Nhạc nềnTaohua

Sóng Gió Phòng Tắm - Vết Máu Trên Tuyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Thự dược phòng đặc quánh như mực, chỉ có ánh nến leo lét từ chiếc lư hương ngọc bích khẽ hắt lên gương mặt nhợt nhạt của Thượng Quan Uyển. Dạ Thập Nhất đã lui đi, bóng đen của y biến mất vào xà nhà êm ru như một làn khói độc. Uyển đứng lặng bên bàn sắc thuốc, đôi bàn tay thanh mảnh khẽ run lên. Cơn đau nhức từ khớp vai trái vừa tự nắn lại âm ỉ truyền đến, nhưng điều khiến nàng hô hấp đông cứng lại là một luồng nhiệt nóng ấm đột ngột rỉ ra, thấm đẫm hạ thân.


Kỳ thiên quý của nữ tử đã đến.


Sắc mặt Uyển trong tích tắc trở nên trắng bệch dưới lớp bột nhuộm da ngăm đen dán tạm. Nàng tính toán ngày tháng hằng đêm, nhưng không ngờ cơ thể bị tàn phá bởi huyết độc tự thân và nội lực dẫn châm cạn kiệt lại khiến chu kỳ sinh lý này ập đến sớm hơn dự tính. Trong cung đình Đại Thịnh nghiêm ngặt này, một thái y giả nam trang nếu bị phát hiện có kinh nguyệt, kết cục không chỉ là cái chết của riêng nàng, mà là bản án tru di cửu tộc cho tàn dư Thượng Quan gia.


Nàng khẽ cắn môi, nén cơn đau thắt từ vùng bụng dưới. Nhật Thường Giả Nam Thuật của nàng có thể đánh lừa được vạn người bằng đai bó ngực tơ tằm và bột biến giọng Khàn Sa, nhưng không thể che giấu được vết máu đỏ sẫm sinh lý này. Tẩm xá học đồ Thái y viện là nơi tai mắt trùng trùng, các thái y trẻ tuổi cùng phòng như Triệu Phong luôn rình mò sơ hở của nàng. Nàng tuyệt đối không thể giặt giũ hay thay rửa đai bó ngực ở đó.


"Mai Hương..." Uyển khẽ gọi bằng giọng khàn trầm nhỏ nhất có thể.


Mai Hương từ góc tối bước ra, gương mặt tràn đầy lo âu: "Tiểu thư, người... kỳ thiên quý đến rồi sao? Để em đi chuẩn bị tro nóng và vải lụa sạch."


"Không kịp nữa." Uyển lắc đầu, mồ hôi lạnh rịn ra trên ván trán thanh tú. "Tào công công và tai mắt của Vương Bản Lập gác đêm rất gắt gao quanh tẩm xá. Ta phải ra ngoài ngay lập tức. Hồ Thanh Tâm phía sau ngự hoa viên hoang phế nhiều năm, rặng trúc dày đặc che khuất tầm nhìn, là nơi duy nhất ta có thể tẩy rửa cơ thể và giặt đai bó ngực mà không bị phát hiện."


"Nhưng trời đang đổ tuyết lạnh giá, bả vai trái của người lại vừa bị chấn thương, ngâm mình dưới nước lạnh lúc này chẳng khác nào tự sát!" Mai Hương nghẹn ngào, bàn tay nắm chặt lấy vạt áo Uyển.


"Nếu không đi, bình minh lên, Triệu Phong hoặc Ngô phán quan sẽ phát hiện ra dấu vết trên giường ngủ của ta. Đến lúc đó, chúng ta ngay cả cơ hội tự sát cũng không có." Ánh mắt Uyển lạnh lùng, dứt khoát như lưỡi đao bạc. Nàng nhanh chóng quấn chặt chiếc đai bó ngực tơ tằm mới, khoác lên mình bộ quan phục thái y rộng thùng thình để che giấu vóc dáng phẳng lỳ, rồi lén lách người qua khe cửa gỗ Thự dược phòng, biến mất vào màn đêm lạnh buốt.


