Vương Phủ Đền Ơn - Lệnh Bài Sắt Đen
Gió bấc rít gào qua những khe hở của tường thành xám xịt, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt đổ xuống kinh thành Đại Thịnh. Trong căn thư phòng đổ nát của Trận doanh thiết vệ, hơi ấm từ lò sưởi cũ đã lụi tàn tự bao giờ, chỉ còn lại bầu không khí đặc quánh mùi máu tanh, mùi mồ hôi dã thú và hương ngải cứu thanh khiết tỏa ra từ cơ thể Thượng Quan Uyển.
Hoắc Khanh Vũ đang gục đầu vào vai nàng, hơi thở nóng hổi như nung thép phả lên vùng cổ bầm tím mảnh mai. Cơn đau từ bả vai trái bị trật khớp truyền đến từng hồi buốt nhói, chạy dọc theo sống lưng Uyển khiến nàng phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ. Dưới lớp quan phục thái y màu xanh lục rộng thùng thình, dải đai bó ngực tơ tằm quấn chặt lấy lồng ngực nàng, mỗi nhịp thở ra vào đều nặng nề như đeo đá. Cơ thể nàng vốn dĩ đã kiệt sức sau ca châm cứu mạch tim cho Nhiếp chính vương Tiêu Vô Kỵ cách đó không lâu, giờ đây lại phải gồng mình đỡ lấy thân hình vạm vỡ, cao lớn của vị Đại tướng quân biên ải.
"Thượng Quan... thái y..." Giọng Hoắc Khanh Vũ lầm bầm trong cơn mê, trầm đục và dã tính. Đôi môi nóng bỏng của hắn vô tình sượt qua vệt bầm tím sẫm trên cổ họng nàng, khẽ cựa quậy như một con dã thú đang tìm kiếm sự vỗ về từ mùi hương thảo dược cứu mạng.
Cảm giác tê dại và nguy hiểm lập tức dâng lên trong lòng Uyển. Đôi mắt phượng của nàng khẽ co rút lại dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua mái nhà đổ nát. Nàng biết, nếu để hắn tỉnh táo hoàn toàn trong tư thế mập mờ này, lớp ngụy trang nam nhi của nàng sẽ bị đe dọa nghiêm trọng. Sức mạnh thể chất của Hoắc Khanh Vũ là thứ nàng không thể dùng lực lượng cơ bắp để chống lại.
Nén cơn đau thấu xương ở khớp vai trái, Uyển khẽ chuyển động ngón tay phải. Nàng rút nhanh một cây kim bạc mỏng từ bao da thú buộc quanh bắp đùi, không cần nhìn cũng có thể định vị chính xác huyệt An Miên sau gáy hắn.
Phập!
Mũi kim bạc cắm sâu nửa tấc, truyền một luồng nội khí ấm áp xoa dịu thần kinh đang căng thẳng của vị tướng quân. Hoắc Khanh Vũ khẽ thở dài một tiếng, lực siết ở eo nàng lỏng dần, rồi hắn chìm sâu vào giấc ngủ yên bình không mộng mị. Uyển nhẹ nhàng đỡ hắn nằm xuống đống nệm lụa rách nát trên nền đất, thở phào nhẹ nhõm.
Nàng đứng dậy, gương mặt nhợt nhạt không một vệt máu. Bước ra ngoài cửa phòng, nàng nhìn thấy Phó tướng quân Mộc Vân đang quỳ phục dưới tuyết lạnh, gương mặt xanh xao vì nội thương nhẹ sau cuộc va chạm ban nãy.
"Mộc phó tướng, đứng lên đi." Uyển dùng Bột biến giọng Khàn Sa, cất tiếng trầm khàn, yếu ớt giả vờ như một thiếu niên mang bệnh phổi kinh niên. "Đại tướng quân đã tạm thời qua cơn nguy kịch. Sát khí bạo tẩu trong kinh mạch của ngài ấy đã được áp chế bằng châm pháp và Huyết Ngải Thảo. Nhưng ca trị liệu đêm nay... nếu lọt ra ngoài nửa chữ..."
Mộc Vân dập đầu mạnh xuống nền tuyết đóng băng, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên quyết: "Thượng Quan thái y cứu mạng Đại tướng quân, chính là đại ân nhân của toàn bộ Hoắc gia Thiết vệ quân chúng ta! Mộc Vân xin thề trước vong linh tổ tiên, nếu tiết lộ nửa lời về chuyện đêm nay, sẽ bị vạn tiễn xuyên tâm, chết không toàn thây!"
