Nhạc nềnKengeki

Huyết Hải Ẩn Thân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù dược liệu lân tinh rực rỡ sắc xanh neon bao phủ khắp các dãy hành lang cổ kính của Thái Y Viện Hoàng Gia Tân Thăng Long. Những ống thủy tinh cơ khí chạy dọc theo rường cột gỗ lim, dẫn lưu thứ dịch lỏng phát quang màu lục sẫm để thắp sáng màn đêm lạnh lẽo của hoàng thành. Dưới chân tường đá ẩm ướt, mùi ngải cứu hoang dã, rễ gừng đen và bột than hoạt tính từ gỗ lân tinh bốc lên nồng nặc. Đó là mùi của Thảo Dược Ngụy Hương — thứ hỗn hợp tắm độc hại mà Tiêu Lạc Anh phải ngâm mình hằng đêm để triệt tiêu hoàn toàn mùi hương thiếu nữ, khoác lên mình lớp ngụy trang rách nát của một nam y sĩ.


Lạc Anh bước đi thầm lặng, tà áo quan phục màu xám tro sờn cũ khẽ dao động theo từng nhịp bước. Thắt lưng cô đeo lệch một chiếc Thẻ bài Thái Y Viện bằng ngà voi khắc chìm hai chữ "Lạc Anh". Đôi vai gầy cố giữ thẳng, nhưng lồng ngực bị quấn chặt bởi nhiều vòng băng gạc dệt từ sợi tơ tằm đặc biệt đang siết chặt lấy phế quản, khiến mỗi hơi thở của cô đều mang theo cảm giác bỏng rát đau đớn. Vết sẹo mổ ngực cũ — dấu vết của ca phẫu thuật cấy ghép tơ máu gốc từ mười năm trước — như một con rết đỏ rực đang ngủ yên dưới lớp da thịt, âm ỉ nhói đau mỗi khi nhiệt độ cơ thể cô tăng cao.


"Lạc thái y, Đốc sư gọi ngươi vào thư phòng kiểm tra sức khỏe đầu vào."


T tiếng gọi khàn khàn của một dược đồng kéo Lạc Anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô khẽ gật đầu, bàn tay giấu dưới tay áo rộng siết chặt lấy chiếc hộp thuốc hai đáy — vật bất ly thân chứa đựng những bí mật sinh tử của cô.


Bước vào thư phòng của Đốc sư Khương Triết, không khí lập tức trở nên ngột ngạt gấp bội. Lão nhân năm mươi tuổi ngồi sau chiếc bàn gỗ gụ khổng lồ, gương mặt gầy gò như bộ xương khô hiện rõ dưới ánh đèn neon xanh quét. Lão mặc quan phục Đốc sư màu tía thêu chỉ vàng lộng lẫy, đôi mắt hí sắc lạnh đầy mưu mô khóa chặt vào Lạc Anh ngay khi cô vừa bước qua ngưỡng cửa. Bên cạnh lão, chiếc trượng đầu rồng bằng đồng đen rỉ sét dựng đứng, thỉnh thoảng tỏa ra một luồng áp lực sinh học màu đỏ tía âm u.


"Học trò Lạc Anh, bái kiến Đốc sư," Lạc Anh cúi đầu, giọng nói trầm ổn, khàn nhẹ nhờ tác dụng của Ngụy âm thuật từ rễ cây lân tinh.


"Mười năm qua, Thái Y Viện chưa từng có thủ khoa nào đạt điểm tuyệt đối ở cả phần lý thuyết thảo dược lẫn châm cứu thực hành như ngươi," Khương Triết chậm rãi nói, giọng nói rít qua kẽ răng như tiếng rắn bò. "Nhưng Tân Thăng Long này không thiếu thiên tài, chỉ thiếu những kẻ trung thành. Đưa cổ tay ra đây, ta cần tự mình kiểm tra mạch tượng của ngươi trước khi chính thức phê duyệt thẻ bài."


Lạc Anh thầm kinh hãi. Khương Triết là một Ngự y cấp A sở hữu dị năng hệ Độc cực kỳ nhạy bén. Nếu để lão bắt mạch thông thường, nhịp tim nữ nhi và dao động từ trường của cấm thuật Sợi Chỉ Sinh Mệnh ẩn giấu trong huyết quản cô sẽ lập tức bại lộ.


Trong khoảnh khắc lùi lại nửa bước để hành lễ, ngón tay trái của Lạc Anh nhanh như chớp luồn vào gấu tay áo phải. Cô dùng kỹ thuật châm cứu định vị bằng cảm giác, châm nhẹ hai cây kim bạc cực nhỏ ẩn dưới móng tay vào huyệt Nội Quan và Ngoại Quan ở cổ tay phải. Kỹ thuật Ngụy trang mạch đập lập tức kích hoạt. Dòng sinh khối trong huyết quản cô co thắt dữ dội, nhịp tim đột ngột hạ xuống mức tối thiểu, mạch cổ tay đập trầm ổn, mạnh mẽ và thô ráp đặc trưng của nam giới.


