Thự Dược Phòng Lạnh Lẽo - Ánh Mắt Giám Sát
Gió bấc rít gào qua những kẽ hở của hành lang u tối bên hông điện thờ bộ Lễ. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, phủ một lớp trắng xóa lạnh lẽo lên những rặng trúc xào xạc. Thượng Quan Uyển đứng im lặng trong bóng tối, hô hấp của nàng cố gắng duy trì sự đều đặn dù khớp vai trái đang truyền đến từng cơn đau buốt nhói như kim châm. Đai bó ngực tơ tằm quấn chặt quanh lồng ngực khiến nàng cảm thấy ngột ngạt, lồng ngực phập phồng một cách khó khăn dưới lớp quan phục học đồ xám tro rộng thùng thình.
Từ trong bóng tối của rặng trúc, Thẩm Quân Dật bước ra từng bước thong thả. Chiếc quan phục màu xanh lam nhạt của Thừa chỉ Thái y viện phẳng phiu không một nếp nhăn, trên tay hắn cầm cây bút lông bằng ngọc phỉ thúy khẽ gõ nhịp nhàng vào lòng bàn tay. Đôi mắt hắn ôn nhu như ngọc nhưng lúc này lại sắc bén như dao cạo, khóa chặt lấy vóc dáng nhỏ bé, gầy gò của Uyển.
"Phong cách châm pháp nghịch thiên vừa rồi..." Thẩm Quân Dật cất giọng thanh tao, phá vỡ sự im lặng tĩnh mịch của đêm tối. "Rung động siêu tần số, ngưng tụ nhiệt lượng để dẫn độc ra ngoài qua tử huyệt... Thượng Quan Trạch, ngươi học kỹ thuật này từ ai?"
Tim Uyển đập chệch một nhịp. Sát ý lạnh lùng thoáng qua trong đáy mắt phượng, bàn tay phải của nàng lén thọc sâu vào tay áo rộng, nơi mũi kim độc móng tay chứa kịch độc đang sẵn sàng bộc phát. Nàng biết, chỉ cần một câu trả lời sai lệch, thân phận giả nam nhi của nàng và mối thù diệt tộc của Thượng Quan gia sẽ lập tức bị phơi bày trước triều đình. Nhưng nàng không thể hoảng loạn. Một y sư giỏi trước hết phải là một kẻ săn mồi điềm tĩnh nhất.
Nàng khẽ ho khan vài tiếng, cố ý dùng Bột biến giọng Khàn Sa để tạo ra giọng nói khàn trầm, yếu ớt của một thiếu niên mang bệnh phổi kinh niên. Nàng cúi đầu, khom lưng cung kính: "Thưa Thừa chỉ đại nhân, tiểu nhân chỉ là một kẻ hèn mọn vùng biên ải. May mắn năm xưa được một lão y sư giang hồ tên Liễu lão nhân chỉ dạy cho vài mẹo châm cứu thô thiển để cứu người kiếm sống qua ngày. Tiểu nhân không biết 'Thượng Quan Châm Pháp' mà đại nhân nói là gì..."
Thẩm Quân Dật bước tới một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức Uyển có thể ngửi thấy mùi hương tuyết tùng thanh khiết tỏa ra từ người hắn. Hắn nheo mắt, cây bút ngọc phỉ thúy khẽ nâng cằm Uyển lên, bắt nàng phải đối diện với ánh mắt dò xét của mình: "Liễu lão nhân? Một danh y giang hồ lại có thể dạy ra một đệ tử dùng Huyền Châm Định Mạch chuẩn xác đến từng ly như vậy sao? Thượng Quan Trạch, ngươi có biết nói dối trước mặt Thừa chỉ là tội gì không?"
Uyển không né tránh ánh mắt của hắn. Nàng vận dụng khả năng quan sát nhịp đập kinh mạch, nhận thấy nhịp tim của Thẩm Quân Dật đập rất đều đặn nhưng có một sự dao động nhẹ ở mạch phế - chứng tỏ hắn đang cực kỳ tò mò và hoài nghi, nhưng chưa có bằng chứng xác thực. Nàng run rẩy giả vờ sợ hãi, khớp vai trái cố tình bẻ lệch thêm một chút để tạo ra dáng vẻ đau đớn, yếu ớt của một kẻ không có võ công hộ thể.