"Tốt." Uyển khẽ gật đầu, đôi mắt lạnh lùng không chút gợn sóng. Nàng biết Mộc Vân là kẻ trọng nghĩa khí, lời thề của quân nhân biên ải đáng giá ngàn vàng. Nàng khéo léo dùng tay phải nắm lấy bả vai trái bị lệch của mình, hít sâu một hơi rồi đột ngột dùng lực bẻ mạnh.
Rắc!
Một tiếng xương khớp va chạm khô khốc vang lên giữa đêm đông tĩnh mịch. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên vầng trán thanh tú của Uyển, nhưng nàng không hề kêu lên một tiếng, chỉ có đôi môi mím chặt đến rỉ máu. Nàng đã tự nắn lại khớp vai thành công. Sự kiên cường tột hạn của vị thái y trẻ tuổi khiến Mộc Vân đang quỳ bên dưới phải rùng mình kính sợ.
"Sắp xếp cho ta một cỗ xe ngựa kín đáo để trở về Thái y viện trước giờ Dần." Uyển lạnh lùng ra lệnh, tay trái ôm chặt túi thuốc chứa số châm bạc vừa thu hồi. "Tướng quân cần tịnh dưỡng trong vòng ba ngày, tuyệt đối không được vận công."
Trở về Thự dược phòng riêng tại Thái y viện khi trời vừa tảng sáng, Uyển kiệt sức ngã gục xuống chiếc giường tre nhỏ hẹp. Nha hoàn trung thành Mai Hương vội vã khóa chặt cửa phòng, xót xa lau rửa vết thương rách da rỉ máu trên bả vai trái và bôi thuốc mỡ làm dịu vệt bầm tím trên cổ họng cho nàng.
"Tiểu thư... người lại liều mạng rồi." Mai Hương khóc nghẹn ngào, tay run rẩy băng bó cho nàng. "Nhiếp chính vương vừa tha cho người, người lại lao vào hang cọp của Đại tướng quân. Cứ thế này, cơ thể người làm sao chịu đựng nổi?"
"Mai Hương, muốn lật đổ thế lực ngoại thích của Thái hậu Mã thị, minh oan cho phụ thân, ta không thể chỉ dựa vào một mình Tiêu Vô Kỵ." Ánh mắt Uyển lạnh lùng nhìn lên trần nhà gỗ sờn mốc. "Hoắc Khanh Vũ nắm giữ mười vạn thiết kỵ binh biên ải, là chiếc khiên bạo lực mạnh nhất kinh thành. Sự phụ thuộc sinh lý của hắn vào mùi hương và máu của ta chính là quân bài tẩy thứ hai để ta tự vệ."
Nàng chưa kịp nhắm mắt nghỉ ngơi được một canh giờ, thì tiếng gõ cửa dồn dập bên ngoài đã phá vỡ sự tĩnh mịch của phòng thuốc.
"Thượng Quan thái y! Vương gia có lệnh triệu kiến ngài đến Nhiếp Chính Vương phủ gấp!" Giọng nói của một ám vệ vương phủ vang lên đầy uy nghiêm từ bên ngoài.
Uyển khẽ thở dài, nén cơn đau nhức khắp cơ thể, nhanh chóng khoác lên mình bộ quan phục thái y màu xanh lục rộng thùng thình. Nàng bôi thêm một lớp bột nhuộm da ngăm đen lên gương mặt thanh tú, uống một ngụm nước ấm pha bột biến giọng Khàn Sa, rồi bước ra ngoài.
Nhiếp Chính Vương phủ ban ngày uy nghiêm lẫm liệt, được canh gác nghiêm ngặt bởi hệ thống ám vệ thuộc Nhiếp Chính Vương phủ Ám vệ tuần tra 24/7 dày đặc. Uyển được dẫn đường băng qua những dãy hành lang đá xám lạnh lẽo, tiến thẳng vào đại điện sẫm màu trầm hương.
