Nhạc nềnKengeki

Kỳ Án Kho Dược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ từ cảm biến từ trường mini nhấp nháy đều đặn trên sàn đá, chỉ cách mũi giày xám tro của Tiêu Lạc Anh đúng một thớ gỗ, trong khi tiếng bước chân của đặc vụ Hồng Liên đang tiến sát phía sau kệ sách cổ. Từng tiếng *cộp, cộp* nện xuống sàn gỗ của Tàng Thư Các như những nhịp búa gõ thẳng vào lồng ngực đang thắt chặt của cô.


Dưới lớp quan phục xám tro sẫm, vết thương tự phẫu thuật trên bả vai trái của Lạc Anh – vết tích tàn khốc sau trận chiến phản sát Sát thủ 09 đêm qua – lại bắt đầu rỉ máu. Cơn đau buốt thấu xương tủy khiến mồ hôi lạnh của cô tuôn ra như tắm, thấm đẫm lớp băng gạc quấn chặt trước ngực để che giấu thân phận nữ nhi và vết sẹo mổ cũ. Cô biết, chỉ cần một cử động nhỏ làm rò rỉ dao động năng lượng Huyết hệ, thấu kính Xích Nhãn của Hồng Liên sẽ lập tức định vị và xé rách lớp ngụy trang của cô.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực đột ngột rung lên một nhịp rất khẽ. Tiếng tích tắc cơ khí khô khốc vang vọng trong thần thức của Lạc Anh, không phải để báo giờ, mà là lời cảnh báo sát khí đã cận kề. Hồng Liên chỉ còn cách cô chưa đầy ba bước chân.


Lạc Anh nhắm mắt, vận hành Tĩnh Tâm Pháp đến cực hạn để hạ nhịp tim xuống mức giả chết, đồng thời bàn tay trái âm thầm áp sát vào chiếc đồng hồ quả quýt hỏng. Cô không thể sử dụng tơ máu để phá hủy cảm biến cửa, bởi luồng năng lượng bạo loạn sẽ kích hoạt hệ thống báo động toàn cung. Cô cần một phương án khác.


Bằng cách điều chỉnh nhẹ bánh răng rỉ sét của chiếc đồng hồ quả quýt, Lạc Anh mượn một phần năng lượng từ trường sinh học còn sót lại của tàn hồn phụ thân để phóng ra một luồng sóng nhiễu cực ngắn.


*Xẹt!*


Cảm biến từ trường mini ở bậu cửa chớp tắt liên tục, luồng ánh sáng đỏ của nó đột ngột bị bẻ cong và tối sầm lại trong vòng ba giây. Ngay trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Lạc Anh lách người nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng qua khe cửa, biến mất vào hành lang tối tăm bên ngoài, vừa vặn lúc Hồng Liên bước ra khỏi kệ sách cổ.


Phía dưới tầng một, tiếng chổi tre của Mộc lão nhân vẫn quét đều đặn trên sàn đá, như một tiếng thở dài thầm lặng tiễn đưa cô thoát khỏi hiểm cảnh.


***


Sáng sớm ngày hôm sau.


Lạc Anh thức dậy trong căn phòng nhỏ dột nát của mình tại khu tập thể y sĩ. Bả vai trái của cô đau nhức đến mức không thể nhấc nổi, máu đen rỉ ra đã khô cứng, bám chặt vào lớp áo trong. Cô phải cắn răng chịu đựng, dùng nước ấm pha với Thảo Dược Ngụy Hương để lau rửa vết thương, xóa sạch mùi máu tanh nồng và ngụy trang vết sẹo mổ ngực cũ thành một vết bỏng hóa chất thông thường trước khi khoác lên mình bộ quan phục thái y.


