh. Lạc Anh dừng lại dưới bóng tối của một cột trụ đá, nín thở thu liễm hoàn toàn dao động từ trường sinh học bằng Tĩnh Tâm Pháp.
Một toán lính tuần đêm Hắc Y Vệ lướt qua phía đầu hành lang bên kia, vũ khí từ trường của chúng phát ra những tiếng vo vo đều đặn. Chờ cho ánh đèn quét của chúng khuất hẳn, Lạc Anh mới tiếp tục di chuyển. Vệt sáng lân tinh dẫn cô đến trước một cánh cửa gỗ gụ chạm khắc hoa văn mây cuộn – lối vào tẩm xá bào chế riêng biệt của Y sinh gián điệp Tạ Doanh.
Tạ Doanh, mười chín tuổi, thiên tài hệ Thủy cấp D, kẻ luôn lầm lì ít nói tại Thái y viện nhưng thực chất là tai mắt tinh vi được Lâm gia cài cắm vào để theo dõi tình trạng sức khỏe của Nhiếp chính vương Lê Vô Song.
Lạc Anh khẽ chạm tay vào cánh cửa. Không có bẫy từ trường sinh học. Cô nhẹ nhàng dùng một sợi tơ máu mỏng manh luồn qua khe cửa, gạt chốt gỗ bên trong rồi lách người vào phòng như một chiếc bóng.
Không gian bên trong tẩm xá ngập tràn mùi thảo dược ẩm ướt và hơi nước nồng nặc. Trên chiếc bàn bào chế bằng gỗ gụ giữa phòng, một ngọn đèn neon nhỏ tỏa ra thứ ánh sáng xanh xám lạnh lẽo.
Tạ Doanh đang đứng quay lưng về phía cửa. Cô ta đã cởi bỏ quan phục y sĩ màu lam nhạt, chỉ mặc một chiếc yếm lụa mỏng màu xanh chàm. Trên cổ tay phải của cô ta, chiếc vòng ngọc bích từ trường đang phát ra những luồng sáng nhấp nháy màu đỏ nhạt. Tạ Doanh đang dùng đôi tay thon dài của mình, thao túng một luồng nước nhỏ màu xanh lam nhạt để chuyển từng viên Băng Huyết Đan đông khô trộm được vào bên trong không gian lưu trữ của chiếc vòng.
Bên cạnh cô ta, hũ gốm tráng men lân tinh bị vỡ nứt một nửa đang rỉ ra thứ dung dịch bảo quản màu xám bạc.
"Thì ra kẻ trộm thực sự của Hộ Bộ lại là thiên tài hệ Thủy của Lâm gia."
Giọng nói nam nhi khàn nhẹ, trầm ổn của Lạc Anh đột ngột vang lên từ góc tối bên cạnh cửa, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của căn phòng.
Tạ Doanh giật nảy mình, luồng nước trên tay lập tức bạo loạn, bắn tung tóe xuống bàn. Cô ta quay ngoắt lại, gương mặt thanh tú mười chín tuổi lộ rõ vẻ hoảng hốt, nhưng ánh mắt nhanh chóng chuyển sang sát khí lạnh lùng khi nhận ra kẻ đột nhập chỉ là Lạc thái y.
"Lạc Anh? Ngươi dám đột nhập vào phòng của ta?" Tạ Doanh rít lên khe khẽ, giọng nói đầy đe dọa. "Ngươi muốn chết sao?"
"Hai mươi tư giờ của ván cược sinh tử với Vương Bảo đang trôi nhanh," Lạc Anh chầm chậm bước ra khỏi bóng tối, Mạch Lý Nhãn khóa chặt vào chiếc vòng ngọc bích trên tay Tạ Doanh. "Ta không có thời gian để chơi trò trốn tìm với ngươi. Giao nộp số Băng Huyết Đan ra đây, ta sẽ cân nhắc để lại cho ngươi một con đường sống."
"Đường sống? Để xem ai là kẻ cần đường sống trước!"
Tạ Doanh cười lạnh một tiếng. Cô ta không hề do dự, cánh tay phải vung lên, luồng nước bạo loạn trên bàn lập tức ngưng tụ thành một mũi tên nước độc màu đen kịt hệ Thủy, phóng thẳng về phía gương mặt của Lạc Anh với tốc độ cực nhanh. Luồng nước độc mang theo độc tính ăn mòn cực mạnh, rít lên trong không khí.
Lạc Anh không hề nao núng. Dù bả vai trái đau nhức khiến cô không thể vận động mạnh, cô vẫn bình tĩnh nhắm mắt lại.
Thần thức định vị kích hoạt.
Trong bóng tối của ý thức, cô cảm nhận được quỹ đạo chuyển động của mũi tên nước độc thông qua sự dao động từ trường của các hạt nước. Lạc Anh lách người sang bên phải một nhịp hoàn hảo, mũi tên nước độc sượt qua vành mũ quan của cô, cắm phập vào bức tường gỗ phía sau, ăn mòn thớ gỗ phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.
Ngay trong khoảnh khắc né tránh, tay trái của Lạc Anh vung lên. Ba cây kim châm bạc rỗng ruột thuộc bộ Thần Châm Tiêu Gia xé gió bay đi, cắm phập vào ba tử huyệt quanh ngực Tạ Doanh, cắt đứt luồng khí lực hệ Thủy đang tích tụ trong kinh mạch của cô ta.
Tạ Doanh biến sắc, cảm nhận được dòng chảy năng lượng trong cơ thể bị ngưng trệ đột ngột. Cô ta nghiến răng, tay trái vội vã đưa lên chạm vào chiếc vòng ngọc bích từ trường hòng kích hoạt tín hiệu truyền tin cầu cứu Lâm gia.
