Sóng Gió Tàng Thư
Tiếng gõ cửa rầm rập của cấm vệ quân Hắc Y Vệ nện xuống cánh cửa gỗ gụ dày nặng của phòng thí nghiệm ngầm vang lên như những nhát búa tạ giáng thẳng vào thần thức đang kiệt quệ của Tiêu Lạc Anh. Dưới ánh sáng lân tinh xanh lục mờ ảo bốc lên từ giếng nước ngầm Thủy Liêm, bả vai trái vừa tự phẫu thuật của cô đang rát bỏng như bị nung trong lò lửa, từng thớ thịt rách nấc rỉ ra dòng máu đỏ nhạt pha lẫn độc tố hoại tử đen kịt đã được trung hòa một nửa.
Cô chỉ có chưa đầy mười nhịp thở trước khi bọn chúng dùng gậy từ trường phá nát ổ khóa cơ khí.
"Lạc thái y! Có dao động năng lượng bạo loạn phát ra từ phòng của ngươi! Mở cửa kiểm tra hành chính lập tức!"
Giọng nói lạnh lùng, hách dịch của tên đội úy Hắc Y Vệ vang lên ngoài hành lang, kèm theo tiếng lên đạn lách cách của súng kích điện từ.
Lạc Anh nghiến chặt răng đến mức máu tươi từ nướu răng chảy ra, nhuộm đỏ cả dải băng gạc cô đang cắn chặt trong miệng để nén đau. Vận hành cảnh giới Châm Thần vừa đột phá dưới lòng giếng ngầm, cô búng nhẹ mười đầu ngón tay của bàn tay trái. Mười hai sợi tơ máu đỏ sẫm bộc phát từ đầu ngón tay, uốn lượn linh hoạt trong không khí như những con rết nhỏ, quấn chặt lấy con dao mổ titan dính đầy máu đen hoại tử dưới sàn đá cẩm thạch, kéo tuột nó xuống lòng giếng sâu thẳm Thủy Liêm không để lại một tiếng động.
Tiếp đó, cô dùng tơ máu cuốn lấy lọ bột Bách Độc Thanh trên bàn, rắc một lượng lớn chất bột màu xám bạc lên những vệt máu đen vương vãi trên sàn nhà. Chất bột chạm vào máu độc phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, nhanh chóng phân hủy cấu trúc sinh học của máu, biến nó thành một lớp tro bụi xám xịt, triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động từ trường sinh học đỏ. Cô dùng chân gạt đống tro bụi vào khe đá dưới chân tủ thuốc, rồi nhanh chóng múc một gáo nước ngâm tắm thảo dược ngụy hương tắm hằng đêm dội thẳng lên bả vai trái để át đi mùi tanh nồng của máu và thịt cháy.
Cơn đau rát bỏng thấu xương tủy từ vết thương hở khiến Lạc Anh suýt chút nữa quỵ ngã. Cô gượng dậy, quấn chặt lại lớp băng gạc trước ngực để che giấu thân phận nữ nhi và vết sẹo mổ ngực cũ đang rỉ máu đen, rồi nhanh chóng khoác lên mình bộ quan phục thái y màu xám tro sẫm thêu hoa văn chỉ bạc mờ – minh chứng cho chức danh Thái y chính thức cô vừa đạt được sau khi cứu mạng Nhiếp chính vương Lê Vô Song.
*Rắc!*
Cánh cửa phòng thí nghiệm bị đẩy mạnh ra. Ba tên lính Hắc Y Vệ tay cầm gậy điện từ trường bước vào, dẫn đầu là một tên đội úy có gương mặt sắc sảo đầy cảnh giác. Hắn dùng thấu kính năng lượng quét một vòng khắp căn phòng dột nát, ánh mắt dừng lại ở giếng nước ngầm Thủy Liêm đang bốc lên một làn sương mù lân tinh xanh lục nhạt.
"Lạc thái y, tại sao mở cửa chậm trễ?" Tên đội úy bước tới sát Lạc Anh, khứu giác nhạy bén của hắn hít hà bầu không khí, nhưng chỉ ngửi thấy mùi thuốc nam nồng đậm, cay nồng của gừng đen và ngải cứu từ nước tắm thảo dược ngụy hương trên người cô.
Lạc Anh khom người, giả giọng nam nhi khàn nhẹ, trầm ổn đáp: "Đại nhân bớt giận. Học trò vừa đột phá cảnh giới châm cứu mới, đang thử nghiệm ngưng tụ dược lực từ nước hồ Thủy Liêm dưới giếng ngầm để bào chế thuốc bổ cho Nhiếp chính vương phủ, nên có chút dao động từ trường rò rỉ làm nhiễu loạn hệ thống báo động. Hoàn toàn không có kẻ đột nhập."
