Nhạc nềnTaohua

Cơn Bão Biên Ải - Sát Khí Thú Tính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những khe hở của tường thành xám xịt, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt đổ xuống kinh thành Đại Thịnh.


Thượng Quan Uyển vừa bước chân ra khỏi mật đạo phụ của phủ Nhiếp chính vương, cơ thể nàng đã run lên vì cái lạnh thấu xương của đêm đông. Cổ họng nàng nhức nhối, vết bầm tím sẫm do bàn tay sắt đá của Tiêu Vô Kỵ để lại vẫn còn nóng rát, đau đớn như bị lửa thiêu mỗi khi nàng nuốt nước bọt. Khớp vai trái vừa được nắn lại âm ỉ đau nhức, và dưới lớp quan phục thái y màu xanh lục rộng thùng thình, dải đai bó ngực tơ tằm quấn chặt khiến lồng ngực nàng nghẹt thở, mỗi nhịp thở ra vào đều nặng nề như đeo đá.


Nàng khẽ kéo cao chiếc cổ áo đứng của quan phục, cố gắng che giấu vết thương chí mạng trên cổ họng mảnh mai của mình. Da tay nàng lúc này vẫn còn ngứa rát dữ dội do tác dụng của nhựa độc giả bệnh ghẻ lở bôi từ trước. Nàng phải dùng ý chí thép để giữ cho đôi bàn tay không run rẩy.


"Khế ước huyết độc đã thành công..." Uyển thầm nghĩ, đôi mắt phượng lạnh lùng lướt qua bóng tối vương phủ phía sau. Sinh mệnh của Tiêu Vô Kỵ giờ đây đã bị trói buộc chặt chẽ vào dòng máu biến dị của nàng. Nhưng nàng chưa kịp thở phào nhẹ nhõm để trở về Thự dược phòng tịnh dưỡng, thì một bóng đen cao lớn đã đột ngột lao ra từ góc khuất của rặng trúc bên đường.


"Thượng Quan thái y! Xin dừng bước!"


Uyển cảnh giác lùi lại một bước, ngón trỏ tay phải khẽ gập, chuẩn bị sẵn sàng kích hoạt mũi kim độc móng tay dưới lớp da. Nhưng khi ánh trăng mờ ảo xuyên qua màn tuyết chiếu rõ gương mặt góc cạnh đầy phong trần của người đối diện, nàng khẽ nheo mắt.


Đó là Mộc Vân, Phó tướng quân dưới trướng Đại tướng quân Hoắc Khanh Vũ. Hắn không mặc giáp nặng mà chỉ khoác một chiếc áo bào bạc nhẹ, gương mặt sạm đen vì sương gió biên ải lúc này ngập tràn sự hoảng loạn và lo âu. Khí chất hào sảng hằng ngày của hắn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ.


"Mộc phó tướng? Đêm hôm khuya khoắt thế này, ngài chặn đường ta có việc gì?" Uyển dùng Bột biến giọng Khàn Sa, cất tiếng trầm khàn, yếu ớt giả vờ như một thiếu niên mang bệnh phổi kinh niên.


Mộc Vân không thèm để ý đến lễ nghi quân thần, hắn lao tới nắm lấy bả vai phải của nàng, giọng nói run rẩy: "Thượng Quan thái y, cứu mạng! Đại tướng quân... Đại tướng quân phát tác sát khí bạo tẩu kinh mạch dữ dội tại Trận doanh thiết vệ! Lần này nghiêm trọng hơn tất cả những lần trước, xích sắt nặng ngàn cân cũng bị ngài ấy giật đứt. Ngài ấy đang tự giam mình trong thư phòng, mất đi lý trí, điên cuồng tàn phá. Nếu không có y thuật của ngài, tướng quân sẽ nổ tung kinh mạch mà chết mất!"


Tim Uyển đập mạnh một nhịp. Sát khí bạo tẩu của Hoắc Khanh Vũ?


Nàng biết vị Đại tướng quân kiêu dũng này từng bị ám hại bằng cấm thuật tà giáo của ngoại bang trên chiến trường biên ải mười năm trước, khiến sát khí tích tụ trong cơ thể hắn biến dị thành một loại hỏa tính bạo liệt. Mỗi khi vận công quá độ, sát khí sẽ bạo tẩu, biến hắn thành một con thú khát máu mất đi lý trí.


"Đưa ta đi ngay lập tức!" Uyển quyết định dứt khoát. Hoắc Khanh Vũ là một trong năm vị quyền thần thao túng triều chính, là thế lực quân sự mạnh nhất mà nàng cần phải lôi kéo và khống chế để phục thù cho gia tộc Thượng Quan. Nàng không thể để hắn chết lúc này.


Mộc Vân mừng rỡ, lập tức đỡ Uyển lên một con hắc mã khỏe mạnh. Tiếng móng ngựa dồn dập xé rách màn đêm tĩnh mịch, lao vút về phía Đông thành, nơi đặt Trận doanh thiết vệ - khu vực huấn luyện đặc biệt nằm sâu trong Hoắc phủ.