"Tiểu nhân không dám lừa dối đại nhân!" Uyển run giọng, nước mắt sinh lý do đau đớn từ khớp vai khẽ ứa ra nơi khóe mắt. "Biên ải phía Bắc quanh năm chiến loạn, dịch bệnh hoành hành. Lão sư của tiểu nhân từng trị thương cho rất nhiều binh sĩ cũ dưới trướng Hoắc gia, nên mới đúc kết được phương pháp thông kinh mạch thô bạo này. Nếu đại nhân không tin, tiểu nhân sẵn sàng chịu phạt..."
Nhìn thấy những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán Uyển và khớp vai run rẩy của nàng, ánh mắt Thẩm Quân Dật khẽ động. Hắn từ từ hạ cây bút ngọc xuống, thu hồi sát khí áp bách xung quanh. Hắn khẽ thở dài, giọng nói trở lại vẻ ôn nhu thường ngày nhưng ẩn chứa một lời cảnh báo thâm trầm: "Thái y viện không giống như biên ải hoang dã. Nơi đó là vũng lầy ăn tươi nuốt sống, một nét mực sai lệch cũng đủ để chu di cửu tộc. Giữ lấy cái mạng nhỏ của ngươi đi, Thượng Quan Trạch."
Hắn quay lưng bước đi, bóng dáng thanh mảnh nhanh chóng hòa vào màn tuyết trắng xóa của hoàng cung. Uyển thở phào nhẹ nhõm, nhưng nàng biết sự nghi ngờ của Thẩm Quân Dật đã gieo một mầm mống nguy hiểm cực lớn. Nàng nhanh chóng điều chỉnh lại hơi thở, lén dùng tay phải nắn mạnh khớp vai trái trở lại vị trí cũ. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên trong đêm tối, đau đớn thấu xương khiến nàng suýt chút nữa quỵ xuống, nhưng nàng chỉ cắn chặt môi, không để phát ra một tiếng rên rỉ nào.
Sáng hôm sau, Uyển chính thức bước qua cổng lớn của Thái y viện dưới thân phận thủ khoa kỳ thi thực hành. Nơi đây là một tổ hợp các tòa kiến trúc cổ kính, uy nghiêm nằm ở góc Đông Bắc hoàng cung, quanh năm bao phủ bởi làn sương mù sắc thuốc và mùi thảo dược phơi khô nồng đậm. Các ngự y trung niên mặc quan phục thêu hình chim trĩ đi lại tấp nập, ánh mắt họ nhìn nàng - một tiểu thái y học đồ gầy gò, vô danh - đầy vẻ khinh rẻ và đề phòng.
Nhờ sự sắp xếp âm thầm của Phó viện trưởng Từ Kính - bằng hữu cũ của người cha quá cố Thượng Quan Kính - Uyển không bị phân bổ vào các phòng thuốc chung mà được giao quản lý Thự dược phòng riêng biệt. Đây là một căn phòng nhỏ nằm ở góc khuất của viện, không gian ẩm ướt, lạnh lẽo, ngập tràn các ngăn tủ gỗ mun đựng thảo dược phơi khô và những lò sắc thuốc bằng đất nung bám đầy muội than đen kịt.
Khi Uyển đang dọn dẹp các hũ thuốc sứ, cửa phòng khẽ mở. Lão thái y Từ Kính bước vào với dáng vẻ cẩn trọng, râu tóc bạc phơ run rẩy dưới làn gió lạnh. Ông đóng chặt cửa gỗ, nhìn chằm chằm vào gương mặt thanh tú của Uyển, đôi mắt già nua bỗng đỏ hoe, tràn đầy sự xót xa và dằn vặt.
"Con... rất giống Kính huynh." Từ Kính nói bằng giọng thì thầm chỉ đủ hai người nghe. "Ngay từ mũi châm đầu tiên của con tại trường thi, ta đã nhận ra Thượng Quan Châm Pháp. Uyển nhi, con quá mạo hiểm rồi! Tại sao lại cải trang nam nhi nhập cung vào nơi đầm rồng hang hổ này?"
Uyển đặt hũ thuốc xuống, cúi đầu hành lễ kính cẩn: "Từ thúc thúc, mẫu thân con ở biên ải đang lâm bệnh nặng, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Oan khuất diệt môn của cha con chưa được rửa sạch, ngự y thủ bản năm xưa bị kẻ thù cướp đoạt tiêu hủy. Con không còn đường lui. Con phải sống dưới danh nghĩa của anh trai Thượng Quan Trạch để tìm lại công lý cho gia tộc."