Chưa kịp cài xong đai lưng, cánh cửa phòng đã bị đập mạnh rầm rầm. Tiểu dược đồng Thần Hi lao vào, gương mặt non nớt mười hai tuổi trắng bệch không còn một giọt máu, giọng nói run rẩy kịch liệt:


"Lạc thái y! Lớn chuyện rồi! Dược Phòng Trung Tâm vừa bị niêm phong hoàn toàn! Một hũ lớn Băng Huyết Đan cực hiếm trong kho bảo mật đã bị biến mất không dấu vết đêm qua!"


Lạc Anh khựng lại, đôi đồng tử xám bạc khẽ co rút. Băng Huyết Đan là huyết thanh đông khô cực kỳ đắt đỏ, được tinh chế độc quyền từ máu của dị năng giả hệ Băng để ức chế cơn bạo huyết của Nhiếp chính vương Lê Vô Song. Việc mất cắp một tài nguyên chiến lược như vậy tại Thái y viện không khác nào một vụ mưu phản chính trị.


"Ai đang đứng đầu cuộc điều tra?" Lạc Anh lạnh lùng hỏi, tay nhanh chóng thu dọn hòm thuốc hai đáy.


"Là Giám sát viên Hộ Bộ Vương Bảo!" Thần Hi mếu máo, tay chân cuống quýt. "Gã béo đó đang lôi tất cả dược nô sắc thuốc ra sân tra tấn dã man để ép cung. A Phúc huynh... huynh ấy bị chỉ điểm là kẻ trực ca đêm qua. Huynh ấy đang bị đánh thừa sống thiếu chết ngoài kia rồi!"


A Phúc!


Lòng Lạc Anh thắt lại. A Phúc là dược nô bị cấy trùng độc mà cô đã lén lút giải độc cứu mạng ở tập trước. Anh ta chính là tai mắt trung thành nhất của cô trong kho dược liệu, giúp cô thu thập thông tin về các chuyến hàng huyết thạch và thảo dược cấm. Nếu A Phúc bị ép cung chết hoặc bị xử tử, cô không chỉ mất đi một cánh tay đắc lực, mà toàn bộ mạng lưới tình báo ngầm của cô trong cung sẽ bị nhổ tận gốc.


"Đi!" Lạc Anh khoác hòm thuốc lên vai, sải bước nhanh ra ngoài hành lang, bất chấp cơn đau từ bả vai trái đang gào thét.


***


Tại sân chính của Dược Phòng Trung Tâm, bầu không khí ngập tràn mùi thảo dược nồng nặc pha lẫn mùi máu tươi tanh tưởi và tiếng lách cách ghê rợn của dòng điện cao thế.


Hàng chục dược nô mặc áo vải thô rách rưới đang quỳ rạp trên nền đá lạnh lẽo, run rẩy dưới họng súng từ trường của lính canh Hắc Y Vệ. Ở giữa sân, A Phúc bị xích chặt vào một cột sắt rỉ sét, cơ thể gầy gò đầy những vết lở loét do trùng độc cũ giờ đây chằng chịt những vệt bỏng cháy sém do roi điện gây ra. Đầu anh ta gục xuống, hơi thở thoi thóp.


"Đánh! Đánh mạnh vào cho ta!"


Giám sát viên Hộ Bộ Vương Bảo đứng bên cạnh, gương mặt béo phị đầy thịt hống hách của gã đang đỏ gay vì tức giận. Một bên cơ mặt của gã vẫn còn hơi méo nhẹ và đờ đẫn – di chứng từ mũi kim độc tê liệt phế vị của Lạc Anh ở tập trước – khiến nụ cười tàn nhẫn của gã trông càng thêm vặn vẹo. Gã cầm cuốn sổ sách chi tiêu của Hộ Bộ Giám Sát Cục, rít lên chói tai:


"Lũ dược nô hạ đẳng các ngươi! Băng Huyết Đan là thánh dược hoàng gia, mỗi một viên trị giá bằng cả mạng sống của mười đứa các ngươi cộng lại! Đêm qua chỉ có tên câm điếc này trực kho, nếu không phải nó bòn rút đem bán ra chợ đen Sắt Rỉ, thì còn ai vào đây nữa? Khai ra đồng bọn, nếu không ta sẽ bắt ngươi uống nước hoại tử tủy xương!"


