Nhạc nềnKengeki

Phản Sát Hắc Ám

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lân tinh xanh lục từ rãnh nước thải dưới nền đá hoàng cung lướt qua bậu cửa sổ gỗ gụ, nhuộm căn phòng khám dã chiến của Lạc thái y thành một khoảng không gian nửa thực nửa hư. Tiếng mưa axit rào rạt nện xuống mái ngói của Thái Y Viện Hoàng Gia Tân Thăng Long, phát ra những tiếng xèo xèo ăn mòn ghê rợn.


Tiêu Lạc Anh đứng lặng bên bàn bào chế gỗ gụ, bàn tay trái thon dài khéo léo đóng ngăn đáy của chiếc hộp thuốc hai đáy, cất giấu chiếc Lệnh bài Miễn Tử bằng đồng đen sâu vào bên trong. Lồng ngực cô thắt chặt lại dưới lớp băng gạc quấn chặt để che giấu thân phận nữ nhi. Vết sẹo mổ ngực cũ – nơi cấy ghép tơ máu gốc mười năm trước – đang rách nứt nghiêm trọng sau cuộc đối đầu căng thẳng với Nhiếp chính vương Lê Vô Song. Từng dòng máu đen kịt rỉ ra, thấm đẫm qua lớp băng trắng, loang rộng thành một vệt sẫm màu ghê người trên ngực chiếc áo quan phục xám tro sờn cũ.


Cánh tay phải của cô buông thõng vô lực bên hông, hoàn toàn bại liệt và run rẩy kịch liệt do di chứng phản hồi đau đớn dội ngược từ cấm thuật tơ máu. Trên vai trái, vết bỏng lôi điện nhẹ từ kiếm khí của Tần Minh Dạ dưới màn mưa axit đêm trước vẫn âm ỉ bỏng rát, như một lời nhắc nhở tàn khốc về ranh giới mong manh giữa sinh và tử.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng giấu trong túi áo ngực đột ngột rung lên dồn dập. Tiếng tích tắc cơ khí khô khốc vang vọng thẳng vào thần thức của Lạc Anh, không phải nhịp đập chậm rãi của thời gian, mà là hồi chuông cảnh báo sát khí đang đến gần. Đôi đồng tử xám bạc của cô khẽ co rút. Bằng Mạch Lý Nhãn, cô nhìn thấu qua lớp sương mù lân tinh ngoài cửa sổ: một bóng đen vặn vẹo đang lướt nhanh trên mái ngói, di chuyển bằng bốn chi với tốc độ cực nhanh, hướng thẳng về phía phòng thí nghiệm ngầm của cô.


Đó không phải là người thường. Đó là một thực thể đột biến gen dã man.


*Rắc!*


Cánh cửa sổ gỗ gụ dày nặng bị gãy nát trong tích tắc. Một luồng gió tanh nồng mùi máu và hóa chất hoại tử ập vào phòng. Sát thủ 09 – kẻ đột biến gen được Đốc sư Khương Triết thuê ngoài – đáp xuống sàn đá cẩm thạch một cách không tiếng động. Thân hình hắn vặn vẹo dưới lớp đồ vải đen rách rưới, làn da xanh xao nổi đầy gân máu đỏ rực, đôi mắt không có lòng trắng khóa chặt vào Lạc Anh như một dã thú nhìn thấy con mồi.


Không một lời thoại, không một tiếng động dư thừa. Sát thủ 09 bộc phát tốc độ kinh hoàng, lao thẳng về phía cô. Bộ móng vuốt bằng hợp kim titan cấy trực tiếp vào xương ngón tay hắn vung lên, xé rách không khí, mang theo luồng độc chất hoại tử màu đen sẫm.


Lạc Anh nghiến răng, cố nén cơn đau nhói ở lồng ngực. Cô lùi lại một bước, tay trái vung lên phóng nhanh ba cây kim châm bạc thuộc bộ Thần Châm Tiêu Gia hòng thi triển Huyền Châm Phong Huyệt. Nhưng sát thủ di chuyển quá dị thường, hắn uốn cong cơ thể bò sát đất, ba tia sáng bạc xé gió bay đi chỉ cắm phập vào sàn đá cẩm thạch trống rỗng.


