Châm Cứu Mạch Tim - Khế Ước Bằng Máu
Cơn nghẹt thở ập đến như một bức tường sắt khổng lồ đè nặng lên phế quản. Bàn tay của Tiêu Vô Kỵ nóng rực như sắt nung, găm chặt lấy chiếc cổ họng mảnh mai của Thượng Quan Uyển, nhấc bổng thân hình gầy gò của nàng lên khỏi mặt đất và ép mạnh vào bức tường đá lạnh lẽo của mật thất.
Khớp vai trái vừa tự nắn lại của nàng truyền đến một cơn đau xé rách, kịch liệt như có hàng ngàn mũi kim châm vào xương tủy. Dưới lực ép kinh hoàng từ cánh tay vạm vỡ của vị Nhiếp chính vương đang phát điên, dải Đai bó ngực tơ tằm quấn quanh lồng ngực Uyển càng siết chặt lại, tước đoạt đi những ngụm dưỡng khí cuối cùng của nàng. Tầm nhìn của nàng bắt đầu nhòe đi, những đốm sáng vàng xoay mòng mòng trước mắt phượng.
Trong tay áo trái, chiếc Khăn tay tẩm độc tê liệt đang nằm im lìm. Nhưng Uyển biết, nàng tuyệt đối không thể dùng đến nó. Sát khí kình phong bạo liệt tỏa ra từ cơ thể Tiêu Vô Kỵ lúc này quá mạnh, nó tạo thành một luồng khí xoáy vô hình bao quanh hai người. Nếu nàng rải bột độc bỉ ngạn vào không khí, kình phong sẽ lập tức thổi ngược độc tố vào mặt nàng, khiến nàng tự đầu độc chính mình trước khi hắn kịp ngã xuống. Hơn nữa, hỏa độc trong người hắn đang thiêu đốt mạch tim đến ranh giới vỡ nứt, nếu chịu thêm độc tính tê liệt tương khắc cực hàn của bỉ ngạn, tim hắn sẽ ngưng đập vĩnh viễn ngay tại chỗ.
Hắn chết, nàng cũng sẽ bị ám vệ vương phủ phân thây thành vạn mảnh. Nàng không thể đánh cược mạng sống của mình một cách ngu ngốc như vậy.
Phải điềm tĩnh. Một y sư giỏi trước hết phải là một kẻ đi săn điềm tĩnh nhất.
Uyển cắn chặt đầu lưỡi để tìm lại sự tỉnh táo giữa cơn thiếu oxy cận kề cái chết. Nàng tập trung toàn bộ tinh thần lực vừa đột phá của cảnh giới Thông Mạch chẩn đoán, đôi mắt phượng khẽ co rút lại. Dưới ánh sáng đỏ rực của luồng hỏa độc tỏa ra từ người Tiêu Vô Kỵ, làn da của hắn dường như trở nên trong suốt trước mắt nàng. Bản đồ kinh mạch của hắn hiện lên rõ ràng. Dòng khí huyết màu đỏ lửa đang cuồng nộ bạo tẩu, chặn đứng toàn bộ các huyệt đạo chí mạng quanh tim, đặc biệt là huyệt Kiên Tỉnh trên bả vai đang run lên bần bật vì nội lực hỗn loạn.
Huyệt Kiên Tỉnh chính là điểm nghẽn lớn nhất đang khóa chặt dòng chảy nội khí của hắn.
Uyển nén đau, vận nội kình mỏng nhẹ tích tụ từ đan điền dồn thẳng vào hai đầu ngón tay trỏ và giữa của bàn tay phải. Nàng không thể vung tay mạnh, chỉ có thể mượn lực đẩy từ bức tường đá phía sau làm điểm tựa, đâm mạnh hai ngón tay mảnh mai như nhành trúc vào huyệt Kiên Tỉnh trên bả vai trái của Tiêu Vô Kỵ.
Kỹ thuật Điểm Huyệt Tê Liệt kết hợp với nội lực Thông Mạch bắn ra nhanh như chớp.
Phập!
Một tiếng động trầm đục vang lên. Tiêu Vô Kỵ khựng lại. Luồng nội lực tê liệt đột ngột đánh thẳng vào điểm nghẽn kinh mạch khiến bả vai hắn tê rần, lực bóp ở năm ngón tay đang siết chặt cổ Uyển vô thức giãn ra một nhịp.