Tên lính canh cấm vệ quân nâng cây roi điện rực tia lửa xanh lam lên, chuẩn bị quật xuống tấm lưng rách nát của A Phúc.


"Dừng tay!"


Một giọng nói nam nhi khàn nhẹ nhưng trầm ổn, mang theo một luồng uy áp từ trường vô hình vang lên từ lối vào.


Lạc Anh sải bước tiến vào giữa sân, tà áo quan phục xám tro sẫm bay nhẹ trong gió sớm. Cô đứng chắn ngay trước mũi roi điện của tên lính canh, ánh mắt xám bạc lạnh lùng nhìn thẳng vào Vương Bảo.


"Lạc thái y?" Vương Bảo khựng lại, cơ mặt méo mó giật giật đầy đố kỵ. Gã thừa biết Lạc Anh vừa được bổ nhiệm làm Cố vấn y khoa tối cao của Nhiếp chính vương phủ, nhưng lòng tham và dã tâm chính trị của gã không cho phép gã lùi bước. Gã cười khẩy: "Ngươi chỉ là một thái y trẻ tuổi mới thăng chức, đây là vụ án mất cắp tài sản của Hộ Bộ Giám Sát Cục. Ngươi lấy quyền gì can thiệp vào việc tra khảo của bản quan?"


Lạc Anh không thèm liếc nhìn gã béo. Cô chầm chậm thò tay vào ngăn đáy bí mật của chiếc hộp thuốc hai đáy, rút ra chiếc Lệnh bài Miễn Tử bằng đồng đen khắc ấn ký rồng đen của Lê Vô Song, giơ cao trước mặt toàn bộ lính canh.


"Lệnh bài của Nhiếp chính vương ở đây! Ai dám bất tuân?"


*Rầm!*


Toàn bộ lính canh Hắc Y Vệ lập tức quỳ sụp xuống, thương từ trường hạ thấp sát đất. Vương Bảo biến sắc, mồ hôi dầu chảy ròng ròng trên trán, gã buộc phải khom lưng hành lễ nhưng giọng nói vẫn đầy hằn học:


"Lạc thái y, Lệnh bài Miễn Tử bảo vệ mạng sống của ngươi, nhưng không có nghĩa là ngươi được phép bao che cho kẻ phản quốc bòn rút dược phẩm hoàng gia! Việc mất cắp Băng Huyết Đan ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng của Nhiếp chính vương. Nếu ngươi cản trở, bản quan sẽ dâng tấu lên triều đình cáo buộc ngươi là đồng lõa!"


"Ai nói bản quan bao che cho kẻ trộm?"


Một giọng nói già nua, cố chấp vang lên từ phía sau các kệ thuốc lớn. Ngự y phó Lý Bản chầm chậm bước ra, tay cầm chiếc bút lông ngự dụng, gương mặt đầy nếp nhăn bảo thủ hiện rõ vẻ lạnh lùng. Lão nhìn Lạc Anh bằng ánh mắt đầy hoài nghi – lão vẫn đang giữ cây kim châm bạc rỗng ruột thu được từ tập trước để xét nghiệm cấu trúc Tiêu gia.


Lý Bản bước tới đứng cạnh Vương Bảo, tạo thành một liên minh quyền lực bảo thủ ép chặt Lạc Anh: "Lạc thái y, Vương giám sát nói không sai. A Phúc là kẻ duy nhất giữ chìa khóa kho phụ đêm qua. Nếu không có bằng chứng ngoại phạm, việc ngươi dùng lệnh bài để đình chỉ tra khảo chỉ chứng minh ngươi đang lo sợ tên dược nô này khai ra kẻ đứng sau mà thôi."