*Xoẹt!*


Một đường vuốt titan sắc lẹm sượt qua vai trái của Lạc Anh, xé rách lớp áo quan phục xám tro và găm sâu vào da thịt. Độc chất hoại tử màu đen từ móng vuốt lập tức ngấm vào máu, bốc lên một làn khói xám nhạt cùng mùi khét lẹt. Cơn đau buốt tận xương tủy khiến Lạc Anh khuỵu gối, cơ thể cô bị hất văng về phía sau, đập mạnh vào thành giếng nước ngầm kết nối với Lòng hồ Thủy Liêm sâu thẳm dưới nền phòng thí nghiệm.


"Hực..." Lạc Anh ho ra một ngụm máu đen. Độc tố hoại tử đang lan nhanh từ vai trái xuống cánh tay, khiến các mạch máu nổi phồng lên màu đen sậm, ăn mòn dần các tế bào sống. Nếu để độc tố này chạm đến tim, cô sẽ chết trong vòng vài phút.


Sát thủ 09 gầm gừ một tiếng câm lặng trong cổ họng, hắn lại nhún người, bộ móng vuốt titan giơ cao, chuẩn bị giáng đòn kết liễu thẳng vào đầu cô.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, ý chí sinh tồn của một truyền nhân Tiêu gia bùng phát dữ dội. Lạc Anh biết mình không thể lùi bước. Cô dùng bàn tay trái còn linh hoạt, rút từ trong hộp thuốc ra hai cây kim bạc đặc chế, đâm thẳng vào huyệt Hợp Cốc và Nội Quan của chính mình với một góc nghiêng 45 độ hoàn hảo.


*Tự phong bế thống giác!*


Cơn đau đớn tột cùng từ vết thương vai trái và vết mổ ngực cũ đột ngột biến mất như bị một bàn tay vô hình cắt đứt. Dù cơ thể vẫn đang rỉ máu và nhiễm độc, thần thức của Lạc Anh lập tức khôi phục lại sự tỉnh táo lạnh lùng tuyệt đối. Cô nhắm mắt, tắt hoàn toàn thị giác vật lý, tập trung toàn bộ sóng não thông qua thiết bị tản nhiệt đang bốc khói nhẹ sau gáy.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Tiếng đồng hồ quả quýt hỏng vang lên trong đầu cô, định vị chính xác dao động từ trường sinh học của Sát thủ 09 đang lao đến giữa không trung, cách cô đúng hai mét.


Lạc Anh mở mắt, đôi đồng tử chuyển hoàn toàn sang màu xám bạc lạnh lẽo. Cô búng mạnh mười đầu ngón tay của bàn tay trái.


*Hưu... hưu... hưu...*


Từ các đầu ngón tay cô, vạn sợi tơ máu màu đỏ thẫm – Sợi Chỉ Sinh Mệnh – bộc phát ra ngoài không khí. Nhờ sự cộng hưởng năng lượng sinh khối tự do bốc lên từ giếng nước ngầm Thủy Liêm ngay phía sau, các sợi tơ máu phát ra ánh sáng lân tinh đỏ rực, đan chéo vào nhau tạo thành một mạng lưới vô hình khổng lồ giữa phòng.


Sát thủ 09 đang lao điên cuồng trên không trung không thể đổi hướng. Hắn đâm sầm vào mạng lưới tơ máu. Vạn sợi chỉ đỏ mảnh như tơ nhện nhưng dẻo dai vô cùng lập tức quấn chặt lấy cổ, tay chân và các khớp xương vặn vẹo của hắn, treo lơ lửng gã sát thủ giữa khoảng không.


Hắn điên cuồng giãy giụa, bộ móng vuốt titan cố gắng chém đứt các sợi tơ, nhưng tơ máu của Lạc Anh như có sự sống, đứt sợi này lại mọc ra sợi khác, bám chặt và chui sâu vào dưới da cổ của hắn như những con rết đỏ rực.