Chỉ cần có thế, Uyển lập tức thu người, trượt tuột xuống từ bức tường đá lạnh lẽo. Nàng ngã quỵ xuống bệ đá sát hồ nước đá, ho khan dữ dội. Tiếng ho khàn trầm, yếu ớt phát ra từ cổ họng bị tổn thương nặng nề, nhờ có Bột biến giọng Khàn Sa bôi ở thanh quản từ trước nên giọng nói của nàng vẫn giữ nguyên tông trầm thấp của một thiếu niên thái y gầy yếu mang bệnh phổi kinh niên.
"Khụ... khụ..."
Nàng vừa thở dốc vừa đưa tay lên xoa nhẹ chiếc cổ họng đã hằn lên vết bầm tím sẫm, đau đớn như bị lửa thiêu. Nhưng nàng không có thời gian để nghỉ ngơi. Tiêu Vô Kỵ sau khi bị điểm huyệt chỉ khựng lại trong ba nhịp thở. Đôi mắt đỏ ngầu sát khí của hắn lại khóa chặt vào nàng, cơ thể nóng rực như than hồng tiếp tục tiến lên, hơi thở dồn dập đầy thú tính bạo tẩu.
"Vương gia! Đắc tội!"
Uyển hoảng khàn trầm hét lên một tiếng. Nàng nhanh như cắt rút từ chiếc Bao da thú cũ kỹ buộc quanh bắp đùi ra ba chiếc kim bạc Huyền Châm Định Mạch. Dưới ánh nến lờ mờ của mật thất, ba mũi kim bạc lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo. Vết đỏ ngứa do bôi nhựa cây độc ngụy trang giả bệnh ghẻ lở trên cánh tay nàng bắt đầu ngứa rát, khiến các ngón tay nàng run nhẹ khi cầm kim. Nhưng nàng lập tức dùng ý chí thép áp chế cơn ngứa, giữ vững tay châm.
Nàng lướt tới, mượn thân thủ nhanh nhẹn của thiếu niên, tránh né cú vung tay đầy kình lực của Tiêu Vô Kỵ. Tay phải nàng kẹp kim bạc, vận nội lực dồn vào đầu kim, châm nhanh một mũi vào huyệt Thái Dương của hắn.
Phập!
Mũi kim bạc rung động siêu tần số, phát ra tiếng vo vo trầm thấp, tỏa ra hơi ấm nhạt xua tan luồng khí hỗn loạn trong não bộ của hắn. Tiêu Vô Kỵ rên rỉ một tiếng lớn, đôi mắt đỏ ngầu khẽ chớp động, sự điên loạn thú tính tạm thời bị đẩy lui, để lộ ra một tia thần trí tỉnh táo đầy mệt mỏi. Cơ thể vạm vỡ của hắn đổ gục về phía trước, Uyển phải dùng cả thân hình gầy gò của mình để đỡ lấy hắn, kéo hắn ngồi tựa vào thành hồ nước đá.
"Thượng... Thượng Quan Trạch..." Giọng nói trầm khàn, uy nghiêm nhưng đầy yếu ớt của Tiêu Vô Kỵ vang lên sát tai nàng. "Ngươi... dám điểm huyệt bản vương?"
"Vương gia, hỏa độc đã ngấm vào tâm mạch, nếu không châm cứu ngay lập tức, ngài sẽ kinh mạch đứt đoạn mà chết." Uyển dùng giọng khàn trầm đáp, bàn tay nhanh nhẹn lột bỏ lớp y phục tơ tằm màu đen xộc xệch trên người hắn, để lộ ra lồng ngực rộng lớn, vạm vỡ nhưng đang đỏ rực như lửa nung.
Nhìn cận cảnh lồng ngực trần của vị Nhiếp chính vương quyền lực nhất triều đình, tim Uyển khẽ đập nhanh một nhịp. Làn da hắn đầy những vết sẹo chiến tranh chằng chịt, thô mộc và dũng mãnh, tương phản hoàn toàn với đôi bàn tay thanh mảnh, trắng nõn mang theo mùi ngải cứu thanh khiết của nàng. Những mạch máu đen kịt quanh tim hắn đang đập hỗn loạn, tỏa ra luồng nhiệt lượng kinh người khiến da tay Uyển tiếp xúc gần cũng thấy nóng rát.