Tên đội úy nghi ngờ dùng thiết bị quét sinh học cầm tay quét qua người cô. Thiết bị phát ra tiếng bíp bíp đều đặn, hiển thị tần số nhịp tim trầm ổn của một nam y sĩ – kết quả của việc cô đã dùng Huyền Châm ngụy trang mạch đập từ trước. Bả vai trái bị thương của cô dù đang rách thịt nhưng nhờ bột Bách Độc Thanh che giấu, thiết bị không phát hiện ra bất kỳ độc tố hay dao động năng lượng bạo loạn nào.
"Được rồi. Nếu có bất thường phải báo cáo ngay cho ban giám luật," tên đội úy ra hiệu cho thuộc hạ rút lui, cánh cửa khép lại.
Lạc Anh thở hắt ra một hơi, lồng ngực đau nhói dữ dội. Cô ho ra một ngụm máu đen nhỏ, bám chặt vào thành giếng để giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Sát thủ 09 đã chết dưới lòng giếng này, nhưng Đốc sư Khương Triết chắc chắn sẽ không dừng lại. Để sinh tồn và giải cứu em gái Nhã Vi đang bị bòn rút tủy xương trong ngục tối, cô bắt buộc phải nắm giữ được những bí mật tối cao của triều đình độc tài này.
***
Đêm hôm sau.
Bóng tối bao trùm lấy hoàng cung Tân Thăng Long. Những ngọn tháp ngưng tụ huyết thạch ở phía xa phát ra luồng sáng đỏ rực hằng đêm, chiếu rọi những rào cản từ trường khổng lồ ngăn cách nội thành giàu có và khu ngoại ô Sắt Rỉ nghèo khổ.
Lạc Anh bước đi trên hành lang lát đá lạnh lẽo dẫn đến Tàng Thư Các – tòa tháp gỗ bảy tầng sừng sững giữa hậu cung, nơi lưu trữ hàng vạn cổ thư y học và cả những ghi chép mật về lịch sử huyết mạch hoàng gia. Dưới lớp quan phục xám tro sẫm, trong ngăn đáy bí mật của chiếc hộp thuốc hai đáy bên hông cô, chiếc Lệnh bài Miễn Tử bằng đồng đen của Nhiếp chính vương Lê Vô Song đang nằm yên lặng. Đây chính là tấm bùa hộ mệnh giúp cô danh chính ngôn thuận bước vào khu vực cấm này.
Lính canh cấm vệ quân Hắc Y Vệ chặn cô lại trước cửa tháp gỗ bằng hai cây thương từ trường chéo nhau. "Tàng Thư Các là khu vực cấm sau giờ nghiêm quân. Thái y không có phận sự miễn vào."
Lạc Anh không nói một lời, cô chầm chậm rút chiếc Lệnh bài Miễn Tử bằng đồng đen từ ngăn đáy hộp thuốc ra, đưa thẳng trước mặt tên lính canh. Ánh sáng lân tinh xanh lục từ đèn neon trên vách tháp chiếu vào lệnh bài, làm nổi bật ấn ký rồng đen dũng mãnh của Nhiếp chính vương phủ.
Tên lính canh biến sắc, lập tức thu thương và quỳ sụp xuống: "Bái kiến lệnh bài của Nhiếp chính vương! Lạc thái y xin mời vào."
Cánh cửa gỗ dày nặng chầm chậm mở ra. Lạc Anh bước vào bên trong, mùi gỗ mục, mùi giấy cũ và sương mù dược liệu lân tinh nhạt lập tức ập vào mũi.
Tầng một của Tàng Thư Các u tối và tĩnh mịch. Hàng vạn cuốn sách cổ được xếp chồng chất trên các kệ gỗ cao chạm trần, tạo thành những mê cung sách khổng lồ.
*Sột... sột... sột...*
Tiếng chổi tre quét lá rụng vang lên đều đặn trong không gian vắng lặng. Lạc Anh nhìn về phía góc tối, thấy một lão già gầy gò, mắt mờ đục đeo dải băng trắng, mặc áo vải xám tro sờn rách đang lầm lũi quét dọn. Đó chính là Mộc lão nhân – người gác cổng Tàng Thư Các. Lão già này giả mù, nhưng thần thức của lão nhạy bén vô cùng, từng là một cao nhân thủ thư hoàng gia ẩn dật.
Lạc Anh khom người chào: "Mộc tiền bối."