Tiêu Vô Kỵ đang ngồi trên chiếc ghế rồng bằng gỗ mun khảm xà cừ, mặc một chiếc trường bào màu đen thêu chỉ vàng lộng lẫy. Gương mặt hắn tuấn lãng, lạnh lùng như tạc từ băng đá, nhưng đôi mắt sắc bén như chim ưng lúc này lại khóa chặt vào vóc dáng nhỏ bé, gầy gò của Uyển ngay khi nàng vừa bước vào.
Hắn nhận ra dáng đi của nàng hơi cứng nhắc ở bả vai trái, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đầy vẻ nguy hiểm.
"Tiểu nhân Thượng Quan Trạch, bái kiến Vương gia." Uyển cúi đầu, khom lưng hành lễ, giọng nói trầm khàn yếu ớt đúng mực.
"Thượng Quan Trạch, ngươi có gan lớn lắm." Tiêu Vô Kỵ cất giọng trầm thấp, uy nghiêm áp đảo tỏa ra khắp đại điện. Hắn đứng dậy, từng bước chậm rãi tiến về phía nàng. Mỗi bước đi của hắn như dẫm nặng lên tinh thần của người đối diện. "Bản vương nghe nói, đêm qua ngươi lén lút rời cung di chuyển ra ngoài thành hái thuốc?"
Tim Uyển đập chệch một nhịp, nhưng gương mặt nàng vẫn giữ sự điềm tĩnh tuyệt đối dưới lớp hóa trang. Nàng biết Dạ Thập Nhất hoặc ám vệ vương phủ đã báo cáo hành tung của nàng, nhưng họ chưa biết nàng đến phủ Hoắc Khanh Vũ.
"Khởi bẩm Vương gia, tiểu nhân vì muốn điều chế thuốc giải hỏa độc lâu dài cho ngài, nên buộc phải ra ngoài thành tìm kiếm một số chất dẫn thảo dược đặc thù." Uyển điềm tĩnh giải thích, giọng nói không một chút run rẩy. Nàng khéo léo dùng y đức làm lá chắn.
Tiêu Vô Kỵ dừng lại ngay trước mặt nàng, khoảng cách gần đến mức Uyển có thể ngửi thấy mùi trầm hương nồng đậm pha lẫn mùi máu ấm áp từ cơ thể hắn. Hắn cúi đầu nhìn vệt bầm tím nhạt vẫn còn ẩn hiện dưới cổ áo quan phục của nàng, bàn tay to lớn, nóng bỏng đột ngột vươn ra, nâng cằm nàng lên.
"Ngươi tốt nhất là nên thật lòng với bản vương." Hắn gằn giọng, ánh mắt bừng lên dục vọng chiếm hữu độc đoán. "Mạng sống của bản vương nằm trong tay ngươi, nhưng mạng sống của ngươi... cũng nằm trong lòng bàn tay bản vương. Đừng để bản vương phát hiện ngươi có mưu đồ khác."
Nói đoạn, Tiêu Vô Kỵ buông cằm nàng ra, xoay người cầm lấy một chiếc hộp bằng gỗ mun đặt trên bàn, ném nhẹ về phía nàng.
Uyển nhanh tay đỡ lấy chiếc hộp. Mở nắp hộp ra, một luồng khí lạnh lẽo và ánh sáng đen xám lấp lánh tỏa ra. Bên trong là một chiếc lệnh bài bằng sắt đen Tây Vực đúc đặc chế, khắc hình rồng một sừng tinh xảo.
"Đây là Lệnh bài Nhiếp chính vương." Tiêu Vô Kỵ lạnh lùng tuyên bố. "Bản vương ban tặng cho ngươi. Từ nay về sau, ngươi có quyền tự do ra vào vương phủ mà không cần thông báo, có thể điều động ám vệ cấp thấp để tự vệ khi gặp nguy hiểm ngoài cung. Kẻ nào trong Thái y viện muốn động đến ngươi, cứ trình lệnh bài này ra."
Đây là một phần thưởng quyền lực tối cao, nhưng Uyển biết, nó cũng là một chiếc xiềng xích vô hình trói buộc nàng chặt chẽ hơn vào vương phủ.
"Tuy nhiên..." Đôi môi mỏng của Tiêu Vô Kỵ nhếch lên một nụ cười tà mị, lạnh lẽo. "Để bảo đảm an toàn tuyệt đối cho vị thái y riêng quý giá của bản vương trước sự dòm ngó của thế lực Thái hậu, bản vương quyết định phái Dạ Thập Nhất, ám vệ thân tín nhất, âm thầm đi theo bảo vệ và giám sát hành tung của ngươi 24/7."