Gió tuyết gào thét bên tai, quất thẳng vào gương mặt tái nhợt của Uyển. Cơn đau từ bả vai trái và vết bầm trên cổ họng khiến nàng suýt ngã khỏi lưng ngựa, nhưng nàng vẫn cắn chặt răng, tay trái ôm chặt túi thuốc chứa Huyết Ngải Thảo - loại thảo dược cực hiếm mang tính hàn dịu mà nàng đã chuẩn bị sẵn từ trước.


Khi ngựa dừng lại trước cổng Trận doanh thiết vệ, Uyển lập tức cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt đến đáng sợ. Dương khí và sát khí quân sự cực thịnh bao trùm khắp nơi, khiến kinh mạch người thường cảm thấy bị ép chặt. Hàng trăm binh sĩ Thiết vệ quân đang đứng run rẩy bên ngoài, tay cầm đuốc nhưng không một ai dám tiến gần đến khu vực trung tâm.


"Thượng Quan thái y, đi lối này!" Mộc Vân dẫn đường, vội vã đưa nàng băng qua hàng rào cấm vệ quân hướng về phía Thư phòng Hoắc Khanh Vũ.


Càng tiến lại gần thư phòng, tiếng gầm rú hoang dã của thú dữ và tiếng đổ vỡ rầm rầm của gỗ mun nặng nề càng vang lên chói tai. Luồng sát khí đỏ rực, nóng bỏng tỏa ra từ khe cửa phòng khiến những bông tuyết chưa kịp chạm đất đã tan chảy thành nước.


"Tướng quân tự khóa chặt cửa từ bên trong. Chúng ta không thể vào được!" Mộc Vân nghiến răng, gương mặt đầy mồ hôi lạnh bất chấp thời tiết đóng băng.


Uyển không nói lời nào, nàng tiến lên bước tới trước cánh cửa gỗ mun dày cộp. Nàng tập trung tinh thần lực vừa đột phá của cảnh giới Thông Mạch chẩn đoán, đôi mắt phượng khẽ co rút lại. Dưới cái nhìn thấu thị của nàng, cánh cửa gỗ dày dường như trở nên mờ ảo, lộ ra bóng dáng một gã khổng lồ đang điên cuồng đập phá bên trong.


Kinh mạch toàn thân Hoắc Khanh Vũ đang phát sáng đỏ rực như dung nham núi lửa, dòng khí huyết sát khí cuồng nộ bạo tẩu từ đan điền xông thẳng lên não bộ và mạch tim, chặn đứng toàn bộ các huyệt đạo thông khí. Sát khí bạo liệt của hắn đang ở trạng thái cực hạn.


"Mộc phó tướng, tránh ra!" Uyển trầm giọng hét lớn.


Nàng rút từ bao da thú dưới bắp đùi ra một cây kim bạc lớn thuộc Bộ kim bạc Thượng Quan gia, lén bôi một ít dịch chiết của Huyết Ngải Thảo lên đầu kim. Sau đó, nàng vận nội lực Thông Mạch dồn thẳng vào đầu kim, đâm mạnh vào khe khóa cửa.


Phập!


Nội lực rung động siêu tần số của kim bạc đánh thẳng vào chốt khóa cơ quan bên trong, tiếng khóa đồng kêu *Cạch* một tiếng rồi mở toang. Uyển đẩy mạnh cửa bước vào, màn sương nóng rực pha lẫn mùi máu tanh và mồ hôi nồng nặc lập tức xộc thẳng vào khứu giác của nàng.


Trong thư phòng rộng lớn, cảnh tượng hỗn loạn tàn khốc hiện ra trước mắt. Bàn ghế bằng gỗ mun nặng hàng trăm cân bị đập nát vụn thành từng mảnh nhỏ, binh khí cổ treo trên tường rơi rụng đầy đất.


Hoắc Khanh Vũ đang đứng giữa đống đổ nát. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn bán khỏa thân, để lộ những múi cơ bắp cuồn cuộn đỏ rực như thép nung. Đôi mắt hắn đỏ ngầu hoàn toàn, không còn một tia lý trí của con người, chỉ có thú tính khát máu điên cuồng. Gương mặt tuấn tú, góc cạnh của hắn vặn vẹo vì đau đớn, những sợi gân xanh nổi gồ ghề trên cổ và thái dương đập liên hồi.


"Gầm!"


Phát hiện có kẻ xâm nhập, Hoắc Khanh Vũ gầm lên một tiếng xé lòng, vung chiếc đại đao nặng năm mươi cân chém ngang một đường bạo liệt. Luồng sát khí đỏ rực hình bán nguyệt quét qua hư không, hướng thẳng vào đầu Uyển.


"Tướng quân! Cẩn thận!" Mộc Vân kinh hoàng hét lớn. Hắn lập tức lao lên, vung hai sợi xích sắt nặng ngàn cân chuyên dùng để trói thú dữ hòng khóa chặt hai tay của Hoắc Khanh Vũ.