"Ký sinh..." Lạc Anh khàn giọng ra lệnh, ngón tay trái khẽ siết lại.


Cô kích hoạt Tơ Máu Ký Sinh. Sợi tơ máu gốc xuyên qua da cổ của Sát thủ 09, ký sinh trực tiếp vào dây thần kinh phế vị chạy thẳng vào tim hắn. Lạc Anh tập trung sóng não, cưỡng ép nhịp tim của sát thủ đồng hóa với nhịp tim đang đập chậm rãi của mình thông qua liên kết khế ước máu.


Trái tim đột biến của Sát thủ 09 đột ngột co thắt dữ dội. Hắn trợn tròn mắt, đôi mắt không lòng trắng lồi ra đầy kinh hoàng. Hắn muốn hét lên, nhưng tơ máu đã khóa chặt thanh quản. Trong tiếng thét câm lặng tột cùng, trái tim hắn vỡ tung dưới áp lực co thắt cực hạn. Cơ thể vặn vẹo của gã sát thủ mềm nhũn đi, buông thõng trên mạng lưới chỉ đỏ.


*Bùm!*


Lạc Anh thu hồi tơ máu. Xác của Sát thủ 09 rơi bịch xuống sàn đá, máu từ các lỗ chân lông hắn chảy ra, hòa vào rãnh nước thải chảy thẳng xuống hồ nước ngầm Thủy Liêm dưới giếng.


Nhưng cuộc chiến sinh tồn chưa kết thúc.


Lạc Anh quỵ xuống bên thành giếng, hơi thở dồn dập. Độc chất hoại tử từ vết cào ở vai trái đã lan đến khớp vai, khiến cả vùng da thịt quanh đó đen kịt, bốc mùi hôi thối của tế bào chết. Cơn đau đớn bắt đầu vượt qua giới hạn phong bế của huyệt đạo, dội ngược lên màng não cô.


Cô nhìn xuống cánh tay phải đang run rẩy, rồi nhìn sang con dao mổ bằng thép titan siêu sắc bén nằm trong hộp thuốc.


"Nếu không cắt bỏ... ta sẽ chết ở đây," cô tự nhủ, ánh mắt hiện lên một sự tàn nhẫn đến đáng sợ đối với chính bản thân mình.


Lạc Anh xé một dải băng gạc sạch, cuộn tròn lại rồi cắn chặt giữa hai hàm răng. Cô dùng tay trái cầm con dao mổ titan lạnh ngắt, áp lưỡi dao sát vào vùng da thịt đen kịt trên vai trái.


Không có thuốc tê. Không có bất kỳ chất giảm đau nào được phép sử dụng, vì cô cần giữ cho hệ thần kinh trung ương hoàn toàn tỉnh táo để duy trì tơ máu ngụy trang mạch đập.


*Xoẹt!*


Lưỡi dao mổ sắc lạnh ngập sâu vào da thịt. Lạc Anh trợn trừng mắt, toàn thân co rúm lại kịch liệt. Một cơn đau đớn kinh hoàng, tàn khốc như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy sống dội thẳng vào não bộ. Cô cắn chặt dải băng gạc đến mức máu tươi từ nướu răng chảy ra, nhuộm đỏ cả lớp vải trắng.


Cô chầm chậm kéo lưỡi dao, thực hiện từng đường cắt chính xác dưới ánh sáng neon xanh lục lạnh lẽo. Từng mảng thịt hoại tử màu đen sẫm, rỉ ra dòng máu đen kịt mùi hôi thối bị cô lạnh lùng cắt bỏ khỏi bả vai. Mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, thấm đẫm cả mái tóc đen búi cao dưới mũ quan, nhỏ ròng ròng xuống sàn đá.


Cảnh tượng đẫm máu diễn ra trong sự im lặng đáng sợ của phòng thí nghiệm ngầm. Chỉ có tiếng mưa axit ăn mòn mái ngói ngoài kia và tiếng thở dốc nghẹn ngào của thiếu nữ giả nam đang tự tay giải phẫu chính mình.