Tuyết rơi lác đác trên những mái ngói xám xịt của hoàng cung. Uyển di chuyển khéo léo dưới bóng tối của những bức tường thành, tránh né các đợt tuần tra của cấm vệ quân bằng thính giác nhạy bén của kỹ năng Thính Tâm Bắt Mạch. Nàng nghe thấy tiếng giáp sắt va chạm từ xa, tiếng bước chân rầm rập của lính tuần tra vòng ngoài.


Sau nửa nén nhang nghẹt thở, nàng đã tiếp cận được Hồ Thanh Tâm. Đây là một hồ nước nhỏ bị bỏ hoang từ thời cựu triều, mặt nước phẳng lặng như gương đen, được bao quanh bởi rặng trúc dày đặc phủ đầy tuyết trắng. Không khí nơi đây lạnh đến thấu xương, sương mù ẩm ướt bốc lên từ mặt hồ chưa đóng băng hoàn toàn.


Uyển nhanh chóng bước đến bên bờ hồ khuất sau rặng trúc. Nàng run rẩy cởi bỏ bộ quan phục thái y, để lộ thân hình mảnh mai, trắng nõn nà dưới ánh trăng mờ ảo. Trên cổ họng nàng, vết bầm tím sẫm do bàn tay bóp chặt của Tiêu Vô Kỵ vẫn còn hiện rõ như một dấu ấn tàn khốc. Bả vai trái bị trật khớp sưng đỏ lên, rỉ máu nhẹ ở vết rách da cũ.


Nàng nghiến răng bước xuống dòng nước lạnh buốt. Nước hồ lạnh như hàng ngàn mũi kim châm đâm thẳng vào da thịt nàng, khiến khớp xương vai trái đau nhức đến mức run rẩy dữ dội. Uyển cắn chặt môi đến mức rỉ máu để không bật ra tiếng rên rỉ. Nàng nhanh chóng giặt sạch chiếc đai bó ngực tơ tằm thấm máu sinh lý, rồi dùng nước hồ thanh tẩy cơ thể nữ nhi của mình. Sự đau đớn thể xác và cái lạnh thấu tủy khiến nàng suýt nữa ngất đi trong dòng nước tối.


Đột nhiên, từ phía lối đi rải sỏi ngoài rặng trúc, tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên.


Uyển giật mình, toàn thân đông cứng lại. Tiếng bước chân này quá mạnh mẽ, mang theo luồng sát khí bạo liệt đặc trưng mà nàng không thể nhầm lẫn.


Đại tướng quân Hoắc Khanh Vũ!


Hắn đang tuần tra đêm hoặc bị sát khí bạo tẩu kinh mạch hành hạ hằng đêm nên tìm đến khu vực hoang vắng này để xoa dịu thần kinh. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, chỉ còn cách rặng trúc chưa đầy mười trượng.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Uyển không kịp mặc lại y phục. Nàng vội vã vơ lấy bộ quan phục thái y rộng thùng thình quấn tạm quanh người, rồi nín thở, lặn sâu xuống lòng hồ nước lạnh buốt.


Dưới làn nước đen ngòm và lạnh giá, Uyển mở to mắt phượng. Cái lạnh của nước hồ tuyết tràn vào phế quản khiến nàng cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ tung. Khớp vai trái đau nhức kịch liệt, cơ thể nữ giới trong kỳ sinh lý bị ngâm nước đá lạnh đang co rút lại từng hồi đau đớn dữ dội. Nàng phải dùng toàn bộ nội lực Thông Mạch vừa đột phá để phong tỏa hơi thở, giữ cho cơ thể không nổi lên mặt nước.


Hoắc Khanh Vũ bước đến bên bờ Hồ Thanh Tâm. Thân hình cao lớn, dũng mãnh của hắn đứng sừng sững dưới ánh trăng, tà áo bào bạc khẽ bay trong gió tuyết. Đôi mắt hắn đỏ ngầu sát khí, kinh mạch trên trán giật nhẹ do cơn bạo tẩu sát khí chưa dập tắt hoàn toàn.