Tuy nhiên, cái giá phải trả là làn da cổ tay cô bắt đầu bỏng rát nhẹ, một dòng máu đen rỉ ra từ lỗ châm, phản ứng hóa học với tàn dư Thảo Dược Ngụy Hương trên da tạo thành những vệt đỏ lẩn khuất dưới lớp tay áo.


Lạc Anh bình tĩnh bước lên, chìa cổ tay phải ra trước mặt Khương Triết. Ba ngón tay khô gầy của lão Đốc sư áp chặt lên mạch thái dương cổ tay cô.


"Mạch tượng trầm ổn, có lực, nhưng lại mang theo một luồng khí lạnh kỳ lạ," Khương Triết híp mắt, lực ngón tay lão đột ngột gia tăng, như muốn bóp nát xương cổ tay cô. "Ngươi từ nhỏ đã sống ở khu ổ chuột Sắt Rỉ?"


"Thưa Đốc sư, học trò từ nhỏ đã phải nhặt rác lân tinh để sinh tồn, cơ thể nhiễm lạnh đã thành tật," Lạc Anh cúi đầu đáp, cố gắng chịu đựng cơn đau buốt tận xương tủy đang truyền từ cổ tay lên bả vai.


Khương Triết khẽ hừ một tiếng. Đột nhiên, lão dùng tay còn lại gõ mạnh trượng đầu rồng xuống sàn đá. Một luồng khói màu đỏ tía nhạt — độc khí Huyết Trùng nhẹ — từ miệng rồng phun ra, nhanh chóng lan tỏa trong không khí thư phòng. Đây là đòn thử nghiệm tàn độc của lão. Nếu Lạc Anh là một dị năng giả hệ Huyết hoặc tàn dư của Tiêu gia, tơ máu trong người cô dưới sự kích thích của độc khí sẽ tự động bộc phát sóng máu đỏ rực để phòng ngự.


Trong lồng ngực Lạc Anh, vệt sẹo mổ ngực cũ đột ngột nóng rực như lửa đốt. Những sợi tơ máu sinh học nhạy cảm trong huyết quản cô bắt đầu nổi loạn, chúng gầm rú, muốn bộc phát ra ngoài đầu ngón tay để xé rách luồng độc khí đang xâm nhập.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Tiếng tích tắc cơ khí khe khẽ đột ngột vang lên bên tai Lạc Anh. Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của phụ thân giấu trong túi áo ngực khẽ rung nhẹ, phát ra một luồng từ trường sinh học siêu nhỏ nhưng cực kỳ ấm áp, bao bọc lấy màng não cô.


Lạc Anh lập tức lấy lại tỉnh táo. Cô nhắm mắt, vận hành Tĩnh Tâm Pháp. Cô điều hòa nhịp thở sâu theo chu kỳ chậm rãi, ép buộc toàn bộ tơ máu đang nổi loạn phải thu liễm, khóa chặt dòng chảy sinh khối tại huyệt Thần Môn. Gương mặt cô trở nên trắng bệch vô cảm dưới làn khói độc, hơi thở gần như biến mất như một xác chết lâm sàng.


Khương Triết chăm chú quan sát, thấu kính năng lượng trên mắt lão không hề quét được bất kỳ dao động đỏ nào bộc phát từ cơ thể Lạc Anh. Độc khí Huyết Trùng dần tan đi, chỉ để lại một thiếu niên y sinh đang đứng run rẩy vì lạnh.


Lão Đốc sư chậm rãi thu tay về, ánh mắt đầy nghi ngờ vẫn không hề giảm bớt: "Mạch tượng của ngươi rất sạch sẽ, sạch đến mức đáng ngờ. Nhưng thôi được, ngày đầu tiên nhập viện, ta tạm thời cho ngươi thông qua."


Lạc Anh khẽ thở phào, lùi lại một bước, tay áo che đi vết máu đen đang rỉ ra từ cổ tay phải. Cô biết mình vừa đi qua ranh giới giữa sự sống và cái chết.


Nhưng ngay khi cô chuẩn bị quay người lui ra, Khương Triết đột nhiên đứng dậy, nụ cười tàn độc nở trên môi lão: "Khoan đã. Để bảo đảm an toàn cho hoàng cung sau sự cố rò rỉ năng lượng ngầm gần đây, sáng mai toàn bộ thái y tập sự tại Khu tập thể y sĩ phải cởi bỏ quan phục để tiến hành kiểm tra y phục định kỳ đột xuất. Chúng ta cần tìm vết xăm từ trường và vết sẹo phẫu thuật cấm kỵ của tàn dư Tiêu gia."


Lời nói của Khương Triết như một tiếng sét đánh ngang tai. Lạc Anh đứng sững người, bàn tay siết chặt hộp thuốc đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt. Sáng mai, nếu phải cởi bỏ quan phục trước mặt toàn viện, vết sẹo mổ ngực dài và thân phận nữ nhi của cô chắc chắn sẽ bị phơi bày hoàn toàn trước ánh sáng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!