Từ Kính thở dài bất lực, bàn tay gầy gộc vỗ nhẹ lên vai nàng che chở: "Vương Bản Lập là kẻ tham lam và tàn bạo, hắn đang nghi ngờ kết quả thi của con và tìm mọi cách để bới móc sai sót. Ta sắp xếp Thự dược phòng riêng này cho con để tạo không gian bảo mật nghiên cứu thuốc, tránh sự theo dõi của tai mắt hắn. Nhưng con phải tuyệt đối tuân thủ Thái y viện Nội quy, không được để lộ bất kỳ sơ hở nào về thân thể nữ nhi. Nếu bị phát hiện giả nam, ngay cả ta cũng không thể cứu được con."
"Con xin ghi nhớ lời dạy của thúc thúc." Uyển kiên định đáp.
Trước khi rời đi, Uyển chợt nhớ đến lời hứa với người lính gác cổng thành cũ bị bạo tẩu kinh mạch nhẹ ở chương trước. Nàng nhanh chóng lấy giấy mực, viết xuống một phương thuốc thông kinh hoạt lạc đặc chế từ ngải cứu và chu sa Tây vực, rồi gọi tiểu dược đồng A Thất vào phòng.
"A Thất, con lén mang phương thuốc này ra cổng Đông thành giao cho lính gác Hàn Chấn. Nói với ông ấy sắc uống hằng ngày trước giờ Tý, kinh mạch bị tắc nghẽn sẽ tự động thông suốt." Uyển dặn dò tỉ mỉ.
A Thất - cậu bé mồ côi khoảng 12 tuổi với đôi mắt to tròn, lanh lợi - gật đầu lia lịa, giấu phương thuốc vào trong ngực áo rộng xám tro: "Trạch sư huynh yên tâm, A Thất làm việc này quen rồi, bảo đảm không ai phát hiện ra!"
Tuy nhiên, cuộc sống sinh hoạt chung tại Thái y viện không hề dễ dàng như Uyển nghĩ. Đến cuối buổi chiều, nàng phải trở về phòng ký túc xá chung của các học đồ cấp thấp. Bạn cùng phòng của nàng là Triệu Phong - một thanh niên cao lớn, vạm vỡ, có tính cách đa nghi và cực kỳ thích buôn chuyện. Hắn luôn chú ý đến những thói quen sinh hoạt kỳ lạ của Uyển từ những ngày đầu nhập viện.
Khi Uyển vừa bước vào phòng, Triệu Phong đang ngồi trên giường gỗ lau chùi chiếc khóa đồng cá nhân. Hắn ngước đầu nhìn nàng, đôi mắt ti hí lộ rõ vẻ tò mò thái quá: "Trạch đệ, ngươi về rồi đó à? Cả ngày hôm nay sắc thuốc mệt mỏi, trời lạnh thế này, các huynh đệ trong viện đang rủ nhau ra hồ nước nóng phía sau ngự hoa viên để tắm chung. Đi thôi, ngâm mình một chút cho giãn gân cốt!"
Tim Uyển đập nhanh dữ dội dưới lớp Đai bó ngực tơ tằm quấn chặt. Nếu nàng đi tắm chung, thân phận nữ nhi chắc chắn sẽ bị lộ ngay lập tức. Nàng phải nhanh chóng đưa ra một phản ứng chiến thuật khôn ngoan để từ chối mà không làm dấy lên sự nghi ngờ chính trị.
Nàng khẽ lùi lại một bước, gương mặt giả vờ lộ vẻ e ngại và xấu hổ. Nàng từ từ vén tay áo quan phục lên, để lộ một mảng da đỏ ửng, sần sùi với những nốt mụn nhỏ đáng sợ - thực chất là do nàng đã lén bôi một lớp bột ngứa giả tự chế từ lưu huỳnh và nhựa cây độc trước khi trở về phòng.
"Triệu huynh, đệ vô cùng cảm kích lời mời." Uyển nói bằng giọng khàn trầm, yếu ớt đầy tự ti. "Nhưng đệ từ nhỏ đã mang chứng bệnh truyền nhiễm ngoài da rất nặng từ vùng biên ải phía Bắc. Mỗi khi gặp nước nóng, vết loét sẽ mưng mủ và lây lan rất nhanh sang người khác. Đệ không dám đi tắm chung để tránh gây họa cho các huynh đệ trong viện."