Mộc lão nhân ngừng tay chổi, đôi tai hơi động nhẹ theo nhịp bước chân của cô. Lão không ngước mắt lên, chỉ khàn khàn cười, giọng nói trầm ổn như tiếng chuông chùa cổ: "Lạc thái y trẻ tuổi, cầm lệnh bài của Nhiếp chính vương vào đây ban đêm... không sợ sương lạnh ăn mòn kinh mạch sao? Ta ngửi thấy mùi máu đen rò rỉ từ ngực ngươi đấy. Vết thương tự phẫu thuật trên vai trái cũng chưa lành hẳn đâu."
Lạc Anh giật mình, bàn tay trái vô thức siết chặt hộp thuốc. Lão già này quả nhiên đã nhận ra dao động tơ máu bất thường và vết thương rỉ máu trên người cô chỉ qua một cái liếc nhìn vô hình.
"Học trò chỉ vào đây tìm kiếm một số cổ tịch về huyết mạch thần cổ để nghiên cứu phương pháp điều trị cơn bạo huyết cho Nhiếp chính vương phủ," cô bình tĩnh đáp.
Mộc lão nhân cười nhẹ, khua cây chổi tre quét một vòng tròn dưới đất, tạo ra một luồng gió từ trường nhỏ xua tan sương mù lân tinh xung quanh: "Huyết mạch thần cổ... Những thứ đó nằm ở tầng ba, góc phía tây bắc, sau bệ sách cổ thứ mười hai. Nhưng hãy cẩn thận, đêm nay sương mù trong tháp có 'mắt' đấy. Mật vụ Quang Nhãn đang lùng sục ráo riết dị năng giả đột nhập ngục tối đêm qua."
Lạc Anh hiểu lời cảnh báo của lão. Cô khom người cảm tạ rồi chầm chậm bước lên cầu thang gỗ xoắn ốc dẫn lên tầng ba.
Tầng ba của Tàng Thư Các ngập tràn ánh sáng xanh lục nhạt từ những khe hở từ trường của hệ thống bảo vệ. Lạc Anh sử dụng Mạch Lý Nhãn, đồng tử mắt trái chuyển sang màu xám bạc lạnh lẽo để nhìn thấu qua bóng tối, tìm kiếm các bệ sách cổ theo chỉ dẫn của Mộc lão nhân.
Đột nhiên, tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ quả quýt hỏng trong túi áo ngực của cô rung lên kịch liệt.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Sát khí lạnh buốt ập đến từ phía cầu thang gỗ. Lạc Anh lập tức tắt Mạch Lý Nhãn, kích hoạt Tĩnh Tâm Pháp. Cô áp sát người vào sau một kệ sách cổ dày nặng, nín thở, hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu, thu liễm hoàn toàn dao động năng lượng máu tự thân để biến cơ thể thành một thực thể không có dấu hiệu sự sống.
Một bóng người quyến rũ nhưng lạnh lùng chầm chậm bước lên tầng ba. Đó là Hồng Liên – đặc vụ đặc cấp của mật vụ Quang Nhãn. Mắt trái của cô ta đeo thấu kính năng lượng Xích Nhãn rực đỏ, liên tục quét qua các kệ sách để dò tìm sóng sinh học lạ. Bước chân của cô ta nhẹ như mèo, nhưng mỗi lần thấu kính Xích Nhãn xoay chuyển, luồng sáng đỏ quét qua không trung phát ra những tiếng vo vo cơ khí ghê người.
Luồng sáng đỏ từ thấu kính Xích Nhãn quét qua kệ sách ngay sát cạnh Lạc Anh. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy một mét.
Lạc Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại. Việc phong bế kinh mạch và nín thở quá lâu để duy trì Tĩnh Tâm Pháp khiến vết thương tự phẫu thuật trên vai trái và vết mổ cũ ở ngực bị nhói đau dữ dội. Máu tươi chầm chậm rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc quấn chặt. Cô phải nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt tận xương tủy để giữ cho nhịp tim không bùng phát dao động đỏ. Nếu bị thấu kính Xích Nhãn quét trúng, thân phận nữ nhi và cấm thuật tơ máu của cô sẽ bại lộ hoàn toàn trước đặc vụ hoàng gia.
Đúng lúc đó, từ phía đối diện của tầng ba, tiếng *xoạt xoạt* của chổi tre quét rác đột ngột vang lên rất lớn. Mộc lão nhân lầm lũi đẩy chiếc xe rác rỉ sét đi qua, cây chổi tre của lão gạt mạnh vào một bệ từ trường bị rò rỉ, tạo ra một tiếng nổ điện nhẹ cùng làn sương lân tinh dày đặc che khuất tầm nhìn.
"Ai đó?!" Hồng Liên biến sắc, lập tức quay ngoắt thấu kính Xích Nhãn về phía Mộc lão nhân, luồng sáng đỏ tập trung vào lão già mù.
