Sát Cơ Trong Đêm Trăng - Lệnh Triệu Kỳ Quái
Gió đêm lạnh buốt rít gào qua những khe hở của Thự dược phòng, thổi bùng lên mùi thảo dược phơi khô nồng đậm và u ám. Dưới ánh nến chập chờn, Thượng Quan Uyển đang đứng bất động, ngón tay thanh mảnh của nàng khẽ khựng lại trên chiếc móc cài ẩn bên sườn của dải Đai bó ngực tơ tằm. Lồng ngực nàng phập phồng một cách khó khăn, những vết hằn đỏ rực, đau đớn do dải lụa quấn chặt suốt cả ngày dài đang rát lên như bị lửa đốt.
Nhưng ngay lúc này, mọi cảm giác đau đớn thể xác đều bị đông cứng bởi một luồng sát khí lạnh lẽo truyền đến từ phía cửa sổ giấy mỏng manh. Nhờ kinh mạch vừa được khai thông nhẹ sau kỳ thi Thái y viện, thính giác nhạy bén của nàng đã bắt trọn một tiếng sột soạt cực nhỏ ngoài sân trúc. Qua vết rách nhỏ trên lớp giấy dán cửa sổ, một con mắt đầy vẻ tham lam, ti hí và rình mò của Ngô Hạo đang dán chặt vào cơ thể bán khỏa thân của nàng.
Ngón tay Uyển khẽ chạm vào mũi kim độc móng tay, sát cơ bùng phát khi ánh mắt kẻ rình mò ngoài cửa sổ dán chặt vào lớp lụa trắng. Nàng biết, chỉ cần dải lụa này tuột xuống, thân phận nữ nhi của nàng sẽ bị phơi bày, kéo theo bản án chu di cửu tộc của dòng họ Thượng Quan.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Uyển không hề hoảng loạn. Nàng khẽ xoay người một cách tự nhiên, mượn bóng tối của chiếc tủ gỗ lớn che khuất nửa thân trên, giả vờ như đang với tay lấy một hũ thuốc sứ trên bàn cạnh cửa sổ. Nhưng thực chất, ngón trỏ tay phải của nàng đã khẽ gập lại, vận một luồng nội kình mỏng nhẹ kích hoạt cơ quan ẩn dưới móng tay.
Vút!
Một tia sáng bạc cực nhỏ, mỏng hơn cả sợi tóc, xé rách màn sương lạnh qua khe nứt cửa sổ, găm thẳng vào huyệt Kiên Tỉnh trên bả vai Ngô Hạo với độ chính xác tuyệt đối. Kỹ thuật Điểm Huyệt Tê Liệt kết hợp nội lực Thông Mạch vừa đột phá khiến Ngô Hạo không kịp kêu lên một tiếng. Con mắt ti hí của hắn trợn trừng kinh hoàng, toàn thân cứng đờ như một khúc gỗ mục, đổ gục vào bụi trúc đóng băng bên ngoài cửa sổ không tiếng động.
Uyển nhanh chóng cài chặt y phục giả nam, lướt nhanh ra ngoài như một chiếc lá rụng. Nàng kéo cơ thể cứng đờ của Ngô Hạo vào góc tối của Thự dược phòng. Lúc này, hắn chỉ có thể trợn mắt nhìn nàng, miệng há hốc nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Nàng lấy từ trong tay áo ra một lọ bột ảo giác màu tím nhạt, khẽ thổi một làn khói mỏng vào mũi hắn. Giọng nói nàng khàn trầm, lạnh lùng vang lên sát tai hắn: "Ngươi mệt mỏi quá rồi, Ngô Hạo. Đêm nay lạnh quá, ngươi bị trượt chân ngã đập đầu vào đá khi cố rình mò trộm thuốc của ta... Ngươi không nhìn thấy gì cả."