Triệu Phong nhìn mảng da đỏ ửng sần sùi trên cánh tay Uyển, gương mặt lập tức biến sắc vì ghê tởm. Hắn vội vã lùi lại giường của mình, dùng tay bịt mũi xua đuổi: "Ôi trời! Chứng ghẻ lở biên ải sao? Ngươi không nói sớm! Thôi được rồi, ngươi cứ ở phòng nghỉ ngơi đi, ta đi tắm một mình vậy! Tránh xa giường của ta ra một chút nhé!"
Hắn vội vã vơ lấy khăn tắm chạy biến ra khỏi phòng như gặp phải ôn thần. Uyển thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng kéo tay áo xuống. Cái giá của màn ngụy trang này là làn da cánh tay nàng đang bắt đầu nóng rát và ngứa ngáy thực tế do tác động của nhựa cây độc, nhưng nàng chấp nhận chịu đựng để tạo ra khoảng cách an toàn.
"Sư huynh! Không xong rồi!"
A Thất đột ngột đẩy cửa chạy vào, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì hoảng sợ. Cậu bé thở hổn hển, ghé sát tai Uyển thì thầm: "Lúc con vừa trở về từ cổng Đông thành, con phát hiện Ngô Hạo - tên học đồ phản trắc tay sai của Vương Bản Lập - đang lén lút đột nhập vào Thự dược phòng của huynh khi huynh đi vắng! Hắn đang lục lọi hòm đồ cá nhân của huynh hòng tìm kiếm chứng cứ giả mạo!"
Sát cơ bùng phát trong lòng Uyển. Vương Bản Lập hành động nhanh hơn nàng tưởng. Hắn muốn tìm kiếm bọc vải bó ngực hoặc bất kỳ tín vật gia tộc nào của nàng để khép tội chết.
"Hắn đã tìm thấy gì chưa?" Uyển lạnh lùng hỏi.
"Chưa ạ!" A Thất lém lỉnh cười, đôi mắt híp lại đầy tinh ranh. "Con phát hiện ra hắn đang mở khóa hòm, liền giả vờ vấp ngã ở cửa phòng, làm đổ nguyên một hũ bột ngải cứu khô trộn với bột gây ngứa cực mạnh ngay trước mặt hắn! Bột độc bay mù mịt khắp phòng, Ngô Hạo bị dính đầy mặt mũi, ho sặc sụa và ngứa ngáy đến mức phải bỏ chạy trối chết ra ngoài thành hái thuốc giải độc rồi!"
"Làm tốt lắm, A Thất." Uyển khẽ mỉm cười xoa đầu tiểu dược đồng. Nhưng nàng biết, Ngô Hạo thất bại lần này sẽ quay lại tàn độc hơn. Nàng phải lập tức chuẩn bị một phương án đối phó hoàn hảo trước khi Triệu Phong trở về từ phòng tắm chung.
Uyển nhanh chóng lấy ra bộ kim bạc Thượng Quan gia từ Bao da thú giấu dưới đùi. Nàng ngồi xếp bằng trên giường gỗ, tập trung tinh thần lực tối đa. Nàng tự châm cứu một mũi kim bạc cực mỏng vào huyệt Nội Quan của bản thân, vận nội khí nhẹ nhàng để điều chỉnh dòng chảy khí huyết.
Đây là kỹ thuật Châm Cứu Ngụy Tạo Mạch (Mạch Tượng Ngụy Tạo Thuật). Chỉ trong vòng nửa khắc, nhịp tim của Uyển đập chậm lại rõ rệt, mạch tượng từ mềm mại, thanh mảnh của nữ giới chuyển sang trạng thái thô ráp, trì trệ và yếu ớt cực hạn của một nam thiếu niên mang bệnh phổi mạn tính sắp chết.
Ngay khi nàng vừa thu kim bạc cất giấu an toàn, cửa phòng ký túc xá bị đập mạnh. Triệu Phong bước vào với gương mặt đầy hoài nghi và cảnh giác. Hắn đã nghe ngóng từ các thái y khác về việc Thượng Quan Trạch châm cứu xuất thần tại trường thi, bắt đầu nghi ngờ tên gầy yếu này đang giả vờ mang bệnh truyền nhiễm ngoài da để che giấu thực lực.