Nhưng Hoắc Khanh Vũ lúc này đã hoàn toàn hóa thú. Hắn xoay người, cánh tay vạm vỡ gồng lên, luồng nội lực cuồng bạo bộc phát từ đan điền truyền thẳng vào sợi xích.


Rắc! Rắc!


Hai sợi xích sắt dày ba tấc bị lực lượng bạo tẩu của hắn giật đứt nát vụn thành từng khúc sắt bắn tung tóe vào tường đá. Mộc Vân bị chấn động nội lực hộc ra một ngụm máu, văng mạnh ra ngoài cửa phòng, ngã quỵ xuống tuyết không thể đứng dậy.


Trong phòng chỉ còn lại một mình Uyển đối mặt với con thú dữ đang cuồng nộ.


Hoắc Khanh Vũ vứt bỏ đại đao, đôi bàn tay to lớn mang theo móng vuốt sắc bén lao vút tới, bóp chặt lấy bả vai trái của Uyển.


"A!"


Uyển khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn dữ dội. Khớp vai trái vừa được nắn lại của nàng bị lực bóp kinh hoàng của hắn bẻ lệch một lần nữa. Những móng tay sắc nhọn của hắn găm thẳng qua lớp quan phục thái y, cắm sâu vào da thịt mảnh mai của nàng, gây rỉ máu đỏ tươi.


Cơn đau thấu xương tủy khiến Uyển suýt ngất xỉu, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn lạnh lùng và tỉnh táo đến đáng sợ. Nàng biết, nếu nàng lùi bước lúc này, cả hai sẽ cùng chết.


Nàng nén đau, vận toàn bộ nội lực dẫn châm còn sót lại trong đan điền. Tay phải nàng nhanh như chớp rút ra ba chiếc kim bạc Huyền Châm Định Mạch từ bao da thú.


Nàng bôi nhanh vết máu đỏ tươi rỉ ra từ bả vai trái của mình lên đầu ba chiếc kim bạc. Máu của nàng chứa Kháng Độc Thể bẩm sinh mang dược tính cực hàn dịu của trăm loài hoa độc trên núi tuyết, chính là chất trung hòa hoàn hảo nhất cho luồng sát khí hỏa tính bạo liệt trong người hắn.


Đồng thời, khi cơ thể Uyển nóng lên vì đau đớn và tiếp xúc gần, thể chất Dược Hương Thể bẩm sinh của nàng bộc phát hoàn toàn. Một làn hương thơm mát, dịu nhẹ tự nhiên của ngải cứu phơi khô và thảo dược thanh khiết tỏa ra từ làn da nàng, lấn lướt hoàn toàn mùi máu tanh và sát khí ngột ngạt trong thư phòng.


Ngửi thấy mùi hương ngải cứu thanh khiết quen thuộc, động tác siết cổ tay của Hoắc Khanh Vũ khẽ khựng lại một nhịp, đôi mắt đỏ ngầu của hắn thoáng qua một tia mê mang.


Chỉ cần một nhịp khựng lại đó là quá đủ cho một y sư đỉnh cao.


Uyển giữ vững tay châm bất chấp cơn ngứa rát dữ dội trên da tay, đâm liên hoàn ba chiếc kim bạc tẩm máu kháng độc và Huyết Ngải Thảo vào các huyệt đạo chí mạng trên đầu hắn: Thái Dương, bách hội và Phong Trì.


Phập! Phập! Phập!


Ba mũi kim bạc rung động siêu tần số, phát ra tiếng vo vo trầm thấp, truyền luồng dược tính cực hàn và máu kháng độc của Uyển thẳng vào hệ thống kinh mạch đang bạo tẩu của hắn.


"Ư..."


Hoắc Khanh Vũ rên rỉ một tiếng đau đớn dữ dội, toàn thân hắn run lên bần bật. Luồng sát khí đỏ lửa cuồng bạo trong người hắn lập tức va chạm với tinh chất Huyết Ngải Thảo và máu kháng độc mang tính hàn dịu của Uyển.


Một làn khói đen kịt, hôi thối tỏa ra từ đầu ba chiếc kim bạc bốc lên hư không. Dòng huyết quản đỏ rực nổi gồ trên lồng ngực và gương mặt hắn từ từ lặn xuống, làn da nóng bỏng dần mát trở lại. Sự điên loạn thú tính trong mắt hắn nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự tỉnh táo đầy mệt mỏi.


Sức lực khổng lồ của vị Đại tướng quân biến mất, hắn không thể đứng vững được nữa.


Cơ thể cao lớn, vạm vỡ của Hoắc Khanh Vũ đổ gục về phía trước. Uyển dùng cả thân hình nhỏ nhắn, gầy gò của mình để đỡ lấy hắn.


Hoắc Khanh Vũ gục đầu vào vai Uyển, hít sâu mùi hương ngải cứu trên cổ nàng, bắt đầu nảy sinh sự phụ thuộc sinh lý cực đoan.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!