Lạc Anh nhìn lướt qua A Phúc. Toàn bộ cơ thể anh ta đang run rẩy, nhịp tim đập yếu ớt dồn dập qua thính giác đặc thù của cô. Cô biết, nếu cô dùng tơ máu để cắt đứt xích sắt lúc này, cấm vệ quân xung quanh với các máy quét từ trường sinh học sẽ phát hiện ra cấm thuật của cô ngay lập tức. Đây là một cái bẫy chính trị được giăng sẵn để triệt hạ cô.


Cô hít một hơi thật sâu, nén cơn đau nhói ở bả vai trái, tiến lại gần bệ đá đặt hũ gốm đựng Băng Huyết Đan bị vỡ.


"Lý ngự y, ngài là bậc tiền bối y học bảo thủ nhưng am tường dược lý," Lạc Anh bình tĩnh nói, giọng nói vang vọng khắp sân dọn dẹp. "Ngài thừa biết Băng Huyết Đan được bảo quản trong hũ gốm tráng men lân tinh đặc biệt để ngăn chặn sự phân rã của tế bào băng hệ. Loại men này có một đặc tính sinh học: một khi tiếp xúc với da người thường không có dị năng bảo vệ, nó sẽ bám chặt vào các biểu bì da và phát quang lân tinh xanh lục trong vòng mười hai giờ, không thể tẩy sạch bằng nước thông thường."


Lạc Anh bước tới bên A Phúc, nhấc bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn và vệt bỏng điện của anh ta lên trước mặt Lý Bản và Vương Bảo:


"Hãy nhìn kỹ tay của A Phúc. Tay hắn chỉ có tàn tro lò thuốc và máu khô, hoàn toàn không có một vệt sáng men lân tinh nào. Nếu hắn là kẻ trộm hũ thuốc, làm sao hắn có thể xóa sạch dấu vết sinh học này chỉ trong một đêm mà không có thiết bị tản nhiệt chuyên dụng của thái y?"


Lý Bản nhíu mày, lão tiến lại gần, dùng mắt thường quan sát kỹ bàn tay của A Phúc. Quả thực, không có một thớ da nào phát ra ánh sáng lân tinh.


Lạc Anh quay ngoắt sang Vương Bảo, ánh mắt sắc bén như dao mổ: "Vương giám sát, kẻ trộm thực sự phải là một kẻ am hiểu cơ chế khóa từ trường của hũ thuốc, biết cách sử dụng dung môi sinh học để trích xuất đan dược mà không làm kích hoạt hệ thống báo động của Hộ Bộ Giám Sát Cục. Một dược nô câm điếc, không có dị năng như A Phúc làm sao có khả năng đó? Ngươi vội vã đánh chết hắn, phải chăng là muốn tìm kẻ thế mạng để che giấu sự tắc trách, hoặc thậm chí là hành vi tự bòn rút của chính bản thân ngươi?"


"Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!" Vương Bảo nhảy dựng lên như đỉa phải vôi, cơ mặt méo xẹo giật liên hồi, gã chỉ tay vào Lạc Anh gào lên: "Bản quan trung thành tận tụy, làm sao có thể tự trộm thuốc!"


"Nếu vậy, tại sao ngài không cho phép bản quan tự mình điều tra vụ án này?" Lạc Anh tiến lên một bước, áp sát uy quyền của Lệnh bài Miễn Tử vào mặt gã béo.


Lý Bản vuốt râu, ánh mắt lão lóe lên một tia tính toán lạnh lùng. Lão nhận ra Lạc Anh đang dùng cược chính trị để cứu tên dược nô. Nếu lão đồng ý, lão có thể dùng vụ cá cược này để dồn cô vào đường cùng.


"Được," Lý Bản lên tiếng, giọng nói đầy ác ý. "Lạc thái y đã dùng danh dự của Cố vấn y khoa tối cao để bảo lãnh cho tên dược nô này. Bản quan sẽ cho ngươi đúng hai mươi tư giờ, tức là trước bình minh ngày mai. Nếu ngươi tìm thấy hũ Băng Huyết Đan bị mất và kẻ trộm thực sự, bản quan sẽ thả tự do cho toàn bộ dược nô và dâng tấu xin Nhiếp chính vương ban thưởng cho ngươi."