Dưới tác động của bột ảo giác, đôi mắt Ngô Hạo dần trở nên mơ màng, vô thần. Uyển nhanh chóng sắp xếp hiện trường, ném hắn ra ngoài hành lang phụ gần khu nhà ở của các thái y học đồ để cấm vệ quân tuần tra nhặt được vào sáng mai dưới danh nghĩa một kẻ say rượu bị ngã. A Thất từ bóng tối lách ra, nhanh nhẹn xóa sạch mọi dấu vết kéo lê trên tuyết lạnh, khẽ nháy mắt với nàng đầy tinh ranh trước khi ẩn mình vào bóng đêm.
Trở lại phòng thuốc, Uyển chưa kịp nghỉ ngơi thì một bóng đen gầy gò, lưng hơi khom đã lặng lẽ đẩy cửa bước vào. Đó là Cao Đức Hải - Tổng quản thái giám ngự tiền thân cận của Hoàng đế cũ. Gương mặt nhẵn nhụi không râu của lão lộ ra một nụ cười thâm trầm dưới ánh trăng tròn vừa lên cao.
"Thượng Quan thái y, vạn an." Giọng nói eo éo, nhu hòa của Cao Đức Hải vang lên, mang theo một áp lực vô hình. "Nhiếp chính vương phủ có lệnh triệu khẩn cấp. Đêm nay là trăng tròn, hỏa độc của Vương gia phát tác dữ dội. Lão nô đã nhận của ngươi hai thỏi Vàng ròng ngự ban ban chiều, đường đi nước bước đều đã sắp xếp xong. Nhưng ta phải cảnh báo trước, đêm nay Ngự tiền thị vệ doanh tuần tra nghiêm ngặt hơn thường lệ, nếu ngươi sơ hở, đầu của ta và ngươi đều sẽ treo trên cổng thành."
Uyển điềm tĩnh siết chặt chiếc Bao da thú cũ kỹ chứa bộ kim bạc gia truyền quanh bắp đùi dưới lớp quan phục rộng thùng thình. Nàng cúi đầu, dùng giọng khàn trầm đáp: "Cao công công yên tâm, y giả trị bệnh không màng sống chết. Đêm nay, đệ tử sẵn sàng dốc toàn lực."
Dưới sự dẫn đường của Cao Đức Hải, Uyển lén lút băng qua những hành lang chật hẹp, u tối của hoàng cung Đại Thịnh. Ánh đèn lồng của các toán tuần tra thuộc Ngự tiền thị vệ doanh thỉnh thoảng quét qua các bức tường xám xịt, buộc hai người phải nép sát vào bóng tối của các rặng trúc đóng băng. Khí lạnh buốt giá tràn vào phổi khiến vết đỏ ngứa do nhựa độc ngụy trang trên cánh tay nàng bắt đầu đau rát kịch liệt, nhưng Uyển cắn chặt môi chịu đựng, duy trì bước đi khập khiễng giả vờ suy nhược.
Sau nửa canh giờ di chuyển nghẹt thở, họ đã vượt qua cổng thành phụ, tiếp cận Nhiếp Chính Vương phủ. Dinh thự rộng lớn này uy nghiêm và lạnh lẽo như một con quái thú khổng lồ đang ngủ say trong đêm đông. Không khí xung quanh vương phủ nồng đậm sát khí, từng toán ám vệ mặc giáp sắt đen đứng im lặng như tượng đá trong bóng tối, sẵn sàng chém đầu bất kỳ kẻ xâm nhập nào không cần xét xử.
Cao Đức Hải lén đưa Uyển qua lối cửa hông dành riêng cho ngự y trị liệu mật, dẫn nàng thẳng vào Tẩm cung Tiêu Vô Kỵ. Vừa bước qua cánh cửa gỗ mun dày nặng, Uyển đã bị bao bọc bởi mùi Trầm hương tẩm điện nồng nặc đến nghẹt thở. Nhưng ẩn dưới mùi hương an thần xa xỉ đó, khứu giác nhạy bén của nàng lập tức ngửi thấy mùi máu tanh nồng đậm và một luồng khí nóng rực, khô khốc bốc lên từ lòng đất.
"Vào đi, Vương gia đang ở bên dưới mật thất hồ nước đá." Cao Đức Hải thì thầm, gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi rồi nhanh chóng lui ra ngoài, đóng chặt cửa điện.