Sau khi cắt đến lớp thịt đỏ tươi lành lặn cuối cùng, Lạc Anh ném con dao mổ dính máu đen xuống đất. Cô run rẩy đổ bột Bách Độc Thanh vào vết thương hở. Chất bột thuốc gia truyền chạm vào thịt da rỉ máu phát ra tiếng xèo xèo, mang theo cơn đau rát bỏng như lửa đốt, nhưng lập tức cầm máu và trung hòa toàn bộ tàn dư độc tố hoại tử.


Lạc Anh ngã gục đầu vào thành giếng, thở dốc đầy kiệt sức. Cô dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng, đẩy xác của Sát thủ 09 xuống miệng giếng ngầm Thủy Liêm.


*Tùm!*


Cơ thể gã sát thủ chìm sâu vào lòng nước ngầm tối tăm.


Ngay trong khoảnh khắc đó, một dị biến kinh hoàng xảy ra. Dòng máu đột biến gen chứa đầy năng lượng sinh khối của Sát thủ 09 hòa tan vào dòng nước hồ Thủy Liêm vốn đã nhiễm bức xạ từ trường rò rỉ của Huyết Trì hoàng cung. Sự kết hợp hóa học sinh học này lập tức kích hoạt một phản ứng cộng hưởng năng lượng cực mạnh.


Từ dưới lòng giếng tối tăm, một luồng ánh sáng lân tinh xanh lục rực rỡ, chói lòa bùng phát, dâng cao như một cột sáng khổng lồ bao phủ lấy cơ thể tàn tạ của Lạc Anh.


Dòng năng lượng sinh khối nguyên thủy, tinh khiết từ nước hồ Thủy Liêm theo cột sáng thẩm thấu qua các lỗ chân lông và vết thương hở trên vai cô, chảy thẳng vào hệ tuần hoàn. Dòng máu thần cổ của Tiêu gia trong người Lạc Anh như nắng hạn gặp mưa rào, điên cuồng hấp thụ và đồng hóa nguồn sinh khối khổng lồ này.


*Rắc... rắc... rắc...*


Các sợi tơ máu đứt gãy trong cơ thể cô tự động khâu vá với tốc độ kinh ngạc. Cánh tay phải bị bại liệt chầm chậm khôi phục lại cảm giác ấm áp, các thớ cơ ngừng run rẩy. Thần thức của Lạc Anh mở rộng ra một cách chóng mặt. Cô cảm nhận được mười đầu ngón tay của mình đang rung động theo một tần số hoàn toàn mới.


Dị năng Sợi Chỉ Sinh Mệnh của cô chính thức phá vỡ bình cảnh, đột phá mạnh mẽ lên cảnh giới Châm Thần (Cấp C). Giờ đây, cô không chỉ phóng được 3 sợi tơ, mà có thể bộc phát đồng loạt 12 sợi tơ máu đỏ ánh kim, kết hợp điều khiển mười hai cây kim châm bạc Thần Châm Tiêu Gia bay lượn tự do trong không trung từ cự ly ba mét mà không cần tiếp xúc vật lý.


Luồng ánh sáng lân tinh xanh lục chầm chậm thu hồi vào lòng giếng ngầm, để lại căn phòng trở lại vẻ u tối, tĩnh mịch như cũ. Lạc Anh chầm chậm đứng dậy bên thành giếng, bả vai trái đã được khâu vá thô sơ bằng tơ máu đỏ nhạt, phong thái của cô trở nên tĩnh lặng, thâm trầm và đáng sợ hơn gấp bội.


Cô nhìn xuống lòng giếng ngầm tối tăm, nơi xác của Sát thủ 09 đang chìm sâu dưới đáy hồ Thủy Liêm, chầm chậm phân hủy để cung cấp nguồn sinh khối vô tận cho những lần sạc lại năng lượng sau này của cô.


*Cộp... cộp... cộp...*


Phía hành lang bên ngoài phòng thí nghiệm, tiếng bước chân tuần tra nặng nề của cấm vệ quân Hắc Y Vệ đột ngột vang lên, xé rách màn đêm tĩnh mịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!