"Trạch đệ!" Triệu Phong bước tới sát giường Uyển, ánh mắt lạnh lùng dò xét. "Ta nghe nói ngươi châm cứu cứu mạng binh sĩ rất dũng mãnh, nội lực thâm sâu. Một kẻ mang bệnh truyền nhiễm yếu ớt làm sao có thể dẫn khí thông kim giỏi như thế? Ta cũng học chẩn mạch nhiều năm, để ta bắt mạch kiểm tra thể trạng giúp ngươi xem chứng bệnh biên ải này thế nào!"
Hắn không đợi Uyển đồng ý, thô bạo vươn bàn tay to lớn chộp lấy cổ tay mảnh mai của nàng. Bàn tay hắn thô ráp, bóp chặt lấy mạch đập của Uyển hòng tìm kiếm sự bất thường về giới tính hoặc tu vi võ học ẩn giấu.
Uyển giữ sự điềm tĩnh tuyệt đối, không hề giãy giụa. Nàng để mặc cho Triệu Phong bắt mạch.
Dưới ngón tay của Triệu Phong, mạch tượng của Uyển đập cực kỳ sluggish (trì trệ), đứt quãng và lạnh lẽo mang đặc trưng của dương khí suy kiệt hoàn toàn của nam giới mang phế tật mạn tính. Không hề có một tia nội lực hộ thể hay dòng khí huyết mềm mại thanh tao nào của nữ nhi.
Triệu Phong khựng lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc và thất vọng. Hắn buông cổ tay Uyển ra, lẩm bẩm trong sự khinh miệt: "Mạch tượng yếu ớt, phế khí tổn thương nghiêm trọng thế này... Ngươi thực sự là một tên phế vật mang bệnh sắp chết! Xem ra ca cứu mạng hôm qua chỉ là ăn may do binh sĩ kia mạng lớn mà thôi."
Hắn quay lưng đi, hoàn toàn mất đi sự nghi ngờ đối với Uyển và coi nàng như một kẻ thấp hèn không đáng bận tâm. Uyển lặng lẽ kéo tay áo xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Phòng tuyến tâm lý của kẻ thù đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi mưu trí của nàng.
Đêm khuya thanh vắng, tiếng chuông hoàng thành vang lên báo hiệu giờ Tý lạnh lẽo. Không khí trong Thự dược phòng chìm vào bóng tối ẩm mốc, chỉ có ánh nến nhỏ chập chờn tỏa ra hơi ấm nhạt nhẽo.
Uyển khóa chặt cửa phòng bằng khóa đồng đặc chế. Nàng mệt mỏi rã rời bước đến góc phòng, nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc quan phục học đồ rộng thùng thình. Lớp vải bó ngực tơ tằm quấn chặt quanh lồng ngực suốt cả ngày dài đã hằn lên làn da trắng nõn nà của nàng những vết lằn đỏ rực, đau đớn và rỉ máu nhẹ do ma sát. Nàng hít thở một hơi sâu đầy khó khăn, đưa đôi bàn tay thanh mảnh run rẩy định nới lỏng dải lụa trắng để thay giặt bí mật ban đêm.
Nhưng ngay khi ngón tay nàng vừa chạm vào móc cài ẩn bên sườn, đôi mắt phượng của nàng bỗng co rút nhẹ. Nhờ kinh mạch vừa được khai thông nhẹ sau kỳ thi, thính giác thính chẩn nhạy bén phát hiện ra một tiếng sột soạt cực nhỏ, dị thường truyền đến từ phía cửa sổ giấy mỏng manh của phòng thuốc.
Uyển nín thở, bất động hoàn toàn trong bóng tối. Nàng liếc mắt nhìn về phía góc cửa sổ.
Dưới ánh trăng mờ ảo phản chiếu trên nền tuyết lạnh, một bóng đen gầy gò đang áp sát vào vách gỗ. Qua một vết rách nhỏ trên lớp giấy dán cửa sổ, một ánh mắt lạnh lẽo, đầy vẻ tham lam và rình mò của Ngô Hạo đang chằm chằm nhìn thẳng vào cơ thể bán khỏa thân của nàng, chuẩn bị chứng kiến bí mật chí mạng dưới lớp y phục tơ tằm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!