Hắn đột ngột dừng bước, mũi khẽ giật giật. Khứu giác nhạy bén của chiến thần ngửi thấy một mùi hương thảo dược ngải cứu thoang thoảng cực kỳ thanh khiết tỏa ra trong không khí lạnh lẽo. Mùi hương này... giống hệt mùi hương trên người vị tiểu thái y đã cứu mạng hắn đêm qua.


"Có ai ở đó?" Hoắc Khanh Vũ gầm nhẹ, giọng trầm đục đầy dã tính vang lên giữa đêm đông tĩnh mịch. Hắn tuốt nửa thanh đại đao Phá Quân khỏi bao, ánh sáng thép lạnh quét qua rặng trúc.


Hắn bước sát đến mép nước, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét qua mặt hồ phẳng lặng. Uyển ở dưới nước nhìn thấy bóng dáng cao lớn của hắn phản chiếu qua làn nước mỏng. Tim nàng đập dữ dội như nổi trống trong lồng ngực. Nàng biết, nếu hắn nhìn kỹ hơn hoặc dùng nội lực thăm dò mặt hồ, nàng sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Nàng định dùng kim châm thụ huyệt để làm mê man hắn tầm xa, nhưng lập tức nhận ra nội lực hộ thể của chiến thần quá mạnh, bất kỳ dòng khí châm nào bắn ra dưới nước cũng sẽ bị hắn phát hiện ra hướng bắn ngay lập tức và chém đôi mặt hồ.


Nàng chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng cái lạnh thấu xương tủy đang ăn mòn sinh lực của mình dưới đáy hồ.


Sau một hồi im lặng đáng sợ, Hoắc Khanh Vũ không thấy bóng người, chỉ có gió tuyết thổi qua rặng trúc xào xạc. Hắn lầm bầm một câu gì đó trong cổ họng, nghĩ rằng mình bị ảo giác do sát khí bạo tẩu hành hạ, rồi chậm rãi thu đao, quay người bước đi khuất sau lối rẽ ngự hoa viên.


Chờ cho tiếng bước chân của hắn biến mất hoàn toàn, Uyển mới từ dưới nước ngoi lên, thở hổn hển. Cơ thể nàng run rẩy dữ dội vì nhiễm hàn khí nặng nề, làn da trắng nõn bợt đi vì lạnh. Nàng run cầm cập vội vã lội lên bờ, nhanh chóng quấn chặt đai bó ngực tơ tằm và mặc lại bộ quan phục thái y ướt sũng.


Nàng phải trở về tẩm xá ngay lập tức trước khi cấm vệ quân đổi ca trực. Uyển ôm chặt túi thuốc, chạy trốn nhanh nhẹn qua rặng trúc phủ tuyết. Nhưng vì quá hoảng loạn và kiệt sức do nhiễm lạnh trong kỳ sinh lý, nàng không hề hay biết một giọt máu kinh nguyệt nhỏ sẫm màu đã vô tình rơi ra từ gấu quần ướt, đọng lại nổi bật trên nền tuyết trắng tinh khôi bên bờ hồ.


Nàng vừa chạy khuất vào bóng tối của bức tường thành phía Tây, thì từ phía lối đi bên kia rặng trúc, một bóng người thẳng tắp như ngọn thương lặng lẽ bước ra.


Thị vệ trưởng Tiết Tử Phong.


Y mặc cấm vệ quân phục màu đỏ đen thêu hình kỳ lân nghiêm nghị, tay luôn đặt trên chuôi kiếm cổ Hàn Thủy. Đôi mắt lạnh lùng của y lướt qua rặng trúc, rồi dừng lại ngay bên bờ hồ nơi Uyển vừa đứng tắm.


Y cúi đầu nhìn xuống nền tuyết trắng.


Một vệt máu đỏ sẫm nhỏ bé nhưng cực kỳ nổi bật dưới ánh trăng tròn.