Nàng lấy ra đóa Tuyết Liên Hoa núi tuyết cực kỳ quý hiếm mà nàng đã mạo hiểm lấy trộm từ ngự dược khố. Đóa hoa mang dược tính cực hàn tỏa ra làn sương trắng lạnh buốt. Uyển dùng nội lực ép tinh chất cực hàn của hoa thấm dọc theo thân ba chiếc kim bạc Huyền Châm Định Mạch. Đầu kim bạc lập tức phủ một lớp sương băng xanh nhạt, tỏa ra hàn khí thấu xương.
Nhưng ngay khi nàng chuẩn bị đặt mũi kim đầu tiên lên tử huyệt Cực Tuyền sát mạch tim của hắn, một luồng gió lạnh buốt, sắc bén bất ngờ xé rách màn sương hơi nước của hồ nước đá, hướng thẳng vào đỉnh đầu Tiêu Vô Kỵ.
Sát khí! Có thích khách!
Uyển kinh hoàng nhận ra luồng sát khí này không phải phát ra từ Tiêu Vô Kỵ. Nhờ đôi mắt Thấu Thị Kinh Mạch Châm đang được kích hoạt, tầm nhìn của nàng nhạy bén gấp mười lần người thường. Trong bóng tối của xà nhà mật thất, một bóng đen quấn y phục dạ hành màu đen tuyền đang lướt xuống như một bóng ma.
Đó là Ảnh Ma - sát thủ huyền thoại của thế lực đối địch, kẻ được thuê để lấy đầu Tiêu Vô Kỵ trong lúc hắn đang phát độc yếu ớt nhất.
Vút!
Một chiếc phi tiêu tẩm cấm độc cực mạnh xé gió lao thẳng về phía thái dương của Tiêu Vô Kỵ.
Nếu nàng né tránh, Tiêu Vô Kỵ sẽ chết, và nàng cũng không đường thoát. Nếu nàng đỡ phi tiêu bằng tay, chất độc cực mạnh của Ảnh Ma sẽ giết chết nàng ngay lập tức bất chấp Kháng Độc Thể bẩm sinh.
Trong ranh giới sinh tử chỉ tính bằng cái chớp mắt, Uyển đưa ra quyết định táo bạo. Nàng nghiêng đầu sang một bên với độ chính xác tuyệt đối, chiếc phi tiêu tẩm độc sượt qua sát gò má nàng, cắt đứt vài sợi tóc đen rơi rụng xuống đất. Đồng thời, ngón trỏ tay phải của nàng khẽ bật nhẹ móng tay.
Mũi kim độc móng tay kịch độc, mỏng như sợi tóc và tẩm đầy độc chất Tử Anh Hoa màu tím nhạt, lập tức bắn ra từ dưới móng tay nàng.
Độc Châm Sát Thủ tầm gần!
Vút!
Tia sáng tím xẹt qua màn sương mù mịt của hồ nước đá, găm thẳng vào tử huyệt Á môn sau gáy của Ảnh Ma khi hắn vừa chạm đất.
Ảnh Ma khựng lại giữa chừng. Con mắt đỏ ngầu đầy sát khí của hắn trợn trừng kinh hoàng dưới lớp mặt nạ vải đen. Chất độc Tử Anh Hoa cực mạnh kết hợp với châm cứu tử huyệt gây tê liệt hệ thần kinh vận động của hắn chỉ trong vòng ba nhịp thở. Thanh kiếm mỏng Ảnh Kiếm trên tay hắn rơi keng xuống đất.
Hắn không kịp phát ra một tiếng kêu nào, toàn thân cứng đờ đổ gục về phía sau, rơi tòm xuống hồ nước đá lạnh giá sâu hoắm và chìm dần xuống đáy hồ, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài vài gợn sóng lăn tăn đóng băng.
Tiêu diệt thích khách thành công trong im lặng tuyệt đối! Ám vệ vương phủ canh gác vòng ngoài hoàn toàn không hay biết có một cuộc đột kích vừa diễn ra.
Uyển thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp đai bó ngực tơ tằm siết chặt. Vai trái nàng đau nhức nhối, da tay ngứa rát vì nhựa độc giả bệnh ghẻ lở bắt đầu rỉ ra vài giọt mồ hôi lạnh. Nhưng nàng không để bản thân phân tâm. Tiêu Vô Kỵ đang nằm bán khỏa thân bên cạnh nàng, hỏa độc trong người hắn lại bắt đầu bùng phát dữ dội hơn do chấn động sát khí vừa rồi.
Nàng nhìn ba chiếc kim bạc Huyền Châm Định Mạch tẩm Tuyết Liên Hoa trên tay. Một ý nghĩ tàn nhẫn và táo bạo chợt lóe lên trong đầu phượng của nàng.