Lão dừng lại một nhịp, nụ cười bảo thủ hiện rõ trên môi: "Nhưng nếu quá hạn mà ngươi không tìm ra... cả ngươi và tên dược nô A Phúc này sẽ bị khép vào tội mưu phản, xử tử bằng cách tiêm độc chất hoại tử tủy xương trước toàn viện. Lệnh bài Miễn Tử cũng không cứu được kẻ mưu phản hại Nhiếp chính vương!"


"Học trò chấp nhận ván cược này," Lạc Anh thản nhiên đáp, gương mặt không một chút sợ hãi.


***


Chiều muộn ngày hôm đó.


Dược Phòng Trung Tâm đã vắng bóng người sau cuộc niêm phong hành chính. Chỉ còn lại những mảnh vỡ gốm tráng men lân tinh vương vãi trên nền đá lạnh lẽo và mùi máu khô của A Phúc còn sót lại trên cột sắt.


Lạc Anh đứng một mình giữa kho dược đổ nát. Cánh tay phải của cô vẫn còn run rẩy nhẹ do di chứng quá tải thần kinh từ các tập trước. Cô biết mình đang đứng trước vực thẳm sinh tử. Nếu không tìm ra kẻ trộm trước bình minh, Khương Triết và Lý Bản sẽ danh chính ngôn thuận lấy đầu cô.


Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để ổn định lồng ngực đang nhói đau. Khi mở mắt ra, đôi đồng tử của cô chầm chậm chuyển sang màu xám bạc lạnh lẽo, tỏa ra luồng sáng lân tinh nhạt nhìn thấu mọi vật.


Mạch Lý Nhãn đã kích hoạt.


Trong tầm nhìn xám bạc của cô, toàn bộ thế giới xung quanh biến đổi thành những dòng chảy năng lượng phức tạp. Dưới giếng nước ngầm Thủy Liêm kết nối với hệ thống ống dẫn của kho dược, cô đột ngột phát hiện ra một luồng sinh khối màu đen kịt, vặn vẹo đang chầm chậm rò rỉ vào dòng nước sắc thuốc.


Đó là sinh khối phân hủy từ xác của Sát thủ 09 – kẻ mà cô đã dìm chết dưới đáy giếng ở tập 10. Sự phân hủy của xác sát thủ đột biến gen đang giải phóng các hạt năng lượng lỗi vào nguồn nước ngầm của Thái y viện. Đây là một quả bom sinh học hẹn giờ cực kỳ nguy hiểm, nhưng lúc này cô không có thời gian để xử lý nó.


Lạc Anh chuyển tiêu cự của Mạch Lý Nhãn xuống sàn đá cẩm thạch xung quanh bệ đặt hũ Băng Huyết Đan bị vỡ.


Đột nhiên, mắt trái của cô phát hiện ra một vệt sáng màu xanh lục phát quang cực kỳ mờ nhạt, uốn lượn như một sợi tơ vô hình trên nền đá. Đó chính là bột đan dược lân tinh bám vào đế giày của kẻ trộm khi hắn làm vỡ hũ thuốc.


Vệt sáng lân tinh không hề dẫn ra phía cửa phòng của các dược nô nghèo khổ.


Nó chầm chậm kéo dài dọc theo các lối đi lát đá, slip qua khe hở của cửa ngách bảo mật, và dẫn thẳng về phía khu vực tẩm xá riêng biệt dành cho các y sĩ thuộc phe cánh của gia tộc Lâm gia – thế lực của Tể tướng Lâm Hoài Sơn.


Lạc Anh đứng lặng trong bóng tối, ánh mắt xám bạc khóa chặt vào vệt sáng lân tinh xanh lục đang kéo dài về phía dinh thự của kẻ thù, trong khi chiếc đồng hồ quả quýt hỏng trong ngực cô chầm chậm phát ra tiếng tích tắc dồn dập, báo hiệu thời gian của cô đang trôi về những giờ khắc cuối cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!