Tiết Tử Phong khẽ nhíu mày. Y bước tới, cúi người dùng ngón tay quệt nhẹ vệt máu đưa lên mũi ngửi. Mùi máu mang theo hương thảo dược ngải cứu thanh khiết đặc trưng của Thượng Quan Uyển, và hơn hết, là mùi máu sinh lý của nữ tử.


Sắc mặt Tiết Tử Phong lập tức chấn động kịch liệt. Y ngước nhìn về hướng bóng dáng gầy gò của Uyển vừa chạy trốn vào tẩm xá Thái y viện. Mang ơn cứu mạng của cựu Ngự y thủ lĩnh Thượng Quan Kính năm xưa đối với gia tộc mình, Tiết Tử Phong lập tức hiểu ra bí mật động trời này.


"Thượng Quan thái y... ngài thực chất là nữ nhi..." y thầm nghĩ, lồng ngực phập phồng chấn động.


Đúng lúc đó, tiếng bước chân tuần tra của một nhóm cấm vệ quân khác đang tiến lại gần rặng trúc.


"Tiết thị vệ trưởng! Có phát hiện hành vi khả nghi nào ban đêm không?" Giọng một tiểu đội trưởng cấm vệ quân vang lên từ phía xa.


Không một chút do dự, Tiết Tử Phong rút thanh kiếm cổ Hàn Thủy ra khỏi bao. Hàn khí lạnh lẽo tỏa ra từ lưỡi kiếm xua tan tuyết mỏng. Y dùng mũi kiếm gạt mạnh một lớp tuyết dày bên cạnh phủ lên vệt máu đỏ sẫm kia, chân dẫm mạnh lên để xóa sạch hoàn toàn dấu vết trên nền tuyết trắng ngay trước khi toán cấm vệ quân bước tới rặng trúc.


"Không có gì." Tiết Tử Phong điềm tĩnh quay đầu lại, gương mặt nghiêm nghị không chút gợn sóng. "Chỉ là gió bấc thổi mạnh làm gãy vài cành trúc mà thôi. Các ngươi tiếp tục đi tuần khu vực phía Đông thành đi."


"Tuân lệnh!" Toán cấm vệ quân lập tức rút đi.


Tiết Tử Phong đứng lặng dưới tuyết rơi, ánh mắt thâm trầm đầy lo âu nhìn về phía Thái y viện. Y biết mình vừa cứu nàng một mạng, nhưng sóng gió thực sự chỉ mới bắt đầu.


Sáng hôm sau, khi ánh bình minh nhạt màu vừa chiếu qua cửa sổ tẩm xá học đồ Thái y viện.


Uyển đang nằm trên giường tre, toàn thân nóng hầm hập do nhiễm hàn khí nặng nề đêm qua. Nàng ho khan vài tiếng khàn đặc, cố gắng vận nội lực để giữ tinh thần tỉnh táo. Mai Hương đang lo lắng sắc thuốc nóng cho nàng ở góc phòng.


Đột nhiên, tiếng đập cửa rầm rập vang lên làm chấn động cả dãy hành lang gỗ.


"Mở cửa! Cấm vệ quân lục soát!" Giọng nói eo éo, tàn nhẫn của Ngô phán quan vang lên đầy uy hiếp.


Cửa phòng bị đập mạnh văng ra. Ngô phán quan dẫn theo hàng chục cấm vệ quân tuốt kiếm sẵn sàng bao vây chặt chẽ tẩm xá học đồ Thái y viện. Gương mặt nhọn hoắt như chuột của hắn nhếch lên một nụ cười thâm độc, ánh mắt ti hí khóa chặt vào Uyển đang nằm trên giường.


"Thượng Quan Trạch!" Ngô phán quan gầm lên đầy đắc ý. "Đêm qua tuần tra phát hiện có vết máu lạ mang mùi thảo dược xuất hiện trong hoàng cung. Viện phán Vương Bản Lập nghi ngờ có kẻ giả mạo thân phận lén lút hành sự tà thuật hại người. Toàn bộ học đồ Thái y viện lập tức bước ra sân để kiểm tra thể chất định kỳ ngay lập tức! Kẻ nào kháng lệnh sẽ bị chém đầu tại chỗ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!