"Nằm mơ!"
Lạc Anh lạnh lùng quát khẽ. Cô búng nhẹ ngón tay trái. Một sợi tơ máu sinh học siêu mỏng màu đỏ thẫm bộc phát từ đầu ngón tay, luồn qua lỗ rỗng của cây kim châm bạc ở gáy Tạ Doanh, xuyên qua da thịt và ký sinh trực tiếp vào dây thần kinh phế vị sát cột sống cổ của cô ta.
Tơ Máu Ký Sinh kích hoạt.
"Á..."
Tạ Doanh rên rỉ một tiếng đau đớn, tay trái của cô ta khựng lại giữa không trung, cách chiếc vòng ngọc bích đúng một milimet. Toàn bộ cơ thể cô ta cứng đờ, hai mắt trợn trừng kinh hoàng khi cảm nhận được một luồng năng lượng nóng rực, tàn bạo đang khóa chặt lấy hệ thần kinh trung ương của mình.
Lạc Anh chầm chậm khép ngón tay trái lại, siết nhẹ sợi tơ máu vô hình.
*Thịch! Thịch! Thịch!*
Tim của Tạ Doanh đột ngột co thắt dữ dội theo nhịp co thắt của tơ máu. Nhịp tim của cô ta bị cưỡng ép tăng vọt lên rồi đột ngột giảm xuống mức tối thiểu, khiến máu không thể lưu thông lên não. Gương mặt thanh tú của cô ta nhanh chóng trắng bệch không còn một giọt máu, đôi môi chuyển sang màu tím tái do thiếu oxy sinh học. Cô ta ngã quỵ xuống sàn đá lạnh lẽo, hai tay ôm lấy cổ họng, cố gắng hít thở nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng khò khè đứt quãng.
Tạ Doanh điên cuồng vận hành dị năng hệ Thủy để thanh lọc sợi tơ máu ra khỏi cơ thể, nhưng tốc độ co thắt cơ tim quá nhanh và tàn nhẫn khiến cô ta hoàn toàn mất khả năng vận khí.
*Hộc!*
Cùng lúc đó, một cơn đau nhói như dao đâm dội ngược từ sợi tơ máu thẳng vào lồng ngực của Lạc Anh. Phản hồi đau đớn từ cấm thuật khiến vết sẹo mổ ngực cũ của cô bị rách nứt mạnh hơn. Lạc Anh loạng choạng lùi lại một bước, tay trái bịt chặt lấy ngực, ho ra một ngụm máu đen nhỏ xuống sàn đá. Làn da nhợt nhạt như sáp của cô càng thêm phần quỷ dị dưới ánh đèn neon.
Nhưng cô không hề nới lỏng sợi tơ máu. Cô bước tới, đứng từ trên cao nhìn xuống Tạ Doanh đang giãy giụa trong đau đớn câm lặng.
"Ngươi có dị năng hệ Thủy, nhưng tim của ngươi vẫn làm bằng thịt," Lạc Anh lạnh lùng nói, giọng nói khàn nhẹ đầy uy áp. "Chỉ cần ta siết chặt sợi tơ này thêm một nhịp, tim của ngươi sẽ ngừng đập vĩnh viễn do liệt cơ tim. Lâm gia có thể bảo vệ ngươi trong Thái y viện, nhưng họ không thể cứu mạng ngươi ngay lúc này."
Tạ Doanh ngước nhìn Lạc Anh với ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi tột cùng. Cô ta chưa từng nghĩ một tên thái y tập sự trông có vẻ yếu ớt, run rẩy lại sở hữu cấm thuật khống chế sinh học đáng sợ đến mức này. Đối mặt với cái chết cận kề, lòng trung thành với Lâm gia của cô ta hoàn toàn sụp đổ.
Cô ta cố gắng gật đầu, nước mắt sinh học chảy dài trên má, ra hiệu cầu xin tha mạng.
Lạc Anh khẽ nới lỏng ngón tay trái. Nhịp tim của Tạ Doanh lập tức hồi phục phần nào, cô ta ho sặc sụa, hít lấy hít để bầu không khí ẩm ướt, cơ thể vẫn run rẩy kịch liệt trên sàn.
"Nói. Ai chỉ đạo ngươi trộm Băng Huyết Đan?" Lạc Anh hỏi, tay trái vẫn giữ tư thế sẵn sàng siết tơ.
"Là... là Tể tướng Lâm Hoài Sơn," Tạ Doanh lắp bắp, giọng nói run rẩy không ra hơi. "Ngài ấy ra lệnh cho ta phải thu gom toàn bộ số Băng Huyết Đan tinh khiết trong kho bảo mật của Thái y viện... để chuẩn bị cho cuộc thử nghiệm sinh học quy mô lớn ngoài thành."
Lạc Anh nhíu mày: "Cuộc thử nghiệm sinh học? Thử nghiệm cái gì?"
Tạ Doanh ngước lên nhìn cô với ánh mắt run rẩy, bờ môi tím tái mấp máy phun ra một câu nói khiến toàn bộ máu trong người Lạc Anh như đông cứng lại:
"Lâm gia... đã hoàn thiện độc chất thảm họa Huyết Sa. Họ đang chuẩn bị kích hoạt một đợt thử nghiệm độc chất quy mô lớn tại khu ổ chuột ngoại ô Sắt Rỉ để chọn lọc gene đột biến. Băng Huyết Đan... là chất ức chế duy nhất giúp ngăn chặn sự hoại tử nội tạng của những vật thí nghiệm cấp cao mà họ muốn thu giữ... Nếu không có thuốc giải, toàn bộ khu Sắt Rỉ sẽ biến thành một vùng đất chết không có sự sống trong vòng ba ngày tới..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!