"Ấy chết, già lẩm cẩm nên gạt phải bình năng lượng rò rỉ. Xin lỗi đặc vụ đại nhân," Mộc lão nhân khúm núm cười trừ, tay vẫn tiếp tục quét dọn đống đổ vỡ.
Sự chú ý của Hồng Liên bị phân tán hoàn toàn. Lạc Anh tận dụng cơ hội ngàn vàng đó, nhẹ nhàng lướt đi trong làn sương lân tinh, tiến sâu vào góc tây bắc của tầng ba.
Tại góc tối nhất, đằng sau bệ sách cổ thứ mười hai nứt nẻ, Lạc Anh dùng Mạch Lý Nhãn phát hiện một ngăn bí mật được bảo vệ bằng một ổ khóa cơ khí sinh học thô sơ. Cô dùng ngón tay trái cảm ứng từ trường sinh học, nhẹ nhàng mở chốt khóa cơ quan. Bên trong ngăn bí mật là một cuộn mật chỉ bằng da thú cũ kỹ, có đóng ấn ký rồng đen của Hoàng đế Lê Anh Tông.
Lạc Anh run rẩy mở cuộn mật chỉ ra. Dưới ánh sáng lân tinh mờ nhạt, những dòng chữ cổ hiện rõ trước mắt cô. Đó chính là mật lệnh tàn sát Tiêu gia mười năm trước – Kẻ chủ mưu thảm sát Tiêu gia thực sự lộ diện.
*...Gia tộc Tiêu gia tự ý nghiên cứu cấm thuật tơ máu Sợi Chỉ Sinh Mệnh, đe dọa an nguy hoàng triều. Nay lệnh cho Ngũ Đại Quyền Thần liên thủ tiêu diệt, tịch thu toàn bộ tài liệu y học và phong tỏa Huyết Trì...*
Bên dưới mật lệnh là ấn ký đỏ rực của Hoàng đế Lê Anh Tông, và chữ ký đồng thuận của năm vị quyền thần, trong đó có tên của Nhiếp chính vương Lê Vô Song và Tể tướng Lâm Hoài Sơn.
Lòng căm hận tột cùng dâng trào trong lồng ngực Lạc Anh. Vụ thảm sát hủy diệt gia tộc cô mười năm trước không phải do tai nạn nổ lò phản ứng sinh khối như triều đình công bố, mà là một cuộc tàn sát được lên kế hoạch tỉ mỉ từ chính Hoàng đế và năm vị quyền thần mà cô đang phải châm cứu trị mạng hằng ngày để sinh tồn.
Nhưng khi mắt cô lướt qua chữ ký của Nhiếp chính vương Lê Vô Song, cô đột ngột khựng lại.
Đồng tử xám bạc của cô co rút kịch liệt. Bằng nhãn lực nhạy bén, cô phát hiện ra phần chữ ký của Lê Vô Song có vết tẩy xóa và sửa chữa bằng mực từ trường cực kỳ tinh vi. Chữ ký gốc dường như đã bị ép buộc viết đè lên, hoặc có một sự thay đổi nội dung mật ước vào phút chót bằng công nghệ sinh học hoàng gia.
Lê Vô Song... hắn thực sự đã ký tên đồng thuận tàn sát Tiêu gia, hay có một chân tướng ẩn giấu nào khác sau vết mực tẩy xóa này? Điều này liên quan thế nào đến việc hắn lén cứu mạng cô mười năm trước?
Chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, tiếng bước chân của Hồng Liên chầm chậm quay trở lại lối cũ. Cô ta đã nghi ngờ sự cố của Mộc lão nhân và đang siết chặt vòng vây kiểm tra từng kệ sách cổ.
Lạc Anh nhanh chóng cuộn mật chỉ lại, cất giấu vào ngăn đáy bí mật của chiếc hộp thuốc hai đáy. Cô chầm chậm lùi vào bóng tối, chuẩn bị tìm đường thoát ra ngoài.
Nhưng ngay khi tiến gần đến cửa ra vào của tầng ba, cô phát hiện Hồng Liên đã lén để lại một cảm biến từ trường mini phát ra những luồng sáng đỏ nhấp nháy ngay tại bậu cửa. Chỉ cần một dao động tơ máu hay nhịp tim bất thường đi qua, cảm biến sẽ lập tức kích hoạt báo động toàn cung.
Lạc Anh đứng lặng trong bóng tối, bàn tay trái siết chặt đốc kim châm bạc Thần Châm Tiêu Gia, lồng ngực đau nhói dữ dội dưới lớp quan phục xám tro thấm máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!