Uyển khẽ siết chặt chiếc lệnh bài sắt đen trong tay, lòng dâng lên một sự cảnh giác tột độ. Dạ Thập Nhất là một sát thủ cấp cao thuộc cảnh giới Khí Hải, khinh công tuyệt đỉnh và ám sát không tiếng động. Có một kẻ như vậy luôn rình rập trong bóng tối, bí mật giới tính nữ nhi của nàng và việc nàng điều chế huyết độc mạn tính khống chế hắn sẽ sớm muộn bị lộ.
"Tiểu nhân tạ ơn Vương gia ban thưởng." Uyển cúi đầu cung kính nhận lệnh, nhưng trong đầu nàng đã bắt đầu vạch ra một kế hoạch phản kích đầy mạo hiểm.
Đêm hôm đó, tại Thự dược phòng riêng biệt nằm sâu trong góc Thái y viện.
Không khí ẩm ướt nồng nặc mùi thảo dược phơi khô và sương mù sắc thuốc chập chờn dưới ánh nến. Uyển ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ, bên trên đặt một chiếc lư hương ngọc bích nhỏ đang tỏa ra làn khói xám nhạt ấm áp từ than củi ngải cứu.
Nàng khẽ nhắm mắt, tập trung thính giác nhạy bén của kỹ năng Thính Tâm Bắt Mạch. Trong không gian tĩnh mịch, ngoài tiếng gió bấc rít nhẹ qua khe cửa sổ, Uyển lờ mờ nghe thấy một nhịp thở cực kỳ nhẹ nhàng, đều đặn phát ra từ phía trên xà nhà gỗ tối tăm góc phòng.
Nhịp tim của kẻ ẩn nấp đập rất chậm, khoảng 50 nhịp một phút, mang đặc trưng của một cao thủ võ học đang bế khí để theo dõi mục tiêu.
"Dạ Thập Nhất... ngươi quả nhiên rất tận tụy." Uyển thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Nàng quyết định thực hiện thủ đoạn **Ân Uy Kết Hợp Huyết Độc** để thu phục quân bài gián điệp này. Nàng biết, ám vệ chỉ phục tùng kẻ mạnh và người mang lại lợi ích thực tế cho mạng sống của họ.
Uyển điềm tĩnh cầm lấy một chiếc dao nhỏ bằng bạc, nhẹ nhàng rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay trỏ trái của mình. Dòng máu đỏ tươi mang theo mùi hương thảo dược thanh khiết của thể chất Dược Hương Thể bẩm sinh từ từ nhỏ xuống chiếc chén ngọc bích nhỏ đặt trên bàn. Nàng bắt đầu chưng cất **Huyết thanh kháng độc** tự thân - chất dẫn duy nhất có thể chế ngự và giải trừ tạm thời sự tàn phá của huyết độc mạn tính.
Nàng cố tình thực hiện quy trình này một cách lộ liễu dưới ánh nến sáng nhất, để kẻ đứng trong bóng tối trên xà nhà có thể nhìn thấy rõ ràng.
Thông qua thính giác thính chẩn, Uyển lập tức nghe thấy nhịp tim của Dạ Thập Nhất trên xà nhà đột ngột đập nhanh hơn năm nhịp. Sự dao động tinh thần của vị ám vệ cấp cao không thể qua mắt được nàng.
Nhanh như chớp, tay phải Uyển vung lên.
Một tia sáng bạc xé rách màn sương mờ ảo của phòng thuốc, phát ra tiếng vo vo trầm thấp đầy uy lực.
Vút!
Cây kim bạc chứa độc tê liệt nhẹ lướt đi với tốc độ kinh hoàng, cắm ngập vào xà nhà gỗ mun, sượt qua bả vai trái của Dạ Thập Nhất chỉ trong gang tấc, mang theo một lọn vải đen nhỏ rơi rụng xuống đất.
"Kẻ nào!"
Dạ Thập Nhất chấn động, biết mình đã bị lộ hành tung. Y nhanh như một tia chớp đen lao xuống từ xà nhà, khinh công tuyệt đỉnh giúp y đáp xuống đất không hề gây ra một tiếng động nhỏ.