Uyển một mình bước xuống bậc thang đá lạnh lẽo dẫn sâu vào Mật thất Nhiếp Chính Vương. Càng xuống sâu, nhiệt độ xung quanh càng giảm mạnh đến mức đóng băng cả hơi thở của nàng. Nhưng kỳ lạ thay, luồng khí nóng rực mang hỏa độc bạo liệt lại ngày càng nồng đậm, tạo ra một sự xung đột nhiệt độ cực đoan khiến lồng ngực nàng đau nhói.
Tại trung tâm mật thất, một hồ nước đá lớn chứa đầy những tảng băng xanh lạnh buốt đang bốc hơi sương mù mịt. Giữa hồ nước đá lạnh giá đó, một nam nhân đang ngồi bán khỏa thân.
Đó là Nhiếp chính vương Tiêu Vô Kỵ.
Làn da trên lồng ngực trần vạm vỡ của hắn đang đỏ rực như than hồng, những mạch máu đen kịt nổi gồ lên như những con rắn độc đang bò lổm ngổm quanh mạch tim. Hơi nước bốc lên nghi ngút từ cơ thể hắn gặp không khí lạnh ngưng tụ thành những hạt sương mờ mịt. Gương mặt tuấn lãng, góc cạnh của Tiêu Vô Kỵ lúc này vặn vẹo vì đau đớn tột cùng, đôi mắt nhắm nghiền, răng cắn chặt phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp của một con dã thú bị dồn vào đường cùng. Nguồn gốc hỏa độc của Tiêu Vô Kỵ - độc tố tích tụ từ nhỏ do Thái hậu hạ độc mạn tính - đang thiêu rụi toàn bộ kinh mạch của hắn.
Uyển tập trung tinh thần lực, vận dụng đôi mắt Thông Mạch chẩn đoán để quan sát kinh mạch của hắn. Nàng kinh hoàng thấy dòng khí huyết màu đỏ lửa đang cuồng nộ bạo tẩu, chặn đứng toàn bộ các huyệt đạo chí mạng quanh tim. Nếu không châm cứu hạ hỏa ngay lập tức, tim hắn sẽ vỡ tung trong vòng nửa canh giờ.
Nàng tiến lại gần mép hồ nước đá, rút từ bao da ra ba chiếc kim bạc Huyền Châm Định Mạch, chuẩn bị thực hiện ca châm cứu cứu mạng nguy hiểm. Nhưng ngay khi nàng vừa bước một bước chân lên bệ đá, đôi mắt nhắm nghiền của Tiêu Vô Kỵ đột ngột mở ra.
Đó là một đôi mắt đỏ ngầu sát khí, hoàn toàn mất đi lý trí của con người, chỉ còn lại bản năng khát máu hoang dã của một con quái thú phát điên.
"Gầm!"
Một tiếng gầm xé rách không gian mật thất, Tiêu Vô Kỵ bất ngờ lao ra khỏi hồ nước đá lạnh. Luồng sát khí kình phong bá đạo tỏa ra từ cơ thể hắn mạnh đến mức tạo thành một cơn lốc xoáy, thổi bay chiếc mũ thái y trên đầu Uyển, làm mái tóc dài của nàng suýt chút nữa xõa xuống dưới lớp ngụy trang.
Uyển kinh hoàng nhận ra luồng gió kình quá mạnh, nếu nàng dùng Khăn tay tẩm độc tê liệt lúc này, bột độc bỉ ngạn sẽ bị gió thổi ngược trực tiếp vào mặt nàng, gây ngộ độc ngược lập tức. Nàng buộc phải từ bỏ vũ khí độc dược, chỉ biết giương đôi mắt phượng nhìn bóng đen khổng lồ của hắn áp sát tầm mắt.
Trong tích tắc, bàn tay to lớn, nóng bỏng như nung thép của Tiêu Vô Kỵ bóp chặt lấy cổ họng mảnh mai của Uyển, găm thẳng thân hình gầy gò của nàng vào bức tường đá lạnh lẽo phía sau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!