Để sống sót giữa vũng lầy cung đình này, nàng cần một lá chắn bảo hộ tuyệt đối. Và vị Nhiếp chính vương tàn bạo này chính là quân bài tốt nhất. Nàng phải trói buộc sinh mệnh của hắn với nàng.
Uyển khẽ cắn đầu ngón tay trỏ của mình, để một giọt máu tươi đỏ hồng, tỏa ra mùi hương thảo dược thanh khiết của Kháng Độc Thể bẩm sinh rỉ ra. Máu của nàng chứa độc tố biến dị sau những năm tháng tự thử trăm loài độc trên núi tuyết. Nàng khéo léo bôi giọt máu của mình lên thân ba chiếc kim bạc, hòa lẫn với tinh chất cực hàn của Tuyết Liên Hoa.
Đây chính là cấm thuật Huyết Độc Trói Buộc - thiết lập khế ước sinh tử vô hình.
Nàng vận nội lực Thông Mạch, giữ vững đôi bàn tay đang run nhẹ vì ngứa rát, đâm liên hoàn ba chiếc kim bạc vào ba tử huyệt quanh tim của Tiêu Vô Kỵ: Cực Tuyền, Thần Môn và Nội Quan.
Phập! Phập! Phập!
Ba mũi kim bạc cắm ngập vào lồng ngực trần vạm vỡ của hắn.
"Ư..."
Tiêu Vô Kỵ rên rỉ một tiếng đau đớn dữ dội, toàn thân hắn co giật mạnh. Dòng máu biến dị chứa huyết độc mạn tính của Uyển theo thân kim bạc thấm sâu vào kinh mạch tim hắn, tạo thành một sợi chỉ màu tím sẫm chạy dọc dưới da rồi biến mất không dấu vết vào mạch tim.
Cơn bão hỏa độc đỏ rực trong người hắn lập tức chạm trán với dược tính cực hàn của Tuyết Liên Hoa và huyết độc của Uyển. Một luồng hơi nước đen kịt, hôi thối bốc lên từ đầu ba chiếc kim bạc, chứng minh độc tố tích tụ mười năm qua đang được dẫn dắt thoát ra ngoài cơ thể hắn. Những mạch máu đen kịt nổi gồ trên ngực hắn từ từ lặn xuống, làn da đỏ rực như than hồng dần trở lại màu đồng khỏe mạnh hằng ngày.
Nhịp tim của Tiêu Vô Kỵ đập chậm lại, đều đặn và mạnh mẽ dưới sự kiểm soát ngầm của huyết liên kết.
Cùng lúc đó, một cơn đau nhói buốt nhè nhẹ thoáng qua lồng ngực của Uyển. Nàng khẽ nhíu mày chịu đựng. Khế ước đã thành công. Từ nay về sau, sinh mệnh của Tiêu Vô Kỵ đã bị trói buộc chặt chẽ với nàng. Nếu nàng chết, tim hắn cũng sẽ vỡ nứt trong vòng một khắc. Hắn bắt buộc phải dùng toàn bộ quyền lực của mình để bảo vệ nàng sống sót.
Uyển nhanh nhẹn thu hồi ba chiếc kim bạc, lau sạch vết máu đen bám trên kim rồi giấu kỹ vào Bao da thú dưới bắp đùi. Nàng chỉnh lại quan phục thái y rộng thùng thình, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập của mình.
Dưới tác động của châm cứu và Tuyết Liên Hoa, thần trí của Tiêu Vô Kỵ dần dần khôi phục hoàn toàn. Cơn điên loạn thú tính biến mất, thay vào đó là sự tỉnh táo thâm trầm, lạnh lùng của một vị vương gia thao túng cả giang sơn.
Hắn từ từ mở cặp mắt hẹp dài, đen sẫm sâu hoắm như đầm nước lạnh ban đêm. Hỏa độc đã tạm lui, cơ thể hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm, thanh thản chưa từng có trong mười năm qua.
Nhưng ngay khi vừa tỉnh lại, Tiêu Vô Kỵ không nhìn xung quanh mật thất, cũng không nhìn thi thể thích khách đã chìm sâu dưới hồ nước đá.
Hắn cúi đầu, ánh mắt sắc bén, khóa chặt vào đôi bàn tay thanh mảnh, trắng nõn mang theo mùi ngải cứu thanh khiết đang áp chặt trên lồng ngực trần vạm vỡ của mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!