Gương mặt y đeo mặt nạ sắt nửa mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như chim ưng bừng lên sát khí tột độ. Tay phải y đã rút thanh đoản đao Dạ Ảnh bằng thép đen không phản chiếu ánh sáng, hướng thẳng mũi dao vào cổ họng mảnh mai của Uyển.
"Thượng Quan thái y, ngài có biết hành vi tấn công ám vệ vương phủ là tội mưu phản không?" Giọng Dạ Thập Nhất lạnh lùng, trầm thấp như phát ra từ cõi âm.
Uyển đứng yên lặng trước mũi đao sắc lạnh, gương mặt nàng không hề lộ ra một tia sợ hãi, ngược lại còn tràn đầy sự điềm tĩnh, tự tin của kẻ nắm giữ thế thượng phong.
"Dạ Thập Nhất, ngươi muốn dùng thanh đoản đao đó để giết ta bịt miệng, hay muốn cứu lấy cánh tay trái sắp bị phế bỏ của ngươi?" Uyển dùng giọng khàn trầm, điềm tĩnh cất tiếng hỏi ngược lại.
Lời nói của nàng khiến đôi mắt Dạ Thập Nhất co rút mạnh mẽ. Mũi đao Dạ Ảnh khẽ run lên một nhịp.
"Ngài... ngài nói cái gì?" y nghiến răng hỏi.
"Kinh mạch bả vai trái của ngươi bị tổn thương nghiêm trọng do vết thương kiếm tẩm cấm độc cũ từ ba năm trước." Uyển chậm rãi bước tới, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào khớp vai trái của y dưới lớp y phục dạ hành đen. Dưới cái nhìn thấu thị kinh mạch của nàng, dòng khí huyết tại bả vai trái của y đang bị nghẽn đỏ sẫm, tàn dư độc tố đang ăn mòn xương tủy của y hằng đêm đông lạnh giá. "Mỗi khi vận công khinh công vượt quá ba canh giờ, vai trái của ngươi sẽ đau nhức kịch liệt như bị kim châm, tốc độ xuất đao giảm đi một phần mười. Nếu không được chữa trị, trong vòng nửa năm nữa, cánh tay trái của ngươi sẽ hoàn toàn bại liệt."
Dạ Thập Nhất chấn động tột độ. Bí mật chấn thương cũ này y chưa từng tiết lộ cho bất kỳ ai, ngay cả Nhiếp chính vương Tiêu Vô Kỵ cũng không hề hay biết. Vậy mà vị tiểu thái y gầy gò này chỉ qua một cái nhìn và nhịp tim dao động ban nãy đã có thể đọc vị chính xác bệnh lý chí mạng của y.
"Ngài... làm sao ngài biết?" Giọng nói lạnh lùng của y đã bắt đầu run rẩy.
"Ta là một y sư." Uyển khẽ mỉm cười lạnh lẽo, nàng chỉ tay vào chiếc chén ngọc chứa dòng máu huyết thanh kháng độc trên bàn. "Và đây chính là thuốc giải duy nhất trên thế gian có thể thanh lọc hoàn toàn cấm độc cũ trong kinh mạch của ngươi. Ta có thể chữa khỏi hoàn toàn chấn thương vai cho ngươi, giúp ngươi đột phá tu vi võ học lên cấp bậc cao hơn."
Nàng dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt lấy y:
"Nhưng đổi lại, ngươi phải giữ im lặng tuyệt đối về mọi hoạt động của ta tại phòng thuốc này. Từ nay về sau, ngươi là ám vệ của vương phủ, nhưng mạng sống và lòng trung thành của ngươi... phải thuộc về ta. Ngươi có dám lập khế ước huyết độc này không?"
Dạ Thập Nhất đứng lặng người trong bóng tối Thự dược phòng. Sát khí trên đoản đao Dạ Ảnh dần biến mất, thay vào đó là sự dằn vặt nội tâm dữ dội trước ranh giới giữa lòng trung thành với chủ cũ và khát vọng sinh tồn, phục hồi sức mạnh của một sát thủ.
Y nhìn dòng máu đỏ tươi tỏa hương thảo dược thanh khiết đang lung linh dưới ánh nến chập chờn, rồi nhìn vào đôi mắt phượng trong trẻo nhưng lạnh lùng, đầy mưu tính của Thượng Quan Uyển. Dạ Thập Nhất biết, bản thân y đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy thu phục tinh vi của vị thái y giả nam nhi này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!